Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 56: Vô Diện!
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Y Thiên bước qua cánh cổng vừa được tạo ra, một cảm giác lạ thường bao trùm lấy hắn. Hắn cảm thấy một sự dịch chuyển dữ dội, không giống bất kỳ dịch chuyển không gian nào hắn từng trải qua. Toàn bộ cơ thể hắn uốn cong theo cánh cổng xoay tròn, như một chiếc lá cuối thu bị cuốn vào bên trong.
"Cái quái gì đang diễn ra ở đây vậy?" Toàn thân Y Thiên kinh ngạc, hắn đưa đôi Âm Dương Nhãn nhìn ra xa:
"Đây là tầng năm? Không… có lẽ đây mới thực sự là tầng bốn. Và chắc là cái thử thách nhỏ bé vừa rồi vốn dĩ chỉ là cây cầu cần thiết để tiến vào nơi này mà thôi."
Không gian này là một mớ hỗn loạn đến khó tin. Mọi thứ trước mắt hắn tan biến, rồi lại xuất hiện với tốc độ chóng mặt, giống như một bức tranh được vẽ lại liên tục.
Với các dòng chảy, ánh sáng, vật thể rắn, lỏng cùng rất nhiều khối đa diện bất định liên tục chuyển động.
Dòng chảy lúc này không phải là luồng gió hay dòng nước, mà là sự pha trộn của thời gian và không gian, cuộn xoáy như một cơn lốc vô tận.
Với đôi Âm Dương Nhãn, hắn có thể nhìn thấy những mảnh vỡ không gian trôi nổi, những tia sáng vô định, và những luồng khí mà chỉ cần chạm vào cũng đủ để xé nát vạn vật.
Một mảnh vỡ vật thể rắn từ đâu bay đến, lướt qua trước mặt hắn, tiến vào bên trong ánh sáng màu đỏ tươi không ngừng lóe ra từ tứ phía của một số khối đa diện xung quanh.
Chỉ trong tích tắc, nó đã biến thành một đám bụi màu nâu, rồi lại đột ngột biến mất.
Đó là tác động của thời gian được tua nhanh, đẩy vật chất đến giới hạn của sự tồn tại rồi tan rã.
Tiếp đến, một luồng ánh sáng khác lướt qua, nhưng cái ánh sáng trắng bệch phát ra từ giữa hai khối đa diện trước mặt lại đóng băng ngay tại chỗ, đứng yên như mặt nước đã bị cái lạnh hóa thành băng.
Đó là sự đảo ngược của thời gian, một sự chậm lại đến vô tận. Đồng thời, nó cũng có thể biến vật thể thành trạng thái nguyên thủy nhất, dù là con người cũng có thể hóa thành nguyên tử ngay lập tức.
Nhìn qua một lượt, trong lòng hắn dâng lên nỗi lo lắng khó tả. Hắn biết rằng nếu chạm vào bất kỳ thứ gì ở đây, dù là ánh sáng trắng, ánh sáng đỏ hay những thứ kỳ lạ hắn không thể nhận ra, số phận đều là cái chết.
Mọi quy luật vật lý đều đã bị bẻ cong ở đây. Những thứ trước mặt, những gì hắn thấy qua đôi mắt vẫn chưa thể xác định rõ ràng rằng chúng là tất cả. Nhỡ rằng còn có nhiều thứ hơn cả thế này mà hắn không thể thấy thì sao?
"Thật quá điên rồ!" Hắn không nhịn được thốt lên một tiếng, hít một tràng khí vào người. Tuy rằng nó không có nhiệt độ nhưng vẫn khiến hắn thấy lạnh.
Bất kỳ ai cũng nhận ra một điều quan trọng ở đây: sức mạnh thể chất hoàn toàn vô dụng. Dù có là cường giả đỉnh cao, cơ thể cũng sẽ không thể chống lại sự tác động của thời gian và không gian.
Y Thiên cảm thấy một sự lạnh lẽo dọc sống lưng. Mọi thứ hắn học được, mọi kỹ năng hắn rèn luyện đều không có giá trị ở đây.
Đầu tiên, giống như trước đây, hắn khéo léo sử dụng một lượng linh lực ít ỏi, giải phóng chúng ra khỏi cơ thể dưới dạng các sợi tơ còn mỏng hơn cả tơ tằm.
Nhưng ở đây hoàn toàn không giống ở đó. Lần này, các khối đa diện trở nên hung hãn hơn rất nhiều. Chúng đưa mặt phẳng lớn nhất về phía Y Thiên, phóng ra từng luồng khí kỳ lạ lao đến và hút lấy lượng linh lực hắn vừa giải phóng.
Chưa hết, một lượng nhỏ khí còn dư thừa du nhập vào người, làm nổ một số tế bào bên trong. Một cảm giác cực kỳ khó chịu dâng lên, không quá đau đớn nhưng lại khó chịu hơn bao giờ hết.
"Đây... chẳng phải là sự phản phệ linh lực hay sao?" Y Thiên bất ngờ phát hiện:
"Nhưng cũng không ngờ chúng lại thực sự có hình thể như thế này, tuy khá trừu tượng. Có lẽ do ở đây không có màu sắc chăng? Chết tiệt! Như vậy, đành phải mạo hiểm một phen rồi!"
Hắn siết chặt nắm tay, nhìn vào hình xăm Huyết Ma Ấn đang liên tục phản ứng dữ dội trên ngực phải.
Từ khi bước vào trạng thái khéo léo để xây dựng cây cầu, Hỏa Diễm của Hỏa Sư Thú đã tắt đi để duy trì sự tỉ mỉ. Huyết Ma Khí đã mất kiểm soát tại thời điểm đó, liên tục tràn ra.
Cũng chính lúc đó hắn mới phát hiện ra, Huyết Ma Khí này là thứ duy nhất có thể vượt ra khỏi quy tắc ở đây, không hề bị phản phệ khi sử dụng.
Nhưng cái khó là nó đòi hỏi sự tập trung và quen thuộc đến cực độ. Càng khó hơn khi Bạch Linh Ngọc mất đi, và ở đây, nơi sự phản phệ xảy ra trực tiếp, Hỏa Diễm không được dùng để ổn định nó.
"Đành liều thôi!" Y Thiên thầm tự nhủ, cũng như ổn định lại bản thân một chút.
Huyết Ma Khí, một loại năng lượng hắn luôn cố gắng kiềm chế, một con quỷ luôn ngủ say trong cơ thể hắn. Nó là con dao hai lưỡi.
Mọi lần hắn cứ khư khư để nó tự vận động giải cứu cơ thể hắn, bởi thế nên hắn cứ ỷ lại mà không tập sử dụng. Một phần vì khó, một phần vì chẳng nghĩ đến trường hợp bây giờ.
"Biết làm sao bây giờ, đây là lối đi duy nhất rồi." Y Thiên cảm thán.
Nói rồi, Y Thiên lập tức giải phóng một phần nhỏ Huyết Ma Khí.
Một luồng khí màu đỏ sậm từ ngực hắn lan tỏa, bao bọc lấy cơ thể.
Rất nhanh, một khối đa diện liền có phản ứng. Chúng xoay thân mình như thể một quả bóng được đá xoáy lên, các luồng ánh sáng đỏ lập tức chạy xuyên qua cơ thể Y Thiên.
Khi một luồng ánh sáng tua nhanh thời gian chạm vào, lớp bảo vệ chỉ rung lên một chút, sau đó luồng ánh sáng đó tan biến.
"Tuyệt!" Hắn thầm mừng rỡ:
"Đúng như ta dự đoán, Huyết Ma Khí này mạnh mẽ như vậy. Thứ có thể khiến Lão Tổ tung hoành một phương nào có thể là thứ tầm thường!"
Hai khối đa diện vô tình va vào nhau, một mảnh nứt toạc ra lao đến. Vừa xui, nó lại phóng ngay về phía Y Thiên. Hắn cố gắng điều chỉnh thêm một lượng lớn Huyết Ma Khí để gia trì cho lớp bảo vệ. Lớp bảo vệ khẽ uốn cong, rồi đẩy mảnh nứt vỡ ấy ra xa.
Huyết Ma Khí là một loại năng lượng sinh ra từ hỗn loạn, và chỉ có nó mới có thể chống lại sự hỗn loạn của nơi này. Nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ.
Một cơn đau thấu xương bỗng nhiên dâng trào trong cơ thể hắn, như thể có hàng ngàn bàn tay đang cào xé cơ thể bên trong hắn.
Hắn rên nhẹ, tay siết chặt, cố gắng điều khiển Huyết Ma Khí không để nó bộc phát khỏi hạn mức, lấn át cả thân thể to lớn đang không ngừng cầm cố.
"Chết tiệt!" Hắn tức giận mắng lên:
"Huyết Ma Lão Tổ ở lại thì khiến ta không thể phân biệt đâu là ta, đâu là Lão Tổ. Nhưng khi Lão Tổ thực sự đi hoàn toàn thì lại khiến Huyết Ma Khí hỗn loạn hơn bao giờ hết, càng là vô vàn tà khí cùng nhau hóa thành Hỗn Độn Hắc Xích Khí cung cấp thêm lực lượng mà tổn hại đến cơ thể!"
Hắn cắn chặt răng, mồ hôi ướt đẫm trán. Cơn đau không chỉ đến từ bên ngoài mà còn từ bên trong. Huyết Ma Khí giống như một kẻ đang giận dữ, bị ép buộc phải thức tỉnh.
Trong một môi trường mà Y Thiên không có bất cứ cách nào để chống đỡ, nó càng thêm tác quái.
Nó bắt đầu dựa vào lượng lớn Huyết Ma Khí mà Y Thiên vừa giải phóng để duy trì ảo giáp bọc lấy thân thể, trở nên to lớn hơn và tự kiểm soát để phản phệ, cố gắng nuốt chửng linh lực.
Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng màu đỏ sậm đang lan truyền khắp cơ thể, xâm nhập vào từng kinh mạch, từng tế bào, cố gắng kiểm soát hắn.
Đỉnh điểm là khi nó đã xâm nhập vào đại não, một giọng nói ma quái vang lên trong tâm trí hắn, đầy cám dỗ và độc ác:
"Hãy buông bỏ... hãy để bọn ta kiểm soát cơ thể này... ngươi sẽ không phải đau đớn nữa... ngươi sẽ có được sức mạnh vô song... không một ai có thể địch lại."
Lời nói đó cứ vang vọng, như một bài ca ma mị, cố gắng thuyết phục hắn.
Y Thiên cũng không phải là hạng xoàng. Ý chí của hắn đã mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng được nên điều này không thể gây cho hắn quá nhiều khó khăn.
Điều khó khăn duy nhất lúc này là làm sao để nó vừa có thể duy trì ở một mức độ để chống lại các ngoại vật có thể tác động lên hắn ở đây, mà lại có thể không bùng lên nuốt chửng cơ thể của bản thân.
Đây là một cuộc chiến không cân sức. Hắn vừa phải cố gắng né tránh, vừa phải tiến lên, vừa phải duy trì nó mà không được dùng bất cứ thứ gì khác để trợ giúp. Chỉ có thể dùng cả tâm trí lẫn cơ thể để giữ nó lại, giữ bước chân đều đều tiến lên.
Dù cơn đau có khủng khiếp đến đâu, dù Huyết Ma Khí có mạnh mẽ đến thế nào, hắn vẫn không dừng bước, không buông lỏng tay. Hắn dùng sự kiên định của mình để điều khiển nó.
Hắn di chuyển chậm rãi trong dòng chảy hỗn loạn, mỗi bước đi đều là một sự chiến đấu với chính bản thân mình.
ONG ONG ONG!
Đó là tiếng động của những lần hắn cùng với các thứ như hai ánh sáng đỏ và trắng, các vết nứt không gian, mảnh vỡ đa diện... va chạm. Và càng là với Huyết Ma Khí chiến đấu uy dũng.
Hắn có thể cảm nhận được Huyết Ma Khí đang dần dần trở nên ngoan ngoãn hơn theo từng bước chân vững chãi của hắn, không còn cố gắng nuốt chửng hắn nữa, mà chỉ đơn giản là thực hiện nhiệm vụ của mình.
Dù sao thì hắn cũng chính là Y Thiên đã được Huyết Ma Lão Tổ truyền thừa. Với ý chí kiên cường đến tột đỉnh, Huyết Ma Khí nhỏ nhoi này nếu như không trong môi trường bí hiểm này thì làm sao có thể làm khó hắn đến mức độ này.
Dù sao thì hắn cũng đã thuần hóa nó dần dà trở thành một phần của mình rồi.
Sau một thời gian dài, ánh sáng yếu ớt hiện ra ở phía xa. Có thể thấy đó là điểm cuối của dòng chảy.
Y Thiên dồn toàn bộ sức lực, lao về phía ánh sáng. Dòng chảy hỗn loạn bắt đầu mờ đi, hoàn toàn khuất sau gót chân hắn.
"Haha…" Y Thiên cười nhẹ:
"Không biết là phải chạy đến khi nào mới có thể thoát ra khỏi đây nhỉ?"
Hắn khẽ thu lại Huyết Ma Khí.
"Chỉ là qua được khỏi mấy cái dòng chảy đấy là tốt rồi."
Sau khi thoát ra khỏi dòng chảy hỗn loạn, cơ thể Y Thiên chỉ run rẩy đôi chút. Đúng thôi, hắn đã từng trải qua những thứ đau đớn và mệt mỏi về thể xác còn nhiều hơn thế này nữa.
Trước mặt hắn bây giờ là một bức tường năng lượng khổng lồ đứng sừng sững. Bức tường này không có khe hở, không có điểm yếu. Nó được tạo nên từ nhiều nguồn năng lượng ở nơi đây, tỏa ra sức mạnh áp đảo, giống như một vị thần đang canh giữ cánh cổng địa ngục.
Không khỏi khiến Y Thiên thốt lên một tiếng:
"Thật kinh khủng!"
Y Thiên có thể cảm nhận được sự thôi thúc của bức tường này. Nó giống như một lời mời gọi. Điều này thật sự khiến Y Thiên không khỏi ngờ vực, hai mày hắn nhíu chặt dường như đang suy nghĩ rất nhiều để đưa ra quyết định.
Và rồi hắn bặm chặt môi, hít sâu một hơi. Rút Thiên Bình Kiếm vốn kê ở sau lưng, siết chặt vào lòng bàn tay. Cảm giác của người luyện kiếm đạo liền ngay tại khắc này trở lại.
Tuy không thể ở đây sử dụng Lục Luật Kiếm Pháp, bởi vận động linh lực ở đây là điều cấm kỵ. Nhưng sức mạnh cơ bản của hắn đã được tôi luyện qua vô vàn gian nan, khổ ải và trải qua một thời gian mà hắn nghĩ là không dưới ba năm thì cũng chẳng phải hạng vừa.
Thêm Thiên Bình Kiếm sắc lẻm đến kinh hoàng trong tay, toàn thân hắn luôn tỏa ra bạch quang sáng loáng.
Cuối cùng, hắn thở ra hơi sâu ấy, hạ đường kiếm xuống. Một nhát chém thật sự rất uy lực.
INH!
Nhưng trái lại với suy nghĩ của hắn, không hề có tiếng nổ lớn của tường đổ hay tiếng kim loại xẹt qua một bức tường cứng cáp. Nó chỉ là một sự phản lại tự nhiên.
Thiên Bình Kiếm trong tay hắn rung lên dữ dội, dường như toàn bộ lực đạo tung ra đã bị bức tường năng lượng này phản lại tất thảy.
Thanh kiếm tuột khỏi tay Y Thiên, bay thẳng về phía sau. May thay, Y Thiên phản xạ rất nhanh, đã lập tức phát động Huyết Ma Khí.
Từ hình xăm đỏ ửng, từng sợi tơ to như dây thừng bay ra bên ngoài qua bàn tay phải của hắn, nhanh chóng quấn chặt lấy Thiên Bình Kiếm, ra sức thu lại.
Trong lúc hắn thu lại Thiên Bình Kiếm mà nhất thời đánh mất cảnh giác, bên trong bức tường này dao động liên tục, lại bất ngờ xuất ra một luồng linh lực mạnh đến kinh ngạc đẩy Y Thiên bay phốc đi xa.
"Mẹ nó! Cái tường thối này vẫn còn huyền bí như thế này sao?" Như thường lệ, hắn quen miệng chửi đổng lên một câu.
Đột nhiên hắn lại chững một lúc, nhìn vào cánh cửa rồi lại nhìn vào toàn thân cũng như mặt phẳng mình đã đặt mông vào. Cảm nhận điều kỳ lạ mà bản thân vừa cảm thấy, hai mắt hắn sáng ngời ngời bất giác nói:
"Là Âm Dương Khí! Không ngờ trong cú dao động linh lực khi nãy lại ẩn chứa nhiều Âm Khí, Dương Khí đến nhường này! Thật quá may mắn!"
Cả gương mặt hắn đều mang vẻ vui mừng rạng rỡ. Đang trong lúc bế tắc lại thấy thêm một con đường, ai không mừng cho được?
Nhưng kèm theo đó là một sự lo lắng. Tuy Âm Dương Khí khi vận động sẽ không bị phản phệ nhưng theo tác động của bức tường này khi nãy thì vận chiêu càng mạnh, nó sẽ phản lại càng mạnh.
Y Thiên biết rằng chỉ cần một đòn này không thể hạ gục bức tường, hắn sẽ bị bức tường này nuốt chửng.
Âm Dương Nhãn lại kích hoạt. Đôi mắt này đã giúp hắn nhìn thấy sự thật ẩn giấu trong những vết nứt không gian, và giờ đây nhờ sự tăng cường của Âm Dương Khí, nó lại giúp hắn nhìn thấy sự thật ẩn giấu trong bức tường năng lượng.
Có thể thấy rằng bức tường này không phải là một khối năng lượng đồng nhất. Nó giống như một cơn bão, được tạo nên từ hàng ngàn, hàng vạn luồng năng lượng khác nhau, không ngừng cuộn xoáy và thay đổi.
Cũng như cơn bão nào cũng sẽ có tâm bão, đương nhiên bức tường năng lượng này cũng sẽ có tâm lõi năng lượng.
Chỉ cần một đòn tập trung toàn bộ lực lượng vào đó đánh liều, chắc chắn sẽ có cơ hội rất lớn để thành công.
"Âm Dương Toàn Sinh Quyết!"
Chiêu này vừa phát động, từ khắp nơi xung quanh hắn, tất cả Âm Dương Khí đều được Âm Dương Nhãn của hắn ra sức hút vào, lực hút cực kỳ mạnh bạo.
Khác với Âm Dương Sinh Tử Quyết tạo ra một trận đồ lưỡng nghi đảo nghịch âm dương để phản đòn kẻ thù.
Âm Dương Toàn Sinh Quyết, chiêu này sinh ra là để củng cố lực đạo bản thân, tăng cường đến mức cực hạn của âm dương.
Theo đôi Âm Dương Nhãn triệu hoán ra lưỡng nghi trận đồ xoay tròn, Huyết Ma Khí cùng với toàn thân Hỗn Độn Hắc Xích Khí một lượng vừa đủ lấy bàn tay phải hắn làm chủ đạo.
Lõi năng lượng này không hề nhỏ, lại vừa hay vừa khít với nắm tay phải to lớn của hắn, cho nên lần này không phải là kiếm pháp mà là quyền pháp.
Đôi mắt hắn sáng rực, và một nụ cười hiện lên trên môi. Cứ như thể hắn đã biết bản thân sẽ thắng vậy.
Y Thiên dồn toàn bộ sức mạnh vào lòng bàn tay. Nó phát ra một luồng sáng rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ không gian. Hắn nhìn chằm chằm vào bức tường năng lượng, và rồi toàn quyền uy lực đấm thẳng về phía trước.
BÙM BÙM BÙM!
Đúng rồi, tiếng nổ long trời lở đất như mong đợi lập tức vang lên khi cú quyền của hắn va chạm với tâm lõi của bức tường. Bức tường năng lượng bắt đầu sụp đổ.
Những mảnh vỡ của bức tường bay ra khắp nơi, nhưng chúng không có sức mạnh để gây tổn thương cho hắn. Hắn đứng đó, nhìn bức tường đang dần tan biến. Khi bức tường sụp đổ hoàn toàn,
Cánh cổng này không giống như cánh cổng hỗn loạn trước đó. Nó tỏa ra một luồng sáng dịu nhẹ, và hắn có thể cảm nhận được một luồng không khí trong lành từ bên trong.
Y Thiên bước qua cánh cổng. Hắn không quay lại nhìn không gian trống rỗng và hỗn loạn phía sau.
Nhưng toàn bộ không gian trước mặt hắn liền lập tức thay đổi. Nó tách ra và điên cuồng xoay, không theo bất cứ một quy luật nào, cứ xoay và xoay: ngang, dọc, xiên, chéo... tất cả mọi hướng.
Hắn hụt chân một cái, toàn thân mất trọng lượng liền ngã xuống một hư không cô quạnh.
KÌNH KỊCH!
Hai tiếng vang lên, như hai mảnh gỗ ghép lại thành một khối. Cơ thể hắn ngã lơ lửng liền bị nhốt chặt bên trong, ngỡ ngàng phóng tầm nhìn ra xa quan sát.
Đôi Âm Dương Nhãn của hắn trợn lên, mở to cực độ. Hắn cực kỳ hoang mang khi vừa phát hiện ra mình đây không phải là qua tầng năm hay thoát khỏi tầng bốn.
Mà là vừa tự đi qua cửa tù, nhốt mình lại bên trong.
"Chết tiệt!" Hắn chửi đổng:
"Thế mà lại tự mình chui vào cái rọ mà chính bản thân đã ra sức tránh né."
Bao lấy xung quanh hắn là một khối đa diện với các luồng ánh sáng đan xen đang không ngừng tiết ra, khóa chặt Y Thiên mà hướng tới. Có vẻ chúng đang định đồng hóa sinh vật lạ này.
Trong cơn điên loạn vì vô tình đi vào cái bẫy, hắn đã không giữ được bình tĩnh, tay chân vung vẫy loạn cả lên.
"Con mẹ nó! Sao lại thành ra thế này? Rõ ràng ta đã cố gắng như thế để một loạt vượt qua các thử thách... sao lại rơi vào kết cục này!" Y Thiên ức chế cực độ, gần như có thể phun ra cả máu:
"Là có ai bẫy ta? Hay là ta đã đi sai hướng ở bước nào rồi? Rõ ràng ta đã quan sát kỹ, thậm chí là rất rất kỹ rồi, nào có hướng đi thứ hai? Hay là con rắn chó kia đã lừa ta ở Độc Nhãn Vương Chi Địa gì đó này có năm tầng để lừa ta vào rọ, bảo sao nó bị mắc kẹt ở đó thôi mà lại biết rõ về tất thảy nơi này rồi. Điên thật chứ, thế mà lại bị lừa ở cuối cùng."
Nhưng sau một hồi nghĩ kỹ, hắn thấy mình chửi có phần có lý cũng có phần không.
"Nếu như con rắn kia nói hay không nói dối thì ta cũng tự mình chui vào đây, chẳng lẽ..." Hắn ngừng lại một lúc suy nghĩ, rồi lại nói:
"Ở đây thực sự là không có đường thoát sao?"
"Ai nói ở đây là không có đường thoát hả, tiểu gia hỏa?" Giọng nói đầy trầm đục, dường như đã qua chỉnh âm:
"Ngươi tới đây là coi như tốt nghiệp nơi này rồi đó. Bây giờ thì tới khảo nghiệm cuối cùng nào!"
Nói xong, một lực đạo rất mạnh lập tức hút lấy Y Thiên đang lơ lửng bên trong khối đa diện ra ngoài. Không gian lập tức xoay chuyển.
Nó uốn cong, uốn lượn như những cơn lốc xoáy mà chuyển đổi không ngừng từ nơi này sang nơi khác. Có những nơi mà Y Thiên đã từng đặt chân qua, cũng có nhiều nơi hắn chưa từng thấy.
Cuối cùng, bản thân Y Thiên chao đảo đứng vững trên mặt đất, xung quanh là đầy những cánh hoa sặc sỡ màu sắc khác nhau trải rộng khắp vạn phương.
Dài dường như là mặt biển vô tận vậy. Đang chìm trong những suy nghĩ cố gắng làm rõ một loạt những thứ kỳ dị vừa xảy ra thì giọng nói trầm đục ấy lại vang lên kéo Y Thiên về lại thực tại.
"Tiểu gia hỏa, chỉnh lại đầu óc đi."
Trước mặt Y Thiên là một người trạc tuổi trung niên, đầu đã hai màu tóc. Hình thể có chút kém so với hắn, còn gương mặt thì hoàn toàn bị che đi bởi một cái mặt nạ màu kem, tu vi không thể xác định.
Người trung niên ấy chắp hai tay sau lưng, tiến vài bước về phía Y Thiên.
"Không cần giới thiệu, ta đã biết nhóc là ai rồi." Người đàn ông xoay người lại, bước đi vài bước rồi chợt giật nảy lên một chút như thể vừa nhớ lại thứ gì đó. Ông liền xoay người lại, nói:
"À mà nhóc chưa biết tên ta là gì phải không? Chắc là cũng không cần biết đâu, cứ gọi ta là Vô Diện."
Vừa dứt lời, Vô Diện lập tức biến mất, chỉ để lại tàn ảnh.
BỤP!
Ông ta ngay tức khắc chụp được cổ Y Thiên trong sự ngỡ ngàng của hắn, ánh mắt hắn mở to cực độ. Gương mặt tím tái đầy kinh ngạc, miệng ú ớ:
"Tốc độ quái quỷ gì đây!"