Chương 53: Tái Sinh Từ Tro Tàn, Tình Yêu Vĩnh Hằng

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 53: Tái Sinh Từ Tro Tàn, Tình Yêu Vĩnh Hằng

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau trận chiến khốc liệt, ảo ảnh Y Thiên đã gục xuống, chỉ để lại một phần xương cốt chưa hóa thành tro bụi hoàn toàn, cùng một ý niệm chiến thắng cố chấp đến đau lòng.
Chẳng phải hắn cũng khao khát chiến thắng sao? Hắn cũng có mục đích khi đến và rời khỏi nơi này, hắn cũng chỉ muốn thê tử Bạch Tư Mi có thể cùng hắn sống một đời phàm nhân an vui, không tranh đoạt, mãi mãi hạnh phúc cho đến khi đầu bạc răng long.
“Tại sao... Tại sao ta lại thua? Tại sao... tại sao ta phải mất nàng, phải rời xa nàng...? Tại sao chúng ta đều phải chết... Rốt cuộc là tại sao? Tư Mi... nàng làm ơn, hãy trả lời ta.”
Hắn đau đớn thì thầm vài lời tâm sự đầy day dứt, rồi cũng tắt lịm.
Hơi thở đứt quãng, trái tim đã cháy thành một khối khô héo.
Đúng là cuộc sống này quá đỗi thực tế, tàn khốc và nghiệt ngã. Nó đã dập tắt giấc mơ dang dở của hắn, hủy diệt hắn, và cả tình yêu hắn dành cho thê tử. Thế nhưng, tất cả điều đó vẫn không thể giết chết Bạch Tư Mi, cô nương trong trẻo, thiện lành này!
****
Ở nơi xa xôi, một người phụ nữ với mái tóc đen tuyền đang ngồi bên dòng suối. Đôi chân thon dài trắng nõn của nàng khẽ đung đưa trong dòng nước trong lành. Nàng đang nhìn vào một chiếc gương, trong đó có một quả trứng lửa đang lơ lửng. Nàng mỉm cười, nụ cười tràn đầy sự nhẹ nhõm và hạnh phúc.
“Y Thiên... cuối cùng, chàng cũng đã lấy lại được chính mình rồi.” Nàng nói, giọng nói đầy sự nhẹ nhõm:
“Cuối cùng, chàng cũng đã trở thành Thiên Phụng Tử đích thực.”
Nàng nhìn vào chiếc gương, và nàng thấy rằng, quả trứng lửa đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ, ánh sáng của sự sống, của sự tái sinh.
Nàng đưa tay ra, chạm vào chiếc gương. Một cảm giác ấm áp lan tỏa, cảm giác của sự kết nối, của tình yêu thương. Dường như nàng có thể cảm nhận được sự tồn tại của người nàng yêu thương.
Nàng biết rằng hắn đã thua. Hắn đã thua chính nỗi đau của mình, hắn đã thua những khía cạnh khác của bản thân. Nhưng không vì thế mà nàng thất vọng hay bất đắc chí với hắn, nàng chỉ cảm thấy buồn bã, đau khổ thay cho chàng.
Bạch Tư Mi ngồi đó, nhìn vào chiếc gương, một giọt nước mắt đau xót lăn dài trên má. Nhưng nàng cũng không thể ích kỷ mà mong chàng chết được.
Tư Mi ôm lấy chiếc gương ấy, áp sát vào mặt mình, như thể muốn cùng chàng tựa mặt vào nhau để cảm nhận.
“Thiếp biết chàng ở đấy, chàng đang nhìn thiếp và muốn chạy đến đây ôm lấy thiếp thật chặt vào lòng, nói ra những lời sướt mướt mà chàng cho là lãng mạn...”
Nàng khẽ lau nước mắt, giọng nghẹn ngào:
“Là chàng đang trả lời thiếp đúng không, quả trứng này không ngừng nổi lên những ngọn lửa sưởi ấm tình yêu của chúng ta, một ngọn lửa vĩnh cửu tựa như tình yêu chàng dành cho thiếp vậy.”
Nàng đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi, một khoảnh khắc chàng có thể lấy lại chính mình, trở thành con người mà chàng nên là.
“Đây chưa phải là lúc.” Nàng lẩm bẩm, giọng nói đầy sự yêu thương và hy vọng:
“Chàng hãy trở lại đi, thiếp sẽ ở đây chờ chàng trở về. Hai chúng ta sẽ mãi không rời nhau, chỉ là không phải lúc này thôi.”
Nàng nhìn vào chiếc gương, và nàng thấy rằng, quả trứng lửa đang lấp lánh, như thể nó đang đáp lại lời nói của nàng.
Nó không mang màu sắc, không hình thù, chỉ là một khối năng lượng thuần khiết, kết quả của sự thất bại, minh chứng cho sự sụp đổ.
“Được rồi...” Tư Mi thốt lên vài tiếng, như tự củng cố thêm cho giọng nói của mình:
“Huyền Long đón Huyết Mạch Thiên Phụng! Theo dòng băng tuyền lạnh lẽo thấu xương, mau quay trở lại nơi ngươi thuộc về!”
Một giọt nước mắt trên gò má Bạch Tư Mi chảy xuống xuyên qua chiếc gương, nhỏ giọt thẳng vào quả trứng lửa. Ngay lập tức, quả trứng trong chiếc gương vỡ tan.
***
Cùng lúc...
Đột nhiên, khúc xương đang cháy dở của ảo ảnh Y Thiên bỗng rung chuyển mãnh liệt, nó dần không có trọng lượng, từ từ bay lên, lơ lửng giữa không trung. Một ánh sáng yếu ớt bắt đầu lấp lánh từ bên trong.
Từng sợi cơ, thớ thịt từ bên trong trái tim khô héo dần được giải phóng, đan xen vào nhau, liên tục tái tạo dưới ngọn lửa thiêng không ngừng cháy rực trong dòng ánh sáng rạng ngời đang từ bên trong khúc xương của hắn tỏa ra khắp nơi.
Ba kẻ bọn họ kinh ngạc nhìn vào.
“Gì thế này?” Phong Huyễn lẩm bẩm:
“Hắn... hắn chưa chết sao?”
Ánh sáng đó càng lúc càng mạnh, nó chiếu sáng cả một bầu trời không gian rộng lớn đến kinh ngạc.
Ba kẻ Kim Đồng, Phong Huyễn và Lục Nhãn cảm thấy một luồng sức mạnh quen thuộc, nhưng giờ đây mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đó là sức mạnh của ảo ảnh Y Thiên đã chết đó, nhưng nó đã trở nên thuần khiết và cường đại hơn.
Như thể Thiên Phụng đang thực sự dùng thân thể của hắn để giáng trần. Một uy áp kinh người, vô cùng huyền ảo, đè nặng lên vai ba người bọn họ.
“Không... không thể nào!” Kim Đồng hét lên:
“Hắn... hắn đang tái sinh ư?!”
“Biết rồi, đồ ngốc! Ta không mù!” Lục Nhãn nhắm mắt lại.
Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang tỏa ra từ cơ thể đang không ngừng tái tạo của ảo ảnh Y Thiên. Nhưng bây giờ phải làm sao đây? Bọn họ giờ đây không còn chủ lực nào.
Hắn đã mất đi Khí Linh, nên toàn bộ tu vi cũng trở về con số không. Phong Huyễn chỉ thiên về hỗ trợ, còn Kim Đồng vốn đã cạn kiệt linh lực sau loạt chiêu thức hắn đã sử dụng trước đó.
Thật tình, cả ba người bọn họ không có bất kỳ cơ may hay bí chiêu nào để liều mạng xông lên ngăn cản, chứ đừng nói đến việc đối đầu sòng phẳng.
Hắn đưa ánh mắt xa xăm nhìn lên bầu trời đang rực cháy trước mặt. Hắn không cảm thấy hận thù hay uất ức vì thế cục đã định, thắng rồi lại thua trong sự ngỡ ngàng, dù vậy hắn cũng không có ý định không cam tâm hay căm hờn.
Hắn chỉ cảm thấy một sự tĩnh lặng, một sự bình yên đến kỳ lạ.
“Chúng ta đã thua rồi...” Mở mắt ra, hít một hơi thật sâu hắn thở dài:
“Là thua một cách triệt để, tâm phục khẩu phục. Chẳng trách người Kim Đan đó lại nhắc nhở chúng ta trước, cũng chẳng trách chúng ta đã khinh thường hắn. Chỉ trách chúng ta số mệnh đã tận, từ đầu đã định sẵn kết cục thất bại. Tiếc rằng các gia tộc ngoài kia đã phải thất vọng, mang nỗi uất hận mà chết thôi.”
“Ta hiểu rồi.” Phong Huyễn nói, giọng nói đầy sự bình tĩnh. Hắn cũng như Lục Nhãn, đã chấp nhận số phận:
“Chúng ta rồi cũng sẽ chết, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Trận này thua là bởi vì hắn ta đã quá mạnh. Hắn ngây ngô để lộ nhiều sơ hở như vậy đã cho chúng ta quá nhiều cơ hội rồi. Không may thay, chúng ta cũng không thể thắng dù đã dựa vào đó.” Hắn nói, rồi hắn nhắm mắt lại.
Chứng kiến cả hai dần chấp nhận số phận cái chết của mình, Kim Đồng, một người có tính cách mạnh mẽ, dù trong lòng không cam tâm nhưng cũng đành tình nguyện chịu đựng cái chết đang đến.
“Chậc!” Hắn khẽ tặc lưỡi, giọng nói đầy vẻ không cam tâm:
“Cuối cùng vẫn là thua sao? Lúc đó nếu ta sớm nhìn ra được thâm tâm của hắn, không để hắn dần quen thuộc mà điều khiển được sức mạnh này. Bảy người chúng ta lúc đó hợp sức lại, chẳng phải đã thắng rồi sao?”
Nhưng đó chỉ dừng ở chữ “Nếu”, và nó không thể tồn tại trong thực tế.
BÙM!
Ngay sau đó, một luồng ánh sáng chói lòa xuất hiện, rồi nhấn chìm mọi thứ vào bên trong. Ba kẻ đó lập tức biến mất.
Trái ngược với sự tuyệt diệt bên trong, một sự sống mới đang được ấp ủ.
Ảo ảnh Y Thiên lại một lần nữa được tái sinh. Lần này, chân thân Thiên Phụng theo huyết mạch đang chảy sôi sục trong dòng máu của hắn mà hiện lên hoàn toàn rõ nét, mang theo vài tiếng kêu vang vọng tỏa khắp không gian.
Tuy nhiên, hắn giờ đây đã hòa làm một với Thiên Phụng, toàn bộ tâm trí không còn là của hắn nữa mà là một khoảng không rỗng tuếch.
“Ta... ta đã chiến thắng rồi... nàng... nàng có thấy không Bạch Tư Mi?” Miệng hắn không ngừng lẩm bẩm vài lời.
Cố gắng gượng dậy, hắn lấy lại được một chút suy nghĩ, ngơ ngác nhìn khung cảnh tan hoang đầy máu lửa xung quanh. Mặt đất có vô vàn vết lõm sâu hoắm, bầu trời bị xé toạc nhiều chỗ.
Trên một dải đồng bằng bát ngát cỏ, lại có nhiều dòng nước chảy xiết cuốn đi vô số thi thể không còn nguyên vẹn cùng với dòng máu đỏ ngòm đặc sệt.
Cả thân thể hắn mỏi nhừ, đột ngột mất cảm giác, khuỵu chân quỳ rạp xuống đất. Hơi thở hổn hển, nhiều lúc đứt quãng.
“Chúng nó đã chết hết rồi, sao ta vẫn chưa được ra ngoài?” Hắn ngơ ngác tự hỏi:
“Chẳng phải người đó nói chỉ cần một Y Thiên còn sống thì kẻ đó sẽ được ra ngoài và được ban cho sức mạnh có thể cứu vãn tình hình bên ngoài hay sao?”
Không hề có một ai trả lời cho câu hỏi của hắn cả.
Một không gian rộng lớn như vậy mà chỉ có tiếng vạn hỏa cháy rực thiêu đốt thân thể hắn.
Giờ đây, tốc độ sinh mệnh bị thiêu đốt lại nhanh kinh hoàng hơn cả lúc trước. Toàn thân hắn đang bị vạn hỏa ngấm vào, tan chảy từ trong ra ngoài từng mảng lớn nhỏ.
Hai mắt hắn bắt đầu lim dim, mờ dần.
Hắn thoáng thấy trước mắt xuất hiện một cánh cổng màu trắng. Trong đó, Bạch Tư Mi với bộ váy cưới màu đỏ xa hoa lộng lẫy, tay ôm một bó hoa, chạy tới phía hắn đang quỳ rạp.
“Ta... đây là đã được triệu hoán ra ngoài sao?” Trong lòng hắn thầm mừng rỡ.
Đôi lông mày của hắn dần giãn ra khi nhìn thấy gương mặt nàng tươi cười rạng rỡ nhìn hắn.
“Này phu quân, mọi người không ai nhắc chàng rằng cầu hôn chỉ quỳ một chân thôi sao? Mọi người đều ở đây, chàng mau đứng dậy đi... thiếp ngại lắm!”
Mọi thời gian đều như ngưng trệ lại ở khoảnh khắc này.
Hắn nhìn xuống tay của mình, vạn hỏa đang thiêu đốt toàn thân hắn đã biến đi đâu mất rồi. Hắn chỉ thấy mình cũng đang mặc bộ đồ cưới ôm sát cực kỳ sang trọng, tay cầm chiếc nhẫn cưới.
Hắn cảm thấy cảnh này thật quen thuộc, như thể hắn đã từng trải qua một lần rồi. Nhưng bây giờ trong lòng hắn vẫn dâng lên cảm giác cực kỳ bồi hồi, tựa như lần đầu, bàn tay hắn run rẩy cầm chiếc nhẫn cưới đeo vào ngón áp út của nàng và nói:
“Không sao đâu, ta không ngại. Nàng biết không, đàn ông mà quỳ hai gối xuống trước phụ nữ là đang cầu trời phù hộ cho sinh thật nhiều con cái, cả nhà sum vầy đấy!”
Nàng khẽ đánh vào ngực hắn, gương mặt đỏ bừng e thẹn.
“Chàng đấy! Cứ trêu chọc thiếp mãi...”
Hắn cười cười, giọng nói vô cùng chắc chắn, không một chút do dự:
“Vậy, nàng có nguyện ý gả cho ta không? Nguyện ý làm Mạc phu nhân, làm thê tử cho Mạc Y Thiên ta, đồng cam cộng khổ, dù lên núi đao xuống biển lửa, mãi mãi không tách rời. Cho dù cái chết chia lìa, dù vạn kiếp không biết nhau, cũng mãi mãi một tình yêu!”
Nàng bỗng bật khóc, nhưng môi nàng cười rạng rỡ. Tay còn lại của nàng che lấy miệng, giọng nghẹn ngào:
“Thiếp... nguyện ý!”
Rồi nàng nắm lấy bàn tay hắn vừa đeo nhẫn cho mình, xoay người lại kéo hắn chạy về phía trước. Đầu nàng quay lại mỉm cười hạnh phúc nhìn hắn, giọng đầy vẻ toại nguyện:
“Vậy, chàng có muốn cùng thiếp đi đến chân trời góc bể hay không?”
Hắn vội vàng đáp:
“Ta... ta muốn!”
“Ta muốn cái quái gì!” Một giọng nói lạnh lẽo nhưng đầy quen thuộc vang lên.
Tiếp theo là một tiếng “Phập!” vang lên. Đầu hắn ngay tức khắc rơi xuống dưới một nhát chém “ngọt” lịm bằng lưỡi kiếm vô cùng sắc bén trong tay một người có vẻ hơi to lớn.
Vạn hỏa lập tức bốc lên nhưng bị hỗn độn hắc xích khí bao trùm lấy thân thể người đó va chạm. Sau một hồi giao đấu, vạn hỏa thất thế, thu mình vào trong thân thể hắn dưới cái cổ trần sau khi đầu bị chặt xuống.
“Hahaha!” Nụ cười quen thuộc này...
Chính là Y Thiên thật sự!
Toàn thân hắn gần như to lớn hơn nhiều so với lúc trước khi bị nhốt vào trong trận pháp.
Hắn cười khinh khỉnh, đạp lên thân thể kẻ đó buông lời sỉ nhục:
“Chết tiệt! Không ngờ tên sâu bọ này sống dai vậy. Mà thôi, cũng cảm ơn ngươi vì đã giải quyết hết bảy tên phiền phức kia, lại hủy đi trận pháp...”
Chưa kịp nói hết từ “kia”, hắn đã trở nên bực tức khi nhìn vào đám tro màu trắng xóa đang phát sáng trong tay, bực bội chửi:
“Mẹ kiếp! Ai mà ngờ được lúc đó ta lại điên cuồng đến mức giải phóng hỗn độn hắc xích khí ra bên ngoài, toàn thân như một cái thùng đầy nước sắp vỡ. May có Bạch Linh Ngọc kịp thời thanh tẩy giúp ta. Tiếc là nó cũng vì lượng lớn các loại sát khí, hận khí, oán khí... bao quanh mà tiêu hao, vỡ tan rồi...”
Y Thiên ngẩng đầu lên trời cảm thán:
“Aaaa... thật là tiếc quá đi!”
Nhưng cũng rất nhanh chóng, hắn liền tức khắc lấy lại trạng thái lạnh lùng như thường ngày. Thanh Thiên Bình Kiếm sắc bén trong tay óng ánh lên gương mặt hắn.
“Lâu ngày không gặp. Ngươi vẫn còn đẹp trai như thường ngày nhỉ?” Hắn tự hỏi rồi lại tự mình cười ha hả giữa không gian vắng tanh, không bóng người.
Dáng vẻ điên điên khùng khùng này... đích thị là Y Thiên rồi, không có kẻ nào giả mạo được.
Hắn khẽ vung một kiếm quét ngang, cảm giác vẫn đầm tay. Lại đạp lên thân thể ảo ảnh Y Thiên đang dần bị ngọn lửa tàn hủy vài cái, cười khinh bỉ:
“Thôi... dù sao thì ngươi cũng đã giải phóng ta khỏi trận pháp chết tiệt đó, giao đấu giết chết bảy tên kia, tranh thủ thời gian cho ta phục hồi. Và nói gì nói chứ ngươi canh thời gian hay thật đấy, ta vừa hồi phục xong thì ngươi cũng đang trong trạng thái hấp hối luôn. Tiện thể để ta chặt lấy đầu. Ngươi đã giúp ta nhiều vậy, ta không tiếc gì mà chúc ngươi kiếp sau được hạnh phúc bên cạnh Tư Mi của riêng ngươi nhé!”
Y Thiên sút mạnh một cái vào xác hắn, khiến nó lăn tùy tiện về phía trước, kéo theo một đoạn dài máu đỏ đặc sệt loang lổ.
“Tên sâu bọ chết tiệt!”
Nói rồi, Y Thiên quay phắt đi. Y phục của hắn rách mất một phần, để lộ cơ thể cường tráng dưới mái tóc trắng xóa suôn dài phấp phới, cùng với hình xăm như rễ cây luôn đỏ ửng chạy từ nửa thân trên bên phải đến toàn bộ cánh tay phải của hắn.
Một dáng vẻ cực kỳ oai phong lẫm liệt, hắn bước thẳng về phía trước, nơi có một vết rách không gian đang không ngừng mở rộng. Hắn đoán đó là cánh cổng dẫn đến tầng bốn.
“Linh Nhi... xin hãy chờ đại ca thêm chút nữa. Huynh sắp trở lại bên muội rồi đây!”
“Hỏa Sư Thú - Hỏa Diễm Bọc!” Hắn khẽ gọi linh hồn Hỏa Sư Thú đang trú ngụ trong đan điền.
PHỪNG! PHỪNG! PHỪNG!
Ngọn lửa của Hỏa Sư Thú lập tức bao bọc lấy thân thể hắn để giảm thiểu bớt lực lượng các loại khí hỗn độn đang mất kiểm soát tràn ra, tránh lặp lại trạng thái sau khi rời khỏi sự trói buộc của trận pháp.
Vì lúc đó vô cùng nguy hiểm, nếu không có Bạch Linh Ngọc kịp thời thanh tẩy thì không biết Y Thiên có còn sống không nữa.
Hắn là người cầu toàn, nên việc chuẩn bị trước như thế này dù có tiêu hao một lượng linh lực nhất định, vẫn còn hơn mất mạng. Nói trắng ra, cẩn thận như thế này quả không hề thừa chút nào.