Chương 80: Thông Tin Động Trời

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 80: Thông Tin Động Trời

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Y Thiên không nói một lời. Hắn lấy ra từ túi trữ vật một thỏi vàng ròng khổng lồ, đúc nguyên khối, lấp lánh dưới ánh đèn. Thỏi vàng nặng ước chừng hơn mười cân, được đặt nhẹ nhàng lên bàn trà, lập tức tỏa ra ánh sáng chói lọi, thu hút mọi ánh nhìn xung quanh.
"Ta cần tin tức về dị vật và Tuyết Nhung." Giọng hắn trầm đục, khô khốc, không chút cảm xúc, nói thêm: "Chi tiết."
Lý Phú nuốt nước bọt, đôi mắt tham lam không thể rời khỏi thỏi vàng quý giá. Một thỏi vàng lớn như thế này, ở thế giới phàm nhân có thể mua được cả một ngôi làng nhỏ. Lão lập tức xua tay, ra hiệu cho đám tu sĩ đang vây quanh rời đi.
"Công tử xin hãy ngồi. Tại hạ biết một vài chuyện nội bộ, nhưng đây đều là tin đồn. Xin công tử giữ kín." Lý Phú hạ giọng.
Y Thiên không ngồi. Hắn chỉ đứng, luồng Tử Khí và Sát Khí cùng nhau dâng lên, tạo thành một áp lực cực kỳ kinh khủng. Hắn quát: "Nói!" Ánh mắt sắc lạnh của Y Thiên trừng lên phía sau chiếc mặt nạ, nhìn chằm chằm Lý Phú.
"Vâng, vâng!" Lý Phú không dám chậm trễ, vội lấy khăn mùi xoa lau mồ hôi trên trán, nói: "Chuyện dị vật... không hề là tàng bảo bình thường đâu. Hồ gia đang tìm kiếm một thứ Dị Băng mang tên Thiên Thần Tịch Diệt Băng Sâu."
"Dị Băng này xuất hiện dưới tầng vực Cửu U Băng Nguyên, nơi Âm Khí giao thoa với Thiên Lôi. Nó không có màu trắng như băng thể bình thường mà lại mang một màu đen tuyền, trông như một khối hắc ngọc lạnh lẽo. Nó phát ra hàn khí lạnh lẽo đến cực điểm, cứng cáp như bàn thạch vậy." Lý Phú nói tiếp: "Tin đồn nói rằng khi nó xuất hiện, gần như toàn bộ không gian xung quanh đều bị hóa đá."
Y Thiên nhíu mày dưới chiếc mặt nạ, trong lòng không ngừng kinh ngạc, liền truyền âm cho Đóa Đóa: "Dị Băng? Đây là một loại thuộc tính không nằm trong ngũ hành, lại là Dị thuộc tính. Không biết nó mạnh mẽ đến mức nào đây, còn cả Cửu U Băng Nguyên, nơi Âm Khí và Thiên Lôi cùng tồn tại? Liệu có thể ở nơi này xuất hiện thêm Dị Lôi hay Dị Ám luôn không?" Nhưng cuối cùng, kiến thức của hắn vẫn quá hạn hẹp, đành hỏi thêm Đóa Đóa: "Cô thấy sao, Đóa Đóa? Cơ duyên này có lớn không?"
"Lớn, cực kỳ lớn! Nhưng cũng nguy hiểm tột độ. Dị Băng này có năng lượng hủy diệt cực mạnh, không phải tu sĩ Luyện Khí Kỳ có thể chạm vào. Vì vậy, việc tranh giành Dị Băng này đối với ngươi là không cần thiết." Đóa Đóa phân tích, nhưng bỗng dừng lại một chút rồi nhấn mạnh: "Nhưng! Đúng như ngươi nói, Cửu U Băng Nguyên đã là một nơi vô cùng đặc biệt. Dị Băng này lại chọn xuất hiện ngay tại tầng vực có Âm Khí và Thiên Lôi cùng nhau va chạm. Quả thực vẫn có xác suất cùng lúc xuất hiện Dị Lôi, nhưng Dị Ám thì không thể. Cho dù là vậy, thì vẫn rất nên đi khảo nghiệm một lần. Nếu không gặp được bất cứ cơ duyên gì, ngươi vẫn có thể hấp thụ Âm Khí ở đó để tẩy bổ cho Âm Dương Nhãn đang dần cạn kiệt sau khi rời khỏi Độc Nhãn Vương Chi Địa."
"Tốt như vậy sao? Cũng đúng, theo lời cô nói và sắc mặt của tên Lý Phú này khi nhắc đến Cửu U Băng Nguyên, có thể nhận ra đây không phải là nơi bình thường. Hơn nữa, Âm Dương Nhãn của ta có khả năng chuyển hóa Âm Dương vô hạn, ta có thể thỏa sức hấp thụ Âm Khí ở đó để điều hòa và bổ sung lực lượng cho Âm Dương Nhãn, lại còn có cơ hội nhận lấy cơ duyên. Ngu gì mà không đi!" Y Thiên dần dằn xuống sự kích động trong lòng, ánh mắt sắc lạnh nhìn về Lý Phú, giọng vẫn lạnh lùng: "Tiếp tục. Về Tuyết Nhung."
Lý Phú run rẩy, ánh mắt lão sáng quắc khi nhìn khối vàng quá đỗi hấp dẫn. Lão tặc lưỡi một cái rồi cắn răng nói ra điều cấm kỵ: "Chuyện này thì thâm sâu và khủng khiếp lắm… Tuyết Nhung không phải là một hầu nữ đâu, công tử. Cô ta rất khác." Lão đảo mắt quét quanh một lượt, rồi ghé sát tai Y Thiên, nhỏ giọng thì thầm: "Việc này để hiểu thì phải nói về xuất thân của Tuyết Nhung. Cô ta không phải người ở đây, nghe nói Hồ đại thiếu gia nhặt được cô ta ở nơi thâm sâu vọng cốc tại Bắc Vực trong chuyến du ngoạn của mình. Ban đầu, người chỉ định nhận nuôi cô ta để tiện luyện thành lô đỉnh, vì thể chất đặc biệt của cô – Băng Lưu Tuyệt Thần – cùng với thể chất Vạn Hỏa Lưu Huyền của Hồ đại thiếu là một đôi có thể cùng nhau thải bổ."
"Nhưng mọi chuyện thay đổi khi các huynh đệ trong Hồ gia muốn lật đổ Hồ Kỳ, người thừa kế của Hồ gia này. Trong lần đó, Tuyết Nhung đã không tiếc mạng sống, điên cuồng chém giết, cứu Hồ Kỳ đang bị ngấm thuốc độc giữa đám người du mục cấu kết với huynh đệ Hồ gia trở về. Nghe nói cũng từ lúc này, mối quan hệ của cả hai dần chuyển hướng theo một cách kỳ lạ. Ngoài mặt vẫn là mối quan hệ chủ tớ trên miệng và danh nghĩa, nhưng bên trong…" Càng nói về cuối, giọng Lý Phú càng nhỏ đi.
Tin tức này không khiến Y Thiên quá kinh ngạc, nhưng hắn vẫn có chút không hiểu, cũng là vì tò mò vài từ cuối Lý Phú nói quá nhỏ không nghe rõ, liền hỏi lại: "Vậy bây giờ cô ta cùng với Hồ Kỳ là mối quan hệ gì? Là phu thê hay là chủ tớ, rốt cuộc là gì?"
Lý Phú lắc đầu, đáp: "Chuyện này thực sự thì ta cũng không rõ đâu, công tử. Thực ra tất cả cũng chỉ là ta thu thập nhiều loại tin đồn thật giả rồi sàng lọc, ghép nối lại để thành chuỗi sự việc liên kết một cách hợp lý nhất. Tính xác thực tuy không có, nhưng cũng rất đáng tin, đúng chứ? Nhất là khi ở đây mọi người đều được chứng kiến ánh mắt họ trao cho nhau, nó tình đến mức độ nào. Và theo dòng sự kiện đáng tin nhất, thì Dị Băng lần này đương nhiên là Hồ Kỳ cùng Hồ gia kiếm về cho Tuyết Nhung rồi, bởi với thể chất đặc biệt và linh căn dị loại hệ Băng, nếu còn được nắm giữ Dị Băng này thì thực sự là giống y như ngọa long tước xích bay ra khỏi núi!"
"Cuối cùng, ta muốn hỏi ngươi thêm một câu. Tuyết Nhung và Hồ Kỳ đang ở tu vi nào?"
"Công tử, ngài thực sự không biết sao? Hồ Kỳ và Tuyết Nhung, hai người bọn họ là những người mạnh mẽ có tiếng đấy! Cả hai đều ở tu vi Kim Đan Cảnh Trung Kỳ, nhưng riêng Tuyết Nhung thì đã đạt tới bình cảnh. Có lẽ trong lần đoạt Dị Băng này, cô ta sẽ lập tức tấn thăng tu vi, chạm đến Kim Đan Cảnh Hậu Kỳ, giúp Hồ gia như hổ mọc thêm cánh. Hồ Đại Thương sẽ có được chỗ đứng vững chắc trong toàn bộ hệ thống thương gia, cố định luôn vị thế người kế nghiệp Hồ gia của Hồ đại thiếu đấy!" Nghe tin tức về sức mạnh đáng kinh ngạc của hai người, Y Thiên cắn chặt răng. Điều này lập tức khiến cơ hội tranh đoạt của hắn trở về con số không. Hai tay hắn đập mạnh lên bàn, buộc miệng chửi: "Mẹ kiếp! Tuyết Nhung mạnh đến như vậy sao? Liệu Khí Linh của hai người ở mức nào đây!?"
Lý Phú gật đầu lia lịa, đồng ý với việc Y Thiên nói hai người ấy mạnh, nhưng rồi lại lắc đầu: "Thứ lỗi cho ta vì thông tin này, công tử. Khí Linh của cả hai, ta thực sự chưa từng thấy qua bao giờ. Trước giờ chỉ được người khác kể, mà mỗi người lại mỗi ý, cho nên ta cũng không dám kết luận bậy bạ, làm lệch lạc thông tin của công tử. Vì lẽ đó, thỏi vàng này quả thực ta không dám nhận."
Y Thiên im lặng, ngón tay khẽ gõ lên mép bàn. Hắn thở dài, hơi tiếc vì không được biết thêm về thực lực của hai người, nhưng như thế cũng tạm đủ rồi. Cuối cùng, hắn đẩy thỏi vàng ròng khổng lồ về phía Lý Phú, ra hiệu cho lão giữ im lặng: "Cảm ơn ông, giờ thì ôm thỏi vàng này và tuyệt đối đừng nói cho ai biết về chuyện hôm nay!"
Lý Phú mừng rỡ như điên, lập tức ôm chặt thỏi vàng vào lòng, liên tục cúi đầu cảm ơn Y Thiên.
Linh Nhi, vẫn im lặng và ngoan ngoãn, ngước nhìn lên chiếc mặt nạ của hắn. Dù không nghe rõ mọi chuyện, nàng vẫn cảm nhận được sự căng thẳng vừa diễn ra.
"Vô Diện ca ca..." Nàng khẽ gọi.
"Không sao." Y Thiên trấn an nàng: "Huynh đã có được thứ cần thiết. Bây giờ, chúng ta phải giải quyết chút phiền phức."
Hắn bắt đầu tính toán, cũng chưa biết khi nào thì có thể xuất phát. Hắn vốn tính cẩn thận, lại muốn về khách điếm, lấy tấm Tiên Thể ra tu hành thêm một phen nữa, cho đến khi nào cảm thấy tu vi bản thân đủ đầy, sự tự tin dâng cao thì mới quyết định đi.
Nhưng khi Y Thiên vừa quay lưng, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột xé toạc không khí náo nhiệt của quảng trường. Một giọng nói gay gắt vang lên ngay sau lưng hắn, mang theo sự tức giận và kiêu ngạo không thể kìm nén.