Chương 98: Thu Phục Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 98: Thu Phục Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Long Ngạo Thiên biến thành một luồng sáng vàng rực, không chút do dự. Đôi mắt hắn rực cháy long viêm vàng kim. Nỗi đau đớn biến mất, thay vào đó là sự tập trung cao độ và ý chí sát phạt lạnh lẽo. Hắn lao thẳng về phía Lôi Thiên Dực.
"Trực tiếp lao vào? Ngươi dám khinh thường một yêu thú ngũ cấp biến dị như vậy sao, nhóc con!"
Lôi Thiên Dực điên cuồng gầm lên, vừa kinh hãi vừa phẫn nộ vì bị khinh thường.
Hàng chục cánh tay cuồn cuộn trên cơ thể nó lập tức biến đổi cấu trúc tế bào, hợp thành một khối thịt nhầy nhụa khổng lồ hình búa tạ, bao bọc lấy luồng Dị Lôi bạch kim trắng đục.
"Cự Lôi Phủ Phá Thiên"
Một chiêu thức bá đạo với uy lực tuyệt đối, không chỉ xé rách không khí mà còn khiến nền băng nguyên nứt toác, giáng thẳng xuống Long Ngạo Thiên với tốc độ kinh hồn.
"Dù thực lực có tăng vọt lên Kim Đan Cảnh thì sao? Tu vi của ngươi vẫn kém xa ta, chẳng qua ngươi có nhiều truyền thừa, nhiều bí ẩn cùng với sự chuẩn bị chu toàn, cũng chỉ có thể kéo dài cái chết của mình mà thôi." Lôi Thiên Dực nghiến giọng.
KENG!
Âm thanh va chạm trầm đục vang lên, nhưng không hề dứt khoát.
Long Ngạo Thiên đón thẳng cú đánh. Long Thương vàng óng được giơ lên, Long Khí ngưng tụ bao bọc, bốc lên ngọn long viêm nóng rực, bao trùm toàn bộ Kim Giáp Chiến Long.
Long Thương bị ép chặt, Long Ngạo Thiên cảm thấy một lực đạo kinh khủng ập xuống. Hắn bị đẩy lùi về phía sau hàng chục trượng, hai chân miết sâu xuống nền băng, tạo thành hai rãnh dài.
Hàng loạt tia Dị Lôi xuyên qua Long Khí phòng hộ, như hàng vạn cây kim châm vào kinh mạch của hắn.
Toàn bộ cơ bắp cánh tay căng cứng và dần tê liệt. Các mảnh vảy rồng trên Kim Giáp Chiến Long vang lên từng tiếng LENG KENG chói tai, như lời than khóc của lớp phòng hộ sắp vỡ tan.
Đáng sợ hơn, mỗi khi Long Ngạo Thiên lùi một bước, hàng chục cánh tay mới lại tiếp tục mọc ra từ cơ thể nhầy nhụa của Lôi Thiên Dực. Chúng lập tức đâm sầm vào khối búa tạ đang chèn ép, điên cuồng tăng thêm sức nặng và uy lực.
Hắn lại bị đẩy lùi thêm hai mươi trượng, một ngọn núi băng phía sau lưng đã hoàn toàn sụp đổ, kéo theo một rãnh băng sâu hoắm dần lộ ra, phía trên là từng khối băng lung lay sắp đổ.
Long Ngạo Thiên nghiến chặt răng đến bật máu, trong lòng thầm oán thán:
"Không được! Cần phải thoát ra khỏi chiêu này ngay, bị nó dồn ép, Kim Giáp sớm muộn gì cũng sẽ tan nát thành từng mảnh vảy. Long Thương chắc chắn cũng không thể chống đỡ lâu hơn, cuối cùng sẽ thất bại."
Ánh mắt hắn lại cháy rực, nhìn thẳng vào Lôi Thiên Dực đang điên cuồng dồn ép tới: "Nhưng ta không được phép thất bại… lần nữa."
Long Khí dồn nén, hắn dùng lực đạo mạnh mẽ đột ngột bẻ cong người, xoay tròn thân mình, đâm mũi thương lệch khỏi trung tâm, dốc sức kéo lên trên.
Nắm bắt thời cơ khi lực đẩy thay đổi, Long Ngạo Thiên buông tay khỏi thân thương, để nó bay lên tự do, còn bản thân thì bật lùi mạnh mẽ.
Hai tay bao bọc Long Khí nén chặt rồi bùng nổ, khiến cả vùng băng phía sau lưng tan tành, mở rộng đường lui. Đồng thời, Long Khí tụ trong tay phóng thích ra ngoài, thu Long Thương về. Trong khoảnh khắc đó, hắn nắm ngược mũi thương, long uy tỏa ra ngời ngời.
XUYÊN!
Hắn phóng Long Thương về phía trước, nhắm thẳng vào trung tâm khối thịt nhầy nhụa do các chi kết hợp của Lôi Thiên Dực.
Long Thương rực cháy long viêm đâm sầm vào đại chiêu, tạo ra một tiếng nổ thứ cấp rồi điên cuồng xoáy tròn, ngăn chặn bước tiến của Lôi Thiên Dực.
"Mày tưởng chỉ cần chặn lại là xong sao?!" Lôi Thiên Dực rống lên.
Cơ hội quả thực không nhiều, lại trong tình trạng và hoàn cảnh này. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất để Long Ngạo Thiên kết thúc trận chiến. Hắn giương cao Lục Thập Cửu Ly Cung, Long Khí ngưng tụ thành một mũi tên vàng rực trên dây cung.
Hắn cố gắng kéo căng hơn nữa, gân cốt toàn thân nổi rõ, chiếc cung dường như sắp đứt vì Long Khí nén quá chặt.
Hắn nhắm mắt lại chỉ trong một phần mười giây. Hình ảnh Mẫn Nhi, Hạ Kinh, Hạ Quốc hiện lên rõ ràng tột cùng.
Nụ cười đầu tiên khi cả ba bảo vệ hắn khỏi yêu thú, lời thề huynh đệ dưới ánh trăng, Mẫn Nhi muội muội nhìn hắn với vẻ mặt ngại ngùng dưới sự trêu chọc của hai vị huynh trưởng nàng ấy…
Cho đến khoảnh khắc mà hắn bị gia tộc tách ra xa, quyết định hành tẩu giang hồ, không lúc nào là không có họ bên cạnh, không lúc nào là không có nụ cười...
Chỉ trừ bi kịch khi đại trận hiến tế hạ xuống, ánh mắt cuối cùng họ nhìn hắn, tan biến vào Huyết Tinh Trì Cổ...
RẮC!
Long Ngạo Thiên mở mắt ra, trong đôi đồng tử màu hổ phách của hắn, long viêm bùng cháy rực rỡ, tựa như thần long giáng thế, long uy kinh thiên điên cuồng tỏa ra, từng tầng từng lớp hào quang!
Khoảnh khắc Long Ngạo Thiên buông tay, mũi tên vàng rực cháy phóng ra với tốc độ cực nhanh. Không một lời gầm gừ, không một tiếng gầm thét hay nộ hống nào.
Nó vốn dĩ không phải là một chiêu thức, mà là tất cả sự cuồng nộ, tất cả bi thương, sự phẫn uất tột cùng quy tụ lại trong một mũi tên này.
Mang hết thảy con người cũ của Long Ngạo Thiên bắn ra trong mũi tên này, gột rửa thân xác phàm trần để ý chí thần long thức tỉnh, thần long chi tử sẽ trưởng thành trong chốc lát.
BÙM!
Mũi tên vàng rực đâm sầm vào Long Thương đang cắm giữa trung tâm chiêu thức của Lôi Thiên Dực. Mũi tên không phá hủy Long Thương, mà lập tức hấp thụ nó vào trong.
Long Khí trùng trùng vàng rực nổ ra từ Long Thương, gia trì vào thân mũi tên, giúp nó hóa thành một Kim Long mạnh mẽ, uy thế bức người, mang theo long hỏa rực cháy, trực tiếp lao lên áp chế đại chiêu đang cuồn cuộn tiến tới của Lôi Thiên Dực.
Kim Long nhe nanh múa vuốt cuồng bạo lao tới, sức mạnh vô cùng khủng khiếp. Từng cú cào xé toạc các khối tế bào lớn nhỏ, tựa hồ như một mũi khoan không ngừng đào sâu vào đất bùn.
Lôi Thiên Dực sớm đã tiêu hao rất nhiều, nay dựa vào đại chiêu này để chống đỡ, cho nên hoàn toàn dồn lực vào tấn công, không có ý định dừng lại.
Các cánh tay khác mọc ra chi chít, phóng lên bao vây, nhưng chẳng hề có tác dụng nào, chỉ càng khiến Kim Long thêm cường thế, cường đại.
Với từng nhát cắn xé, đại chiêu tan nát với tốc độ khủng khiếp, vượt xa tốc độ phục hồi các chi của Lôi Thiên Dực, ép Lôi Thiên Dực rơi vào thế bị động, cuống cuồng đỡ đòn.
"Không thể nào! Tại sao các ngươi lũ nhân loại, vốn dĩ đối với ta, dù so tuổi tác hay thực lực đều thuộc hạng vắt mũi chưa sạch. Vậy rốt cuộc tại sao lại có thể liên tục giao chiến với ta, thắng thua bất phân trong thời gian dài như vậy?"
Lôi Thiên Dực gầm thét trong sự hoang mang tột độ. Thấy Kim Long đang dần tiến tới, sắp nuốt chửng cả đại chiêu thức của nó vào trong bụng, thậm chí là cả nó.
Nó không hề tỏ ra chút chần chừ nào, tung ra năm chiếc cánh rách nát, đỏ rực và đầy kinh tởm. Dùng vài chục cánh tay ngoằn ngoèo cùng lúc mọc ra xé nát năm chiếc cánh đó, đồng thời hàng chục cánh tay khác đâm sâu vào chính cơ thể nhầy nhụa của nó.
NHÒM NHẸP!
Nó kéo ra một đạo Dị Lôi thuần khiết nhất, uy lực khủng khiếp đến mức làm méo mó các tầng không gian xung quanh.
"Quả là tuyệt phẩm, đó chính là bản nguyên của cơ thể Lôi Thiên Dực - Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi thật sự sao?" Long Ngạo Thiên hai mắt sáng ngời, long viêm cháy rực dưới đáy mắt cũng không thể che giấu sự thèm khát của hắn.
Nhưng lúc này, vật chưa về tay thì chính mức độ và uy lực không thể đo lường của nó lại là mối nguy hiểm cực kỳ đối với Long Ngạo Thiên.
Bởi vậy, hắn dựa vào Kim Long tuyến đầu cuồng chiến để tranh thủ thời gian hồi phục cho bản thân, và có không gian để chứng kiến thực lực của Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi, từ đó tìm ra cách ứng phó chính xác.
Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi từ khi moi ra khỏi cơ thể Lôi Thiên Dực càng lúc càng cường đại, phóng lớn rất nhanh.
Thế nhưng, nếu so với các đạo Dị Lôi thông thường mà Lôi Thiên Dực từng tung ra để tấn công địch thủ, thì nó như ông cụ tổ với chắt cháu vậy.
Chỉ thấy trong nó những sợi điện bạch kim tứa ra từ chính lõi của nó, như một dòng thác ánh sáng hủy diệt.
Những sợi lôi điện liên tục phóng ra từ nó lúc này, mà các đạo Dị Lôi thông thường cố gắng lắm mới có một hai sợi lớn như vậy xuất hiện, càng cho thấy uy thế vô cùng khác biệt, vốn không thể so sánh nổi.
Lôi Thiên Dực gào lên một tiếng thống khổ tột cùng, ánh mắt đầy điên loạn và quyết tuyệt.
"Vạn Cổ Bàn Diệt - Lôi Thiên Bất Sinh! Vạn Cổ Bàn Sinh - Lôi Thiên Bất Diệt!"
"Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi!"
"KÍCH SÁT!"
BÙM! BÙM! BÙM!
Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi phóng ra, uy lực kinh thiên động địa, khiến cả Cửu U Băng Nguyên chấn động.
NGAO!
Kim Long gầm rú tụ lại từng đạo Long Khí vàng óng cuồng loạn, đánh về phía trước đỡ lấy sự bành trướng khủng khiếp của Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi.
Nhưng thực lực quá chênh lệch, dù Kim Long có moi cả da thịt, cưỡng ép Long Khí trùng thiên phát tán, cũng chỉ có thể miễn cưỡng nén lại vài tầng lôi điện phóng tới.
Cho đến khi Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi hoàn toàn quét qua, Kim Long thực sự không thể đỡ nổi một hơi thở, tức khắc tan thành tro bụi.
Mọi thứ xung quanh đó vỡ nát đến mức không còn tầng không khí nào có thể tồn tại.
Nhìn vào khung cảnh mờ ảo này, tựa hồ như mọi việc vừa diễn ra đều chỉ là trong mộng ảo, không có gì là thật.
Tưởng chừng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây, Lôi Thiên Dực run rẩy vươn người tới định thu lại Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi vào cơ thể. "Phải thu lại nhanh thôi... để quá ba nén hương... ta sẽ chết..." Nó lẩm bẩm trong hơi thở yếu ớt, sinh cơ bắt đầu tự rút khỏi cơ thể nó.
XOẸT!
Một tia vàng rực xẹt ngang qua.
Đột ngột bàn tay Long Ngạo Thiên bọc trong lớp kim giáp bóng bẩy đưa tới, nắm chặt lấy Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi, mặc cho nó điên cuồng phóng điện. Chịu đựng cơn đau đớn thấu tận tâm can mà thu về.
"Cái... cái gì?! Ngươi là quái vật sao?!" Lôi Thiên Dực nhìn cảnh tượng đó, bảy cái hốc mắt mở to, ngưng đọng trong sự kinh ngạc tột độ.
Nó không ngờ Long Ngạo Thiên vẫn còn sống sót sau vụ nổ vừa rồi, và còn liều mình cướp lấy Dị Lôi bằng tay không như vậy.
"May là có chuẩn bị trước. Nhờ có phù sinh tâm đồ - Trấn Thủy Lột Băng Tuyền mới có thể sống sót qua cơn bão lôi điện vừa rồi. Còn may mắn hơn khi Kim Giáp Chiến Long vừa được hình thành, vừa hay lại có thể dễ dàng ôm lấy Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi."
Long Ngạo Thiên thân thể bị thương khá nghiêm trọng, nhưng mép môi vẫn nhếch lên nở nụ cười đắc ý. Xung quanh Kim Giáp Chiến Long mơ hồ có luồng hơi nước bốc lên, cùng với các tấm phù đồ cháy rực đang tan thành tro bụi.
Lớp Kim Giáp Chiến Long trên bàn tay hắn rung lên kịch liệt, các phù văn Long Tộc lập lòe sáng tối. Long Khí điên cuồng tuôn ra, chống lại uy áp hủy diệt.
Cơn đau đớn như bị hàng triệu đạo Lôi Kiếp xuyên qua da thịt, đốt cháy từng thớ gân cốt chạy dọc khắp thân thể Long Ngạo Thiên.
Đáng sợ hơn, ngay trong lòng bàn tay Long Ngạo Thiên, Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi không ngừng co giãn, rung lên bần bật như một trái tim phẫn nộ, ép Long Khí của hắn phải lùi bước.
Hắn cảm thấy bản nguyên lôi điện đang cố gắng xé toạc lớp da thịt, xuyên qua cả Kim Giáp Chiến Long, lôi cuốn linh hồn hắn vào vòng xoáy hủy diệt, nếu không phải nhờ long uy trấn áp và lớp Trấn Thủy Lột Băng Tuyền đang tan chảy ngăn chặn, e rằng cánh tay hắn đã hóa thành tro bụi.
Thế nhưng, nó chỉ có thể gây ra cảm giác đau đớn bức người, chứ không nguy hiểm đến tính mạng.
Long Ngạo Thiên nén cơn đau, long viêm bùng cháy, long uy bức người tỏa ra! Long Khí trong phút chốc phát ra trùng trùng, bao lấy toàn bộ bàn tay, ép Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi phải quy phục, đồng thời bắt đầu quá trình hấp thụ bản nguyên bên trong nó.
Lôi Thiên Dực ngơ ngác nhìn Long Ngạo Thiên trong chớp mắt đã cướp lấy Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi, còn có ý định thu phục nó.
Nó đã không còn suy nghĩ được gì nhiều, lập tức lao vào muốn liều mạng lấy lại Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi.
Nếu thời gian trôi qua quá lâu mà Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi không được bù đắp về cơ thể, không những nó không thể khôi phục sức mạnh mà tính mạng có lẽ cũng khó giữ được.
Biết rõ ý đồ của Lôi Thiên Dực, Long Ngạo Thiên không mảy may sợ hãi. Ngay lập tức ở bàn tay còn lại, Long Khí bao tụ, không còn là Long Thương thô sơ ban đầu, mà là Hàng Long Phục Ma Thương với uy thế cực kỳ dũng mãnh.
Thân thương khắc đầy phù văn cổ, Long Khí cuồn cuộn như kim hoàng giang, mũi thương sắc bén, ánh sáng lạnh lẽo như sương sớm, sẵn sàng phục ma trừ yêu.
Hắn nghiêng mình đối chiến, Hàng Long Phục Ma Thương chỉ thẳng vào Lôi Thiên Dực đang yếu ớt phản kháng.
"Ngươi còn không sống nổi mà lại muốn giết ta? Ngươi mất đi Dị Lôi, thực lực suy giảm quá nhiều. Còn trong trận chiến với tên điên kia, và cả với bọn ta, ngươi đã tiêu hao không kém tám phần sức lực, thế nhưng bây giờ lại càng tệ hơn." Long Ngạo Thiên gầm lên, giọng nói khàn đặc vì đau đớn nhưng tràn đầy uy lực.
Lôi Thiên Dực gào lên điên loạn, tung ra hàng loạt chiêu thức uy hùng. Nhưng mất đi Dị Lôi, nó, một yêu thú ngũ cấp biến dị, đã tiêu hao quá nhiều, bây giờ còn gặp phải người có đồ khắc chế, chỉ như châu chấu đá xe… vốn đã không còn cơ hội chiến thắng.
Phi Lôi Loạn Vũ, Thập Nhị Ảnh Sát, Lôi Bạo Hộ Thuẫn...
Hàng chục chiêu thức đặc trưng của loài Lôi Thiên Dực được nó dồn hết sức lực cuối cùng phóng ra.
Mặc dù Lôi Thiên Dực chỉ còn thoi thóp, nhưng các đòn đánh của nó vẫn giữ được sự cuồng loạn và tốc độ khủng khiếp.
Những tia lôi điện yếu ớt bung ra từ các chiêu thức giờ chỉ còn màu xám tro, không còn sắc bạch kim hủy diệt, nhưng lại tạo ra mật độ công kích dày đặc.
Long Ngạo Thiên đối mặt với hai cuộc chiến cùng lúc. Nửa thân trên hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh, cùng với dòng máu tanh hôi chảy dài như suối từ đầu xuống chân, len lỏi qua rãnh khe vảy giáp.
Mỗi lần Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi phản kháng nhẹ, máu từ kẽ răng hắn lại trào ra một chút, nhưng Long Ngạo Thiên vẫn kiên trì, không hề lùi bước.
Hàng Long Phục Ma Thương trong tay liên tục vung lên, tạo thành hàng rào phòng thủ không kẽ hở, hoàn toàn phản kích đạo lực lại Lôi Thiên Dực.
Mũi thương vàng ròng chém ra những đường Long Khí Hàng Ma, tuy không mạnh mẽ bằng Kim Long trước đó, nhưng nó dường như sinh ra là để khắc chế yêu ma quỷ quái.
Mỗi lần chạm vào cơ thể Lôi Thiên Dực là một lần tạo ra vết thương bị long hỏa đốt cháy, làm chậm tốc độ hồi phục.
XOẸT! XOẸT! XOẸT!
Ba móng vuốt tế bào đột ngột xé rách Long Khí phòng hộ cùng lúc!
Một nhát cào vào cánh tay phải đang cầm thương, một nhát xé sâu vào đùi, và nhát cuối cùng cào một vết sâu hoắm từ vai trái xuống hông phải của Long Ngạo Thiên.
Kim Giáp Chiến Long bị xuyên thủng ba chỗ, máu tươi phun ra như suối, không chỉ còn rỉ nữa.
Long Ngạo Thiên cảm thấy linh hồn như bị bóc tách khỏi cơ thể, đứng không vững.
Lôi Thiên Dực thấy cơ hội, hét lên một tiếng rống cuối cùng, toàn thân nhầy nhụa lao thẳng vào, không màng sống chết!
Long Ngạo Thiên không kịp rút thương, hắn dùng toàn bộ sức lực, gầm lên một tiếng long ngâm điên cuồng!
Long Khí ở cánh tay trái đang trấn áp Dị Lôi bị rút đi một phần để kích hoạt bản năng của Kim Giáp Chiến Long!
Kim Giáp Chiến Long phóng ra long uy dũng mãnh để bảo hộ, đồng thời Long Ngạo Thiên dùng vai phải bị thương nặng đón thẳng cú húc đầu của Lôi Thiên Dực.
RẦM!
Âm thanh va chạm còn lớn hơn cả Phủ Phá Thiên ban đầu. Lôi Thiên Dực bị Kim Giáp Chiến Long phản chấn, cơ thể gần như tan rã, nhưng cú húc cũng khiến Long Ngạo Thiên máu văng tung tóe, cả người lảo đảo như sắp ngã quỵ, chỉ còn dựa vào ý chí mà đứng vững.
Chớp lấy thời cơ này, Long Ngạo Thiên mạnh mẽ xoay tròn, tụ lực Hàng Long Phục Ma Thương trên không, rồi chớp nhoáng đâm thẳng mũi thương vào tim Lôi Thiên Dực, kết thúc sự giãy giụa của nó.
"Hừ! Ngươi còn không sống nổi mà lại muốn giết ta?" Long Ngạo Thiên cười lạnh, mạnh mẽ rút Hàng Long Phục Ma Thương ra khỏi cơ thể Lôi Thiên Dực, ánh mắt lạnh lùng dần trở nên có thần thái:
"Lôi Thiên Dực đã xong, thù đã trả đủ. Lời xin lỗi bây giờ mà nói ra, có lẽ ba người các ngươi sẽ nói Long thiếu gia ta không có khí thế mất. Nhưng còn lời cảm ơn đến ba người các ngươi, ta không thể thiếu rồi."
Long Ngạo Thiên thở dốc, cả người run rẩy, vai trái tê liệt vì vết thương. Đôi môi mỉm cười nhẹ nhàng, dường như mọi âu lo đến đây đều được dứt bỏ:
"Cảm ơn nhé, ta sẽ không bao giờ quên ba người các ngươi. Hạ Quốc, Hạ Kinh, Mẫn Nhi…"
Thù cuối cùng cũng đã trả xong, kế tiếp là mục đích của cả chuyến đi này - Dị Lôi - Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi. Long Ngạo Thiên dồn toàn bộ ý chí và Long Khí còn lại để trấn áp Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi trong lòng bàn tay.
Khí thế và thực lực Kim Đan Cảnh Sơ Kỳ bộc phát, hỏa - kim linh lực cuồng bạo tràn ra, bao bọc lấy Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi cùng với Long Khí.
"Thu cho ta!"