Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 65: THỨC TỈNH TRONG HIỂM CẢNH!
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người Gác Đền, vì không thể duy trì sự ổn định, đã trở nên liều lĩnh hơn.
Ông ta dùng chiếc đầu đèn đường thô kệch chứa Lửa Thiêng để ổn định lại bản thân, dồn hết năng lượng vào cơ thể, khiến những vết nứt tạm thời trên cánh tay ông ta biến mất ngay lập tức, cố gắng khôi phục lại trạng thái hoàn hảo theo tính toán của mình.
Y Thiên đứng thẳng, máu nhỏ giọt xuống khu vườn loang lổ thành từng dòng, nhưng đôi mắt hắn rực cháy một ngọn lửa kiên định.
Hắn liên tục vận chuyển Huyết Ma Khí và Hỏa Diễm để điều hòa chúng, đồng thời gia cố thay thế linh lực, chuẩn bị cho chuỗi chiêu thức mạnh nhất.
“Hãy tận hưởng khoảnh khắc cuối cùng của ngươi và cái nơi chó chết sắp sụp đổ này đi.”
Y Thiên cắm Thiên Bình Kiếm xuống đất, gây ra một chấn động nhẹ. Hắn kéo lê nó trên mặt đất trong khu vườn, thi triển Thiên Địa Âm Dương Đạo.
Luồng Hỏa Diễm, Linh Lực và Huyết Ma Khí cùng nhau chảy qua thanh kiếm, thu thập các luồng khí âm dương từ lòng đất, bao bọc toàn bộ cơ thể hắn trong một lớp khí màu xám trắng.
Người Gác Đền nhận thấy động thái mang tính nghi lễ này, thuật toán của ông ta ngay lập tức tính toán mức độ nguy hiểm.
Ông ta xoay cây trượng đầu đèn trong tay, dậm chân mạnh một cái, giương cao lên rồi phóng ra một viên đạn Lửa Thiêng khổng lồ, trắng rực, chứa đựng sức mạnh đủ để thiêu hủy Y Thiên ngay lập tức.
Đây là một đòn đánh phủ đầu, không cho Y Thiên thời gian hoàn thành.
“Cứ giãy giụa đi, nếu như ông còn có thể!”
Đối mặt với đòn hủy diệt, Y Thiên không hề nao núng. Âm Dương Nhãn của hắn co rút, đôi đồng tử mang ánh sáng xanh rợn cháy rực.
Đôi song ảo kiếm một nhu, một cương của Nhị Kiếm Khai Thiên Địa, vốn đang bảo vệ hắn, lập tức rời khỏi vị trí.
Luồng Huyết Ma Khí trong người hắn cuộn trào và giải phóng ra, ngưng tụ từ trên lưng hắn thành một đôi bàn tay chắp lại, niệm ấn:
“Âm Dương Bát Quái Khí! Thái Cực Hóa Kiếm!”
Theo thanh âm gầm thét của Y Thiên.
Đôi song ảo kiếm vô hình dần hòa quyện vào nhau, tạo thành một vòng tròn Âm Dương xoáy tròn nằm giữa Y Thiên và viên đạn Lửa Thiêng.
Vòng tròn Thái Cực này không chỉ hóa giải mà còn hấp thụ toàn bộ năng lượng dương thuần khiết từ viên đạn Lửa Thiêng khổng lồ của Người Gác Đền, chuyển hóa nó thành năng lượng bù đắp cho vòng tròn.
Ngay cả Hỏa Diễm Chí Dương trong người hắn cũng được điều hòa, kết hợp với nguồn năng lượng vừa hấp thụ, khiến toàn thân hắn như một lò luyện kim tràn đầy sức mạnh.
“Ngươi… không được lấy bất cứ thứ gì ở đây mà chưa được cho phép!” Thanh âm máy móc vang lên, có pha chút rè rè, biểu lộ sự tức giận cực độ khi thấy Y Thiên tùy tiện lấy đi Âm Dương Khí ở nơi đây:
“CHẾT ĐI!” Ông ta tức giận cầm cây trượng đầu đèn lao tới, với một tốc độ kinh hoàng.
Nhưng với tốc độ quen thuộc và chậm chạp này, khó lòng có thể làm tổn thương Y Thiên, chỉ thấy Y Thiên nhẹ nhàng dùng tay trái, ngưng tụ Huyết Ma Khí, một lực đạo mạnh mẽ xé toạc không gian, phát ra theo đường kiếm của Khứ Quang Kiếm Vũ lướt qua.
KENG!
Lửa Thiêng ở ngọn đèn của cây trượng đầu đèn bùng lên, ý định dùng áp lực đập chết Y Thiên, cùng lúc Khứ Quang Kiếm Vũ vung ra nghênh đòn.
OÀNH!
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, dưới sức mạnh có thể oanh tạc cả không gian và thời gian của Khứ Quang Kiếm Vũ, cây trượng đầu đèn lập tức không thể tự mình hóa giải và đẩy đạo lực về phía sau, buộc Người Gác Đền phải lùi lại vài bước dưới uy lực mạnh mẽ.
“Mặc kệ ông, ta đây cứ lấy đấy!” Y Thiên nở một nụ cười mỉm, đầy chế giễu:
“Ông có làm gì thì làm luôn đi, ta sợ thì ta là con chó bám đuôi ông!”
Lúc này, Y Thiên đã hoàn tất việc thu thập năng lượng, như một tên lửa cần bệ phóng, thì lực lượng hủy diệt mà hắn vừa ngưng tụ cũng tương tự, cũng cần một vật làm trung gian để phóng thích ra, và thứ mà hắn cần chính là thanh Thiên Bình Kiếm.
Hắn rút Thiên Bình Kiếm ra khỏi mặt đất, dồn toàn bộ linh lực vào thanh kiếm này. Dòng Huyết Ma Khí cùng với Hỗn Độn Hắc Xích Khí luân chuyển theo, từng dòng tinh huyết của hắn chảy ngược vào kiếm, kích hoạt các ký tự cổ xưa trên lưỡi kiếm, thứ mà bây giờ hắn mới phát hiện, tạo nên những đường nét rực sáng.
“Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!”
Hắn gầm lên, dốc cạn toàn bộ Linh lực hiện có trong cơ thể, không giữ lại chút nào để thi triển chiêu thức.
Đường kiếm khí phóng ra cực nhanh, mạnh mẽ, một đường ánh sáng duy nhất chém ngang qua không gian. Chỉ là không hiểu sao, hắn lại chém nó ra phía sau lưng, không hề nhằm vào Người Gác Đền.
Cơ thể Y Thiên ngay lập tức trở nên suy kiệt.
Người Gác Đền, sau khi thấy đòn tấn công của ông ta bị hấp thụ và chuyển hóa, không còn khả năng tính toán một cách hợp lý.
Ông ta chỉ còn biết giáng những đòn tấn công vật lý, lao tới với tốc độ cực đại, dùng chiếc đèn thô kệch đập mạnh, cố gắng kết thúc Y Thiên trong khoảnh khắc hắn suy yếu.
“Tự mình nộp mạng… vị khách này, ngươi thật không thông minh!” Giọng nói máy móc rè rè tăng cao, có vẻ như ông ta đang rất tức giận.
Y Thiên nhanh chóng giương Khứ Quang Kiếm Vũ lên, mạnh mẽ đỡ lấy một đòn mãnh liệt kinh người này.
OÀNH! OÀNH! OÀNH!
Không chỉ một đòn giáng xuống mà thôi, có vẻ như Người Gác Đền cũng rất thông minh khi nhận ra trạng thái suy yếu như đèn cạn dầu của Y Thiên lúc này. Nên ông ta cũng dốc hết sức lực để giáng từng đòn nện, bổ vào Y Thiên.
“Mẹ nó!” Y Thiên cắn chặt răng, cố gắng chống đỡ.
Nhưng càng lúc Người Gác Đền càng mạnh lên theo sự suy kiệt dần của Y Thiên, kéo dài thêm chút nữa thì Y Thiên sẽ lâm vào hiểm nguy cực độ.
Cũng vừa may là cánh tay trái của hắn được Huyết Ma Khí ngưng tụ thành nên dư chấn của áp lực từ các đòn trượng gào thét giáng xuống xuyên vào cơ thể cũng không quá nặng.
Hắn hướng mắt nhìn về nơi đan điền, như chờ thứ gì đó.
Lạ thay, dưới sự chèn ép của vô vàn đòn bổ vào người, Y Thiên thế mà lại không đồng thời sử dụng thêm Thiên Bình Kiếm để chặn đòn, mà chỉ dùng Khứ Quang Kiếm Vũ.
Một lượng linh lực nhỏ vừa được bổ sung vào linh hải của hắn, hắn mừng rỡ nhìn vào thanh Thiên Bình Kiếm, không kìm được mà run lên.
“Nhị Kiếm Khai Thiên Địa!” Hắn nhanh chóng dùng lượng linh lực vừa mới hồi phục để sử dụng chiêu này.
Thiên Bình Kiếm rung lên cực độ, hắn giương cao nó lên, từ trong thân thanh kiếm đang rung, tách ra hai thanh ảo kiếm vô hình.
Rồi mới từ từ nhìn lên Người Gác Đền đang ra sức nện từng trượng vào Khứ Quang Kiếm Vũ, ánh mắt hắn rất đắc ý, nở nụ cười rộng đến cả mang tai, dường như hắn đã nắm chắc phần thắng trong tay ở khoảnh khắc này rồi.
“Khoảnh khắc này… ta chờ cũng quá lâu rồi!” Y Thiên gào thét lên, như thể đang cố gắng trút nỗi bực tức từ nãy đến giờ bị động chịu các cú nện, bổ từ ông ta.
Hai bàn tay Huyết Ma Khí mọc ra từ phần lưng dưới của Y Thiên vội vàng chắp lại kết ấn quyết:
“Âm Dương Hợp Thể!”
Trong thoáng chốc, luồng Âm Dương Khí màu xám tiết ra từ đôi Âm Dương Nhãn dao động, bay đến hợp nhất với hai thanh kiếm khí vô hình của Nhị Kiếm Khai Thiên Địa và đường kiếm khí đầy oanh tạc của Nhất Kiếm Phá Vạn Giới đang nhanh chóng bay đi không điểm dừng ở tít phía xa chân trời sau lưng Y Thiên.
Ba luồng năng lượng khác nhau hợp nhất vào nhau. Chúng tạo thành một đường kiếm khí duy nhất mang hai màu trắng đen huyền bí, luân chuyển không ngừng giữa hai thái cực.
ẦM! ẦM! ẦM!
Chưa cần tạo thành, từng luồng phong kình từ trung tâm đang mãnh liệt nổ ra, kèm theo từng tiếng nổ kinh thiên động địa.
Đường kiếm khí trắng đen dần được tạo thành, đường kiếm khí này không bay đi, mà chỉ lơ lửng, tạo ra một luồng áp lực tĩnh lặng nhưng kinh hoàng.
Người Gác Đền đá một cú cực mạnh vào Y Thiên, khiến hắn bay ra xa, nhưng vẫn kịp thời vươn tay nắm lấy lưỡi kiếm.
“CHẾT ĐI!” Người Gác Đền tiếp tục lao tới, không quan tâm đến đường kiếm khí kia, ánh mắt chỉ tập trung vào việc triệt tiêu cơ thể của Y Thiên.
“Âm Dương Lưỡng Đoạn!”
“Phá!”
Y Thiên gầm thét, mặc kệ nỗi đau của nội tạng và xương đang vỡ vụn bởi các đòn đánh mạnh bạo của Người Gác Đền cũng như việc dùng sức quá mức.
Hắn gồng mình, dùng cả hai tay nắm lấy đường kiếm khí trắng đen đang lơ lửng, dùng hết sức lực bình sinh, ném nó về phía Người Gác Đền.
Đường kiếm khí trắng đen xuyên qua không gian, tốc độ của nó còn vượt xa tốc độ của âm thanh.
Âm Dương Lưỡng Đoạn đâm thẳng vào khối đầu đèn đường thô kệch chứa Lửa Thiêng đang phát sáng điên cuồng.
BÙMMM!
Với sức hủy diệt tuyệt đối của nó, Âm Dương Lưỡng Đoạn đã khiến chiếc đầu đèn nứt vỡ thành mảnh vụn, và Người Gác Đền nổ tung.
Khu Vườn An Dưỡng sụp đổ hoàn toàn, bầu trời trở nên tối xám xịt. Y Thiên kiệt sức, mái tóc trắng của hắn ướt đẫm mồ hôi và máu, hình xăm Huyết Ma màu đỏ sẫm trên cơ thể hắn phát sáng, nhanh chóng tái tạo và hồi phục những tổn thương chí mạng.
“Phụt!” Y Thiên khẽ phun ra ngụm máu đọng lại trong cổ họng, vội lau đi vệt máu chưa kịp khô bên khóe miệng. Nở nụ cười chiến thắng:
“Cuối cùng cũng giết được ông rồi, tên chó chết phiền phức.”
Giữa một đống đổ nát, giữa một bầu trời tối xám xịt. Từng mảnh vụn của chiếc trượng đầu đèn, của kim loại và các mảnh sứ của Người Gác Đền nổ tung rơi vãi.
Chúng như có sinh mệnh trở lại, bắt đầu rục rịch dao động.
OÀNH!
Trong một tiếng nổ, luồng nhiệt độ cao độ truyền tỏa ra chưa từng thấy. Cơ thể của ông ta dần được lắp lại, khắp thân sứ trắng bắt đầu tan chảy trong một lượng nhiệt độ nóng chảy tựa dung nham.
“Cỗ Máy Hủy Diệt - Vỡ.”
“Hệ Thống Phán Xử - Kích Hoạt!”
Ngọn Lửa Thiêng ở trong ngọn đèn đã không còn, lại bỗng nhiên rực cháy lại từ trong hạch tâm của Người Gác Đền, thổi bùng lên khắp thân thể.
Hơi nước và khói trắng bốc lên cuồn cuộn giữa các khớp kim loại đỏ ửng. Đôi mắt ông trước đây là một màu lục bảo đẹp rạng ngời, giờ đây chỉ còn là hai quầng sáng đỏ rực, không có đồng tử, chỉ còn lại sự điên cuồng và cơn thịnh nộ không thể nào nguội đi.
Giọng nói máy móc của Người Gác Đền bị thay thế bằng một tiếng rít méo mó, xen lẫn tiếng gầm của kim loại bị vặn xoắn.
Ông ta không còn là Người Gác Đền nữa, mà là một lượng lực quy tắc đã tự tổ chức sống lại một cách điên cuồng, được điều khiển bằng cơn thịnh nộ tuyệt đối của hệ thống bị phá vỡ:
“Quy tắc - phục sinh. Quá trình sửa chữa… lỗi. Tìm lỗi… xong.” Thanh âm rít gào méo mó lạnh lẽo, bất chợt ông ta đưa đôi mắt đỏ rực sang nhìn Y Thiên:
“Lỗi đang đứng im… để phục sinh quy tắc, không cần sửa chữa lỗi… chỉ cần…”
“GIẾT!” Thanh âm bỗng trở nên cuồng nộ, trên gương mặt biểu lộ đầy ý hủy diệt.
Người Gác Đền nhanh chóng lao đến trước sự ngỡ ngàng của Y Thiên đang cạn kiệt sức lực, tung ra một cú đập thô bạo bằng tay không.
OÀNH!
Nó khủng khiếp hơn cả khi cầm chiếc đầu đèn, không khí trước mặt Y Thiên bỗng chốc nén lại thành một bức tường vô hình, vặn xoắn rồi vỡ tan, tạo ra một cơn sóng xung kích có thể san bằng cả một ngọn núi.
Y Thiên lập tức bay đi, toàn thân uể oải không còn sức lực, mặc cho gió cuốn đi.
Người Gác Đền chỉ trong chớp mắt, ông ta liền xuất hiện ở trước mặt Y Thiên tung ra một đòn đánh đầy uy lực.
“Hỏa Sư Thú! Ra đây cho ta!” Hắn gầm lên.
Từ trong đan điền, thoáng chốc, Hỏa Sư Thú mang theo Hỏa Diễm rực cháy lao ra mạnh mẽ, dùng hai bàn vuốt sắc nhọn của mình cào tới Người Gác Đền, ôm ông ta về phía trước.
Nhưng… Hỏa Sư Thú ở dạng linh hồn thì quá yếu rồi, chỉ trong một cú đấm của Người Gác Đền, nó liền kêu lên những tiếng thét gào kinh khủng, bay lên không trung rồi đáp đất với một tiếng “thịch!”, sau đó thanh âm rên rỉ giảm dần. Nó đã hoàn toàn ngất đi.
Chỉ trong chớp mắt, ông ta liền xuất hiện ở trước mặt Y Thiên tung ra một đòn đánh đầy uy lực.
Hắn lúc này kịp thời phản ứng, đôi song kiếm Thiên Bình Kiếm và Khứ Quang Kiếm Vũ cùng nhau quét ngang để chặn lại đòn này.
Nhưng uy lực hủy diệt khủng khiếp của nó không phải là thứ mà Y Thiên có thể dễ dàng chống lại.
“Chỉ còn một viên yêu hạch tứ phẩm!” Hắn khẽ nhìn vào túi trữ vật của mình, định lấy viên yêu hạch cuối cùng này ra ăn để phục hồi.
Ngay lập tức, Người Gác Đền lại lao đến tung ra một cú đá mang sức hủy diệt gấp đôi so với cú đấm.
PHỤT!
Y Thiên nôn ra một vũng máu, cả thân thể đau đớn bay ngược về phía sau. Dường như nội tạng đều đã bị dập nát hết rồi. Huyết Ma Khí lập tức gia trì để hồi phục, nhưng với tốc độ kinh hoàng này, Huyết Ma Khí không kịp thời hồi phục, thì làm sao hắn có khoảng trống để ăn yêu hạch cơ chứ.
Cả cuộc chiến hỗn loạn lúc này chỉ là hắn đánh chặn, Y Thiên theo từng hồi đau đớn, cố gắng gượng không để bản thân bị liên hoàn các đòn đấm đá đến chết. Hắn vẫn cố gắng duy trì song kiếm đưa ra hỗ trợ cùng với lớp ảo giáp được tạo thành từ Hỗn Độn Hắc Xích Khí, đỡ được phần nào uy lực của Người Gác Đền.
Nhiều lúc hắn còn bộc phát Huyết Ma Khí ra, không màng đến hậu quả mà sử dụng để chặn và ghì chặt bản thân, không trượt hay bay dài để không bị rơi vào chuỗi liên hoàn của Người Gác Đền.
Cho đến khi Y Thiên đột nhiên xoay người né được một đòn của Người Gác Đền, trong đầu hắn chợt lóe lên tia sét chạy ngang qua đầu, hắn đã phát hiện ra một điều.
Người Gác Đền đang ở trạng thái này thiêu đốt bản thân để hành động và qua một khoảng thời gian hơn hai canh giờ chịu đòn này từ hắn, Người Gác Đền có chút không chịu nổi sức nóng mà đã hạ tốc độ cũng như sức mạnh của mình xuống.
“Ông ta đang yếu dần ư?” Y Thiên đột ngột hỏi, tuy không nhận được câu trả lời trực tiếp từ ông nhưng hắn chắc chắn rằng mình không sai, hắn nhếch môi cười khinh bỉ:
“Hahaha! Thì ra ông ta chỉ là đang không ngừng giãy giụa trước cái chết đang đến dần mà thôi.”
“Cái chết ư? Nó không dành cho nơi này và ta.” Người Gác Đền phản bác, thanh âm đầy cuồng nộ giữa những khớp nối kim loại vặn xoắn, vang lên:
“Thứ cái chết đang tìm đến chỉ có ngươi thôi, vị khách không được mời.”
“Tùy ông nghĩ sao thì nghĩ, kết quả vẫn là không thay đổi!” Y Thiên mạnh mẽ xoay người găm thẳng Thiên Bình Kiếm vào người ông ta, cùng lúc Khứ Quang Kiếm Vũ chém ngang một đường.
Nhưng nhanh chóng đã bị Người Gác Đền một tay cầm hất văng đi, một tay khác mạnh mẽ nắm lấy lưỡi Thiên Bình Kiếm, rút ra, rồi nâng lên không trung ném đi cả người lẫn kiếm của hắn.
Huyết Ma Khí trong lúc này hóa thành hàng ngàn chiếc gai phóng ra khỏi cơ thể Y Thiên, cùng với những đường nối mảnh như sợi tơ kéo đuôi. Sợi tơ đó dần đắp dày thành từng lớp, cùng với ngàn chiếc gai cắm sâu vào mặt đất, nó trở nên cứng cáp lạ thường ghì người Y Thiên lại.
Trong lúc này đột nhiên Y Thiên thấy một điều gì đó trong mình đang thức tỉnh, từng dòng chữ hắn đọc được trong Lục Luật Kiếm chạy ngang qua đầu, từng lời giảng về lỗi sai và kiếm đạo của Vô Diện cũng đồng thời vang lên.
“Là nó!” Y Thiên bất chợt thót lên, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc nhìn vào Thiên Bình Kiếm:
“Lục Luật Kiếm Pháp Tầng Thứ Ba - Công Đoạn Thứ Sáu: Huyễn Luân Kiếm Soát!”
“PHÁ CHO TA! !! !”
Y Thiên ghì chặt đôi song kiếm trong tay, mạnh mẽ gầm thét lên. Cả đôi song kiếm theo sức nặng trong lời nói của Y Thiên mà tung ra, trở nên sáng lóa, hắn thế mà trong nghịch cảnh lại tiếp tục đột phá Công Đoạn Thứ Sáu: Huyễn Luân Kiếm Sát. Vừa khéo hoàn thành Lục Luật Kiếm Pháp Tầng Thứ Ba, thức tỉnh hoàn toàn Tam Kiếm Tuyệt Luân Hồi.