Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 75: Định Nghĩa Lại Phế Vật, Quái Vật Khải Hoàn!
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hắn lấy ra tấm Tiên Thể vàng óng lấp lánh từ túi gấm mà phụ thân để lại, xoay người, thẳng lưng nhanh chóng tiến vào trạng thái thiền định.
Linh khí thuần khiết, dồi dào tuôn chảy ra từ tấm Tiên Thể, khác hẳn với sự cạn kiệt sau lần hắn đánh với Ngân Xà Tí Hống, chứng tỏ nó đã tự động phục hồi và tích trữ thêm sau một thời gian dài không được sử dụng.
Linh khí từ tấm Tiên Thể như dòng mật ngọt, đối lập hoàn toàn với luồng khí tự nhiên hỗn loạn, mỏng manh xung quanh.
Y Thiên, theo thói quen cũ, lập tức huy động toàn bộ năng lực cơ thể để hấp thụ đồng thời cả hai luồng linh khí.
"Dừng lại! Ngươi đang làm cái quái gì vậy, tên ngốc này!?" Giọng Đóa Đóa chợt vang lên trong đan điền, lạnh lẽo như băng tuyết.
Nàng xuất hiện với vẻ mặt khó tin, nhìn chằm chằm vào Y Thiên đang cố gắng ép hai luồng linh khí khác nhau vào người. Nàng thấy luồng linh khí tự nhiên mang nhiều thuộc tính như mộc, thổ, hỏa mà không hề được tinh lọc, cứ thế hấp thụ ồ ạt một cách bừa bãi.
"Nếu cứ tiếp tục như thế này, sớm muộn gì ngươi cũng tẩu hỏa nhập ma! À… à… Ta biết cái dáng vẻ điên loạn này của ngươi phần lớn là do đâu mà ra rồi… Chính là từ đây mà ra chứ còn đâu nữa!" Đóa Đóa khoanh tay, giận dữ chỉ vào các kinh mạch và huyệt vị:
"Ngũ linh căn phế vật của ngươi vốn rất khó hấp thụ. Dĩ nhiên, với một người mới như ngươi thì có chút hỗn loạn cũng không khó hiểu..." Nàng nói liên tục nãy giờ có chút mệt, ngừng lại thở dốc, Y Thiên mới từ điểm ngừng này nói ra:
"Loạn? Ta lại thấy bản thân mình bình thường mà, chả có vấn đề gì cả."
Đóa Đóa nghe Y Thiên nói những lời này, lập tức không thể chịu nổi, chút nữa thì ngất xỉu. Vẻ mặt đầy bực tức, biểu lộ vẻ không thể hiểu nổi mà mắng:
"Ngươi thuộc loại ngu ngốc nào vậy? Để ta chỉ cho ngươi nhé!" Nàng vừa nói vừa đưa tay chỉ vào các linh căn cũng như linh lực đang luân chuyển trong người hắn:
"Ngươi nhìn này, linh lực thuộc tính Mộc lại chạy vào linh căn Hỏa, linh lực thuộc tính Hỏa thì luân chuyển về linh căn Thủy! Cứ như một dòng lũ không biết đường mà tàn phá thôn làng, cứ như vậy kéo dài một thời gian, linh lực càng nhiều thì căn cơ càng lệch lạc! Còn ngươi thì bảo đây là bình thường?! Đó là một vấn đề rất lớn đấy, cái tên ngu này!"
Y Thiên nghe vậy thì chỉ cau mày, bản thân tự kiểm tra lại, liền thấy Đóa Đóa nói ra lời nào đều chính xác không sai một ly. Trong lòng hắn dâng lên một suy nghĩ:
"Nữ nhân kiêu ngạo lạnh lùng này, không ngờ khi mang về người lại nhiều lúc vì mình mà tức giận quan tâm… không những vậy mà còn chia sẻ những điều cần chú ý về sức khỏe và tình trạng của mình một cách chi tiết đến đáng sợ… hay là nàng thật sự thích mình?" Y Thiên khẽ gật đầu, cảm thán:
"Chắc là vậy rồi! Haizzz! Ta cũng không trách cô đâu Đóa Đóa, chỉ trách Y Thiên này thân hình thì cơ bắp rắn chắc, gương mặt đẹp trai trắng trẻo hồng hào. Thiên hạ này nợ ta một danh hiệu, đệ nhất mỹ nam..."
Càng nghĩ thì càng đi xa, hắn nghĩ đến gì cái gì mà Đóa Đóa mạnh mẽ như vậy, xinh đẹp tới mức nghiêng nước nghiêng thành như vậy, cũng chỉ vụng về diễn kịch để chiếm lấy thân xác hắn mà thôi… Từ ban đầu vốn dĩ đã không có ý định đánh bại hắn…
Đột nhiên, Đóa Đóa hắt xì một cái khiến Y Thiên từ tâm trí bay bổng lập tức trở về thực tại.
"Ta nhận ra rồi, Y Thiên ngươi thiếu hoàn toàn kiến thức cơ bản của một tu sĩ. Ngươi từ ban đầu tu luyện đến bây giờ cũng chỉ như một cái thùng chứa, chỉ biết nhét vào mà không hề biết sắp xếp hay lọc bỏ tạp chất. Cứ để tình trạng này tiếp diễn, đến khi ngươi lên Trúc Cơ Cảnh sẽ lập tức nổ tung. Ngươi không có người chỉ dạy, chẳng khác nào tự lấy dây trói mình vào con đường chết..." Giọng nàng càng nói càng nhỏ lại, vẻ mặt đỏ lên, có chút ngượng ngùng nói tiếp:
"Hay… hay là để ta làm sư phụ của ngươi, chỉ dẫn tu luyện… hay là… nương… à không… với kiến thức uyên bác của ta, ta sẽ không khiến ngươi thất vọng đâu!"
Y Thiên ngạc nhiên trước đề nghị cũng như thái độ của Đóa Đóa, hắn mỉm cười, nụ cười cực kỳ mê hoặc cùng ánh mắt sâu lắng nhìn về phía đan điền nơi Đóa Đóa đang ở:
"Không được, ta đã nhận người khác làm sư phụ mất rồi."
Nghe hắn nói vậy, Đóa Đóa tâm trạng lập tức chùng xuống, vẻ mặt đầy thất vọng cúi gằm.
"Nhưng thê tử thì vẫn được, còn chỗ cho cô."
Đóa Đóa ngạc nhiên giật nảy mình, không thể tin vào những gì vừa nghe, mặt đỏ bừng, ngập ngừng đáp:
"Ngươi… ngươi… cái tên ngốc này, còn dám trêu chọc ta sao?!"
Y Thiên cười sảng khoái, giọng không nhanh không chậm, giải thích:
"Cô ở trong người ta, cũng như đang chiếm lấy một nửa linh hồn của ta rồi, mà theo người ta thường nói thì. Thê tử là một nửa mảnh ghép còn thiếu của cuộc đời họ. Mà cô đang ở trong người ta, vốn dĩ đã là mảnh ghép của ta rồi, nếu còn không phải là thê tử của ta, thì còn được gọi là gì khác nữa đây?"
Đóa Đóa lúc này mặt mày đã đỏ bừng, giọng nhỏ đến cực điểm:
"Thê… thê… thê tử?! Cũng… cũng… được đi..."
Bỗng Y Thiên sau khi nghe xong, liền bật cười rất to. Cười đến mức Đóa Đóa cảm thấy có gì đó không ổn.
"Cô đây mà cũng dám nói vậy à, Đóa Đóa? Cô xem cô sống bao nhiêu năm rồi? Còn đòi trâu già gặm cỏ non?"
Đóa Đóa lập tức thần sắc biến đổi cực kỳ, khi nãy là tối sầm vì thất vọng, rồi lại sang ngượng ngùng e thẹn, giờ đây lại tối sầm vì cực kỳ tức giận:
"Mẹ kiếp cái tên nhóc này! Dám trêu chọc ta! Để xem ngươi tự lực có thể làm được gì!" Nàng khoanh tay, gương mặt băng lãnh xinh đẹp yêu kiều phồng lên, rồi núp vào một góc tối trong đan điền.
Y Thiên lúc này mới ngừng cười, lại nhẹ giọng nói:
"Thôi mà, giỡn với cô chút để bớt căng thẳng thôi. Nếu cô muốn thì ta cũng có thể gọi cô một tiếng nương tử. Nhưng cô tuyệt đối đừng để bụng ta, mà hãy chỉ dạy ta chi tiết những gì cô biết về tu luyện, làm ơn!"
Y Thiên rốt cuộc cũng đặt chuyện tu hành lên hàng đầu. Trên mặt hắn biểu lộ sự thành khẩn cầu xin nàng giúp đỡ. Đóa Đóa thấy thái độ hắn thay đổi như vậy cũng theo kiểu bề trên không chấp tiểu nhân liền xoay mặt lại ra vẻ ta đây bắt đầu dạy dỗ hắn:
"Được! Tiểu tử ngươi đã nói như vậy rồi thì Đóa Đóa cao cao tại thượng ta đây, nếu còn để bụng thì liền trở thành kẻ tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi mất, cho nên từ bây giờ ta sẽ chỉ cho ngươi tất cả. Đầu tiên..." Trong cơn hăng say của nàng, Y Thiên lại đột ngột ngắt lời, nói thầm:
"Mà… có cần ta gọi một tiếng nương tử không đấy?"
"Im mồm! Nghe kĩ đi!"
Nói rồi, nàng bắt đầu nghiêm túc tay chân múa may điên cuồng, miệng nói liên tục chuyển từ chỗ này qua chỗ khác, cực kỳ chi tiết:
"Theo như ngươi thấy đấy, cái thứ linh lực màu xanh biếc kia chính là Thủy linh lực, màu vàng ánh kim là Kim linh lực, màu đỏ cam rực cháy bất di bất dịch kia là Hỏa linh lực, màu nâu gỗ sền sệt như bùn là Thổ linh lực, thứ cuộn quấn vào nhau như thể rừng già vươn mình kia là Mộc linh lực." Nói tới đây, Đóa Đóa chợt dừng lại tay chỉ vào Y Thiên:
"Và đặc biệt cái là từ xưa đến nay ngươi đã tùy hứng kết hợp nhiều thuộc tính linh lực khác nhau một cách tùy tiện mà không hề bị phản phệ như các tu sĩ khác... Bởi vì một điều đặc biệt... đó là ngươi có cả ngũ hành linh căn trong người. Ngũ linh căn này khác hẳn với tứ linh căn; dù chỉ là thêm một linh căn thôi nhưng khi kết hợp các linh lực thuộc tính tương khắc vẫn có thể sử dụng, chứ không như tứ linh căn trở xuống nếu kết hợp sai sẽ gây ra dị biến, phản phệ đến căn cơ tu hành."
Đóa Đóa thở phào nhẹ nhõm, dường như mọi kiến thức chủ chốt nhất đều đã được nàng nói ra hết. Nhưng thế vẫn là chưa đủ với một kẻ không hề có căn bản như Y Thiên, nên nàng tiếp tục:
"Ta giới thiệu qua về ngũ hành Thủy, Hỏa, Mộc, Thổ, Kim linh lực không chỉ để ngươi tiện cho tu hành mà còn để ngươi nhận biết trong chiến đấu nữa. Việc này thực chất rất có lợi trong chiến đấu. Khi trước ngươi không được chỉ dẫn thì đương nhiên sẽ không nhận ra. Nhưng bây giờ được ta bài bản dạy dỗ lại lần nữa, nắm vững căn bản này, ngũ linh căn của ngươi lập tức từ phế vật hóa thành quái vật ngay!" Tới những chữ cuối, nàng hắng giọng nhấn mạnh điểm chủ chốt cho Y Thiên nghe.
Thấy có người có thể biến khuyết điểm của bản thân thành ưu điểm, tuy trong lòng có chút ngờ vực nhưng nhiều hơn vẫn là hy vọng chất chứa sâu trong ánh mắt hờ hững của hắn.
"Đóa Đóa…" Y Thiên có chút không tin, nhưng tâm đã động, làm sao có thể dễ dàng xác định đúng hay sai? Bèn hỏi lại lần nữa, định dựa vào biểu hiện của nàng mà xác định thật giả:
"Cô nói những điều này, đều là thật sao?"
Đóa Đóa bên trong đan điền biểu lộ vẻ vô cùng hiển nhiên, vẻ mặt điềm tĩnh gật đầu, không có chút gì là chột dạ.
Y Thiên ngay tại lúc này dâng lên một niềm vui khôn tả, ánh mắt trìu mến dịu dàng nhìn vào Linh Nhi đang say ngủ bên cạnh, khẽ vuốt ve gương mặt nhỏ xinh của nàng:
"Linh Nhi… huynh, rốt cuộc cũng có cách bảo vệ muội rồi. Cho nên, chờ huynh nhé. Nhất định, tuyệt đối là nhất định huynh sẽ làm được mà. Linh Nhi hãy cứ yên tâm, nhưng nếu bất quá huynh lại thất bại, thì sẽ giao phó hoàn toàn tính mạng này cho muội, Linh Nhi..." Hắn nói, gương mặt dần cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng. Cảm nhận mùi hương cam ngọt dịu nơi mái tóc mềm mại của nàng.
Rồi trở lại với ánh mắt hờ hững nhưng đầy sự kiên quyết sắc lạnh, đưa mắt nhìn về phía Đóa Đóa bên trong đan điền. Lập tức một luồng hàn khí vô hình lướt qua người Đóa Đóa, không khỏi khiến nàng khẽ tê người, lạnh cả gáy.
"Bắt đầu đi!"
Nói xong, Y Thiên nhắm mắt lại, ngón cái và ngón trỏ chạm vào nhau, đặt bên chân, tiến vào trạng thái thiền định.
Đóa Đóa khi này cũng không muốn vòng vo nữa mà trực tiếp bắt đầu chỉ dẫn. Nàng hít sâu một hơi rồi chắp tay ra sau lưng, như một vị sư phụ chân chính đi đi lại lại chỉ dẫn:
"Đầu tiên, ngươi phải từ các đặc điểm được hình thành từ ngũ hành thuộc tính linh lực mà cảm nhận và phân biệt các luồng linh khí tự nhiên xung quanh. Việc này tuyệt đối là quan trọng nhất với một kẻ ngũ linh căn như ngươi. Điều này thực ra là do tính chất coi thường tam, tứ linh căn ở thế giới này mà không được chỉ dẫn, hoàn toàn để các tu sĩ dựa vào thiên phú của mình mà tự động hấp thụ đúng các luồng thuộc tính linh khí." Giọng nàng đều đều, không vội không chậm, ngắt nhịp nhấn mạnh nói tiếp:
"Nhưng từ tam linh căn trở lên thì việc này rất khó! Chính là bởi vì chỉ cần nhầm một chút thôi thì thân thể sẽ bạo linh căn mà tổn thương sâu sắc. May mà ngươi có ngũ hành linh căn luân hồi song chuyển lại vừa hay có thể kịp thời bù đắp vào khuyết điểm, níu giữ được thân thể cực kỳ tàn tạ này."
Từ từ theo những gì nàng nói và hướng dẫn đến chi tiết ở cấp độ sâu nhất về khái niệm linh khí, linh lực cũng như thuộc tính của nó. Y Thiên đã biết được ở Vĩnh Hải Thần Châu này không chỉ có linh lực thuộc tính ngũ hành, mà từ đó còn có các dị thuộc tính ngũ hành, ví dụ như Dị Hỏa, Dị Thủy...
Cùng với các thuộc tính tự nhiên như Phong, Lôi, Quang, Ám... cũng có thể từ ngũ hành thuộc tính mà tạo ra thông qua sự chắt chiu tỉ mỉ của người sử dụng thuộc tính trong ngũ hành hoặc thông qua công pháp.
Nhưng trong các thuộc tính linh lực ấy, các loại thuộc tính dị là rất tà môn, cực kỳ mạnh mẽ. Cùng với dị tính ngũ hành thì dị tính tự nhiên như Dị Phong, Dị Lôi, Dị Băng... đều là các loại mà chỉ cần nắm giữ một thứ trong tay thì thiên hạ đã không mấy người có thể đánh lại.
Đương nhiên, chúng với thực lực thâm sâu của mình đều là những vật hiếm có, đối với trời đều là vật cấm kỵ nghịch thiên. Nên một khi tái xuất nơi trần thế, chúng đều sinh ra dị biến, kéo theo cả vạn, cả triệu cường giả đến đó công phá, tranh giành dị vật.
Nhiều khi còn có thể để lại di chứng chiến tranh giữa các đế quốc.
Bàn sâu ra là vậy, có điều chung quy lại thì những thứ này không phải là thứ mà Y Thiên bây giờ có thể mơ tưởng tới.
Y Thiên với thiên phú học hỏi bẩm sinh cao cường của mình, cùng Đóa Đóa hướng dẫn và giảng chi tiết về cách thức phân biệt cũng như khái niệm vật chất, phi vật chất nông sâu của từng loại ở từng thể của nó theo tính chất. Y Thiên đã nhanh chóng nắm bắt những điểm quan trọng và đưa vào thực tiễn tu luyện.
"Còn tấm Tiên Thể này là một vật vô cùng trân quý và đặc biệt. Linh khí nó tỏa ra không thuộc linh khí ở đây, cũng không thuộc dị thuộc tính, cũng không thuộc ngũ hành. Nó là ngoại lệ của tất cả, mang thể tinh khiết thuần chủng nhất của đất trời mà sinh ra, được gọi là tiên khí! Tuy có thể bị hấp thụ hết nhưng không hoàn toàn. Tấm Tiên Thể này sẽ mãi theo thời gian trường tồn mà sản sinh ra nhiều luồng tiên khí. Ngươi lại nắm trong tay một tấm to hơn một nắm tay, đây chính là một tài sản tương đương với tài sản của cả một tông môn tầm trung đấy!"
Khi Đóa Đóa vừa dứt câu cũng là lúc Y Thiên đã hoàn toàn chìm đắm vào tu luyện, với sự áp đặt một chế độ tu luyện mới của Đóa Đóa lên Y Thiên.
Đó là một quá trình tỉ mỉ đến đáng sợ, nhiều khi các cường giả trên Nguyên Anh cũng chưa từng đặt mình vào thế tu luyện khó khăn đến như vậy.
Quá trình này ban đầu gây khó khăn cực độ cho Y Thiên, nó khiến hắn cảm thấy như mình đang được học lại cách thở vậy. Hơi thở nông sâu hỗn loạn, thở chậm hay hổn hển gấp gáp đều được khắc phục hoàn toàn trong quá trình kinh dị này.
Từ trọng tâm là hơi thở đều đặn ấy, hắn cảm nhận nhiều luồng linh khí khác nhau trong tự nhiên rồi phân biệt và sắp xếp chúng.
Sau đó, linh khí phải được truyền qua các kinh mạch, đi qua các huyệt đạo và huyệt vị theo đúng thứ tự với lượng chỉ định, trước khi tiến vào Đan Điền để chiết thành linh lực, tiến vào ngũ hành linh căn theo đúng thuộc tính, rồi mới theo đó rót vào linh hải để phá vỡ thành linh hải, thăng tiến tu vi.
Trong quá trình này không thể thiếu đi sự có mặt quan trọng của tấm Tiên Thể với tiên khí cực kỳ dồi dào mà nó đã tích trữ trong bốn năm không sử dụng.
Hơn nữa, nhờ Vô Tình Đạo Pháp đã đột phá tầng một, Y Thiên có thể dễ dàng cảm nhận và thu hút linh khí xung quanh với tốc độ gấp bội.
Lực lượng linh khí quanh người hắn cuộn xoáy như một cơn cuồng phong nổi dậy, liên tục dẫn truyền vào người hắn như sông dài đổ về biển lớn.
Khi này cả Đóa Đóa và Y Thiên mới xác lập lại khái niệm về cái gọi là phế vật. Hai từ này không thể tùy tiện gọi dựa trên linh căn nữa, sau khi nhìn thấy tên "quái vật" Y Thiên với thiên phú tu hành cực kỳ biến thái này đang thực hiện.
Trong lúc Y Thiên đang dần thiết lập lại căn cơ, Đóa Đóa giảng giải thêm về các kiến thức cơ bản mà hắn còn thiếu.
"Ngươi cần biết, linh thạch không chỉ là đơn vị tiền tệ quý hơn vàng bạc hay kim cương, nó còn là nguyên liệu để luyện đan, luyện dược, và đặc biệt là dùng trực tiếp cho tu luyện!"
Nghe đến công dụng của Linh Thạch, Y Thiên chợt nhớ đến các viên yêu hạch mà hắn đã cắn nuốt trong Độc Nhãn Vương Chi Địa. Hắn bèn hỏi rõ:
"Đóa Đóa, vậy các viên yêu hạch mà ta đã nuốt vào, tác dụng của nó có giống như linh thạch không?"
Vừa nghe xong, Đóa Đóa cười phá lên, tiếng cười giễu cợt vang vọng trong Đan Điền. Nàng giơ ngón tay cái lên, ánh mắt sắc bén xen lẫn sự kinh ngạc tột độ:
"Ta thề, trong suốt hơn ngàn năm, ta chưa từng thấy ai điên rồ như ngươi! Hấp thụ trực tiếp yêu hạch mà không qua bất kỳ sự luyện chế nào sao? Chỉ đơn giản là cắn rồi nuốt như thể nhai một viên kẹo đường? Ha ha!"
"Yêu hạch chứa đựng yêu tính cuồng bạo, linh khí cực kỳ bạo tàn và hỗn loạn. Người ta phải dùng lò luyện đan, linh thảo, linh dược để tinh chế, lọc bớt yêu tính, giảm sự xung đột thuộc tính trước khi dùng!" Đóa Đóa cười mỉa mai:
"Ngươi không những nuốt trọn, mà còn dùng luồng linh khí hỗn tạp, đầy hoang dã ấy để tu luyện dưới sự phản phệ cực đại của Độc Nhãn Vương Chi Địa. Quả thật, nếu không có cái bản lĩnh chịu đựng bá đạo này, ngươi đã tan thành tro bụi từ lâu rồi."
Lời cảm thán của Đóa Đóa khiến Y Thiên chợt nhận ra một điểm quan trọng, gương mặt lập tức trở nên lạnh lùng.
Mạc gia cùng bốn đại gia tộc khác đứng đầu Sa Đô Đế Quốc, đặc biệt Mạc gia còn chi phối kinh đô ngàn năm. Với tài sản khổng lồ đó, tại sao phụ thân hắn là Mạc Lãnh Sơn lại không để lại bất kỳ một khối linh thạch nào cho hắn tu luyện?
"Chắc chắn phụ thân đã chu toàn giấu đi ở đâu mất rồi..." Ánh mắt hắn nhắm nghiền trong quá trình tu luyện, nụ cười chế giễu cực kỳ đắng chát hiện lên, rồi lại nhanh chóng thay thế bởi ánh mắt sắc bén sáng rực mở toang, gầm lên:
"Nhưng chắc chắn ta phải tìm ra được nó!"
Theo tiếng gầm, hắn thoát ra khỏi quá trình tu luyện, linh lực xung quanh người hắn cuộn xoáy tựa như vòi rồng, tầng tầng lớp lớp uy áp kinh diễm tỏa ra.
BÙM!
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, một luồng kình phong từ người hắn phóng thích ra bên ngoài, khẽ làm chiếc áo choàng đắp trên người Linh Nhi tốc lên rồi hạ xuống, khiến nàng nói mớ vài tiếng.
Nhưng điều đáng chú ý bây giờ chính là Y Thiên. Hắn đã từ một phế vật bị hàng ngàn người khinh miệt, nhưng chỉ trong vòng chưa đến năm canh giờ, hắn đã đột phá ba tiểu cảnh giới, lập tức tiến vào cảnh giới...
Luyện Khí Kỳ Tứ Tầng!