Chương 66: Thiên Ngoại Pháp Bảo Quả Thực Nghịch Thiên!

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 66: Thiên Ngoại Pháp Bảo Quả Thực Nghịch Thiên!

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Lục Luật Kiếm Pháp Tầng Thứ Ba!” Cổ họng Y Thiên rướm máu vì gào thét, nhưng hắn không ngừng lại, càng điên cuồng hét lớn, như muốn tiếng gầm của mình làm rung chuyển cả vòm trời: “Tam Kiếm Tuyệt Luân Hồi!”
Đôi song kiếm uy mãnh giương cao, rít gào chém xuống thành hai đường thẳng song song, xé toạc cả không gian và thời gian.
Cùng lúc đó, từ hư vô vạn trượng, hai thanh ảo kiếm biến dạng lao ra cực nhanh, cũng tạo thành hai đường thẳng song song chém thêm hai đường kiếm khác.
Bốn đường kiếm hợp lại thành một hình vuông, tại bốn góc của hình vuông bắt đầu cuộn xoáy, tạo ra uy lực kinh hoàng. Từng đợt kình phong cuồn cuộn thổi tung mọi vật thể.
Theo đà xoáy ngày càng mạnh, uy lực của nó cũng tăng lên bội phần.
Nhưng không giống như khi đối đầu với Vô Diện, lúc đó Y Thiên được tạo cơ hội thi triển chiêu thức với linh lực dồi dào.
Đằng này, Người Gác Đền đang lao tới như một mũi tên, chỉ khoảng ba giây nữa là sẽ giáng thẳng một đòn cực mạnh vào thân thể tàn tạ của Y Thiên.
Chừng đó vẫn chưa đủ khổ, giờ đây linh hải của hắn lại cạn kiệt, không biết làm sao để tiếp tục duy trì tuyệt kỹ này.
Ngay lúc này, Y Thiên quyết tâm đánh liều một lần nữa, đôi mắt hắn tràn đầy kiên nghị.
Hắn cắn chặt răng, hai thanh kiếm cùng đâm thẳng vào bụng, moi ra cả ruột gan phèo phổi.
“Huyết Ma Khí!” Hắn gầm lên một tiếng vang vọng trời đất.
Huyết Ma Khí tuôn trào dữ dội đến cực hạn, nhiều đến mức có thể cô đặc thành một màn trời rộng lớn.
Kèm theo nỗi đau thấu tận tim gan, Hỗn Độn Hắc Xích Khí cũng xuất hiện, dung hợp với Huyết Ma Khí. Một mặt nó cố gắng hồi phục cho Y Thiên, mặt khác lại tiêu hóa tinh huyết của hắn làm năng lượng, thay thế linh lực cạn kiệt để truyền vào Tam Kiếm Tuyệt Luân Hồi.
Tuy nhiên, năng lượng mà nó cần lại ngày càng lớn. Không giống như Khuyết Bản chỉ là một tam giác đều với ba góc xoáy trung tâm, giờ đây với hình vuông, bốn góc xoáy trung tâm đã tạo thành gấp bội những đường xoáy khác.
“Mẹ kiếp! Đành liều mạng thôi!”
May mắn thay, ngay khi tinh huyết Y Thiên cạn kiệt, gương mặt tái nhợt vì thiếu máu trầm trọng, Luân Hồi Chí Kim đã hình thành. Nó giống như một hố đen vô tận đang cố gắng nuốt chửng tất cả.
Không chỉ vậy, nó còn không ngừng lớn dần lên. Sức mạnh hủy diệt của nó cũng ngày càng khủng khiếp.
Nó như một con quái vật điên cuồng cắn nuốt, không ngừng lấy mọi thứ xung quanh làm thức ăn.
Con quái vật… đúng vậy, nó là một con quái vật chứ không phải thú nuôi. Nó có đôi mắt đỏ ngầu, quay lại nhìn Y Thiên. Tiếng gió rít gào hun hút do nó tạo ra tựa như tiếng cười man rợ.
“Này… ta là người tạo ra ngươi đấy!” Giọng hắn thều thào, hoảng hốt hét lớn.
Quái vật vẫn là quái vật, nó không hề nghe thấy lời than trách của Y Thiên mà càng bành trướng bản thân hơn, có ý định nuốt chửng cả thân thể hắn vào trong nó.
Y Thiên cố gắng vùng vẫy thoát khỏi lưỡi hái tử thần đang kề sát cổ, nhưng lực hút cực lớn từ Luân Hồi Chí Kim lại kéo hắn vào.
VÚT!
Một thân ảnh bất ngờ lướt qua nhanh như tên lửa, chỉ để lại một vệt đỏ ngầu và những tiếng lẹt xẹt giữa trời đêm tối om.
“Lỗi… đang không ngừng vùng vẫy… yêu cầu…” Thanh âm máy móc quen thuộc vang lên:
“GIẾT GỌN!”
OÀNH!
Một cú đấm bất ngờ tung tới, khóa chặt cơ thể Y Thiên. Uy lực tựa như vạn ngọn núi đổ ập xuống toàn thân hắn.
“ARGHHH!” Tiếng kêu thảm thiết vang vọng thấu tận trời cao.
Vết thương rạch bụng đang được Huyết Ma Khí vá lại, giờ lại bị cú đấm này của Người Gác Đền xé toạc ra, ruột gan cứ thế vung vẩy khắp nơi, máu chảy lênh láng.
Trong cái rủi lại có cái may, nhờ cú đấm cực kỳ nguy hiểm này của ông ta, Y Thiên vậy mà thoát khỏi bàn tay tử thần do Luân Hồi Chí Kim tạo ra.
“HAHAHA!” Trong cơn đau đớn đến cuồng loạn, Y Thiên lại lần nữa trở về dáng vẻ điên cuồng hiếm thấy, nụ cười dần trở nên mất nhân tính:
“Thế mà ta lại không chết! Y Thiên ta phúc lớn mạng lớn, được trời cao… không. Trời cái đéo gì chứ. Là Y Thiên ta đây, mạnh mẽ uy dũng vô song, khiến Diêm Vương sợ hãi không dám kéo xuống! HAHAHA!”
Tưởng chừng như Luân Hồi Chí Kim đang lớn dần sẽ nuốt chửng được Người Gác Đền, nhưng không ngờ ông ta lại nhanh nhẹn lách qua lách lại.
Thế mà giữa hai thân ảnh mờ ảo của ông ta lại sản sinh ra một trường lực kỳ lạ, có thể cùng với lực hút kinh diễm của Luân Hồi Chí Kim tiêu hao lẫn nhau.
Đến khi trường lực ấy dần lớn lên, ông ta đột ngột giậm mạnh một chân xuống đất, cày nát mặt đá rồi bay thẳng ra ngoài.
Y Thiên ở bên ngoài nhìn vào cũng không thực sự rảnh rỗi như vậy, hắn tranh thủ thời gian yên bình hiếm có này, móc ra viên yêu hạch tứ phẩm trong túi trữ vật.
Ánh mắt hắn đầy điên loạn nhìn vào, nuốt nước bọt.
“Lần này… ta dựa hết vào ngươi đấy, yêu hạch tứ phẩm!”
RĂNG RẮC!
Viên yêu hạch vỡ tan, từng luồng linh khí hoang dã cuồng bạo như sóng trào dâng, cuồn cuộn tràn vào trong người Y Thiên. Chúng thông qua các kinh mạch vỡ nát, xuyên qua các huyệt đạo bị bế tắc, qua ngũ hành linh căn hỗn tạp mà hóa thành linh lực, như dòng sông Hoàng Hà chảy vào linh hải khô cạn.
Toàn thân Y Thiên tức khắc tràn đầy sức sống nhờ nguồn linh lực bùng nổ này. Nhưng trong cái lợi nào lại không có cái hại?
Câu trả lời đã hiện rõ trên gương mặt và dáng vẻ của Y Thiên lúc này: tâm trí hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát, miệng lẩm bẩm nói năng điên cuồng.
“Diệp Lâm Anh kia, thực sự xinh nhỉ?”
“Ừm ừm… nàng mà làm máy xả thì…”
“Hahaha, đừng để cái tên Bất Phàm đó biết, hắn nổi cáu lên thì biết làm sao bây giờ?”
“Ngươi sợ tên đó à? Hahaah! Tên đó chỉ hơn lũ chúng ta chút tu vi thôi, ta còn phụ thân chống lưng ở đây, các ngươi còn các lão làng thì sợ cái gì?”
Bỗng dưng, Y Thiên múa kiếm loạn xạ, giọng nói tức khắc thay đổi. Huyết Ma Khí cuồng bạo thổi bùng lên, Hỗn Độn Hắc Xích Khí cuộn trào như một lớp giáp dày đặc bao bọc lấy thân thể hắn:
“Mẹ nó! Các ngươi là một lũ chó chết! Cùng nhau thông đồng, hai người là phụ mẫu của nàng, làm sao có thể đẩy nàng lâm vào bước đường này! Nói cho ta xem xem!”
Trong thoáng chốc, sắc mặt hắn thay đổi, hạ giọng, nước mắt lưng tròng chảy dài:
“Diệp Lâm Anh… nàng nói đúng. Màu đỏ… thật đẹp.”
Hắn ngẩng mặt lên trời, chỉ thấy một màu đen huyền bí vô tận.
XOẸT!
Một cú đá sượt qua người hắn. Không phải là đá trượt mà vì hắn đã trở nên quá nhanh, chỉ dựa vào bản năng cuồng loạn để né tránh.
Thiên Bình Kiếm nhanh nhảu chém qua va vào Người Gác Đền, vang lên nhiều tiếng sẹt điện. Khứ Quang Kiếm Vũ cùng lúc mạnh bạo đâm vào các khớp.
“Lỗi sai… quá nặng… cần thêm quyền năng để sửa chữa!” Giọng nói máy móc lại vang lên.
Toàn thân Người Gác Đền rung lên kịch liệt, từng tiếng kim loại khớp nối vặn xoắn kêu lên.
XÌ XỤC XÌ XỤC!
Từ trong những lỗ chi chít mà Y Thiên đã gây ra trên thân thể ông ta, khói nóng bắt đầu bốc lên, giống như khi đun ấm nước nóng vậy.
Nhiệt lượng lúc này lại ngày càng cao hơn, gần như có thể làm tê liệt tất cả các giác quan của Y Thiên.
“Nếu nàng bảo thế giới này là một sai lầm… thì nhất định thực sự là sai lầm!” Y Thiên ngước mặt lên nhìn ông ta, ánh mắt xanh rợn cháy rực trợn trừng, tựa như một con ác quỷ vừa trỗi dậy:
“Vì là sai lầm… nên cần phải được chỉnh sửa!”
“Đúng vậy!” Người Gác Đền cùng lúc hô lên một tiếng vang lớn.
Y Thiên lùi lại vài bước, rồi hai tay cầm song kiếm lao lên tiếp chiến trực tiếp với Người Gác Đền.
Nhưng đó chỉ như châu chấu đá xe mà thôi. Lúc trước, Y Thiên dốc toàn lực còn không thể chống lại vài cú đấm của ông ta sau khi khu vườn sụp đổ. Nay ông ta càng mạnh hơn, hiển nhiên một đòn cũng không phải là thứ mà Y Thiên có thể chống lại được.
Theo lực đạo vung ra, Y Thiên lãnh trọn một cú đấm, lập tức bật người bay xa. Huyết Ma Khí bùng lên dữ dội, hóa thành vô số bàn tay và chiếc đuôi bám chặt vào mặt đất ghì lại.
Sát khí sau lưng hắn bừng bừng, toàn lực phát động tiến tới. Mặc kệ từng tiếng rắc rắc của xương gãy không ngừng cảnh báo, Y Thiên vẫn trong bộ dạng kinh dị đó mà lao lên.
Một chút tâm trí cũng đã không còn, hắn điên cuồng dùng song kiếm chém tới.
KENG KENG KENG!
Tia lửa tóe ra, từng hồi va đập kim loại vang lên dữ dội.
Trong màn đêm tối, chỉ nghe thấy tiếng cười điên cuồng của một nam nhân, và chỉ thấy các tia lửa bùng lên ở những chỗ khác nhau.
Tựa như một bản hòa tấu kinh hoàng của ác quỷ đang du dương trong đêm tối.
Người Gác Đền vẫn chiếm ưu thế trong trạng thái áp đảo về sức mạnh. Nhưng Y Thiên dựa vào nguồn linh lực dồi dào cùng với Huyết Ma Khí không ngừng sản sinh, liên tục hồi phục và biến hóa thành các thứ như cánh tay, bàn chân, đuôi, gai… để hỗ trợ chiến đấu, cũng không phải là yếu thế.
Hắn lao lên liên tục, mặc kệ các vết thương vẫn còn chưa lành, vết thương ở bụng có đôi lúc lại rách ra. Hắn mặc kệ chiếc ruột dài hơn mét của mình kéo lê trên mặt đất, để lại hàng dài những vệt máu loang lổ mà tiến lên.
Liên tục giáng hàng ngàn cú đâm, cú chém vào Người Gác Đền, dường như lúc này Y Thiên đã không còn là chính bản thân mình nữa.
Người Gác Đền đang ở trong trạng thái thiêu đốt cũng vừa lúc dần yếu đi.
“Sức mạnh của ngài ban cho ta… đang dần biến mất đi sao?” Giọng nói máy móc của ông ta đầy hoảng hốt:
“Ta… ta… phải làm sao đây, thưa ngài…”
Bất chợt Người Gác Đền đứng im bất động, như một cỗ máy hết pin. Y Thiên cũng không vì thế mà tò mò ngừng lại, ngược lại càng tấn công mãnh liệt hơn nữa.
Từng đòn đâm, cú chém vung ra đều đầy sát khí và oán hận, khóa chặt nơi hạch tâm lõi năng lượng đang phát sáng mà tấn công.
“Ta hiểu rồi… thưa ngài.”
KENG!
Đường kiếm Y Thiên sắp chém ra liền bị Người Gác Đền chặn lại sau một khoảng dừng, khiến Y Thiên bất ngờ.
Chỉ thấy Người Gác Đền thầm niệm thứ gì đó trong miệng, nhưng nó nhanh… rất nhanh, không thể nào nhìn thấy. Bỗng, trong một chớp mắt ông ta dừng lại, như thể lấy hơi rồi gầm lên một tiếng:
“Cỗ Máy Hủy Diệt - Chiến Quyền Thần Bạo!”
Toàn thân ông ta rung lên kịch liệt, gần như sắp đổ vỡ đến nơi. Nhưng ánh mắt vô hồn của ông ta lúc này lại lộ ra một tia kiên quyết đến tột cùng:
“Tạm biệt, vị khách không mời.”
Lời nói ông ta vừa dứt, toàn bộ đạo lực của ông dồn vào một quyền này tung ra. Quyền lực ấy như sấm rền vang trời, kêu lên từng tiếng ầm ầm lao đến.
Tốc độ thực sự quá kinh hoàng, chỉ chưa đến nửa cái chớp mắt, nó đã đến trước bụng Y Thiên.
“Không thể né!” Y Thiên lúc này mới lấy lại được tâm trí, vội vàng đảo chân.
Thực sự là quá muộn rồi. Một quyền toàn lực của Người Gác Đền đã lập tức đánh vào bụng hắn, xuyên qua lớp da thịt mỏng manh đang được chắp vá, xuyên qua ruột gan dập nát, xuyên qua xương sống gãy vỡ.
Để lại một lỗ to tướng trên bụng Y Thiên.
“Ựa… ựa…” Không còn cảm giác đau đớn nữa, hắn đưa tay sờ lên cái lỗ ở chính giữa bụng mình, cảm thấy một cảm giác mơ hồ cực kỳ khó tả.
PHỤT!
Hắn phun ra một ngụm máu không ngừng chảy, tinh huyết vốn đã cạn nay càng thêm cạn, gương mặt trắng trẻo nay càng thiếu huyết sắc mà trở nên trắng bệch đến tột cùng, trắng hơn cả lớp tuyết ở nơi Bắc Vực lạnh lẽo.
“Bắc Vực?” Y Thiên chợt nhớ đến nơi này, miệng hắn nở một nụ cười dịu dàng, toàn thân vô lực ngất xuống đất:
“Đây là một nơi tuyệt đẹp mà ta đã từng đi qua khi còn nhỏ… cùng với phụ thân. Sau chuyến đó trở về, ta đã kể cho Linh Nhi về nét đẹp ở nơi đó. Thấy Linh Nhi vui đến nhảy cẫng lên như vậy, thật lòng ta rất muốn một lần cùng Linh Nhi đến đó chơi thật vui… nhưng mà có lẽ không được rồi…” Giọng nói hắn thều thào, khó thở cực kỳ.
Mắt hắn lim dim, mọi vật trước mắt đều trở nên mờ dần… mờ dần…
“Xác định lỗi đã hết… vị khách không được mời đã…” Giọng nói máy móc vang lên cùng với âm thanh xì xục ồn ào. Có vẻ như không chỉ Y Thiên mà cả Người Gác Đền đều đang thoi thóp:
“CHẾT!” Một chữ này vang lên, như tờ giấy báo tử cho Y Thiên vậy.
“Ta phải chết ư?!” Toàn bộ tâm trí hắn bỗng dưng bừng tỉnh trong khoảnh khắc này.
Mọi cảm giác mơ màng đều tan biến. Huyết Ma Khí như thể vừa thức tỉnh lên một tầng cao mới, không những tuôn trào dữ dội và cô đặc lại, mà còn trực tiếp phóng thích ra bên ngoài như một dòng chảy.
Không chỉ từ hình xăm mà từ khắp cơ thể Y Thiên, nó nhanh chóng lấp vào chiếc lỗ ngay bụng, ra sức hồi phục. Nó không còn lấy tinh huyết của Y Thiên làm năng lượng tiêu hao nữa, mà tự biến thành tinh huyết của Y Thiên để hồi phục.
Giờ đây, nó đã hoàn toàn trở thành một phần của Y Thiên, không còn chống đối, không còn khiến hắn mất kiểm soát, chỉ đơn thuần cùng hắn hòa làm một thể, biến thành dòng máu nóng chảy khắp người hắn.
“Nếu ta chết đi thì Linh Nhi phải sống sao đây!!!” Hắn gầm lên, giọng nói đầy phẫn uất và đau đớn, tiếng gầm tựa như thần long thét gào.
Khứ Quang Kiếm Vũ rung lên kịch liệt, tự phân rã, không ngừng chuyển động biến mình thành một chiếc giáp tay màu hắc kim bao lấy cánh tay Huyết Ma Khí.
“Người Gác Đền… ông quả thực rất mạnh, thậm chí ta còn không bằng một góc của ông. Nhưng ông chỉ là một cỗ máy vô hồn, còn ta chính là Y Thiên, mà Y Thiên thì không bao giờ bỏ cuộc!” Hắn hét lên, đứng bật dậy.
Huyết Ma Khí tuôn trào dữ dội, bao trùm cả một bầu trời rộng lớn, không ngừng cuộn xoáy kéo đến lỗ hổng trên bụng Y Thiên để phục hồi.
Đôi Âm Dương Nhãn của hắn cháy rực lên ngọn lửa xanh rờn. Với tốc độ điên cuồng của mình, hắn bức tốc lao lên, tiến thẳng về phía Người Gác Đền đang chậm chạp đi về khu vườn hoang tàn đổ nát.
“Phá Thiên Cương Quyền - Quy!” Lập tức, Khứ Quang Kiếm Vũ phân rã thành Bất Khứ Quang Hồi Cư vô dạng, đang hình thành một kim giáp tay bọc lấy cánh tay trái của hắn, ngưng tụ lại một tiếng.
KINH!
Phá Thiên Cương Quyền uy mãnh đã hoàn thành, là một chiếc giáp tay sần sùi, gai góc, đen tuyền, toàn thân tỏa ra đầy hàn khí lạnh lẽo.
Hắn vặn mình, dồn tàn lực vào cánh tay trái mang Phá Thiên Cương Quyền, đấm tới, quát lớn:
“Hồi Quang Phá Giới Quyền!”
Một cú đấm tung ra, hướng thẳng vào nơi phía sau lưng che lấy hạch tâm, tấn công trực diện.
OÀNH! OÀNH! OÀNH!
Một đòn đánh phá không gian thời gian lao tới, mang theo bão tố trỗi dậy, cuốn theo đầu năm khớp ngón tay với uy lực kinh diễm, gào thét như vạn thần long quấn lấy mà tung ra.
BÙM!
Vụ nổ kinh thiên động địa vang lên, khắp trời đất đều bị che lấp bởi tiếng nổ ấy. Nhưng không hề có hình ảnh bùng nổ nào phá nát trời đất mà bay lên.
Hồi Quang Phá Giới Quyền này kinh hoàng đến nỗi, toàn thân Người Gác Đền cứng cáp chịu qua vô vàn chiêu thức mạnh mẽ của Y Thiên đều không hề suy suyển, nhưng chỉ với một đòn này, ông ta đã hoàn toàn tan rã.
Thực sự là tan vào hư không, một hạt bụi cũng không để lại…
Với uy lực kinh diễm, nghịch thiên như vậy, hậu quả nó để lại cũng không hề dễ chịu. Toàn thân Y Thiên phải chịu đựng một sự tàn phá hủy diệt đến tột cùng.
Hắn liền lập tức thu liễm Huyết Ma Khí, cánh tay trái được tạo bởi Huyết Ma Khí cũng theo đó biến mất. Phá Thiên Cương Quyền lập tức rơi ra, tự động phân rã thành Bất Khứ Hồi Quang Cư.
Nhiều mảnh vỡ lớn nhỏ sau khi phân rã lại nhanh chóng tụ lại, hóa thành một cánh tay ghép lại vào cánh tay trái Huyết Ma Khí vừa biến mất.
Y Thiên thở hổn hển, đau đớn nhìn Bất Khứ Hồi Quang Cư.
“Mẹ kiếp, một cái Thiên Ngoại Pháp Bảo! Thật sự là quá nghịch thiên rồi đi!”
Cuối cùng, thấy bản thân ngoài đau đớn ra thì vẫn chưa chết, vết thương lớn ở bụng cũng đã phục hồi đa số nội tạng bên trong, chỉ là da thịt có chút mỏng đi, đau đớn không thôi.
Hắn lập tức bỏ đi nét mặt nhăn nhó ấy, trên miệng nở một nụ cười dịu dàng:
“Cuối cùng cũng xong rồi…”
Y Thiên hướng mắt nhìn xa xăm vào bầu trời đêm đen không có lấy một vì tinh tú, cười tít mắt, gương mặt đầy vẻ mong đợi, tựa như cố nhân đi xa lập nghiệp nay quay về cố hương:
“Linh Nhi… đại ca về với muội rồi đây!”
Dứt lời, hắn toàn thân kiệt sức ngất lịm đi.