Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 74: Khởi Đầu Lại
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Y Thiên mở mắt, nhận ra mình không còn nằm giữa sương lạnh nữa, mà đang ở trên một chiếc giường gỗ sạch sẽ, ấm áp.
Căn phòng tuy đơn sơ nhưng gọn gàng, chắc là một khách điếm nhỏ tại làng Thanh Thủy.
Cơ thể hắn đã được thay một y phục mới, chỉ còn cảm giác đau nhức âm ỉ lan tỏa khắp nơi, nhắc nhở hắn về cú dịch chuyển tàn khốc.
"Tỉnh dậy rồi đấy à, nhóc?" Đóa Đóa đột ngột cất tiếng.
Nhưng có lẽ Y Thiên không mấy quan tâm, không muốn đáp lời, chỉ đơn giản là khẽ gật đầu.
Hắn khẽ nhúc nhích thân thể, lại là cái cảm giác đau đớn tê dại lan đến tận xương tủy. Dù đã sớm quen, nhưng đau vẫn là đau.
Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể không có chút sức lực nào, đành phải thở dốc tựa vào đầu giường.
Ngay lập tức, chiếc áo choàng mềm mại đang đắp trên người hắn bị kéo nhẹ, và giọng nói nhỏ bé, thánh thót của Linh Nhi vang lên bên tai:
"Đại ca, huynh tỉnh rồi sao? Tốt quá, huynh đã ngủ suốt bốn ngày rồi đó!"
Linh Nhi dụi dụi mắt, rồi vội vàng trèo lên giường, đưa bàn tay nhỏ bé kiểm tra vầng trán lạnh toát của hắn.
"May quá, nó không nóng! Vậy có nghĩa là… huynh không sốt!"
Nàng cúi sát mặt, nhìn kỹ vào đôi mắt mỏi nhừ của Y Thiên như muốn xác nhận rằng hắn đã hoàn toàn trở lại. Ánh mắt nàng ngập tràn sự nhẹ nhõm và mệt mỏi, tựa như vừa hoàn thành một trận chiến cam go:
"Y Thiên ca ca, huynh có đói không? Hay là để muội đỡ huynh uống nước cái đã?"
Nói rồi, nàng vội vã với tay lấy chiếc bát sứ nhỏ đặt trên bàn cạnh giường, đổ vào đó một chút nước lọc. Nàng cẩn thận đưa đến miệng hắn, lưng hơi gù xuống để đỡ, cử chỉ tuy căng thẳng nhưng lại vô cùng kiên định và dịu dàng.
Y Thiên chỉ khẽ gật đầu, để nàng đỡ lấy, cảm nhận dòng nước mát lạnh trôi qua cổ họng khô khốc. Hắn dùng ngón tay cái chậm rãi vuốt ve mu bàn tay nàng.
"Linh Nhi, ta không sao nữa. Muội đã vất vả nhiều rồi." Hắn thều thào, giọng khàn đặc và yếu ớt:
"Muội mau nghỉ ngơi đi, nhìn sắc mặt muội, huynh đoán chắc hẳn mấy nay muội chỉ chăm chăm trông ta tỉnh dậy thôi, đúng chứ?"
Linh Nhi không đáp, chỉ tập trung đỡ hắn uống hết bát nước, rồi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn.
Nàng ngồi im lặng một lúc, hít một hơi thật sâu như để lấy lại bình tĩnh, rồi mới bắt đầu tu luyện như thường lệ.
Dù Y Thiên đã tỉnh, nàng vẫn không khỏi sợ hãi hắn lại biến mất thêm lần nữa, chỉ muốn giữ hắn bên cạnh mình mãi thôi.
Thấy nàng cố gắng nhiều đến vậy, không còn dáng vẻ líu lo thường ngày, Y Thiên không khỏi cảm thấy đắng lòng. Nhưng cũng vì thế, hắn vui mừng khi nàng đã thực sự chuyên tâm tu luyện vì hắn. Hắn đau đớn đưa bàn tay to lớn của mình ra xoa lấy đầu nhỏ của nàng:
"Linh Nhi… thấy muội đã nghiêm túc tu luyện như vậy huynh cũng thấy rất vui. Bởi không như khi trước, sau một loạt chuyện này xảy ra, huynh còn chẳng biết mình phải làm sao để bảo vệ muội trước những nguy hiểm sắp tới." Nói xong, hắn đưa đầu mình ra xa khỏi đầu nàng, thều thào vài tiếng cực nhỏ để chắc rằng nàng không thể nghe thấy:
"Vậy nên… hứa với huynh, cho dù ta chết đi thì Linh Nhi muội vẫn có thể tự bảo vệ mình nhé!"
Nàng chợt giật mình, nhưng lập tức yên tĩnh trở lại. Hai giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống. Nhưng Y Thiên lúc này chỉ ngẩng đầu thẫn thờ nhìn trần nhà nên không thể thấy… rồi chỉ một lúc sau, hắn lại mệt mỏi mà thiếp đi.
"Không… Linh Nhi không hứa được, cũng không hứa nổi… xin lỗi huynh…" Linh Nhi hai mắt mở ra, chân xếp bằng, đôi mắt to tròn long lanh ngấn lệ nhìn Y Thiên:
"Nên là, xin huynh hãy mãi bên cạnh Linh Nhi nhé… Y Thiên ca ca…"
Nói rồi, nàng khẽ đưa chiếc áo choàng mềm mại đắp lên người Y Thiên.
Y Thiên sau khi ngất đi lại tiếp tục mê man thêm ba ngày nữa…
Ở một tối nọ, Y Thiên bỗng tỉnh dậy. Khác với lần trước, bây giờ toàn thân hắn đều đã sảng khoái hơn rất nhiều, một sự thoải mái lan tỏa thay cho nỗi đau như thường lệ.
ONG… ONG… ONG…
Bỗng cơ thể Linh Nhi phát ra ánh sáng vàng nhạt, bên trong đó là những đốm sáng xanh lam.
Giữa vầng sáng, Tiểu Mãng đột nhiên thoát ra khỏi cơ thể Linh Nhi, toàn thân nó được bao phủ bởi một màn ánh sáng xanh lục đậm đặc.
Đó là quá trình ngủ đông của Khí Linh họ rắn, một quá trình biến đổi tương tự như lột xác ở rắn phàm tục, nhưng kèm theo sự thanh tẩy và cường hóa linh lực.
Toàn bộ quá trình diễn ra liên tục suốt cả đêm, khiến Linh Nhi cũng không thể chuyển dịch ra khỏi tư thế xếp bằng dù biết rằng Y Thiên đã tỉnh dậy.
Khi màn ánh sáng cuối cùng tan biến, Tiểu Mãng từ bên trong xuất hiện với một lớp vảy mới màu ngọc bích lấp lánh và đôi mắt vàng kim ánh lên vẻ tinh anh.
Nó đã hoàn thành lột xác, linh lực cuồn cuộn dâng trào, chính thức bước vào Linh Sơ Cảnh Nhất Tinh, thăng cấp từ Ngũ Giai.
Nhờ vào sự cộng hưởng của Khí Linh, Linh Nhi cảm thấy một luồng năng lượng thuần khiết ồ ạt tràn vào kinh mạch, thúc đẩy tu vi của nàng đột phá một cách mãnh liệt.
Hơi thở của nàng trở nên mạnh mẽ, linh hoạt hơn, nàng khẽ rên lên một tiếng khoan khoái: "Aaa…"
Nàng thành công phá vỡ xiềng xích, từ Luyện Khí Kỳ Cửu Tầng vượt qua cả Thập Tầng mà tấn thăng lên Luyện Khí Kỳ Thập Nhất Tầng.
Linh Nhi lập tức đứng bật dậy, quay sang ôm chầm lấy Tiểu Mãng đang cuốn mình quanh cổ, rồi hớn hở hướng về phía Y Thiên.
"Y Thiên ca ca, huynh xem nè! Muội đã thành công đột phá cảnh giới cùng Tiểu Mãng rồi!"
Nàng giơ cao nắm tay nhỏ xinh của mình, biểu lộ nguồn sức mạnh mới dâng trào. Nàng rút Tiểu Mãng ra, đưa lên trước mắt Y Thiên:
"Huynh nhìn Tiểu Mãng này! Nó đã lên Linh Sơ Cảnh Nhất Tinh rồi cơ đấy, rất mạnh rồi!" Nàng khoe ra tất cả những gì mình đã thực hiện được, ánh mắt nàng lấp lánh nhìn Y Thiên, mong chờ một điều gì đó từ hắn mà hắn đã quên.
Y Thiên nhìn vậy có chút khó hiểu, khẽ gãi đầu.
"Chẳng lẽ Linh Nhi đang đòi xoa đầu sao?!"
Đột nhiên một ý nghĩ dâng lên trong lòng. Hắn thấy cũng đúng, bởi mỗi khi Linh Nhi làm đúng hay làm tốt điều gì, hắn đều theo thói quen mà xoa đầu nàng. Lâu ngày gặp lại, thói quen này có chút không quen rồi.
Y Thiên đang tựa lưng vào đầu giường, một nụ cười rất nhỏ xuất hiện, nhưng lại ấm áp vô ngần.
"Là Linh Nhi muốn Y Thiên ca ca đây xoa đầu đúng không?" Hắn từ từ đưa cánh tay phải to lớn đầy những hình xăm ghê rợn lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt đi một sợi tóc dính trên má nàng:
"Linh Nhi của ta giỏi lắm, mới có tí tuổi mà đã đạt được thành tựu lớn như vậy, chỉ e rằng sau này vị ca ca yêu quý này của muội phải vất vả theo kịp từng bước muội đi rồi."
Thanh âm hắn vẫn còn khàn đặc, nhưng sự dịu dàng thấm đẫm lại là điều duy nhất nàng cảm nhận được.
Hắn dùng lòng bàn tay to lớn xoa nhẹ đầu nhỏ xinh của nàng, khẽ xoay đầu nàng sang một bên để tránh ánh nắng mặt trời buổi sớm đang lọt qua khung cửa sổ.
Niềm vui bỗng chốc bị thay thế bằng một suy nghĩ khác.
Y Thiên quét mắt quanh căn phòng, hắn chỉ thấy vài vật dụng cá nhân được sắp xếp gọn gàng, nhưng lại không thấy bóng dáng quen thuộc của Lão Dương.
Hắn hơi nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Lão Dương đâu rồi, Linh Nhi? Sao huynh không thấy lão ấy?"
Linh Nhi nhẹ nhàng nép vào lồng ngực hắn, đáp:
"À, Lão Dương đã rời đi rồi. Hôm đó huynh ngất đi, Lão Dương nói huynh bị thương quá nặng, cần linh thảo quý hiếm nên đã nhờ muội chăm sóc huynh rồi đi về Hoàng Kim Sa Thành tìm kiếm. Chắc phải vài ngày nữa lão ấy mới quay lại được."
"Mẹ kiếp, Lão Dương đó lại dám để muội ở lại một mình!" Đôi đồng tử của Y Thiên co lại, cơ thể tức giận run lên dữ dội. Hắn không kiểm soát được mà đập mạnh tay lên tường:
"Muội nói xem, Lão Dương đó là phụ thân sắp xếp để cạnh bên bảo vệ hai huynh muội chúng ta. Vậy mà bây giờ lão ấy lại tự tiện bỏ muội lại một mình trong khi huynh ngất đi, lỡ xảy ra bất trắc gì thì sao? Mẹ kiếp chứ!"
Y Thiên nghiến răng tức giận chửi bới. Cảnh tượng này vô tình khiến Linh Nhi trong lòng không khỏi chấn động, sợ hãi không biết nói gì cho phải. Bởi vì trong lòng nàng cũng rõ Lão Dương đã làm sai, Y Thiên ca ca cũng chỉ vì tức giận nên mới mắng để xả bực.
Thoáng chốc, căn phòng lập tức chìm vào im lặng tĩnh mịch vì không khí căng thẳng này.
Đúng lúc đó, giọng nói băng lãnh của Đóa Đóa lại vang lên trong đại não hắn, cắt ngang sự tĩnh lặng. Đóa Đóa xuất hiện trong Đan Điền, hai tay khoanh lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào linh hồn Y Thiên.
"Ngươi tỉnh táo lại đi, tiểu ngốc tử. Ngươi may mắn đã được Huyết Ma Khí tự động hồi phục vết nứt trong kinh mạch và căn cốt." Đóa Đóa nói tiếp, giọng điệu xen lẫn bực bội và thúc giục:
"Nó đã lấp đầy những nơi bị tổn thương bằng ác niệm và bản chất hủy diệt của mình, nhưng không thể khôi phục lại đan điền trống rỗng."
"Tiểu cô nương của ngươi đã ngủ lịm đi vì kiệt sức sau khi thăng cấp rồi. Đây là cơ hội trời cho để ngươi tự tìm đường sống sót đấy!" Đóa Đóa nhấn mạnh, khói đã bắt đầu bốc ra từ đầu nàng.
Lúc này hắn nhìn sang mới phát hiện ra Linh Nhi không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi, cơ thể nhỏ bé gật gù ngồi đó.
Y Thiên nhìn nàng, thấy thật xót xa, cũng rất bực tức vì sự tùy tiện của Lão Dương. Trong lòng hắn thầm cảm thán:
"Muội đã vất vả quá rồi, không ngờ mấy ngày nay chỉ có một mình muội ở đây ra vào chăm sóc cho ta…"
"Này! Này! Này! Y Thiên! Tên nhóc ngươi có thực sự đang nghe ta nói không hả?" Đóa Đóa trong đan điền bực bội cực kỳ, không ngừng dậm chân chỉ tay quát lên.
Y Thiên nghe nàng lèm bèm có chút nhức đầu, khẽ xoa thái dương, kéo Linh Nhi vào bên người, đáp:
"Rồi, ta nghe rồi đây. Cô nói đi!" Y Thiên nói cụt lủn, biểu lộ cực kỳ thiếu kiên nhẫn, chỉ mong nữ nhân này im lặng đi một chút.
Thấy Y Thiên không biết điều như vậy, còn quay lại trách ngược lời khuyên tốt của mình, Đóa Đóa trong lòng cực kỳ tức giận. Nhưng vì lo lắng cho hắn, nàng vẫn nói tiếp, giọng có chút hạ xuống:
"Ngươi phải tận dụng thời gian này mà tái tu luyện, nhanh chóng tìm lại linh lực để đả thông kinh mạch, càng sớm tấn thăng Trúc Cơ Cảnh càng tốt, cho căn cơ cốt cách được tẩy luyện lại. Không để thời gian trì trệ mà gây ra bất cứ di chứng, hậu quả nặng nề nào."
Y Thiên nhìn Linh Nhi đang ngủ say trên vai mình, sau đó nhẹ nhàng đỡ nàng nằm xuống giường, dùng áo choàng che chắn nàng khỏi gió nhẹ.
Ngay lập tức, Y Thiên quyết đoán lạnh lùng bên trong Độc Nhãn Vương Chi Địa đã trở lại.
"Được. Ta hiểu rồi, phải nhanh chóng mạnh lên!" Bàn tay hắn siết chặt, móng tay cắm vào lòng bàn tay đến rướm máu, thể hiện sự quyết tâm cực độ.