Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 72: Trở Về!
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nàng ta khẽ phất tay trong không trung, động tác nhẹ nhàng như xua đi làn khói. Lập tức, một cây cờ cổ kính bất ngờ hiện ra trong tay nàng. Cây cờ cao hơn đầu người, lá cờ đen tuyền, cán cờ làm từ xương trắng. Trên mặt cờ, vô số hoa văn cổ xưa được khắc họa tinh xảo, huyền bí, dường như mô tả một trận chiến vạn quỷ từ thời xa xưa.
Cây cờ tỏa ra một luồng Tử Khí cực lớn, thậm chí còn khủng khiếp hơn cả năng lượng mà Đóa Đóa đang tỏa ra.
"Thiên Ngoại Pháp Bảo - Vô Hạn Cấm Phiên." Đóa Đóa tự mãn và kiêu ngạo giới thiệu tên Pháp Bảo của mình, không cho Y Thiên một giây nào để kịp phản ứng.
Y Thiên cứng đờ người vì cú sốc. Sự phẫn nộ bùng lên trong lòng hắn, không phải vì bản thân yếu đuối, mà vì sự tự mãn vào trí thông minh của mình đã bị vẻ giả ngây thơ của Đóa Đóa đánh lừa.
"CHẠY!"
Trong đầu Y Thiên lúc này chỉ còn văng vẳng một tiếng kêu đó, nhưng e rằng đã quá muộn.
Đóa Đóa siết chặt Vô Hạn Cấm Phiên, dùng cán cờ đập mạnh xuống mặt đất. RẦM! Cú đập tạo ra một tiếng rống trầm vang dội, Tử Khí bùng nổ từ mặt đất như một cột khói ma quái, tạo ra một sức hút mạnh mẽ kéo Y Thiên về phía nó.
ẦM! ẦM! ẦM!
OÀNH! OÀNH! OÀNH!
Âm thanh vang dội không chỉ là tiếng va chạm, mà là tiếng không gian bị xé toạc triệt để. Mặt đất đá dưới chân họ nứt vỡ thành hàng ngàn mảnh vụn. Tử Khí từ Vô Hạn Cấm Phiên lan tỏa như cột trời, khiến không gian bốn phía rung chuyển dữ dội, tựa như một cánh cổng địa ngục vừa được mở ra.
"BÁCH QUỶ DẠ HÀNH!" Đóa Đóa gầm lên, âm thanh tựa như vạn nữ quỷ cùng lúc rít gào kéo dài. Từ trong lá cờ đen tuyền, vô số Quỷ Hồn bắt đầu bay ra. Chúng không phải những bóng ma đơn lẻ, mà là một dòng thác ma quỷ, tạo thành cơn cuồng phong ngạ quỷ dạ ma càn quét khắp không gian.
Những Quỷ Hồn này mang theo hình hài ghê rợn, từ chiến binh xương xẩu, ma thú nhe nanh vuốt, cho đến những linh hồn giận dữ không có hình dạng rõ ràng.
"Cái gì đây!" Hắn kinh hãi nhìn bầy quỷ dữ dội lao tới, trong lòng lạnh đến cực độ, gần như tuyệt vọng. Bỗng ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng chói lòa: "Nhưng... chỉ cần Y Thiên ta còn sống, nhất định sẽ không bao giờ bỏ cuộc!"
Dù linh lực cạn kiệt, hắn vẫn khẽ gọi Hỏa Sư Thú bao bọc khắp thân mình bằng một lớp Hỏa Diễm kiên cố, tay trái ngưng tụ thành một Huyết Kiếm. Nắm chặt đôi song kiếm trong tay, ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía trước.
VÙ! VÙ! VÙ!
Theo tiếng gió rít gào, hàng ngàn Quỷ Hồn ai oán đè lên nhau cắn xé ùa tới. Y Thiên lập tức bị nhấn chìm trong biển quỷ dữ.
Sử dụng thuần thục kiếm pháp của mình, với đôi song kiếm, hắn cố gắng chiến đấu. Thiên Bình Kiếm sắc lẹm cùng Huyết Kiếm tàn bạo vung tới đâu, Quỷ Hồn liền tan biến đến đó.
Nhưng số lượng Quỷ Hồn thực sự quá nhiều, cứ tiêu diệt một con thì từ phía sau lại có thêm vô số con khác bay tới theo cấp số nhân. Số lượng áp đảo đến mức kinh người, hắn cố gắng chống đỡ bằng các cú chém, đâm, đánh bật, xoay vòng đủ kiểu nhưng đều vô ích. Cứ mỗi Quỷ Hồn bị tiêu diệt, vô số Quỷ Hồn khác lại được sinh ra từ Vô Hạn Cấm Phiên.
Ngay lập tức, chỉ cần Y Thiên lỡ một nhịp, hắn liền bị chúng càn quét và tấn công không ngừng nghỉ. Những Quỷ Hồn dùng móng vuốt và răng nanh cào xé xác thịt hắn. Tiếng gào thét của Quỷ Hồn hòa cùng tiếng gầm gừ đau đớn của Y Thiên, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng.
Hắn bị vạn quỷ cào xé đến xác thịt vỡ vụn. Máu và Huyết Ma Khí tuôn ra không ngừng, cơ thể hắn gần như bị xé nát thành từng mảnh. Huyết Ma Khí liên tục cô đọng với lực lượng dày đặc nhất có thể để chắp vá lại, cố gắng níu giữ sự sống cho hắn, nhưng đó chỉ là một sự níu kéo tuyệt vọng.
Đúng là Y Thiên rất mạnh, nhưng trước sức mạnh áp đảo từ Đóa Đóa, hắn đã không còn là gì nữa. Lại bị nàng ta chơi đùa nhiều phen ác ôn, cuối cùng bị một Thiên Ngoại Pháp Bảo ép đến mức đầu óc quay cuồng.
"Thiên Ngoại Pháp Bảo - Bất Khứ Hồi Quang Cư?" Toàn thân hắn giật nảy, như có dòng điện chạy qua, nhưng suy nghĩ ấy lập tức bị bác bỏ. Hắn muốn thử sử dụng Phá Thiên Cương Quyền trong tình huống này, nhưng trước đây nó tự động xoay chuyển, hắn cũng không rõ lắm. Hơn nữa, lúc này Huyết Ma Khí đang toàn lực xuất kích để hồi phục, nào còn dư để tạo nên một cánh tay khiến Bất Khứ Hồi Quang Cư biến chuyển thành Phá Thiên Cương Quyền.
Với số lượng Quỷ Hồn càng lúc càng đông lên theo cấp số nhân, Y Thiên rốt cuộc vẫn yếu thế hơn, không thể so bì được với Vô Hạn Cấm Phiên. Nhưng đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc...
"ROÀO!" Hỏa Sư Thú bỗng gào thét một tiếng cực kỳ tức giận, lập tức từ đan điền Y Thiên nhảy vọt ra ngoài. Toàn bộ thân thể kinh diễm của nó bao phủ bởi Hỏa Diễm Chí Dương nồng đậm, triệt để phóng thích sức mạnh, hóa thành một bức tường lửa to lớn bất khả xâm phạm đứng chắn trước mặt Y Thiên, chặn lại làn sóng Quỷ Hồn liên tục tràn lên.
Tử Khí Chí Âm cực mạnh, nhưng đứng trước Hỏa Diễm Chí Dương thì vẫn bị khắc chế cực hạn. XÈO! XÈO! Từng đợt Quỷ Hồn bay vào Hỏa Diễm của Hỏa Sư Thú đều bị cháy tan thành khói trắng. Tưởng chừng cục diện đã được Hỏa Sư Thú xoay chuyển ngay lập tức.
Haizz... quả thực đáng để thở dài, Thiên Ngoại Pháp Bảo đâu phải chỉ có bấy nhiêu mà được gọi là Thiên Ngoại. Chỉ thấy Đóa Đóa cầm Vô Hạn Cấm Phiên trên tay, nhẹ nhàng vung vài cái.
"Binh Thần!"
Theo tiếng gầm quỷ dị của nàng, từ trong Vô Hạn Cấm Phiên, một pháp tướng từ từ xuất hiện. Toàn thân pháp tướng đầy Tử Khí nhưng lại khoác áo giáp vàng kim lấp lánh, khắp người tỏa ra hào quang sắc kim chói lọi, khí thế bức người, tay cầm một thanh Đại Kim Đao vàng chói, từng bước vang dội tiến tới.
Mỗi bước đi của Binh Thần đều dẫm nát Quỷ Hồn phía trước, tạo ra nhiều làn sóng xung kích tỏa ra xung quanh, mang theo áp lực vô cùng kinh người.
Khi Binh Thần đến trước Hỏa Sư Thú, mọi người mới có thể nhìn rõ thân thể của nó. Ấy vậy mà Binh Thần, dù Hỏa Sư Thú đã dùng toàn bộ lực lượng Hỏa Diễm để gia cố và cường hóa bản thân trở nên to lớn, vẫn có chút lép vế. Binh Thần hai tay cầm Đại Đao mạnh mẽ gào thét, uy lực kinh thiên động địa vụt xuống một cái "Phập!". Đầu Hỏa Sư Thú cứ thế bị một đao chém phăng, rớt xuống cháy rực.
Binh Thần cũng theo nhát đao đó mà tan biến thành từng hạt cát vàng ươm vào hư vô.
"Aaaa..." Hỏa Sư Thú kêu lên vài tiếng đau đớn thương tâm, chắc hẳn nó vẫn chưa cam tâm khi không thể hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ chủ nhân của mình.
"Phụt!" Hắn lập tức phun ra một ngụm máu lớn, nôn ọe ra nhiều bãi máu đen ngòm. Toàn thân đau đớn như nửa phần hồn bị ép kéo ra khỏi thân thể. Chợt hắn thấy toàn thân nhẹ bẫng, tu vi Luyện Khí Kỳ Thập Nhị Tầng Thiên Phẩm đang rút đi với tốc độ không thể đong đếm được.
"Chuyện này là sao?" Y Thiên kinh hãi nhìn hai tay rướm máu mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra. "Ngươi còn chưa rõ ư? Ngươi đây là ngu hay giả ngu vậy?" Đóa Đóa chậm rãi tiến lại vài bước, âm thanh quỷ dị vang vọng khắp nơi:
"Đây là hiện tượng bình thường thôi. Khi Khí Linh chết đi, người sở hữu Khí Linh đó, dù là Bản Mệnh Khí Linh hay Giả Linh, đều phải chịu một cái giá rất đắt. Nặng thì hồn phi phách tán, thường thì tử vong, nhẹ nhất thì tu vi toàn bộ tiêu tán." Nói xong, nàng cười ha hả, vỗ tay, ánh mắt cong veo nhìn hắn đầy ý chúc mừng: "Chúc mừng nhé Y Thiên, ngươi may mắn giữ lại được mạng."
Y Thiên lúc này mới hoàn hồn khỏi sự bàng hoàng, bất lực nhìn toàn bộ tu vi đang mất đi, biến hắn trở lại thành người phàm. Ánh mắt run rẩy đầy kinh hoàng nhìn về phía Đóa Đóa đang vỗ tay chế giễu, trong lòng khó tin lẩm bẩm: "Tu vi... toàn bộ tu vi của ta... mất hết... rồi sao?" Ngay cả khi còn toàn bộ sức lực, hắn cũng không thể đánh bại Bách Quỷ Dạ Hành của Vô Hạn Cấm Phiên, chứ nói gì đến lúc toàn thân không còn chút tu vi nào thế này...
Cuối cùng, hắn lực bất tòng tâm. Cú cào xé cuối cùng của một Quỷ Hồn đã khiến hắn tan vỡ thực sự. Thiên Bình Kiếm rơi khỏi tay, lăn lóc trên nền đá. Cơ thể Y Thiên đổ gục xuống, bị vô số Quỷ Hồn giẫm đạp và cào cấu, chỉ còn là một khối máu thịt đang không ngừng được Huyết Ma Khí cố gắng chắp vá, thoi thóp hơi tàn.
"Đừng tự cho mình là thông minh mà đánh giá người khác. Trong thật có giả, trong giả có thật, đừng dùng tâm thế chủ quan để đánh giá tổng thể, nhóc con." Đóa Đóa đứng cách Y Thiên vài bước, không hề nhúc nhích. Nàng ta chỉ đứng đó với nụ cười lạnh đầy chế giễu, tay cầm Vô Hạn Cấm Phiên, chứng kiến sự kết thúc hoàn toàn. Sau khi xác định Y Thiên đã hoàn toàn bị chế ngự và không còn khả năng kháng cự, nàng ta thu hồi Bách Quỷ Dạ Hành.
Luồng Tử Khí tan biến. Các Quỷ Hồn rút vào Vô Hạn Cấm Phiên, để lại Y Thiên nằm trên mặt đất lạnh lẽo, cơ thể bị tàn phá nặng nề, chỉ còn là một đống đổ nát được Huyết Ma Khí giữ lại.
Đóa Đóa bước lại gần Y Thiên, dừng lại ngay phía trên hắn. Nàng ta nhìn xuống, đôi mắt băng lam lạnh lẽo chứa đựng sự kiêu ngạo tột độ và vẻ khinh miệt. "Ngươi đã thua, Y Thiên." Đóa Đóa nói, giọng nói nàng ta vang vọng trong hang động, như một lời tuyên bố không thể chối cãi.
Cơ thể dạng linh hồn của nàng thoáng chốc phóng to, định nuốt chửng thân hình to lớn của Y Thiên đang nằm dưới mặt đất, cố gắng nhúc nhích trong đau đớn, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Kẻ mạnh thực sự... là người có thể mỉm cười toe toét ngay cả trong tuyệt cảnh... ta giờ đây đã không còn sức để cười nữa rồi... chẳng lẽ... ta thực sự yếu...?"
"Chờ chút... ta vào Độc Nhãn Vương Chi Địa không biết bao nhiêu năm rồi, trước kia bị người ta hãm hại mà chết... cũng không nhớ rõ ra sao. Duy chỉ có chấp niệm chưa được nếm mùi đàn ông là khiến ta nhớ mãi không thôi." Một ý nghĩ chợt thoáng qua trong đầu nàng, khiến hành động ngừng lại. Nàng đưa ánh mắt băng lam mê người nhìn xuống Y Thiên: "Khi ta đoạt xá tên này thì chẳng phải là thành đàn ông hay sao? Như thế nếu có muốn thì chẳng phải là cùng nữ nhân chứ không phải nam nhân?"
Ý nghĩ này như tiếng sét chạy ngang tai, không khỏi khiến nàng hít vào một hơi lạnh, lòng nuối tiếc dâng cao không thôi. Sự do dự khiến nàng không thể đưa ra quyết định, lại nhìn xuống Y Thiên. Khắp thân thể hắn vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là chi chít vết thương lớn nhỏ đang không ngừng hồi phục với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Hắn bất lực nằm bẹp dưới đất, tâm cảnh và tinh thần vỡ nát:
"Tên nhóc Y Thiên này, thực sự rất rắn rỏi đấy chứ. Nhìn từng thớ cơ bắp ấy kìa, thật cuồn cuộn làm sao... Gương mặt nhấm nháp máu kia, dù hòa với tóc trắng vẫn bật lên một tông sắc trắng trẻo đầy phong lưu. Quả thực nếu so với bất kỳ ai ta từng gặp, đều là tuyệt sắc mỹ nam nhân..." Nàng càng cảm thán càng cảm thấy tiếc nuối cho một đời chưa hưởng được nam sắc của mình.
Đột nhiên, nàng bất giác thốt lên một ý nghĩ vẹn cả đôi đường: "Ta tuy tuổi tác có hơi lớn, lại đang ở dạng linh hồn ngưng đọng lại ở tuổi đôi mươi, sắc đẹp không chút tàn phai. Cùng với tên nhóc trạc mười tám tuổi này thì cũng không gọi là trâu già gặm cỏ non đâu nhỉ? Huống hồ, ta và thằng nhóc này đều chưa từng trải qua trăng hoa vạn xuân mà đã mất đi thân xác, thật quá là đáng tiếc rồi..." Đóa Đóa ngừng lại một chút, ánh mắt tà dâm nhìn về Y Thiên cực soái trước mặt, không nhịn được mà liếm môi: "Cho nên Đóa Đóa ta chịu thiệt một chút, chắc không sao đâu nhỉ? Vả lại, thể chất Đế Mệnh Hồn Tuyền Thể của ta rất có ích cho việc song tu. Bây giờ cùng hắn song tu cũng là một đường hai lợi."
Nói rồi, ánh mắt nàng không giấu được vẻ thèm thuồng, đưa cả người tới hắn. Thân thể trắng ngà tuyệt thế của nàng cùng với cơ bắp cuồn cuộn vô song của hắn hòa nhập làm một. Thân nam nhi cương nghị với tất cả thế sự thiên hạ, nhưng khi về bên ngôi nhà nhỏ gặp gỡ sự nhu hòa mềm yếu lại có phần yếu thế hơn.
Gặp bướm đôi cánh lập lòe ánh đêm, giun sâu cũng hóa thần long bay lượn. Nhưng thần long mang trong mình từng đường nét sắc sảo, mạnh mẽ, cương thuần cũng bị bướm hóa Huyễn Mộng Thiên Điệp cánh nhỏ xòe ra đáp lấy, cam nguyện bị mê hoặc cả đời không thôi.
Cả hai lúc này dưới sự nắm quyền của Đóa Đóa mà song tu. Một thân phàm nhân đã mất hết tu vi như Y Thiên lại có thể toàn thân cạn kiệt, hút lấy linh khí mà tăng cấp liên tục. Ban đầu, hắn nhanh chóng đột phá Luyện Khí Nhất Tầng rồi Nhị Tầng, rồi Tam Tầng... Càng lúc, tốc độ hút càng nhanh hơn, linh khí cần thiết trong từng giai đoạn cũng nhiều hơn.
Điên long đảo phượng một hồi, Y Thiên đã đạt đến ngưỡng Luyện Khí Ngũ Tầng Viên Mãn. Đóa Đóa cũng đã thỏa mãn, nhưng trong khoảnh khắc đó, Dục trong Thất Tình của Y Thiên đột nhiên dâng lên cao đến kinh hoàng, cảm xúc đã sớm vượt qua giới hạn của nó.
"Linh Nhi... Bạch Tư Mi... hai người ở đâu rồi?" Bỗng trong cơn khoái cảm, Y Thiên lại nhớ về hai người con gái mà hắn dành tình yêu. Lập tức, Dục trong Thất Tình của hắn chia ra làm hai loại: một là cảm xúc, hai là thể xác, đều đạt đến cực hạn rồi va chạm vào nhau, vỡ ra tan tành.
Vô Tình Đạo Pháp theo sự giết chết Dục trong Thất Tình mà đã tiến vào tầng một. Y Thiên tự cắt đứt một Thất Tình, một trong bảy phách của hắn lập tức như lá lìa cành mà đứt ra. Toàn bộ tu vi lại lần nữa mất đi, nhưng không phải vì vết thương mà vì sự đánh đổi trong tu luyện Vô Tình Đạo Pháp.
Vô Tình Đạo Pháp tăng cấp khiến toàn thân Y Thiên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Xung quanh hắn nổi lên một loại hồng phấn chi khí kỳ lạ, không ngừng cuốn lấy thân thể mà nhập vào, sức mạnh thể chất tăng cường lên rất nhiều. Dục cũng biến mất bên trong hắn. Lập tức, thần long lúc này càng thêm vẻ thuần khiết, đánh tan sự mê hoặc của Huyễn Mộng Thiên Điệp, bay ra đảo lộn một hồi rồi chủ động nắm quyền.
Lần này, Đóa Đóa mệt mỏi bị Y Thiên bóp cổ, nhưng nàng không hề có chút biểu hiện không muốn nào. Ngược lại, nàng càng thích thú trong đau đớn. Cuối cùng, cả hai lại cùng nhau đảo lộn một hồi trời long đất lở, toàn bộ linh khí nồng đậm ở nơi đây đều bị rút sạch. Y Thiên vừa kịp đạt đến Luyện Khí Tứ Tầng.
Đóa Đóa cũng đã thỏa mãn, nói: "Thằng nhóc ngươi coi bộ vậy chứ cũng được đấy. Cơ mà ngươi bóp cổ hơi chặt rồi, đau chết ta." Nhìn thấy Y Thiên toàn thân không còn sức lực đáp lại, nàng cũng chẳng quan tâm. Bởi vì việc nàng muốn đã làm xong rồi, giữ hắn lại làm gì khi một người gần chết không thèm nói chuyện thì cũng chẳng sao.
"ĐOẠT XÁ!" Cơ thể nàng phình to ra, từ một bóng ma nhỏ sắc sảo biến thành một làn sương mơ màng rộng lớn che khắp cả một vùng, lao tới phía Y Thiên. Chồng chất lên người hắn, miệng nàng mở rộng hút lấy linh hồn hắn ra ngoài. Y Thiên lúc này đã bất động nằm im mặc cho nàng tùy tiện.
Linh hồn Y Thiên càng lúc càng bị kéo ra xa khỏi cơ thể, bị Đóa Đóa cào xé thành nhiều mảnh. Linh hồn của nàng nhanh chóng theo vết nứt chui vào người hắn.
"Đóa Đóa, rốt cuộc cô đã diễn thua Y Thiên ta một bậc rồi! Hahaha!" Lúc này, Y Thiên bỗng nhiên cười lớn ha hả, tiếng cười sảng khoái đến kinh hoàng. Linh hồn bị xé tan của hắn như có keo dán tự động kéo lại gần nhau, hòa nhập vào. Hắn chắp tay vòng lại trước ngực, ung dung nói: "Bây giờ thì cô phải chết rồi!"
"NGŨ HÀNH PHONG HỒN - VẠN XÍCH LUÂN HỒI - TỎA!"
Linh hồn hắn gầm lên, cơ thể run lên bần bật. Ngũ hành linh căn trong cơ thể bắt đầu xoay vòng, đôi Âm Dương Nhãn vốn có tròng đen đồng tử xanh rờn giờ đây đã biến thành một trắng một đen: bên trắng là đồng tử mặt trời cháy rực, bên đen là đồng tử mặt trăng tỏa ra ánh sáng cô đơn lạnh lẽo. Cả hai trừng trừng nhìn vào Đóa Đóa đang kinh hãi trước bụng, tay che miệng, dường như không thể tin được, hoảng hốt thét lên: "Y Thiên ngươi... thế mà lại có thể nhận toàn bộ truyền thừa của Âm Dương Nhãn?"
Y Thiên cũng không ngờ mình lại nhận được toàn bộ chúng. Chỉ là lúc nãy, khi cùng nàng hòa làm một, từng ký tự vàng rực trong thức hải của hắn xoay vòng, hiện lên một chiêu thức. Vì vậy, hắn mới diễn ra vở kịch bất lực nằm im này để học chiêu thức đó.
Hắn nhếch mép cười, chắp tay tung ấn quyết. Đồng thời, thân thể hắn cũng hành động tương tự. Tuy hồn đã tách thể nhưng hành động vẫn đồng nhất. Lập tức, từ trong đan điền hắn, ngũ hành linh căn hỗn tạp bay ra ngoài, tạo thành một trận pháp bao lấy Đóa Đóa, phóng ra vạn xích vô hạn sắc màu tiến tới xiềng xích toàn bộ thân thể nàng.
"Mẹ kiếp! Chỉ còn chút nữa là thành công rồi mà!" Nàng phẫn uất kêu lên, lòng đầy sự không cam tâm. Nhưng bây giờ thì có thể làm gì được nữa cơ chứ, toàn bộ thân thể đã bị Y Thiên xiềng xích lại rồi.
"THẬP LUẬN THIÊN HỒI XÍCH - THU!"
OÀNH! OÀNH! OÀNH! Từ từ, mười tiếng động vang trời theo đó là hai sợi xích to lớn từ mỗi linh căn xuất hiện, mang theo màu sắc thuộc tính của linh căn đó. Tổng cộng mười sợi từ năm linh căn khác nhau bay tới quấn lấy thân thể nàng.
Ngũ hành linh căn xoay vòng, thu lại vào trong đan điền của Y Thiên. Đóa Đóa bất lực vùng vẫy trong ngàn sợi xích, vẫn không thể thoát ra. Mười sợi xích to lớn này quấn lấy càng khiến nàng dễ dàng bị kéo vào đan điền.
"Ngươi... ngươi... thế mà lại muốn thu phục ta làm Khí Linh!?" Đóa Đóa bất ngờ, gương mặt biểu lộ đầy vẻ kinh hoàng, nhìn lên linh hồn Y Thiên đang trừng trừng nhìn nàng bị từ từ kéo xuống. Y Thiên nhếch mép, cười khẩy: "Ta là muốn thế đấy, thì sao? Chẳng phải đã được rồi à!"
BÙM! Khi Đóa Đóa hoàn toàn du nhập vào đan điền Y Thiên và trở thành Khí Linh của hắn, một tiếng nổ rầm trời vang lên. Cùng lúc, thân thể Y Thiên bay lơ lửng lên không, linh hồn hắn trở về thân thể, lần nữa hồi sinh. RẦM! RẦM! RẦM! Từng tiếng nứt đổ vỡ kinh thiên động địa dội lên. Y Thiên, toàn thân thể và sức lực giờ đây mới hoàn toàn cạn kiệt, ngã xuống, ngất đi.
****
"Ta đã thành công rồi!" Hắn mở mắt tỉnh dậy, nhìn khung cảnh xung quanh không khỏi xúc động, nước mắt bất giác rơi xuống: "Đây... đây là làng Thanh Thủy!"
Nhưng gương mặt hắn biểu lộ sự không thể tin được, từ từ lê lết thân xác mệt mỏi đứng dậy. Hắn tự tát vào mặt mình vài cái. CHÁT! CHÁT! CHÁT! Cảm giác đau đớn vang dội khiến hắn cảm động không thôi. Có lẽ, cái đau đớn lúc này chính là nỗi đau mà hắn mong ước bấy lâu nay.
"Đừng tát nữa! Ngươi không mơ đâu! Sau khi chiếm lấy ta làm Khí Linh, ngươi đã bị ngất đi, để ta phải tự mình hành động, thiêu đốt tu vi của ngươi để dùng Bất Khứ Quang Hồi Cư mới có thể tạo ra đường thoát khỏi Độc Nhãn Vương đã sụp đổ đấy, cái tên khốn khiếp này!" Đóa Đóa trong đan điền tức giận dậm chân chất vấn.
Y Thiên lúc này mới chợt tỉnh ngộ, nhớ ra hết toàn bộ sự việc trước khi mình ngất đi. Đúng là hắn đã thu phục được Đóa Đóa thành Khí Linh rồi, còn lại sau đó thì không nhớ gì cả.
"Tu vi của ta... mất hết rồi?" Y Thiên hỏi, không phải để hỏi Đóa Đóa lần nữa, mà để tự xác minh. Đúng như lời Đóa Đóa nói, hắn đã thực sự mất toàn bộ tu vi.
Ngược lại với dự đoán rằng hắn sẽ tức giận, Y Thiên lại vui vẻ không thôi. Niềm vui rời khỏi nơi địa ngục, trở về trần gian cố hương đã che lấp đi sự mất mát tu vi.
"Đại ca!" Bỗng một âm thanh trong trẻo như tiếng chuông gió reo vang lên. Một tiếng gọi mà Y Thiên đã mong chờ suốt gần bốn năm dài đằng đẵng bên trong Độc Nhãn Vương Chi Địa.
Hắn lập tức đưa ánh mắt nhớ mong nhìn sang, không kìm được mà nấc lên: "Linh... Linh Nhi... là muội sao?"