Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 55: Lạc Vô Vọng
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Y Thiên bước qua một vết nứt không gian đang không ngừng hỗn loạn, xoáy chuyển, giãn nở. Cảm giác đầu tiên ập đến là sự đoạn tuyệt đột ngột khỏi mọi quy luật vật lý quen thuộc.
Hắn như một chiếc lá khô bị gió cuốn vào cơn lốc xoáy vô hình, mất đi phương hướng, mất đi điểm tựa. Toàn bộ cơ thể hắn lơ lửng, nhẹ bẫng giữa hư vô, trong trạng thái không trọng lực.
Nơi đây, ánh sáng không tồn tại. Dù mắt mở to, hắn chỉ thấy một màu đen tuyệt đối, sâu thẳm hơn bất kỳ màn đêm nào từng biết. Đó không phải là bóng tối của một căn phòng kín, mà là sự vắng mặt hoàn toàn của ánh sáng.
Âm thanh cũng không có. Dù cố gắng hít thở mạnh, lồng ngực phập phồng, nhưng không một tiếng động nào phát ra. Nơi đây như một vùng đất chết của mọi giác quan, nơi mọi rung động âm thanh đều bị nuốt chửng.
Sự bất ngờ lướt qua nét mặt, nhưng không phải là hoảng sợ. Y Thiên đã đối mặt với những hiểm nguy còn tột cùng hơn thế.
Ngược lại, một sự lạnh lùng, tĩnh tại hơn bao giờ hết trỗi dậy trong hắn. Hắn không tin vào sự trống rỗng này. Nó quá hoàn hảo, quá tĩnh lặng, đến mức phi lý, tựa như một tấm màn che giấu thứ gì đó còn đáng sợ hơn.
"Thật đáng ngờ, chẳng lẽ vừa bước vào đã chết ngay?"
Hắn thò tay vào trữ vật, rút ra một mảnh kim loại nhỏ. Với một lực đẩy nhẹ, hắn ném nó ra. Thay vì trôi nổi trong không gian như một mảnh vụn vũ trụ, mảnh kim loại đột ngột biến mất.
Sự biến mất đó, tuy đơn giản nhưng lại đáng sợ hơn cả một tiếng gầm, như một hồi chuông cảnh báo Y Thiên phải dừng lại trước những hiểm nguy vô hình mà hắn chưa từng biết đến.
Hắn ôm mặt cười trừ:
"Thật sự là như vậy luôn sao? Có quá đáng quá không đây?"
Lấy ra một viên đá, hắn tiếp tục ném vào khoảng không. Viên đá cũng biến mất, ánh mắt hắn khẽ nhấp nháy, dường như hắn đã đoán đúng điều gì. Sau đó, một giọt huyết châu nhỏ được tạo ra bằng Huyết Ma Khí, chảy ra từ hình xăm trên đầu ngón tay trỏ của hắn.
Giọt máu lấp lánh như một ngôi sao nhỏ, nhưng ngay lập tức bị một lực lượng vô hình kéo đi và nuốt chửng, để lại một vết rách vô hình trên nền không gian.
Chính lúc này, Y Thiên đã hiểu.
"Ta hình như không phải ở trong một không gian, mà là trong cơ thể của một sinh vật, một thực thể sống. Và nó chỉ phản ứng với 'Khí' mà thôi."
Hắn nhìn lên trên, khẽ nhắm mắt:
"Âm Dương Nhãn - Kích Hoạt!"
Cảm giác như hai dòng sông cuộn trào trong đầu, rồi bùng nổ. Đôi Âm Dương Nhãn đã lâu chưa được khai mở, giờ lại một lần nữa được kích hoạt. Khi mắt mở ra, thế giới đã thay đổi hoàn toàn. Hắn cười thầm:
"Quả nhiên là vậy."
Bức màn đen kịt đã bị xé toạc, không gian không hề trống rỗng như hắn nghĩ. Trước mắt hắn là một mạng nhện khổng lồ được dệt bằng chính không gian và thời gian.
Mỗi sợi tơ là một dòng chảy năng lượng vô hình, chuyển động không ngừng, va chạm và hòa vào nhau. Chúng uốn lượn, xoắn xuýt, kết nối vô số những điểm nút, tạo nên một bản đồ phức tạp mà mắt thường không thể thấy.
Nó không giống một cấu trúc tĩnh, mà giống như một hệ thống thần kinh khổng lồ của một sinh vật nào đó. Đang không ngừng lan rộng, và khi lan rộng thì không tránh khỏi những va chạm giữa chúng.
Mỗi va chạm, mỗi sự mở rộng của nó đều tạo ra những vết nứt mới. Như một hạt bụi mắc kẹt trong một trận lũ lụt năng lượng, cơ thể hắn khẽ run lên khi luồng linh lực cùng các khí hỗn độn trong cơ thể tràn ra bên ngoài.
Cảm giác bị nuốt chửng trỗi dậy. Hắn có thể cảm nhận được những "sợi tơ" vô hình đang thăm dò, chạm vào da thịt, cố gắng thẩm thấu vào linh lực và tâm trí hắn, như thể một loại ký sinh đang trực chờ một lối vào.
Nhìn kỹ vào trong mạng lưới đó, hắn thấy một điều bất ngờ hơn:
"Đó chẳng phải là các linh hồn sao? Chúng đang dao động! Hình như chúng đang muốn thoát ra khỏi các khối đa diện kia!"
Lúc này hắn mới thầm kinh hãi, nhìn vào đó như nhìn thấy kết cục của chính bản thân mình nếu không kịp thoát khỏi và bị sự lan rộng ấy bao vây.
Khi đó, linh hồn hắn sẽ tan rã, hòa tan vào dòng chảy hỗn độn, và hắn sẽ không còn là Y Thiên nữa.
Mạng lưới này như thể là dạ dày của thực thể này vậy, nó ngăn sự xâm nhập của virus vào trong cơ thể. Vì vậy, Y Thiên buộc phải nhanh chóng tìm cách thoát ra khỏi nơi đây, nếu không muốn bản thân mình cũng trở thành một phần của các khối đa diện vô dạng kia.
Sự tĩnh lặng của hắn tan biến. Nhịp tim bắt đầu tăng tốc, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Dù không hoảng sợ, nhưng đây là lần đầu tiên Y Thiên phải đối mặt với một mối nguy hiểm phi vật chất, một thứ không thể dùng kiếm để chém, dùng linh lực để công phá.
"Không thể trực tiếp chiến đấu mà vượt qua sao?" Hắn chép miệng:
"Phiền phức thật!"
Y Thiên đứng giữa tấm màn đen vô tận, ánh mắt sáng rực, đôi đồng tử ánh lên thanh quang chói lóa. Ngay lập tức, các tia linh khí trong mạng nhện được tách ra một cách tỉ mỉ theo ánh nhìn của hắn, hiện rõ dần.
Cuối cùng, một hình ảnh hiện lên, tựa như một mạng lưới ẩn hiện, giống hệ thống tĩnh mạch của vũ trụ. Mỗi luồng năng lượng, mỗi vết nứt li ti đều là một dòng chảy riêng biệt.
Nhưng chúng quá nhỏ, quá mong manh, do đó Y Thiên cũng phải khó khăn lắm mới có thể bóc tách chúng ra một cách triệt để như vậy.
Nhưng chạm vào đó chắc chắn sẽ bị xé nát. Bởi vậy, bây giờ chỉ còn một cách:
"Phải tự mở ra một lối đi thôi. Ẩn bên trong các vết nứt li ti đó đều là một dòng chảy. Nếu định vị được và liên kết các vết nứt từ nhỏ tới lớn lại với nhau, ắt chúng sẽ tự tạo ra một con đường!" Hắn ngừng lại một chút để suy nghĩ:
"Đúng... chỉ còn cách này thôi, phải khéo léo một chút, đừng rơi vào không gian tịch mịch, hay vào các vết nứt đó, chắc sẽ ổn thôi."
Mục tiêu đã rõ ràng. Y Thiên như một vị nhạc trưởng trong một dàn nhạc hỗn loạn, lắng nghe từng nốt nhạc riêng lẻ.
Những dòng năng lượng vô hình, những vết nứt không gian đang rung động ở những tần số khác nhau. Y Thiên phải tìm ra những điểm có tần số tương đồng, những vết nứt có thể cộng hưởng và liên kết với nhau.
Đó là một công việc tinh vi hơn cả việc tạo ra một bức tranh từ những hạt bụi. Hắn cảm nhận có hàng ngàn điểm, nhưng chỉ một vài trong số đó là có thể kết nối.
Đặc biệt, những điểm đó, nếu chưa tự kết nối với bất kỳ điểm nào, thì không thể liên kết vào chuỗi mà hắn cần.
Đây chính là điểm khó khăn nhất. Lúc này, hắn buộc phải cực kỳ tỉ mỉ để tìm ra một chuỗi các điểm liên kết hoàn toàn với nhau, và phải làm trong một khoảng thời gian nhất định, ít nhất là trước khi sự giãn nở của các tầng khối đa diện xoay tròn theo mạng lưới đẩy ra bên ngoài, đồng hóa hắn.
Đôi mắt Y Thiên từ từ mở ra, linh quang lóe lên, soi rọi qua màn đêm vô tận. Hắn dồn toàn bộ tâm trí, biến đổi luồng linh lực trong cơ thể thành những sợi chỉ vô hình, mỏng manh như tơ tằm.
Tiếc thay, ở đây không hề có Âm Khí hay Dương Khí để hắn tiện hấp thụ sử dụng. Huyết Ma Khí sau quá trình hắn bị nhốt trong trận pháp đến đây đã vô cùng hỗn loạn, thêm việc mất đi Bạch Linh Ngọc phù trợ, khiến hắn càng khó khăn trong việc điều khiển nó.
Nên bây giờ, hắn chỉ có thể sử dụng các sợi linh lực ổn định này. Những sợi chỉ này nhẹ nhàng chạm vào những vết nứt không gian. Dưới sự dẫn dắt của hắn, chúng tìm thấy nhau, kéo các điểm đầu của vết nứt không gian lại để giao thoa và quấn lấy nhau.
Công việc này không cho phép một sai sót nhỏ nhất, chỉ cần một chút run rẩy, một chút sơ sài, toàn bộ mạng lưới hắn đang xây dựng sẽ sụp đổ, và Y Thiên hắn có thể sẽ phải trả giá bằng cả tính mạng của mình.
"Mẹ nó, phản phệ của thế giới vẫn còn à?!" Hắn cắn răng khó chịu:
"Cũng may lần này chỉ sử dụng lượng linh lực nhỏ tí teo, nên ảnh hưởng không quá lớn."
Quả nhiên, phản phệ của thế giới vẫn còn. Hắn chỉ mới sử dụng một lượng nhỏ linh lực mà toàn thể tâm can đã trực trào. Không sao, đây là chuyện bình thường ở huyện.
Y Thiên hoàn toàn bỏ qua nó, tiến đến bước tiếp theo. Hắn rót linh lực vào Thiên Bình Kiếm. Thanh kiếm không hề phát sáng rực rỡ, mà chỉ tỏa ra một luồng năng lượng nhỏ, thuần khiết.
Giờ đây nó hoàn toàn lệch khỏi chức năng ban đầu, không còn là một thanh vũ khí sắc bén trên chiến trường, mà là một con dao mổ trong tay nghệ nhân với tài điều khiển điêu luyện.
Hắn dùng nó để tạo ra một luồng năng lượng dẫn đường, kết nối các điểm mà hắn đã định vị. Mỗi khi luồng năng lượng chạm vào một vết nứt, không gian xung quanh lại phản ứng.
"Chậm lại... chậm lại thôi. Từ từ..." Hắn lẩm bẩm theo đường kiếm, cố trấn tĩnh bản thân.
Những luồng năng lượng hỗn loạn từ khắp nơi đột nhiên cuộn trào, như một cơn sóng thần vô hình, lao đến tấn công, cố gắng nuốt chửng linh lực của hắn.
Có lẽ nó đã dần phát hiện ra sự xuất hiện của kẻ lạ mặt này rồi. Lạ thay, cảm giác xé rách linh hồn như vạn kim châm đâm sâu vào da thịt này, hắn vốn đã quá quen thuộc. Cho nên, nó không hề gây thêm khó khăn gì cho hắn cả.
Ngược lại, nó còn giúp Y Thiên dựa vào cơn đau mà trấn tĩnh tâm trí, hạ sự căng thẳng xuống. Hắn siết chặt lấy Thiên Bình Kiếm, ánh mắt kiên định.
"Đúng rồi. Hay lắm! Chỉ còn chút ít nữa thôi!"
Hắn càng nắm chặt Thiên Bình Kiếm hơn, cánh tay không hề run rẩy chút nào. Với tài năng và sự khéo léo của hắn.
Từng điểm, từng điểm một dần được kết nối. Khi điểm cuối cùng được nối, một luồng sáng nhỏ đột nhiên xuất hiện, như một ngôi sao nhỏ trong màn đêm vô tận.
"Đây rồi!" Hắn gia trì thêm linh lực vào Thiên Bình Kiếm, kéo một đường cuối cùng, xâu chuỗi tất cả các điểm lại với nhau.
Luồng sáng đó lớn dần, xoay tròn, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ, xé toạc tấm màn đen. Cuối cùng, nó trở thành một cánh cổng không gian nhỏ. Nó không hùng vĩ như những cánh cổng trong truyện cổ, mà chỉ đơn giản như một vòng tròn lấp lánh ánh sáng.
"Cuối cùng, cũng qua rồi!" Hắn khẽ đưa tay lên lau đi vầng trán nhem nhuốc đầy mồ hôi.