Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 52: Cái giá của chiến thắng
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kim Đồng không chút chần chừ, vội vàng thúc giục: "Còn không mau lên! Khống chế hắn lại, tuyệt đối không được để hắn chạm vào Thiên Cơ Bàn, nếu không tất cả chúng ta sẽ chết!" Đôi mắt hắn lóe lên rực rỡ, triệu hồi ra Luân Hồi Kính. "Lôi Động Kim Quang!" Từ mắt hắn phóng ra một luồng ánh sáng vàng kim chói lòa, lập tức một dòng năng lượng điện từ mạnh mẽ lao tới Luân Hồi Kính, bổ sung sức mạnh Lôi Hệ cho nó. Hắn nhanh chóng kết ấn: "Thôn Phệ Luân Hồi!" Ấn quyết vừa tung ra, Luân Hồi Kính rung chuyển dữ dội, xoay tròn liên tục cùng dòng Lôi Hệ lao tới, dung hợp thành một. Hắn đẩy Luân Hồi Kính về phía trước, nó bay thẳng tới, chiếu vào mắt ảo ảnh Y Thiên.
Tấm gương cổ kính ngay lập tức phản chiếu nỗi sợ hãi và nỗi đau tột cùng của ảo ảnh Y Thiên, những điều Kim Đồng vừa nhận ra trong hắn. Toàn thân ảo ảnh Y Thiên bị giật lùi về phía sau. Khác với Y Thiên đã trải qua vô vàn thống khổ tinh thần, nỗi đau trong lòng nhanh chóng giày vò khiến hắn không thể nhúc nhích. Hắn cảm thấy toàn thân đau đớn tột cùng, đến mức nỗi đau ấy trở thành thứ đáng sợ hơn bất cứ điều gì hắn từng đối mặt. Hắn cảm thấy mình đang bị hút vào trong chiếc gương, chìm sâu vào nỗi đau của chính mình. Cộng thêm việc Thiên Cơ Bàn xoay chuyển tạo ra một huyễn cảnh, khiến hắn hoàn toàn không thể tìm thấy lối thoát.
Bọn chúng không bỏ lỡ cơ hội. Chúng ào ạt xông tới, không cho hắn một giây phút phản ứng. U Hồn vung Diệt Sinh Đăng, một luồng ánh sáng xanh lam tỏa ra, cố gắng hút cạn sinh lực và linh lực của hắn. Hắc Tỏa giơ tay lên, những chuỗi xích đen sắc bén xuất hiện từ hư không, lao thẳng vào hắn siết chặt, quấn gọn hắn vào bên trong. Phong Huyễn thì vẫy Lạc Diệp Phiến, hàng ngàn chiếc lá bằng linh lực bay ra, biến thành những lưỡi kiếm sắc bén, tấn công dồn dập vào hắn. Thổ Ma dồn sức tạo ra bức tường địa chấn rung chuyển bốn phía.
Bị vây hãm bên trong, hắn không thể chiến đấu, chỉ có thể đứng đó, nhìn vào những ký ức đang vỡ nát. Hắn thấy Bạch Tư Mi mỉm cười, thấy nàng khóc, thấy nàng đang chết dần trong vòng tay hắn. Nước mắt hắn lăn dài trên má, nhưng chưa kịp rơi xuống đã bị ngọn lửa trên người thiêu đốt. "Phu... phu quân..." Tư Mi áp mặt chặt vào lòng hắn, dịu dàng nói: "Chàng có muốn theo thiếp xuống hoàng tuyền không? Nơi chỉ có hai chúng ta bên nhau. Nơi sẽ không còn khổ đau nữa... Chàng có muốn theo thiếp không?" Giọng nói nàng lạc dần. "Không... không thể nào..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói đầy tuyệt vọng: "Ta nguyện... ta nguyện ý theo nàng!"
Hắn đã quá yếu đuối, đến mức tự tạo ra thứ muốn hủy hoại mình. Hắn đã quá... Không! Chờ chút! Bạch Tư Mi, nàng ấy luôn vì hắn mà hy sinh, nào có thể vì bản thân ích kỷ mà muốn kéo hắn theo. Đây... chắc chắn là huyễn ảnh! Hắn lập tức tỉnh dậy khỏi huyễn cảnh mê man. Luân Hồi Kính do đó xuất hiện nhiều vết nứt không nhỏ, lập tức được Kim Đồng thu về. Vạn hỏa trên người hắn càng lúc càng tăng cao sức nóng, kéo theo sinh mệnh hắn đang bị đốt cháy từng giây. Thân thể vốn đã cạn kiệt, không còn bao nhiêu thời gian, nay lại càng nguy cấp hơn.
"Ngay lúc này!" Lục Nhãn hét lớn: "Tập trung tấn công hắn! Ta sẽ cố gắng khống chế hắn. Càng đánh, hắn sẽ càng hồi phục, càng mạnh lên, nhưng đồng thời hắn cũng sẽ chết nhanh hơn!" Khóe môi Lục Nhãn lại rỉ thêm vài dòng máu nóng, hai tay hắn đau đớn cong vẹo, đè vào nhau cố gắng duy trì điều khiển Thiên Cơ Bàn, dù nó đã nứt nhưng chưa vỡ thành từng mảnh. Điều này khiến ảo ảnh Y Thiên mãi bị vây khốn trong ảo cảnh đau đớn, ôm lấy Bạch Tư Mi – người không phải Bạch Tư Mi hắn quen – mà không thể thoát ra.
Tất cả bọn chúng không ngừng tấn công, dồn hết sức mạnh đánh vào hắn, không kể mạnh yếu, càng nhiều càng tốt. Tâm trí hắn vẫn còn mắc kẹt trong huyễn cảnh của Thiên Cơ Bàn, bên ngoài thì hắn vẫn đứng yên một chỗ, nên tất cả các đòn tấn công đều trúng đích. Đúng như Lục Nhãn đã nhạy bén nhận ra, bất cứ chiêu nào đánh thẳng vào hắn đều không thể gây ra bất kỳ tổn thương nào. Vết thương vừa xuất hiện lại lập tức lành lặn theo vạn hỏa, và vạn hỏa cũng nhờ đó mà mạnh thêm vài phần. Thân thể hắn dần không thể chịu đựng được nhiệt độ càng lúc càng tăng cao, cháy dần cháy mòn, đã xuất hiện nhiều vết cháy đen khô.
Ngay lúc này, Kim Đồng đâm tay vào hốc mắt, móc ra đôi mắt kim hoàn của mình, đồng thời nhét nó vào Luân Hồi Kính, dung hợp lại thành Kim-Luân Hồi Kính. Hắn dùng cả hai tay nâng nó lên cao. "Luân Hồi Kim Quang Lưu!" Từ trong Kim-Luân Hồi Kính, một nguồn ánh sáng kinh người phóng ra, khóa chặt vào ảo ảnh Y Thiên và bay tới. Dựa vào lực lượng Kim Quang Lưu luân chuyển duy trì tổn thương, hắn liên tục phải chịu giày vò trong đau đớn giữa việc bị Kim Quang Lưu chiếu vào làm tan rã da thịt rồi lại bị vạn hỏa thiêu đốt hồi phục. Nhưng hắn chỉ biết loanh quanh nơi tâm trí huyễn cảnh đang dần tan vỡ, mãi không thể thoát ra.
Sức mạnh vạn hỏa lúc này đã đạt đến đỉnh điểm, đốt cháy hắn đến tận mô xương. Giờ đây, hắn trông chẳng khác gì một bộ xương đang bốc cháy. Trước đỉnh cao của sức mạnh vạn hỏa, Thiên Cơ Bàn của Lục Nhãn đang tạo ra huyễn cảnh lập tức bị thiêu rụi thành cát bụi. Huyễn cảnh nứt dần, bị thiêu đốt thành tro bụi, ảo ảnh Y Thiên thoát ra hoàn toàn, ngỡ ngàng trước khung cảnh hỗn loạn trước mặt. Khí Linh đã bị thiêu rụi, Lục Nhãn mất hết tất cả tu vi, thổ huyết rất nhiều ra mặt đất từng dòng máu nóng, căn cốt bị thương nặng nề. Nhưng hắn vẫn nở một nụ cười sảng khoái, bởi vì hắn đã thắng rồi.
"Tịch Diệt U Vụ!" Diệt Sinh Đăng của U Hồn phát ra một tiếng "vù" nhỏ, một loạt hồn ma, ngạ quỷ vất vưởng trong làn sương đen mù mịt cuốn qua, kết hợp cùng "Ngục Tối Thất Tinh" của Hắc Tỏa. Vô Giản Tỏa Liên từ hai tay hắn phóng ra, tạo thành hai vòng tròn lớn. Một vòng tròn mang theo sức mạnh giam cầm, vòng tròn còn lại mang sức mạnh hủy diệt. Hai vòng tròn này từ từ siết chặt lại, tạo ra một không gian tối tăm, lạnh lẽo, cùng với làn sương đen của U Hồn, giam giữ ảo ảnh Y Thiên bên trong, che khuất toàn bộ tầm nhìn ra ngoài. Cùng lúc, Thổ Ma được Phong Huyễn dùng "Cửu Diệp Lạc Thiên" tăng cường toàn thân căn cốt linh lực vượt trội lên vài phần, mơ hồ chạm ngưỡng Giả Đan, không phụ sự chờ đợi của bọn chúng. Thổ Ma toàn thân đầy uy lực, dậm một bước lớn, nhảy lên cao thật cao, miệng quát lớn: "Vạn Kiếp Sơn Hà Đổ!" Hắn đập Ma Thổ Phủ xuống đất. Cả vùng đất rộng lớn bắt đầu rung chuyển. ẦM! Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên, và một con sóng địa chấn khổng lồ từ dưới đất trồi lên, nuốt chửng ảo ảnh Y Thiên. Ở trên cao, hàng ngàn hàng vạn tảng đá khổng lồ lũ lượt ào xuống, đổ ập lên đầu ảo ảnh Y Thiên, cả trên lẫn dưới đều không có lối thoát.
"Mẹ kiếp! Các ngươi đây là tung ra chiêu tất sát cuối cùng rồi hả? Khốn nạn! Bọn khốn các ngươi dám lấy Bạch Tư Mi ra để đối phó với ta, ta xin thề rằng cho dù có tan thành tro bụi cũng không để bọn ngươi toàn vẹn mà đi ra!" Hắn đành phải liều mạng, cố gắng trấn định lại tinh thần đang rối loạn ngay sau khi vừa thoát khỏi huyễn cảnh. Toàn thân hắn lại bừng lên vạn hỏa nóng chảy kinh hoàng hơn cả lúc nãy, hắn gầm lên một tiếng: "Vạn Hỏa Lưu Trì Cổ Thiên Phụng Quyết!" Toàn thân hắn phát ra hàng vạn màu sắc với ánh sáng rạng ngời, mỗi màu sắc tượng trưng cho một ngọn lửa mà hắn sở hữu bên trong vạn hỏa của Thiên Phụng. Hắn không thể kiểm soát được nó, mặc kệ để nó điên cuồng như sóng dữ phá đập trào ra. Hàng vạn hỏa lưu không có gì kiểm soát hay giữ lại, mà cuồng nộ đẩy hết ra bên ngoài. Tất cả mọi thứ nó chạm vào đều bị thiêu rụi trong nháy mắt, kể cả ánh sáng hay bóng tối. Trong phạm vi nó đi qua, mọi thứ đều bị nó tùy ý nuốt chửng dễ dàng. Vạn Kiếp Sơn Hà Đổ rất mạnh, nhưng đối với vạn hỏa đỉnh cao của Thiên Phụng cũng chỉ là muỗi mà thôi. Nó liên tục tỏa ra xung quanh với phạm vi bán kính càng lúc càng xa hơn. Nhưng sức thiêu đốt nó mang lại cho ảo ảnh Y Thiên cũng gấp hàng triệu lần, hắn vật vã ở giữa tâm lửa mà gào thét từng hồi đau quặn rát người: "ARGHHH!"
Vạn Hỏa Lưu Trì với lực lượng cực lớn và sức nóng kinh hoàng đã nhanh chóng nuốt chửng Thổ Ma, U Hồn, Hắc Tỏa vào bên trong, trong chớp mắt không còn tăm tích, không để lại tro tàn. Phong Huyễn nhanh nhẹn dùng Lạc Diệp Phiến vẫy gió và thân pháp linh hoạt để bay lùi lại một khoảng lớn, may mắn thoát khỏi phạm vi của Vạn Hỏa Lưu Trì, thoát khỏi cái chết cận kề. Kim Đồng đứng xa thi triển chiêu thức. Lục Nhãn bị thương nặng nề cũng ở một khoảng rất xa, cố gắng hồi phục cơ thể của bản thân, được trời độ mà kéo lại được sinh mạng đang bị treo lay lắt giữa gió bão. Cả ba đều không bị Vạn Hỏa Lưu Trì quét tan, may mắn sống sót.
Nhưng ảo ảnh Y Thiên thì không được như vậy. Cho dù hắn chính là Thiên Phụng Tử mang sức mạnh của Thiên Phụng, nhưng cơ thể phàm nhân và tu vi yếu kém không cho phép hắn giải phóng ra lực lượng vạn hỏa nhiều đến thế. Vạn Hỏa Lưu Trì dần yếu đi, thu liễm lại về tâm hỏa ở chỗ thân thể hắn. Cả ba đều bất ngờ khi thấy tình trạng của hắn lúc này: bị thiêu cháy rụi, chỉ còn mỗi một bộ xương sọ não và một nửa cột sống nối liền với cánh tay bên phải đang cố gắng chống lên mặt đất bò tới. Trong miệng hắn luôn chấp niệm lẩm bẩm: "Không! Ta không thể chết! Ta phải thoát ra khỏi đây... để cứu nàng! Bạch Tư Mi, làm ơn hãy chờ phu quân ta đây một chút. Ta... ta gần chiến thắng rồi, lũ nhóc ác này chỉ có thể câu kéo thôi. Bọn chúng mãi không thể thắng được ta đâu! Thua đi, lũ chó chết!" Nhưng đáp lại hắn chỉ có những tiếng cười rộn rã hoan hỉ chiến thắng của cả ba tên Phong Huyễn, Kim Đồng và Lục Nhãn. "Chúng ta đã thắng rồi!" Phong Huyễn hét lên, giọng nói đầy vẻ đắc thắng: "Chúng ta đã đánh bại hắn! Giờ thì, cả ba chúng ta được ra ngoài rồi!" Hắn nói, rồi nhìn vào Lục Nhãn và Kim Đồng. Cả hai đều gật đầu, chúng đã chiến thắng. Trong niềm vui của chiến thắng, trong niềm hân hoan của kẻ vừa bước ra từ cái chết mà sống sót, bọn chúng giờ đây toàn tâm trí đều quên hết sự hy sinh của bốn người đồng đội đi chung.
===================
*QUÝ ĐỘC GIẢ CÓ THỂ ỦNG HỘ EM QUA:
*SACOMBANK: 049429032000 ( NGUYEN VAN TU )