Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 91: Sức Mạnh Tuyệt Đối!
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Y Thiên ở bên trong, hứng chịu nhiều đợt lôi điện liên tiếp giáng xuống người, chỉ loáng thoáng nghe thấy từ 'dị lôi', liền mơ hồ đoán được tám chín phần ý Đóa Đóa muốn nói, biểu cảm hơi kinh ngạc:
"Dị Lôi sao? Quả nhiên đúng như muội dự đoán nhỉ, Đóa Đóa?" Hắn liếc nhìn Đóa Đóa, khẽ nhếch môi cười:
"Vậy thì trận chiến này, ta nhất định phải thắng rồi!"
Lời hắn vừa nói ra thoáng chốc đã bị Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi xé nát.
Đóa Đóa ở một bên nhìn hắn bị hủy diệt điên cuồng đến mức độ đó, trong lòng không ngừng hoảng sợ nhưng lo lắng cho kẻ liều lĩnh này còn nhiều hơn, nàng thầm đưa ra quyết định:
"Ta là Khí Linh của hắn, cho nên... nhất định không thể vô dụng!"
Nàng rút ra từ trong người một lá cờ cổ kính, trên cán cầm và thân cờ, họa tiết trận pháp oán hận không ngừng tỏa ra những luồng tử khí ngút trời.
Đó là Vô Hạn Cấm Phiên!
Nàng nhìn vào nó, trong lòng không khỏi dâng lên thêm một hồi thất vọng.
Vô Hạn Cấm Phiên, một Thiên Ngoại Pháp Bảo đáng lẽ phải là át chủ bài, nhưng giờ đây, việc dùng nó để tạo cầu nối linh hồn, thông từ Độc Nhãn Vương Chi Địa quay về nơi này...
Khiến cho không chỉ tiêu hao hết linh hồn bên trong mà còn làm tổn hại đến bản nguyên của Vô Hạn Cấm Phiên, buộc nó phải liên tục được sửa chữa.
Nàng vốn nghĩ để Y Thiên ổn định rồi sẽ cùng hắn nghiên cứu sửa chữa dần, nhưng giờ đã nguy cấp lắm rồi, nếu không dùng thì sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Cho dù Đóa Đóa là Khí Linh nhưng ở trong Cửu U Băng Nguyên này, hàn khí dày đặc vẫn bao trùm khắp toàn thân, lạnh lẽo, rét buốt thấu xương tủy.
Tuy nhiên, khi nãy là ôm Linh Nhi được hỏa linh lực bao bọc, còn bây giờ toàn bộ không gian bị bao phủ bởi vài lớp Huyết Ma Khí trộn lẫn với Hỗn Độn Hắc Xích Khí bộc phát, khiến cái lạnh phần nào tan biến.
Nhìn về phía đám mây linh hồn gào thét đỏ thẫm vẫn đang không ngừng phóng điện, tứa máu, không khỏi khiến nàng lạnh sống lưng.
Nhưng càng như vậy, ngọn lửa cuồng nhiệt trong lòng nàng càng cháy thêm.
"Ta nhất định sẽ làm được!"
Nói rồi, nàng đặt mạnh Vô Hạn Cấm Phiên về phía trước mặt, truyền vào đó một lượng hỏa linh lực nhỏ cùng với tử khí nồng đậm, đồng thời nàng cắn ngón tay nhỏ máu vào đó, trực tiếp tiêu hao thọ nguyên để thúc đẩy quá trình sửa chữa.
Ở bên trong làn mây, Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi đang không ngừng nổ vang, đẩy trận chiến cuồng loạn lên đỉnh điểm.
Huyết Ma Khí cùng với sự bao bọc của linh lực ngũ hành hệ được gia trì thêm trong môi trường linh hồn của Hỗn Độn Hắc Xích Khí đang liên tục tái tạo lớp vỏ để bảo vệ Linh Nhi bên trong.
Một đạo Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi đã đạt tới giới hạn của nó, cũng đang dần nhỏ lại và tiêu tan hơn tám thành đạo lực.
Nắm lấy thời cơ, hắn vừa giữ vững các tầng hộ thuẫn cho Linh Nhi, vừa tung huyết dực vung cánh lao tới, găm chặt song kiếm vào Lôi Thiên Dực, thế như chẻ tre băm xuống.
Thấy dáng vẻ điên cuồng muốn giết mình nhưng cũng không quên bảo vệ Linh Nhi như vậy, Lôi Thiên Dực chỉ đành thầm cắn răng run sợ.
Quả thực từ nãy đến giờ nó đã bị hủy đi không ít phần yêu thú thể mà nó cất công lựa chọn hấp thụ, càng đánh càng không có kết quả, đành làm hòa.
Kết quả này tốt hơn việc cá chết lưới rách.
Khi nó thực sự bộc lộ sức mạnh thật sự thì Y Thiên sẽ không thể nào thắng được.
Đáng nói là cái giá phải trả không đáng cho một kẻ vô danh tiểu tốt, chưa kể trên người hắn lại có lực lượng linh hồn và thể xác, cho nên dù có giết cũng chẳng thu hoạch được gì.
Cuối cùng chỉ đành thỏa hiệp, nó dịu mặt, hạ giọng:
"Này, tên nhân loại. Ngươi chỉ muốn bảo vệ muội muội của mình thôi đúng chứ? Thôi thì bây giờ ta thả muội muội ngươi ra, ngươi cũng từ bỏ mà đi lên trên đi. Chúng ta cùng nhau lùi một bước, được chứ?"
Lôi Thiên Dực nói xong cũng đã một lúc, nhưng Y Thiên vẫn điên cuồng như vậy, dường như không tin lấy nửa lời nào của nó, thấy vậy nó liền tự mình chứng minh ngay, nới lỏng tay buông Linh Nhi ra, giọng lúc này đã nhỏ đến mức tối đa:
"Thôi thì tiểu tổ tông à, coi như ta xin ngươi, ta đã lùi cả hai bước rồi. Ngươi cho dù không nể mặt ta thì cũng vì muội muội ngươi mà buông ra đi chứ."
"Được..." Y Thiên chậm rãi dừng lại nhưng ánh mắt vẫn rất cẩn trọng không rời khỏi Lôi Thiên Dực nửa bước, huyết thủ ngưng tụ bao lấy Linh Nhi từ từ kéo nàng ra xa trận chiến rồi thả xuống, đồng thời gia trì thêm một lớp cương khí hỏa linh lực nồng đậm vào bảo vệ, bản thân tự cắn thêm bốn viên yêu hạch vào miệng, bỗng gầm lên giận dữ:
"Nhưng mà được cái con mẹ mày!!!"
Một huyết thủ và Huyết Kiếm lập tức ngưng tụ, lượng linh lực từ yêu hạch tràn vào liên tục đạt đến đỉnh điểm.
"Ngươi đúng là tên nhân loại xảo quyệt!" Lôi Thiên Dực lúc này cực kỳ tức giận, bảy chiếc mắt tinh thể của nó sáng bừng, gào thét lên:
"Đã không còn muốn sống vậy thì chết đi!"
Ngay lập tức nó bộc lộ thực lực của mình, từ sâu bên trong khe thịt thối nát, một con Băng Cực Tinh hai mắt đỏ như huyết ngọc nhảy ra, hai cánh tay to lớn vặn vẹo của nó nặng nề đập tới.
"Kẻ nào chạm vào Linh Nhi, dù chỉ một sợi tóc, có là trời cũng phải chết không toàn thây!" Ánh mắt hắn sắc lạnh nhìn Lôi Thiên Dực, gầm lên:
"Tam Kiếm Tuyệt Luân Hồi!"
Lần trước ở phiên bản thiếu sót với linh lực ít ỏi cần thiết, hắn đã may mắn dùng được. Lần sau với phiên bản hoàn chỉnh, hắn đã không đủ linh lực, lại còn tham lam triệu hoán song ảo kiếm, dùng bốn kiếm chém ra với ý định triệu hoán luân hồi chí kim.
Nhưng hắn từ lúc đó cũng nhận ra được vấn đề nghiêm trọng nhất, luân hồi chí kim chỉ có thể tạo ra từ một tam giác đều mới có thể duy trì sự ổn định, hơn nữa là phải đủ lượng linh lực để nó tiêu hao cho đến khi luân hồi chí kim xuất hiện.
Nghĩ tới đây, Y Thiên cười thầm:
"Lần này với bốn viên yêu hạch, ta không tin không đủ linh lực."
Tam kiếm chém ra ba đường, cũng may là hắn có Huyết Ma Khí tạo ra một cánh tay phía sau lưng, vừa hay dùng chính Huyết Kiếm chém thêm một đường hoàn hảo, tạo nên tam giác đều.
Quả nhiên từ ba đỉnh của tam giác liền xuất hiện ba tụ điểm xoáy tròn, cuốn lấy vạn vật vào trong.
Băng Cực Tinh thấy một cánh tay của mình trong chớp mắt bay đi, liền hoảng sợ lùi lại trên thân Lôi Thiên Dực.
"Hừ..." Lôi Thiên Dực nhìn Băng Cực Tinh tức giận hừ lạnh, toàn thân nhúc nhích, triệu hồi tất cả ký sinh vật sinh ra trên người nó:
"Lũ vô dụng các ngươi, dinh dưỡng trên người ta không phải thứ trên trời rơi xuống. Nếu không muốn chết thì mau ra đây hết đi!"
Vừa dứt lời, từ trong vô số nơi tưởng chừng như là các khe do thịt chồng thịt tạo ra, vậy mà là nhà của chúng yêu thú ký sinh.
Từ trong đó hàng chục thậm chí là hàng trăm yêu thú đủ loại chui ra.
Chúng yêu thú không ngừng tấn công Y Thiên, nhưng chỉ đơn giản là Huyết Ma Khí lúc này nồng độ quá đậm đặc, tốc độ hồi phục sinh lực kinh người đến mức dù đầu rơi vẫn không chết.
Tam kiếm lại song liên trảm, đồng thời đảo hướng để tam giác đều xoay tròn. Ba tụ điểm xoáy tròn, với giao điểm bên trong là mạnh nhất, lập tức tạo thành một hình tròn xoáy, với tâm và vòng cung là hai hướng ngược nhau, hình thành nên luân hồi chí kim.
Luân hồi chí kim vừa hoàn thành, Lôi Thiên Dực đã cảm nhận được nguy hiểm, liền không còn quan tâm Thiên Lôi gì nữa, dùng uy áp khí tức đẩy hết yêu thú ký sinh trên người ra để tiếp chiến với Y Thiên, còn bản thân thì tung năm chiếc cánh đập mạnh một cái, dịch chuyển ra xa trốn chạy.
"Muốn chạy?" Ánh mắt Y Thiên lạnh lẽo đến cực hạn, giọng mỉa mai:
"Nằm mơ!"
Từ bên trong Hỗn Độn Hắc Xích Khí trào ra vô vàn linh hồn gào thét cào xé đám yêu thú ký sinh.
Huyết Ma Khí hóa thành hàng trăm cánh tay ngăn chặn đám yêu thú ký sinh lao lên.
Y Thiên rút ra tất cả yêu hạch nuốt vào, cắn nát.
Thấy vẫn chưa đủ, hắn lấy thêm cả hơn bảy trăm linh thạch trong túi trữ vật ra hấp thụ.
Hắn biết đây là cực hạn của cơ thể, khi hấp thụ quá nhiều linh khí trong một khoảng thời gian sẽ không thể tiêu hóa kịp mà nổ tung, tuy nhiên chuyện này hắn đã trải qua nhiều lần rồi.
Chẳng phải hắn đã chết không ít lần rồi sao? Chết thêm vài lần nữa cũng vậy thôi.
Theo kinh nghiệm, hắn đã nhanh chóng vừa hấp thụ vừa luyện hóa vừa truyền linh lực dồi dào như biển cả vào tam kiếm.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này, ngay lập tức hắn liên tục đột phá liên tiếp mấy cảnh giới từ tầng năm, sáu, bảy và dừng lại ở Luyện Khí Kỳ tầng thứ tám, sử dụng linh lực vừa được gia tăng trong linh hải để tiếp tục bồi dưỡng luân hồi chí kim.
Luân hồi chí kim càng lúc càng lớn, cuộn xoáy như thể hố đen hư không hút lấy tất cả vạn vật xung quanh.
"Nhất kích tất sát?" Lôi Thiên Dực dịch chuyển sang một bên, nghi hoặc, năm sáu cánh tay to dài của nó đưa ra, dự tính lần nữa cướp lấy Linh Nhi, cười ha hả:
"Ngươi có thể trong nghịch cảnh này liều mạng thăng cấp mấy tiểu cảnh giới, thật sự xứng đáng được xưng danh trong hàng ngũ quái vật. Nhưng cuối cùng một tu sĩ Luyện Khí Kỳ, nào có thể là đối thủ của ta!"
"Luân Hồi Chí Kim - Phá!"
Ngay lập tức, theo tiếng gầm rống vang trời của Y Thiên, luân hồi chí kim theo tam kiếm chỉ thẳng lao tới, uy lực rung chuyển bốn phương, hút hết vạn vật lao lên nhắm thẳng vào Lôi Thiên Dực.
Dưới sức uy hiếp cao đến rợn người của luân hồi chí kim, Lôi Thiên Dực chỉ khẽ nhếch mép cười lạnh, hàng trăm cánh tay từ khắp thân nó tuôn ra ngăn chặn.
"Thương Khung Lôi Thứ!"
Chỉ thấy thân thể Lôi Thiên Dực bắt đầu tự động bóc tách, từ bên trong mỗi khối thịt bất thường đều bị xé toạc bởi dòng lôi điện màu bạch kim.
RẸT RẸT!
Trong chốc lát đã có hơn hàng chục Dị Lôi xuất hiện rít gào phá tan không gian, bắn tới va chạm trực tiếp với luân hồi chí kim.
OÀNH OÀNH OÀNH!
Y Thiên bỏ qua vụ nổ, bay tới giương song kiếm đau đớn đỡ lấy hàng chục cánh tay của Lôi Thiên Dực đang ý định cướp lấy Linh Nhi, nội tạng tổn thương nghiêm trọng dưới áp lực của chính bản thân và lôi thế, lôi lực của Lôi Thiên Dực đè nghiền xuống.
"Linh Nhi, sao muội vẫn chưa tỉnh lại?" Y Thiên từ sớm đã thổ huyết, răng nghiến chặt vì đạo lực của các cánh tay đang mạnh dần, sức lực cạn kiệt, không còn chống đỡ được bao lâu nữa.
Đóa Đóa ở một bên vô cùng sốt sắng, tinh huyết tiêu hao vào việc sửa chữa càng lúc càng nhiều, Vô Hạn Cấm Phiên cũng đã hồi phục được hơn chín phần, chỉ chờ ấn ký hoàn thành là có thể giương cờ thu hồn sử dụng, gương mặt nàng méo mó vì đau đớn, cố gắng gào lên từng chữ the thé:
"Y Thiên… cố gắng… chống đỡ… bên đây gần xong rồi..."
"ĐƯỢC!" Y Thiên quay đầu đáp mạnh, bản thân đang cố gắng thu liễm cỗ Huyết Ma Khí và Hỗn Độn Hắc Xích Khí trong môi trường, ra sức bù đắp lại linh lực vừa tiêu hao hết sạch cho bản thân.
Hỏa linh lực dưới áp lực của hàn khí bị tiêu hao đến mức chỉ còn vài lớp mỏng manh khiến hắn bây giờ càng thêm nguy hiểm, thân thể run lẩy bẩy vì lạnh buốt.
Tuy nhiên Y Thiên nãy giờ đều là bước hơn nửa người vào cửa tử mà chiến với Lôi Thiên Dực, lúc nào cũng từ quỷ môn quan trở về, chẳng khác nào không bị nghiền nát thành tế bào, không bị dập nát nội tạng, vỡ toàn bộ xương cốt.
Nhưng đối với Lôi Thiên Dực chỉ là chiêu đối chiêu, cùng lắm chỉ là tiêu hao chút lực lượng sức mạnh mà nó hấp thụ được mà thôi, không quá đáng kể.
Chỉ riêng điều này đã cho thấy sự chênh lệch sức mạnh giữa cả hai.
Luân hồi chí kim nhìn thì có vẻ uy lực khủng khiếp, vậy mà lại bị một chiêu của Lôi Thiên Dực hóa giải hoàn toàn, hàng chục Dị Lôi phát tán ra còn chưa được sử dụng hết, liền tiếp tục đẩy về phía Y Thiên, ý định ép chết hắn hoàn toàn.
Hai mắt Y Thiên vốn tràn đầy sát khí, lại vào lúc này dâng lên một nỗi tuyệt vọng chưa từng có, gào lên một tiếng cực kỳ phẫn uất:
"Ta không thể chết!"
Và rồi toàn bộ Huyết Ma Khí lúc này đáng kinh ngạc lan tỏa mãnh liệt, quét sạch toàn bộ tinh huyết trong cơ thể, trào ra bên ngoài áp lên thân thể, tạo nên một lớp hắc huyết khí cực lớn.
"Giờ mới biết sợ sao?" Lôi Thiên Dực cười đắc ý, giọng rè như tiếng sấm sét gầm rú:
"Đã quá muộn màng rồi!"
Hàng trăm cánh tay của nó cùng lúc đâm xuống, cùng với Dị Lôi nổ vang trời, lập tức khiến toàn bộ Cửu U Băng Nguyên rung chuyển, chấn động dữ dội, toàn bộ chấn động, rung chuyển từng hồi, băng tan tuyết chảy.
Nhưng toàn bộ Huyết Ma Khí đẩy ra bên ngoài đã khiến không gian đặc quánh lại, ngưng trọng toàn bộ Dị Lôi đã và đang nổ.
"Chỉ bằng thứ khí này mà cũng muốn cùng với ta giao thủ? Chẳng qua là ta không muốn bị thương mà thôi."
Nói rồi Lôi Thiên Dực vẫn giữ nụ cười kinh tởm cong vẹo trên môi, toàn bộ cánh tay thủ pháp lao lên phía trước, mặc kệ Hỗn Độn Hắc Xích Khí lan tỏa trong môi trường khơi dậy vạn linh hồn cào xé, mặc cho Huyết Ma Khí phân hủy, hàng trăm cánh tay xiêu vẹo của nó vẫn ào tới như rễ cây trong rừng già.
Thoáng cái đã thấy nó xuyên qua lớp màn hắc huyết khí rồi lại đâm qua người Y Thiên.
Nhưng nó vẫn không có ý định dừng lại mà vẫn tiếp tục lao lên nhắm thẳng vào Linh Nhi đang được vô số lớp hộ thuẫn bao bọc như một cái kén.
Trong ánh mắt kinh hoàng của Y Thiên, nó dễ dàng như xé giấy đâm qua vô số lớp hộ thuẫn mà tiến vào bên trong, lúc này chỉ cách bụng Linh Nhi chừng nửa gang tay.
Toàn bộ cảm xúc cuồng nộ của Y Thiên dâng lên như sóng thần không ngừng đập vào thành, khiến nó xuất hiện các vết nứt, toàn bộ thân thể khi này cứng đờ, đột nhiên trong lòng nhớ lại một điều:
"Vô Tình Đạo Pháp lấy cảm xúc làm quy chuẩn, chỉ có khi một trong thất tình đạt đến mức không còn có thể vượt qua được nữa thì sẽ bị ngăn lại bởi một bức tường, khi đó phải có một giới hạn khác cùng với thất tình đó va vào, cắt đi. Và điều duy nhất có thể nhận ra là sẽ mất đi phách khi chúng tự động cắt, đồng thời tăng thêm một tầng trong bộ Địa Giai Công Pháp này."
Đôi mắt hắn sáng ngời, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau gằn lên từng tiếng:
"Mặc kệ nó có tự động cắt hay không, mặc kệ nó có tăng hay không tăng một tầng. Nhưng nó đã khiến ta lúc này bất lực không thể cứu được Linh Nhi, vậy thì chỉ còn một cách cuối cùng thôi!"
Y Thiên quyết định đánh liều vào chỗ "phách", nhưng hồn phách là thứ hồn trong tâm thể của con người, làm sao có thể lấy ra?
Mặc kệ các khái niệm phiền phức này, chẳng phải trực tiếp thấy thứ gì cực hạn thì cứ moi ra là xong hay sao?
Hắn ngay lập tức sử dụng lượng Huyết Ma Khí ít ỏi còn dư lại trong người do tinh huyết hóa thành, phóng ra cùng với lớp hộ thuẫn vừa bị phá vỡ để chống đỡ, câu kéo thêm chút ít thời gian.
"Linh Nhi, có ta ở đây. Nhất định muội sẽ không mất một sợi tóc nào!" Nói rồi, hắn lấy song kiếm móc thẳng vào bụng, rạch một đường kéo dài, lôi hết lục phủ ngũ tạng ra sạch sẽ, miệng mở toang cười rạng rỡ:
"Đây rồi!"
Lúc này hắn đã mơ hồ cảm nhận được trong cơ thể đang có một thứ ánh sáng phát quang kỳ lạ nhưng chỉ có thể thấy được thông qua thần thức, liền xác định đó là cái phách cần lấy.
Buông một kiếm ra, kiếm kia đâm trực tiếp vào thân dưới khoét ra, một tay run lên vì tê buốt dưới cơn đau, cái lạnh buốt xương tủy.
"Không còn thời gian nữa rồi!" Hắn gầm lên một tiếng, cái tay đang run rẩy dứt khoát đâm vào móc ra một thứ vô hình vô dạng, sau đó trực tiếp bóp nát.
RẮC!
Một phách vậy mà lại được hắn móc ra bóp nát, sự cuồng nộ trong phút chốc đã được thay thế bởi sự tĩnh lặng đến tột cùng, tu vi theo một phách này rút ra mà tụt lại, may mắn chỉ là mấy tiểu cảnh giới, từ tầng tám quay về tầng năm.
Hơi thở hắn lúc này hổn hển gấp gáp, vươn bàn tay nhuốm đầy máu về phía trước mặt nơi Linh Nhi đang run rẩy... không biết là vì lạnh hay vì nỗi uy hiếp từ các cánh tay của Lôi Thiên Dực đang đâm tới bị chặn lại bởi Huyết Ma Khí tầng tầng lớp lớp hộ thuẫn.
"Linh Nhi… ta… đến..."
Chưa kịp hết lời hắn đã ngã xuống, hơi thở đứt đoạn. Sinh cơ đang rút dần với tốc độ chóng mặt, Huyết Ma Khí đã bị tiêu hao quá nhiều, không còn đủ để phục hồi Y Thiên, ruột gan phèo phổi hoàn toàn lộ ra, vết thương chồng chất vết thương.
"Cuối cùng cũng kết thúc rồi à." Lôi Thiên Dực thở phào nhẹ nhõm, đồng thời tăng thêm đạo lực vào các cánh tay để kết liễu cả hai huynh muội này một lần.
Bỗng dưng một giọng nói tựa như vạn quỷ gào thét chồng chất vang lên:
"Chưa xong đâu!"
Đó chính là Đóa Đóa!
Chỉ thấy nàng một tay vội lau đi vết máu khóe môi, một tay nắm chắc cán phiên cắm thẳng xuống mặt băng lạnh lẽo. Gương mặt đau đớn nhưng đầy kiên định, thét lên:
"Vô Hạn Cấm Phiên - Thu Hồn!"
Toàn bộ linh hồn của yêu thú và nhân loại vất vưởng trong bán kính hơn năm dặm xung quanh trung tâm của phiên đều bị hút hết vào trong.
Đóa Đóa phất phiên, dáng vẻ băng sương kinh diễm, giáng xuống một cái, Tử Khí ầm ầm như cột trời lan tỏa từ Vô Hạn Cấm Phiên, khiến không gian rung chuyển mãnh liệt, tựa như cánh cổng địa ngục mở ra.
ẦM!
Hai mắt chuyển từ phẫn nộ thành sát ý cực độ, tử khí lập tức bao trùm tất cả không gian, Vô Hạn Cấm Phiên cắm chặt xuống mặt đất, kiên định quát lớn:
"BÁCH QUỶ DẠ HÀNH!"
Từ bên trong lá cờ đen tuyền, vô số Quỷ Hồn ào ạt trào ra như ong vỡ tổ, cuồn cuộn cuộn lại tạo thành một dòng lũ Quỷ Hồn cuốn trôi tất cả ập đến, đem theo tử khí tím sẫm tràn thẳng vào hàng trăm cánh tay vừa mới hoàn toàn xuyên qua lớp Huyết Ma Khí, đang lao đến hai huynh muội Y Thiên.