Chương 71: SẬP BẪY!

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 71: SẬP BẪY!

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đóa Đóa lao tới như một bóng ma. Nàng siết tay lại, mang theo Tử Khí chém tới, nhanh đến mức không khí rít lên, như thể không kịp lấp đầy khoảng trống nàng vừa xẹt qua.
Y Thiên nghiêng người một góc nhỏ đến khó tin. Cùng lúc đó, Thiên Bình Kiếm xoay tròn va vào bàn tay đang bao bọc Tử Khí của Đóa Đóa.
Ngay sau cú va chạm, Đóa Đóa lập tức xoay người lại. Khuôn mặt nàng ta vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt băng lam thoáng hiện chút khó chịu.
"Hắn ta tiến bộ nhanh đến vậy sao?" Nàng kinh ngạc lẩm bẩm:
"Quả nhiên là người có thể đến được đây, hẳn là không thể bình thường được."
Nàng ta tăng tốc. Lần này, không còn là những cú chém đơn lẻ, mà là một chuỗi đòn liên hoàn không ngừng nghỉ, như mưa sao băng trút xuống.
Đóa Đóa sử dụng toàn bộ cơ thể như một vũ khí, chân, tay, khuỷu tay và thậm chí cả đầu gối đều mang theo những luồng Tử Khí sắc bén.
Y Thiên bị buộc phải lùi dần, nhưng vì hắn có Thiên Bình Kiếm được bao bọc Hỏa Diễm của Hỏa Sư Thú, lại là Chí Dương Khí khắc chế Tử Khí nồng đậm của nàng, nên hắn không bị thương quá nặng.
Bất Khứ Hồi Quang Cư lúc này là cánh tay trái của hắn cũng không phải vô dụng, nó đỡ những đòn đánh mà Thiên Bình Kiếm không kịp chặn.
Hắn không dùng quá nhiều Huyết Ma Khí vì nếu cùng lúc sử dụng quá nhiều loại lực lượng khác nhau mà muốn giữ cân bằng thì quá khó. Huống hồ, trong tình thế buộc phải liên tục dùng Hỏa Diễm đến cực hạn để đối đầu trực diện với Tử Khí, thì càng không nên sử dụng thứ tà khí này để chiến đấu.
Còn Huyết Kiếm thì quá mong manh, nếu dùng Huyết Ma Khí tạo thành tay trái thì lại không có được sự cứng cáp như Bất Khứ Hồi Quang Cư.
Càng vào lúc này, hắn càng nên dồn hết tâm trí vào duy nhất một Thiên Bình Kiếm. Có như vậy mới có thể từ trong sơ hở tìm ra đòn chí mạng, hơn là cùng lúc sử dụng song kiếm liều mạng chém tới. Với sự chưa thuần thục của hắn, e là sẽ dễ để lộ sơ hở.
"Y Thiên! Tên nhóc ngươi chỉ biết sợ hãi mà chặn đòn thôi sao? Là một đấng nam nhi cao lớn thế này mà lại bị một tiểu mỹ nữ yếu đuối như ta ép đến mức này, thật sự không thấy nhục nhã sao?" Nàng cười lạnh, giọng điệu đầy chế giễu.
Y Thiên hừ lạnh một tiếng, nhếch môi bình thản đáp:
"Nếu ta vì chút này mà nhục nhã rồi, thì cô thực sự nghĩ ta có thể còn sống sót mà tới đây cùng cô đánh nhau à?"
KENG!
Lại một đòn nữa chém tới, Y Thiên đã lường trước được tất cả. Đóa Đóa, nữ nhân đầy tâm cơ này chưa bao giờ nói mà không có mục đích.
"Haha! Cô thực sự nghĩ ta ngu như cô sao? Một chiêu dính tận hai lần?"
"Hừ! Ngươi cái tên tiểu ngốc tử này, thật là biết chọc tức người ta mà!"
Nàng ta tức giận tung ra những đòn liên hoàn, từng đòn đều mang theo Tử Khí có tính hủy diệt cực độ, từng tiếng xèo xèo rít gào xé gió theo bàn tay Đóa Đóa đâm tới.
KENG! KENG! KENG!
Nhưng đều bị Y Thiên dễ dàng đỡ lại, ánh mắt hắn cực kì tập trung. Toàn bộ tâm trí hắn cực độ tập trung, chăm chú nhìn nàng với vẻ âm trầm, không thể để bất cứ sai sót nào xảy ra.
Nàng ta biết rằng sự chênh lệch về tốc độ và sức mạnh này chỉ có thể tiêu hao thể lực của Y Thiên, nhưng với tốc độ hồi phục và tăng trưởng quỷ dị của hắn, Đóa Đóa thực sự không thể nào tiêu hao hắn đến cạn kiệt. Huống chi, hắn là một ngụy linh căn, mang trong ngũ căn song hành, so với thiên tài nhất hay nhị linh căn thì linh lực trong linh hải của hắn đều gấp mấy lần.
"Đây là điều mà ta nhắm đến, nhưng với tốc độ tăng trưởng quỷ dị này của hắn, e rằng chỉ cần có thêm thời gian, hắn thực sự có thể ngang sức với ta."
Quả thực đây là một sai lầm của nàng khi chỉ nhìn tu vi mà đã đoán thực lực của Y Thiên, khiến nàng giờ đây lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Mỗi cú tấn công đều mang theo luồng Tử Khí độc địa. Y Thiên như một con thuyền nhỏ giữa đại dương giông bão, liên tục nghiêng ngả nhưng không hề bị lật úp.
Hắn dùng Thiên Bình Kiếm linh hoạt để vẽ ra những quỹ đạo phòng thủ vô cùng phức tạp, hóa giải từng đòn một.
Trong khoảnh khắc Đóa Đóa tung ra một cú đá xoáy mạnh mẽ vào phần thân trên của Y Thiên, buộc hắn phải nghiêng người để tránh, một sơ hở nhỏ chợt xuất hiện.
Nếu né tránh, hắn sẽ bỏ lỡ cơ hội, nên buộc Y Thiên phải dùng Bất Khứ Hồi Quang Cư là cánh tay trái của mình hấp thụ lực đẩy từ cú đá xoáy đó để giữ cơ thể không bị mất đà, đồng thời cũng giữ cho sơ hở đó không kịp thời biến mất.
May mắn thay, sơ hở đó lại chính là chỗ mạn sườn mà Y Thiên đã đánh nứt Tử Khí khi nãy.
Trong lúc Đóa Đóa vừa hoàn thành cú đá và đang lấy lại đà để tung ra đòn tiếp theo, Y Thiên đã hành động.
"Sơ Hở!" Hắn gầm lên.
Dồn toàn bộ sức mạnh còn lại của Hỏa Diễm vào Thiên Bình Kiếm, cả hai tay nắm chặt chuôi kiếm, thực hiện cú đâm duy nhất, cú đâm mà hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng trong suốt quá trình phòng thủ, nhắm thẳng vào sơ hở của Đóa Đóa mà đâm tới.
XOẸT!
Đòn tấn công của Y Thiên đã thành công. Thiên Bình Kiếm cắm sâu vào sườn Đóa Đóa, tạo thành một vết thương khá sâu. Hỏa Diễm bùng lên trong người nàng, huyết dịch đỏ đen bị Hỏa Diễm đốt cháy, lập tức tràn ra từng dòng theo miệng vết thương.
"Tuyệt!"
Y Thiên ngay lập tức rút kiếm ra, không hề do dự hay tham lam. Hắn lùi lại một bước, hơi thở dốc, nhưng ánh mắt hắn đầy sự thỏa mãn.
Đóa Đóa dừng lại. Tốc độ của nàng đột ngột chậm lại, nàng ta nhìn xuống vết thương trên sườn mình, nơi máu vẫn đang chậm rãi rỉ ra.
Khuôn mặt vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt băng lam sắc lạnh đã lộ rõ vẻ kinh ngạc. Miệng nàng mấp máy như đang tự lẩm bẩm gì đó.
Y Thiên quan sát phản ứng đó. Hắn cảm nhận được một sự dao động Khí tức nhẹ từ nàng. Mặc dù sự dao động đó chỉ kéo dài trong tích tắc, nhưng đối với hắn, đó là bằng chứng không thể chối cãi rằng đòn đánh đã có hiệu quả.
"Được rồi! Chỉ cần thêm vài lần như thế nữa, ước chừng yêu nữ này sẽ không thể chống đỡ được nữa!" Hắn thầm reo lên trong đầu, hy vọng chiến thắng tuôn trào trong huyết quản.
Hắn cảm thấy một luồng thỏa mãn cuộn trào trong lồng ngực. Cho dù nàng mạnh mẽ đến đâu, với sự khắc chế âm dương, cú đâm đầy Hỏa Diễm của hắn đã thực sự khiến Tử Khí trong người nàng suy kiệt, hỗn loạn.
Hắn khẽ động ý niệm, Hỏa Diễm lại lần nữa bùng cháy, bao bọc khắp thân Thiên Bình Kiếm. Khí tức cuồn cuộn như bão tố từ hắn trỗi dậy.
Không hiểu Đóa Đóa đã nghĩ gì, chỉ thấy nàng hít sâu một hơi, như thể đã hạ quyết tâm làm điều gì đó. Nàng siết chặt đôi bàn tay, Tử Khí liền được phóng thích cao ngút trời, bao bọc lấy hai tay nàng, như ngọn lửa bất diệt đang rực cháy, khiến cho toàn bộ không gian nơi đôi bàn tay nàng siết chặt như bị bóp méo, tưởng chừng sắp nứt vỡ.
"Này Y Thiên, chúng ta hãy cùng nhau thực hiện một đòn quyết định đi." Đóa Đóa nói, giọng âm trầm vang vọng khắp không gian, nhìn có vẻ không hề nói dối.
Y Thiên khẽ gật đầu, lần này hắn lựa chọn tin nàng không phải vì nàng đáng tin, mà vì hắn chỉ có thể tin mà thôi. Dựa vào áp lực kinh người mà hai tay nàng đang tỏa ra, hắn không thể không tin tưởng.
"Được."
Đóa Đóa lần này cũng rất sòng phẳng, nàng dừng lại một nhịp đợi hắn chuẩn bị. Chỉ thấy Y Thiên từ từ nâng Thiên Bình Kiếm lên, lướt lưỡi kiếm sắc bén ngang qua gò má, để dòng tinh huyết nóng hổi chảy dọc thân kiếm, hòa cùng Hỏa Diễm đang cháy rực. Hai mắt Y Thiên xanh rờn, bùng cháy rực rỡ, dứt khoát tung ra một đòn chém:
"Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!"
Ngay lập tức, toàn bộ linh lực trong người Y Thiên bị rút cạn, truyền vào Thiên Bình Kiếm, hạ xuống một đường kiếm khí kinh người, mang theo khí tức nặng nề tựa vạn ngọn núi mà chém tới.
OÀNH! OÀNH! OÀNH!
Thân ảnh Đóa Đóa lập tức biến mất, khi xuất hiện trở lại thì đã là một cú đấm được bao bọc bởi Tử Khí thét gào, vung tới, cứng rắn chặn đứng Nhất Kiếm.
BÙM!
Va chạm cực điểm diễn ra, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, lớn hơn bất cứ lần nào trước đó, một luồng sóng xung kích màu tím và đỏ rực giao thoa, lan rộng ra hàng dặm.
Đất đá dưới chân cả hai đều bị nghiền nát, để lại một hố sâu khổng lồ. Y Thiên bị hất văng mạnh mẽ về phía sau, nội tạng dập nát, máu tươi trào ra từ miệng.
Hắn là người bị tổn thương nặng hơn, nhưng hắn không quan tâm. Điều quan trọng là Đóa Đóa, chắc chắn nàng ta bị thương cũng không ít.
Nàng lảo đảo lùi lại một bước lớn, tay phải ôm chặt mạn sườn đang rỉ máu, nơi Thiên Bình Kiếm đã đâm trước đó. Có lẽ lần va chạm này đã khiến vết thương càng thêm nặng.
Ánh mắt nàng ta thoáng vẻ đau đớn kìm nén, như thể đang cố gắng chống đỡ để không gục ngã.
"Thành công rồi! Cô ta đã trở nên yếu ớt, nếu không nhân lúc này lao đến dứt điểm thì còn chờ lúc nào nữa!" Hắn thầm reo lên trong đầu, hy vọng chiến thắng tuôn trào trong huyết quản.
Hắn không cho Đóa Đóa một giây phút nào để thở. Y Thiên lập tức dồn Huyết Ma Khí vào các vết thương để hồi phục, ngăn sự đau đớn ảnh hưởng đến sức mạnh của mình. Cơ thể đang cạn kiệt linh lực, vậy mà hắn vẫn có thể như không, nhanh chóng lao tới để kết liễu Đóa Đóa, không hề có chút do dự hay thương xót nào.
Thanh Thiên Bình Kiếm lại được nâng lên bằng cả hai tay, sẵn sàng cho cú chém cuối cùng, dứt khoát.
"HÃY CHẾT ĐI! YÊU NỮ!" Hắn gào thét.
Trong khoảnh khắc nàng kinh hãi lùi lại khi Y Thiên đang điên cuồng lao đến, khóe môi Đóa Đóa bỗng cong lên, tạo thành một nụ cười quỷ dị và bí hiểm.
"Y Thiên, ngươi đã nói ta diễn rất dở." Ánh mắt nàng nhìn Y Thiên lao đến như nhìn con mồi đã hoàn toàn sập bẫy:
"Thì tại sao lại tự thân mình dấn vào màn kịch này của ta!"
Khoảnh khắc quyết định đã đến.
"Cái gì!?" Ánh mắt Y Thiên khẽ động, hoàn toàn bất ngờ trước câu nói của nàng.
Nàng thấy vậy thì cũng không thèm che giấu nữa, nụ cười dần mở rộng hơn, nhìn Y Thiên bằng đôi mắt cong tít yêu kiều:
"Ngươi không cần hỏi. Sẽ nhanh chóng biết thôi mà!"
"Sập bẫy rồi!" Khi lao tới sát gần nàng, hắn mới thấy một cảm giác khác lạ. Một Đóa Đóa yếu đuối sau đòn va chạm kinh diễm vừa rồi sao lại nhanh chóng khôi phục khí tức mạnh mẽ đến thế này.
Y Thiên trên không trung đã ở trong phạm vi tấn công, hoàn toàn mất cảnh giác, hắn cố gắng xoay người muốn rút lui.
"Muốn rút lui? Đã quá muộn rồi!"