Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 79: Uy Áp Khủng Khiếp
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi kế hoạch được định đoạt, Y Thiên nắm tay Linh Nhi đứng dậy. Đôi mắt sắc lạnh lấp ló sau chiếc mặt nạ trắng muốt ánh lên vẻ quyết đoán. Hắn không muốn lãng phí thêm thời gian để nghe ngóng những tin tức vụn vặt ở khách điếm nữa. Nơi có thông tin quan trọng nhất, chắc chắn là nơi Hồ gia đang bày ra cuộc chơi.
Trong thức hải, Đóa Đóa tán đồng:
"Đúng vậy, Y Thiên huynh nên tự mình đến đó. Huynh cần tự đánh giá thực lực của thiếu gia Hồ Kỳ, cũng như kiểm chứng thân phận của Tuyết Nhung, vì tai nghe không bằng mắt thấy. Có khi những lời ông chủ lúc nãy nói cũng chỉ là tin đồn, làm sao có thể chính xác được chứ?"
"Ừm," Y Thiên khẽ đáp.
Sau đó, hắn siết nhẹ tay Linh Nhi, giọng trầm ấm vang lên qua lớp mặt nạ:
"Đi thôi Linh Nhi, chúng ta ra ngoài xem sao. Hôm nay, làng Thanh Thủy nhộn nhịp quá." Linh Nhi, giờ đã lấy lại vẻ hoạt bát, hào hứng gật đầu, đặt đôi đũa đang gắp vụn mì xuống, rồi kéo tay hắn ra khỏi góc bàn:
"Tuyệt quá! Nhưng Vô Diện ca ca nhớ mua cho muội chiếc mặt nạ thỏ nhé!"
Y Thiên mỉm cười nhẹ, khẽ gật đầu:
"Được."
Khi hai huynh muội bước ra khỏi khách điếm, không khí bên ngoài đã hoàn toàn thay đổi. Cả ngôi làng như bừng tỉnh khỏi sự yên bình vốn có, nhường chỗ cho một sự náo động chưa từng thấy, tựa như một phiên hội chợ đêm rằm tháng Tám.
Con đường đất đá sạch sẽ dẫn vào trung tâm làng giờ đây đã biến thành một quảng trường nhỏ tạm thời, chật ních người qua lại. Không chỉ có tu sĩ, mà còn vô số người phàm, thương nhân địa phương cũng kéo đến để tham gia vào sự kiện hiếm có này.
Hai bên đường, cờ xí rực rỡ mang gia huy Hồ gia với hình ảnh một con cáo lửa đang vờn mây được dựng lên khắp nơi, phất phơ trong gió chiều. Những lều bạt màu đỏ thẫm che mát hàng trăm tu sĩ và thương nhân đang giao dịch rộn ràng, nhưng phần lớn lại là khu vực dành cho dân phàm.
Tiếng rao hàng hòa lẫn với tiếng cười nói, tiếng cụng chén đĩa và tiếng nhạc cụ địa phương, tạo nên một bản hòa tấu lộn xộn nhưng sôi động. Hương thơm của đủ loại thức ăn bình dân bay lượn trong không khí: mùi bánh bao tôm hấp nóng hổi, mùi kẹo đường tan chảy ngọt ngào, và mùi chè sen thanh mát…
Linh Nhi lập tức bị cuốn hút bởi khung cảnh này. Đôi mắt nàng lấp lánh như hai vì sao, tay chỉ trỏ liên tục vào các sạp hàng phàm tục bày bán đồ trang sức bạc, những chiếc lồng đèn giấy đủ màu sắc, và những quầy kẹo hồ lô dính dính.
"Vô Diện ca ca, huynh xem kìa! Thật nhiều đồ đẹp quá!" Linh Nhi khẽ gọi, giọng đầy hưng phấn, nắm chặt lấy ngón tay của Y Thiên:
"Từ lần cuối muội cùng huynh đi dạo, cảnh tượng nơi đây thực sự làm muội nhớ về Hoàng Kim Sa Thành đó. Không biết Bạch tỷ, lão đầu mổ heo và cả thanh niên bán kẹo hồ lô giờ ra sao nữa. Muội thật sự nhớ quá…"
Y Thiên mỉm cười dưới lớp mặt nạ:
"Không sao, nếu muội nhớ thì hãy ngắm khung cảnh này thật lâu vào, nó so với khu chợ của Hoàng Kim Sa Thành chỉ hơn chứ không kém."
"Ừm!" Linh Nhi cười tươi, nắm chặt lấy ngón tay to lớn của Y Thiên mà nhảy chân sáo, đúng là dáng vẻ Linh Nhi dễ thương thường ngày đây rồi.
Trái ngược với hình ảnh một cô bé nhỏ nhắn dễ thương, Y Thiên lại mang đầy Sát Khí và Tử Khí lan tràn. Tuy hắn đã cố gắng hết sức thu liễm, nhưng lực lượng quá lớn khiến nó không ngừng tiết ra bên ngoài. Thân hình vạm vỡ của hắn trong bộ hắc y và chiếc mặt nạ trắng muốt nổi bật giữa đám đông như một ngọn tháp giữa cánh đồng. Cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay lành lặn lộ rõ dưới lớp y phục, đối lập rõ rệt với cánh tay còn lại đã cụt hoàn toàn, tạo nên khí chất cực kỳ mạnh mẽ của một tu sĩ đã từng vào sinh ra tử. Nhiều ánh mắt tò mò, xen lẫn sợ hãi đổ dồn về hắn. Hắc y tạo nên khí chất cao ngạo, nhưng chiếc mặt nạ lại khiến người khác không dám tùy tiện dò xét, chỉ lén lút nhìn vào cánh tay cụt của hắn.
Y Thiên bước đi chậm rãi, để Linh Nhi thỏa thích ngắm nghía, không hề thúc giục nàng. Hắn không định lãng phí thời gian vào những sạp hàng phàm tục này, nhưng việc để Linh Nhi vui vẻ là ưu tiên hàng đầu.
"Này Đóa Đóa, cô có cảm nhận được đâu là trung tâm của bọn họ không?" Y Thiên hỏi.
"Ngay trước mặt huynh, tại một khu vực được phong tỏa kỹ lưỡng nhất." Đóa Đóa đáp, giọng chứa sự thận trọng:
"Đó là một lều bạt lớn, màu vàng kim, có vệ sĩ canh gác."
Y Thiên gật đầu xác nhận rồi đưa mắt nhìn qua, quả thực có rất đông tu sĩ thân mang đầy vũ trang, như giáp toàn thân cùng với pháp khí luôn nắm chặt trên tay. Khí Linh thì đã được gọi sẵn ra cả bên ngoài.
"Vô Diện ca ca! Kìa! Kìa! Mặt nạ thỏ kia kìa!" Tiếng gọi trong trẻo của Linh Nhi vang lên, chợt khiến Y Thiên bất giác nhìn sang hướng tay chỉ của Linh Nhi:
"Đến đó mua một cái cho Linh Nhi, rồi chúng ta vào chỗ lều kia với huynh nhé."
"Ừm, ừm, ừm!" Linh Nhi hai mắt dán chặt vào chiếc mặt nạ thỏ được treo bán ở trước quầy hàng, vô cùng phấn khích.
Y Thiên tiến lại, cầm chiếc mặt nạ thỏ lên hỏi:
"Ông chủ, cho hỏi chiếc mặt nạ này bao nhiêu?"
"Ây da, vị thiếu hiệp này thực sự có mắt nhìn a, cái này là…"
"Một cái mặt nạ thì có mắt hay không cũng nhìn được thôi, ngươi nói vậy là có ý gì? Nếu ta nhìn cái khác thì sẽ là kẻ mù à?" Thần sắc Y Thiên biến đổi, âm thanh trầm đục phía sau lớp mặt nạ càng tăng thêm trọng lượng cho lời nói của hắn, lập tức khiến người bán hàng có chút run rẩy, miệng ấp úng không nói nên lời. Y Thiên nhíu mày:
"Thôi, ta không muốn nói nhiều với ngươi." Y Thiên dứt lời, lấy từ trong túi trữ vật ra mười lượng bạc đặt lên bàn, đồng thời lấy chiếc mặt nạ này đeo lên cho Linh Nhi, dịu dàng nói:
"Thật đẹp, Linh Nhi."
"Hì hì, huynh kén chọn như vậy, nói đẹp thì nhất định là đẹp! Chúng ta đi tiếp thôi!" Linh Nhi không muốn bầu không khí này càng thêm đáng sợ, liền nắm chặt lấy tay Y Thiên, đung đưa muốn nhanh chóng rời khỏi đây.
Gã bán hàng mặt mày tối sầm nhìn hai huynh muội rời đi, trong lòng đầy kinh sợ:
"Mẹ kiếp! Tên này đáng sợ thật. Không biết là người ở đâu chui ra nữa… mà thôi, dù sao thì hắn cũng vẫn trả tiền. Nhưng nếu đêm nay thêm một hai tên như thế này, chắc con tim nhỏ nhoi của ta phải thay gấp quá!"
Y Thiên và Linh Nhi đi xuyên qua đám đông, dần tiến về phía khu vực của tu sĩ. Sự náo nhiệt, vui vẻ của khu chợ phàm nhân bắt đầu bị thay thế bằng bầu không khí căng thẳng, lạnh lẽo hơn khi họ đến gần chiếc lều kim sắc.
"Lạnh chứ?" Đóa Đóa đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt trầm trọng nói:
"Đó chính là uy áp của Hồ Kỳ và Tuyết Nhung đấy, hai người bọn họ quả thực không hề bình thường chút nào. Khí tức này tự nhiên mà tỏa ra trùng trùng lớp lớp, e rằng không dưới Kim Đan Cảnh." Nghe đến cảnh giới Kim Đan Cảnh, Y Thiên hai mắt liền nhíu lại, thầm hít một ngụm khí lạnh. Hắn càng thêm cẩn trọng.
Càng đến gần, Y Thiên càng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình bao trùm, không phải là sát ý, mà là sự tự tin và quyền lực đến từ một gia tộc lớn, thậm chí còn hơn thế nữa.
Cánh cửa lều kim sắc được vén lên, để lộ một không gian rộng lớn được trang trí xa hoa. Ở vị trí trung tâm, đặt trên một chiếc ghế gỗ mun chạm khắc tinh xảo, là một thanh niên cao lớn và gầy gò, mặc cẩm bào lụa xanh thêu rồng, dáng vẻ phong lưu hào hoa.
Đó chính là đại thiếu gia Hồ Kỳ của Hồ gia.
Hắn ta có khuôn mặt tuấn tú, môi mỏng mỉm cười, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn những tu sĩ xung quanh, nhưng sâu bên trong chứa đựng sự lạnh nhạt và kiêu ngạo khó che giấu, đúng chuẩn công tử thế gia.
Y Thiên nhìn kỹ, cảm nhận được luồng linh lực đang luân chuyển trong cơ thể hắn ta, mạnh mẽ đến mức khó tin, tựa hồ đã đạt đến ngưỡng Kim Đan Cảnh Trung Kỳ, nhưng lại mờ ảo không thể xác định rõ.
Và rồi, ánh mắt Y Thiên dừng lại ngay sau lưng Hồ Kỳ, thấp hơn ít nhất hai cái đầu, là một nữ tử. Sự chênh lệch chiều cao vô cùng lớn, tạo nên cảm giác Hồ Kỳ là một ngọn núi cao còn nàng chỉ là đóa hoa nhỏ luôn nép sau lưng để hắn bảo vệ. Nàng mặc bộ y phục hầu gái màu tím than đơn giản, nhưng thân hình lại cân đối đến hoàn hảo. Vóc dáng nàng nhỏ bé, tựa một đóa hoa tuyết mỏng manh. Làn da nàng trắng đến mức gần như phát sáng dưới ánh sáng rọi vào từ cửa lều, mịn màng như lụa nhung quý giá. Đôi tay nhỏ nhắn của nàng linh hoạt không ngừng, nhanh nhẹn rót rượu, đút đồ ăn cho Hồ Kỳ. Mái tóc đen tuyền đẹp đẽ được xõa xuống, càng tô thêm vẻ thiếu nữ cho nàng. Gương mặt nàng đẹp đến mức khiến khung cảnh xung quanh như mờ đi, chỉ còn lại nàng rực rỡ, nhưng dáng vẻ lại phảng phất sự tinh nghịch, vô lý. Đó hẳn là Tuyết Nhung.
"A, là Tuyết Nhung. Quả nhiên là nàng ta." Đóa Đóa thốt lên trong thức hải, giọng chứa sự kinh ngạc:
"Thân phận của nàng ta không hề đơn giản, tu vi đã đạt cả trên mức Kim Đan Cảnh Trung Kỳ, nhưng mà cảnh giới của chúng ta còn quá thấp nên không thể tự đánh giá chính xác được! Cảm giác áp bức vô hình này... một hầu nữ cho dù là trong hoàng gia cũng không thể có được." Đóa Đóa tiếp tục phân tích:
"Luồng khí tức của nàng ta dường như bị một loại pháp bảo cực mạnh nào đó phong ấn. Mặc dù bị phong ấn, nội lực của nàng ta vẫn còn thâm hậu hơn cả Hồ Kỳ. Tuy nhiên ở đây lại có điều đặc biệt hơn, chính là ánh mắt Tuyết Nhung nhìn Hồ Kỳ hay ngược lại... đều mang nhiều tư tình kỳ lạ. Chắc chắn không phải là của chủ tớ đâu."
Y Thiên đứng ở ngưỡng cửa, chăm chú quan sát Tuyết Nhung, cố gắng tìm thêm nhiều điểm đáng chú ý trên người nàng.
Hắn phát hiện ra Tuyết Nhung dường như không tập trung vào buổi giao lưu, ngoài việc nhìn Hồ Kỳ và trao đổi ánh mắt với hắn, nàng thỉnh thoảng lại lướt qua đám đông tu sĩ đang chen chúc bên ngoài lều.
Đột nhiên, ánh mắt lạnh lùng của Tuyết Nhung quét qua đám đông, dừng lại ngay nơi Y Thiên đang đứng.
Tuy chỉ là một ánh nhìn thoáng qua, nhưng Y Thiên cảm thấy da đầu tê dại.
Trong khoảnh khắc đó, Tuyết Nhung khẽ nhếch mép, nở một nụ cười cực kỳ bí ẩn và khó hiểu. Nụ cười ấy chỉ kéo dài chốc lát rồi biến mất, nhưng nó đủ để khiến Y Thiên chấn động.
"Nàng ta... biết huynh ở đây." Đóa Đóa cảnh báo, giọng đầy lo lắng, mặc dù nàng cũng không thể xác định được sự thật.
Y Thiên vẫn giữ thái độ bình tĩnh, hắn dùng ý niệm trấn an Đóa Đóa:
"Không thể nào. Bất Khứ Quang Hồi Cư là Thiên Ngoại Pháp Bảo, không ai có thể nhìn thấu được. Chắc cô ta chỉ liếc ngang qua thôi, chủ ý chắc không đặt vào ta đâu."
Nhưng tận sâu trong lòng, một cảm giác bất an nguy hiểm tột độ dâng lên, mách bảo hắn rằng nữ tử tên Tuyết Nhung này có điều gì đó vô cùng bí ẩn. Ánh mắt hắn khẽ động, thanh âm truyền vào Đóa Đóa:
"Nhưng cô ta có lẽ cũng đã chú ý đến ta rồi. Tuy không biết thực lực của Kim Đan Cảnh ra sao, nhưng nếu xui xẻo bị cô ta lưu lại khí tức... Mẹ kiếp, lần này liền không thể cùng Hồ gia tranh giành nữa rồi. Nhìn vào hai người này làm cho ta có linh cảm rằng chỉ cần ta đứng gần Hồ gia khi dị vật xuất hiện thì sẽ đầu lìa khỏi cổ mất."
"Ừm, như ta đã nói trước đó. Có duyên thì tới, không thì thôi, đừng cố chấp. Nhưng với mức độ bí mật về thân phận của huynh và Linh Nhi từ nhỏ, chắc hẳn cũng không có ai nhận ra đâu."
"Tuyết Nhung thì không, nhưng Hồ Kỳ sẽ biết đấy. Dù sao thì trước khi Mạc gia bị diệt, Mạc gia đã từng cùng Hồ gia và ba đại gia tộc khác làm nên ngũ đại gia tộc trứ danh ở Sa Đô Đế Quốc cơ mà, cho nên hồi ta còn nhỏ gặp hắn cũng không ít. Chỉ sợ cô ta đã được Hồ Kỳ kể về ta rồi."
"Vô Diện ca ca, muội muốn ăn bánh bao tôm hấp ở kia quá." Linh Nhi kéo tay hắn, chỉ vào một quầy hàng thức ăn nhỏ bên ngoài lều. Y Thiên bị kéo ra khỏi cuộc nói chuyện với Đóa Đóa, nhìn nàng mỉm cười:
"Được, chúng ta đi mua."
Hắn không muốn Linh Nhi phải chịu đựng bầu không khí nặng nề này lâu, và đây cũng là cơ hội tốt để hắn rời khỏi tầm mắt của Tuyết Nhung một cách tự nhiên.
Hắn dẫn Linh Nhi ra khỏi lều kim sắc, hướng về phía quầy bánh bao. Hơi nước ấm áp mang theo hương thơm của bột gạo và tôm thịt xua đi cái lạnh lẽo của linh lực tu sĩ. Hắn mua cho Linh Nhi những chiếc bánh bao trắng muốt, căng tròn.
Trong khi Linh Nhi say mê thưởng thức, Y Thiên đứng tựa lưng vào cột gỗ, truyền âm vào Đóa Đóa trong đan điền:
"Nhưng ta vẫn muốn tận mắt nhìn thấy dị vật này. Thật sự ta rất tò mò dị vật này ra sao và có tầm cỡ thế nào mới có thể khiến Hồ gia lặn lội đến nơi thường chẳng có ai lui tới này." Đóa Đóa nghe vậy, hai tay khoanh lại trước ngực, gật đầu tán thành đáp:
"Ta cũng vậy, cùng lắm là chạy thôi. Chúng ta không tham gia trực tiếp, đứng ở phía xa cũng không thể chỉ vì một tán tu đi ngang qua mà bị giết chứ?"
"Ừm." Y Thiên gật đầu đồng ý.
Đóa Đóa nói thực sự rất đúng, cho dù mạnh đến đâu, Hồ gia vẫn rất có sức nặng và uy tín, nào có thể vì một tán tu vô tình ngang qua, tu vi chỉ là Luyện Khí còn chưa cả vào vòng phong tỏa mà liền ra tay giết? Cho nên, điều tất yếu bây giờ vẫn là tìm hiểu thêm thông tin về dị vật này và cả Hồ gia nữa.
Y Thiên chờ Linh Nhi ăn xong, lau tay cho nàng cẩn thận. Hắn dừng ánh mắt lạnh lẽo từ chiếc mặt nạ trắng lại ở một thương nhân. Đó là một trung niên mập mạp, mặc áo gấm màu vàng nghệ, đang vừa nhấp trà vừa nói chuyện ầm ĩ với vài tu sĩ khác, tỏ vẻ biết rất nhiều chuyện nội bộ của Hồ gia. Đó chính là mục tiêu hắn cần.
"Linh Nhi, huynh có việc cần làm. Muội đứng yên bên cạnh, nắm chặt vạt áo huynh mà kề bên. Tuyệt đối không được đi lung tung hay nói chuyện với bất kỳ ai, trừ khi huynh hỏi muội." Giọng Y Thiên trầm thấp, tuy đầy sức nặng khiến Linh Nhi phải nghe theo nhưng cũng không thiếu phần dịu dàng dành riêng cho nàng.
Linh Nhi lập tức ngoan ngoãn gật đầu, nắm chặt góc áo của Y Thiên, đứng nép mình bên cạnh hắn. Y Thiên bước đến gần nhóm thương nhân. Gã thương nhân mập mạp thấy một người che mặt, khí chất có phần kinh dị tiến lại, lập tức thu lại vẻ ba hoa, thái độ trở nên dè dặt.
"Vị công tử này có chuyện gì muốn hỏi lão? Tại hạ là Lý Phú, chuyên về mua bán linh thạch và pháp khí." Lý Phú chắp tay, tỏ vẻ cung kính.