Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 92: ÁP ĐẢO!
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bách Quỷ Dạ Hành như dòng lũ Quỷ Hồn ùa đến, dốc toàn lực chống đỡ, ngăn chặn những cánh tay vặn vẹo đâm tới.
Trớ trêu thay, Y Thiên dù mạnh đến mấy cũng chỉ có thể dùng Huyết Ma Khí làm chủ đạo, phục hồi kịch liệt và liều chết tấn công, từng hơi thở đều phải giữ lại nửa cái mạng của mình.
Giờ đây, Khí Linh tu vi Linh Sơ Cảnh Nhất Giai dốc toàn lực xung kích Bách Quỷ Dạ Hành, nhưng dùng Vô Hạn Cấm Phiên cũng không đủ để ngăn cản.
Đóa Đóa lập tức thổ huyết, nội thể bạo liệt kinh hoàng, buộc phải lùi lại, còn lũ Quỷ Hồn tưởng chừng vô hạn vô tận đều như thiêu thân lao vào mà tan rã.
Lôi Thiên Dực không tốn chút sức lực nào đã tiêu diệt toàn bộ Quỷ Hồn đang không ngừng ùa tới, dễ dàng hóa giải chiêu thức này của nàng. Trên môi nó không khỏi hiện lên nụ cười khẩy:
"Khí Linh nhưng lại mang hình dạng linh hồn con người? Dù đặc biệt đấy, đáng tiếc cũng chỉ là Linh Sơ Cảnh - Nhất Giai mà thôi." Nó ngừng lại một chút, từ trong thân thể nó phóng ra thêm vài chục cánh tay nữa, vỗ mạnh xuống mặt đất:
"Quá đỗi yếu đuối."
Nàng xoay người phất tay, Vô Hạn Cấm Phiên lập tức bay lên giữa không trung, tự lấy bản thân làm lá chắn, chịu đựng một cú nện tay.
ẦM!
Vô Hạn Cấm Phiên rung lên dữ dội, uy lực xuyên thấu truyền đến khắp thân nàng khiến hai tay cầm phiên lập tức tê dại, đôi chân run rẩy, mơ hồ như hai cành cây sắp gãy, chỉ cần một giáng nữa là hoàn toàn khuỵu xuống.
Bách Quỷ Dạ Hành phía bên kia đã nhanh chóng gần như bị tiêu hao hết, từng cánh tay của Lôi Thiên Dực xuyên dần qua chúng, rồi xuyên qua hắc huyết hộ thuẫn, chém vào Linh Nhi.
"KHÔNGGG!" Đóa Đóa thét gào trong đau đớn vì sự yếu đuối, sự bất lực của bản thân, rốt cuộc cũng lực bất tòng tâm, không thể bảo vệ Linh Nhi.
Ngước mắt nhìn hơn chục cánh tay đang tụ lực chuẩn bị vỗ xuống thêm một lần nữa, trong lòng nàng đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Đột nhiên, cơ thể Linh Nhi phát sáng một vòng hào quang màu trắng lan tỏa khắp không gian, như thể muốn nhấn chìm toàn bộ không gian đen tối xung quanh trong ánh sáng trắng.
Mái tóc dài ra hơn trăm trượng, cặp mắt nàng lấp lánh trắng bạc sáng chói, cùng với gương mặt bi thương méo mó, khiến vẻ mặt non choẹt lập tức trở nên đáng sợ, toàn bộ linh lực bùng nổ, Tiểu Mãng từ trong đan điền tự động bay ra ngoài.
"Y Thiên ca ca…" Ánh mắt nàng nhẹ nhàng quét ngang qua thi thể Y Thiên đang nằm bẹp một đống, ruột gan phèo phổi lẫn lộn, máu me be bét, không còn ra dáng người nữa. Trong lòng lập tức bị sóng trào cuồng nộ, đồng tử giật liên hồi, nàng ra sức gầm thét:
"AI ĐÃ LÀM HẠI HUYNH!"
Tiếng gầm trong vắt như tiếng chuông gió của nàng tựa như sóng âm xung kích tứ bề, đẩy lùi hoàn toàn hàng trăm cánh tay trong sự ngỡ ngàng của Đóa Đóa và Lôi Thiên Dực.
Tiểu Mãng bình thường nhỏ bé nay lại thân mang sát khí đằng đằng, ngút trời, phát tướng cấp tốc, hóa lớn, tu vi tăng vọt từ Linh Sơ Cảnh - Nhất Tinh lên Tam Tinh, mơ hồ, bức tường Tứ Tinh cũng đã xuất hiện vết nứt.
Linh Nhi bay lơ lửng giữa không trung, hai mắt trắng xóa trừng to, ngước nhìn Lôi Thiên Dực, lập tức đem một luồng uy hiếp tràn tới như sóng thần khiến tim nó ngừng lại một nhịp.
Tiểu Mãng khổng lồ quấn quanh thân thể nàng khẽ xì xì vài tiếng, nàng cất giọng the thé, thánh thót nhưng lại đầy uy nghiêm, như thể định đoạt vạn vật:
"LÀ NGƯƠI?"
Nghe lời này của nàng, Lôi Thiên Dực không hiểu sao lại cảm thấy sợ hãi. Nó thầm cảm nhận trái tim mình đang đập liên hồi, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra, nhưng nhanh chóng ổn định lại bản thân, bình thản đáp:
"Chính xác là ta, thì sao? Lại thêm một đứa muốn chết, cục diện cũng chả thay đổi gì đâu."
Linh Nhi lật tay ra lệnh cho Tiểu Mãng kéo Y Thiên lại phía mình, nhìn hắn đã không còn hơi thở, nàng lập tức bật khóc từng tiếng thê lương, khóc rất to…
Từ bên trong hốc mắt đang phát sáng của nàng bỗng chảy ra hai dòng huyết.
Huyết lệ, tượng trưng cho nỗi đau tột cùng, cho thứ nỗi đau mà con người không thể nào chịu đựng nổi, thứ nỗi đau mà nước mắt đã không thể chứa đựng được, thì lúc đó huyết lệ mới xuất hiện.
Toàn thân nàng bạo phát sát khí, lòng nổi sát tâm đến cực điểm. Đây là lần đầu tiên nàng nổi sát tâm, cũng có thể là lần lớn nhất.
Nàng nhẹ nhàng đưa cả hai tay ra đón lấy, ôm trọn thân thể be bét của hắn vào lòng. Thi thể hắn lúc này không khác gì một cái xác khô, bởi Huyết Ma Khí đã rút cạn hoàn toàn tinh huyết bên trong hắn, khiến toàn bộ vết thương trên người hắn đều không thể chảy ra một giọt máu nào nữa, nhìn thoáng qua thực sự không còn giống con người mà lại giống khôi lỗi hơn.
Linh Nhi dùng ngón tay chạm nhẹ vào người hắn để xác nhận. Khi đầu ngón tay nàng khẽ lướt qua người hắn, hơi ấm truyền qua thi thể lạnh lẽo đã thực sự đánh thức con quỷ dữ của Mạc gia bên trong tâm trí nàng, vẻ mặt chấn kinh, ngẩng phắt đầu, gào lên từng tiếng gằn đầy thê lương:
"ARGHHHH!"
"Linh Nhi cẩn thận!" Đóa Đóa hét lớn khi thấy Lôi Thiên Dực dùng tay như rễ cây cuộn xoáy chồng chất lên nhau, xé toạc không gian quét tới.
Ánh mắt nàng lúc này vẫn còn hi vọng, nhất là khi sinh cơ của hắn không hề bị tiêu tán chút nào. Việc này đồng nghĩa với việc Y Thiên chưa chết hoàn toàn, vẫn còn cơ hội lật ngược tình thế.
Nhưng Linh Nhi nào biết Đóa Đóa nghĩ gì, càng không biết về việc này. Nàng chỉ biết hắn đã chết, và nàng đang hoàn toàn mất trí, nhẹ nhàng ôm hắn một tay vào lòng, một tay mạnh mẽ phất lên, gầm lên giận dữ:
"NGƯƠI SẼ PHẢI TRẢ GIÁ!"
Tiểu Mãng lao lên liều mạng đón lấy ba đạo Dị Lôi oanh tạc đang lao đến, biết mình không phải đối thủ, nó liền tự động sử dụng tuyệt kỹ.
"Kim Giáp Hào Quang - Thủy Chưởng Thủ Pháp."
Toàn thân Tiểu Mãng lập tức được kim linh lực truyền qua, bao bọc, cuộn thân mình lại tự biến thành một cái thuẫn, khó khăn chống đỡ lại toàn bộ những cánh tay đang siết chặt chọt vào.
Thủy linh lực từ trong nội thể Linh Nhi cuồng bạo bùng nổ, toàn bộ hóa thành một cột năng lượng cực đại phóng thích ra từ lòng bàn tay của nàng, uy lực cực đại.
Chỉ trong thoáng chốc đã bị hàn khí rét buốt của Cửu U Băng Nguyên thổi qua, đóng băng lại, nhưng vì đạo lực này quá kinh khủng, liên tục cuồn cuộn liên miên ép nhau bay tới, lại vừa hay trong hàn khí này biến thành một Băng Chưởng Thủ Pháp.
Tiểu Mãng như một vòng tròn dây thừng tỏa ra, để lộ một cái lỗ ở giữa.
Băng Chưởng Thủ Pháp hóa thành một băng long uốn lượn lao đến, toàn thân thể cứng cáp tựa kim cương, từng lớp vảy băng luôn lan tỏa một luồng hàn khí bức người.
Băng long oanh liệt rít gào bay tới, xé toạc toàn bộ không khí xung quanh, đồng thời há cái miệng đầy răng băng sắc nhọn, tựa hồ như muốn cắn xé nát tươm một đống tay bầy nhầy của Lôi Thiên Dực.
Bảy cái đồng tử của nó đồng loạt phóng to, cái đầu nhỏ lắc không ngừng:
"Không thể nào… chỉ là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ lại có thể tung ra chiêu thức uy lực như vậy sao? Chẳng lẽ thời thế bây giờ đã đổi thay, bất kỳ tu sĩ Luyện Khí Kỳ nào cũng mạnh như vậy!"
Nghĩ đến đây, trong lòng Lôi Thiên Dực liền dâng lên một nỗi sợ hãi. Nhưng Đóa Đóa mới thực sự chấn động tinh thần, nàng biết rõ hơn nó rất nhiều về thực lực đáng ra của một tu sĩ ở các cấp. Cho nên lần này được tận mắt chứng kiến hai huynh muội nhà Mạc này, quả thực trong lòng không thể ngừng kinh hô:
"Mạc gia này quả là quá quái vật rồi!"
Tuy nhiên, nàng mạnh mẽ đến vậy đúng là danh xứng với thực, cái danh thiên tài cũng không phải để trưng. Nhưng mạnh thì mạnh, trong thực chiến, kinh nghiệm vẫn là trên hết.
Trước giờ nàng chưa từng động tay đánh bất kỳ trận nào, lần này cũng là lần đầu nàng sử dụng sức mạnh của mình.
Cho nên thiếu sót cũng là điều dễ hiểu.
Băng long bay ra từ lòng bàn tay nàng y như rằng đã mất kiểm soát ngay lập tức, không hề bay theo một đường thẳng mà lại cong lên cong xuống, uốn qua uốn lại.
Nhân cơ hội này, Lôi Thiên Dực trực tiếp dồn sức đâm thẳng các bàn tay vào, trực tiếp giết Linh Nhi cho xong cơn ác mộng dài đằng đẵng đã hơn hai ngày qua. Thân thể vì đã dùng khá nhiều sức lực nên nhiều chỗ run lên bần bật, nhưng lại không quá đáng kể, gương mặt vẫn hiện lên nụ cười đắc ý:
"Con chuột nhắt, bây giờ thì cùng với ca ca ngươi chết đi!"
"Muốn giết hai huynh muội nàng thì phải bước qua xác của ta trước đã!" Đóa Đóa thân hình mảnh mai khuynh quốc khuynh thành lướt gió bay lên, cuốn đi lớp hàn khí rợn người, nàng xoay người ngang qua thi thể Y Thiên, bàn tay nàng lướt nhẹ qua, thủ thỉ:
"Ta… thất hứa rồi, đã nói chỉ cần Đóa Đóa ta ở đây thì nhất định sẽ bảo vệ được ngươi, lại để ngươi vào cái tình trạng sống dở chết dở này. Nhưng… Linh Nhi thì không."
Nói xong, Vô Hạn Cấm Phiên nắm chặt trong tay giương cao, nó không còn được sử dụng một cách bình thường mà được dùng như một tấm khiên vững chãi, đỡ hết toàn lực của Lôi Thiên Dực vung tới.
Linh Nhi thấy người đến không có ý xấu đành mặc kệ, chính sự vẫn quan trọng nhất.
Chỉ thấy nàng một tay ôm Y Thiên, một tay khó khăn thủ ấn, dùng toàn bộ ý niệm tinh thần của mình vào điều khiển băng long.
Tiểu Mãng lúc này tách ra, cuộn tròn siết lấy những bàn tay đang lao đến thành một nhúm như bó đũa. Lớp kim linh lực bảo hộ của nó không ngừng tóe lên tia lửa như kim loại va chạm, từng tiếng kẽo kẹt rõ dài.
"Hừ!" Lôi Thiên Dực hừ lạnh một tiếng, mép miệng cong lên cười khẩy:
"Các ngươi đây quả là có mắt như mù, không thấy Thái Sơn. Ngay bây giờ thôi, ta sẽ cho các ngươi thấy đỉnh núi thực sự cao đến mức nào."
"Câm miệng!" Linh Nhi gào lên, huyết lệ chảy dài xuống cằm, rồi trùng hợp rơi xuống bàn tay đang thủ ấn của nàng.
Băng long lập tức cứng lại, toàn bộ thân thể rục rịch như có sinh lực, dọc toàn thân đã xuất hiện từng đường vân đỏ thẫm, bỗng nó lắc người một cái, liền hóa thành huyết tinh long.
Thân mang hàn khí lạnh lẽo, lại sôi sục huyết khí trào dâng.
Qua hai lần biến hóa, từ một dòng nước uy lực bình thường đã trở thành một huyết tinh long cứng cáp khác thường, mơ hồ còn cảm thấy như một sinh vật sống mà tỏa ra sinh lực sôi lên.
Lôi Thiên Dực lại kinh ngạc thêm lần nữa, không ngờ tiểu cô nương trước mặt lại liên tục biến đổi như vậy.
Lúc đầu nàng như người chết ngủ say trên lưng ca ca, chỉ là con mồi bị thú hoang chực chờ cướp lấy, cho đến bây giờ huyết nộ bạo liệt, huyết lệ tuôn trào. Toàn bộ dáng vẻ đều đặc biệt kinh diễm.
RỐNG!
Huyết tinh long gầm lên một tiếng, toàn bộ không gian chấn động. Cửu U Băng Nguyên nhận lấy vài tầng chấn động, rung chuyển không thôi.
Mắt thấy huyết tinh long với gương mặt dữ tợn lao đến, Lôi Thiên Dực cảm thấy nó có chút yếu đuối, nhiều hơn là giống như đồ chơi của nó vậy.
"Không có gì đặc sắc."
Dù sao thì cũng là của một tiểu cô nương, thử xem uy lực thế nào?
Lôi Thiên Dực không hề chạy trốn, mà lại đứng sừng sững tại đó, từ bên trong khe thịt ngưng tụ ra một đạo Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi, cất giọng lãnh khốc:
"Hãy nhìn cho kỹ vào, dưới uy lực của Dị Lôi mà vẫn còn sống được chỉ có cái tên quỷ nằm trên tay ngươi thôi, tiểu cô nương à."
ẦM!
Đạo Dị Lôi vừa tung ra lập tức phát nổ, hàng vạn tia sét bắn ra, phân rã toàn bộ bán kính không gian xung quanh và đương nhiên huyết tinh long cũng không ngoại lệ, một chiêu toàn bại.
"Quả nhiên…" Đóa Đóa khạc ra một ngụm máu đặc sệt, cười tự giễu:
"Chỉ có tên điên đó mới có thể ngó lơ tu vi mà đánh thôi… haizzz… Là ta đã quá hi vọng vào Linh Nhi rồi sao? Nghĩ lại thì, nàng cũng chỉ là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ thôi mà."
"Hahahaha!" Lôi Thiên Dực lúc này cười dài, nụ cười đầy đắc ý và tự tin:
"Thấy chưa, tiểu cô nương? Sức mạnh của cô và ta chênh lệch rất lớn, đừng cố gắng nữa. Đi chung với ca ca của cô đi."
Nó dùng thêm lực vào toàn bộ cánh tay đang bị Tiểu Mãng bó lại như mũi khoan, cố gắng xuyên thủng Vô Hạn Cấm Phiên, kết liễu cả hai nữ cùng lúc.
"Phụt!" Đóa Đóa hai tay siết chặt lấy Vô Hạn Cấm Phiên, dùng hết sức bình sinh chống đỡ lại sức mạnh như quỷ thần của Lôi Thiên Dực liên tục truyền đến, thân thể không ngừng bị đẩy lùi lại phía sau.
Nếu không phải là Thiên Ngoại Pháp Bảo thì chắc chắn dưới uy lực mạnh mẽ hủy diệt này, các pháp bảo, pháp khí khác đã tan thành mấy mảnh từ lúc nào rồi.
Nhưng Linh Nhi không hề bỏ cuộc, bởi vì cho dù kết quả có xấu nhất thì cùng lắm là cùng với toàn bộ gia tộc và ca ca đoàn tụ dưới hoàng tuyền.
Không biết tự hại bản thân có phải là truyền thống của Mạc gia hay không.
Chỉ thấy nàng uy nghi bước lên trước thêm một bước, nhắm mắt lại, hít sâu mùi hương tanh tưởi quen thuộc từ Y Thiên, như thể đây là lần cuối cùng họ ở bên nhau.
"Y Thiên ca ca..." Mở mắt ra, khóe môi nàng khẽ cong lên một chút, trên mặt biểu tình có chút mãn nguyện:
"Linh Nhi sắp xuống dưới đó với huynh rồi đây."
Dứt lời, nàng tự cắn vào bàn tay trắng trẻo của mình, ánh mắt rực lửa đầy quyết tâm trừng lên, gầm lên giận dữ:
"Tiêu hao bản mệnh, dùng tinh huyết làm dẫn, sử dụng cấm chiêu!"
Từng dòng máu tươi chảy dài xuống nhưng lại không tiếp tục chạm đất mà tự tiêu vào hư không, hốc mắt nàng đỏ hoe, huyết lệ chảy dài. Dáng vẻ hoang tàn thân xác lúc này không hề thua kém gì Y Thiên.
Ngay lúc cấm chiêu của nàng chuẩn bị thi triển, đột nhiên một thanh âm uy nghiêm vang lên, tựa thần long giáng thế, gầm rống:
"Tiểu đạo hữu, lui xuống đi. Để nó cho ta xử lý!"