Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 99: Lôi Nguyên Cổ Xưa - Khốc Liệt Tranh Đoạt
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Long Ngạo Thiên cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể như muốn xé toạc ra vì sự phản kháng mãnh liệt của Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi.
Bảo vật này không chỉ chứa đựng oán hận, sức mạnh hủy diệt nguyên thủy, mà còn có ý chí riêng, tựa như một sinh vật sống.
Bản thân nó vốn là một thuộc tính nguyên tố siêu việt ngũ hành, được sinh ra từ tự nhiên và biến dị thành hình trong những điều kiện cực kỳ khắc nghiệt.
Bởi vậy, việc chế ngự được nó đã là một điều vô cùng khó khăn mà hiếm ai có thể làm được.
"Chết tiệt! Rốt cuộc cái Dị Lôi này làm sao mới có thể thu phục!" Long Ngạo Thiên nghiến chặt hàm răng đến tê dại.
Dưới bộ Kim Giáp Chiến Long rực rỡ, được dệt từ chín mươi hai vảy rồng vàng óng, da thịt hắn nứt toác, máu rỉ ra như mồ hôi, thấm đẫm cả y phục.
Hắn đã dồn toàn bộ Long Khí nồng đậm, thậm chí đốt cháy từng chút sinh mệnh lực, để áp đặt long uy hùng vĩ như muốn xé rách bầu trời lên bảo vật này.
Nhưng mỗi lần Long Khí cuộn trào, Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi lại chấn động dữ dội, phun ra những đạo lôi quang trong suốt, cuồng loạn hủy diệt.
Chúng không ngừng nuốt chửng năng lượng, đồng thời phản công Long Ngạo Thiên bằng nỗi đau thấu tận nguyên thần, như vạn mũi kim đâm vào linh hồn.
Đúng như Long Ngạo Thiên đã tiên đoán, muốn hàng phục Diệt Sinh Lôi mang chữ Vạn Cổ, không chỉ cần tu vi hay pháp bảo mà còn cần sự kiên trì vô hạn.
Thực tế này đang được chứng minh qua từng thớ cơ bắp căng như dây đàn và sự tiêu hao sinh lực khủng khiếp của hắn.
Hắn biết, chỉ cần buông tay một giây, Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi sẽ bộc phát, xé tan cả hư không và thân thể hắn thành từng mảnh.
Đột nhiên, một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi tanh của kim loại và bùn lầy, bất ngờ dấy lên từ nền đất, cuốn lấy Long Ngạo Thiên như một cơn lốc.
Bản năng của rồng cảnh báo hắn về một mối nguy hiểm đang rình rập.
"Tiểu Mãng, lên cho ta!" Một tiếng khô khốc vang lên, âm thanh vốn trong trẻo nay vì đau đớn mà trở nên khàn đặc.
Ngay khoảnh khắc đó, một con bạch xà hung tợn, mang theo kim lực, đột ngột lao tới.
Tốc độ của nó nhanh đến mức xé gió, Long Ngạo Thiên còn chưa kịp phản ứng thì nó đã ngoạm lấy và cuộn tròn Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi vào bên trong.
Lôi quang bị áp chế, rung lắc dữ dội. Màn đột ngột này khiến Long Ngạo Thiên bất giác buông lỏng tay, vật lôi tuột khỏi long uy đang đè nặng.
Bạch xà kéo Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi về phía một bóng hình nhỏ bé, toàn thân nhuốm đỏ bởi máu đặc sệt của kẻ đã ngã xuống.
Đó chính là Linh Nhi.
Gương mặt Y Thiên đã bị hủy hoại hoàn toàn, chỉ còn là một khối máu thịt. Đôi mắt Linh Nhi lạnh lùng đến rợn người, ẩn chứa sự điên cuồng và bi thương tột độ.
"Đồ của ca ca… không một ai được chạm vào!"
Linh Nhi gào lên. Thanh âm trong trẻo thường ngày nay bị thay bằng chất giọng run rẩy kịch liệt, khàn đặc, cuồng loạn đến mức như muốn xé rách cả cuống họng.
Nàng ôm chặt thi thể Y Thiên, đồng thời ra lệnh cho Tiểu Mãng cuộn tròn bảo vệ Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi, như thể nó là mảnh linh hồn cuối cùng của chính nàng, mất đi nó nàng sẽ hoàn toàn tan vỡ.
Long Ngạo Thiên ngơ ngác. Đầu óc vừa bị lôi lực chấn kinh vẫn chưa hoàn toàn khôi phục.
Đôi bàn tay hắn run rẩy vì cảm giác trống rỗng khi Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi bị kéo đi mất, bản thân hắn hoàn toàn bị động trước tình huống bất ngờ này.
Long Viêm cháy rực trong đáy mắt. Hắn nghiêng người, Hàng Long Phục Ma Thương chỉ thẳng vào Linh Nhi, quát lớn, giọng đầy phẫn nộ:
"Tiểu muội muội, cô có ý gì đây? Cô còn minh mẫn không vậy? Tất cả thứ này đều do Long mỗ đây thu thập thông tin, liều mạng đến kiểm chứng, yêu thú cũng là do Long mỗ và các huynh muội khác hy sinh mới có được, vật phẩm cũng do Long mỗ thu về. Cớ sao lại nói là của ca ca cô, hả vị tiểu muội này?"
Linh Nhi nhếch mép cười lạnh, một nụ cười quỷ dị và điên dại. Sát khí tỏa ra ngùn ngụt ẩn sâu trong đáy mắt thăm thẳm, tựa như vực sâu vô tận.
Những lời Long Ngạo Thiên nói ra lúc này, đối với Linh Nhi, đều như lời mê sảng, nàng không còn chút tỉnh táo nào, một câu cũng không lọt tai. Đôi bàn tay nhỏ bé khẽ siết chặt hơn thi thể Y Thiên vào lòng, nàng hắng giọng, thanh âm đầy châm biếm:
"Ha ha… Nực cười làm sao, mặc kệ các ngươi tìm thấy thông tin trước hay sau. Nơi này hiển nhiên là ca ta tìm đến trước, tất cả bảo vật đương nhiên đều phải thuộc về người đến trước. Chút quy củ giang hồ này ngươi còn không rõ sao?"
Long Ngạo Thiên ngẩng đầu cười dài đầy uất ức. Tay hắn siết chặt thương, khớp ngón tay trắng bệch, toàn bộ cơ thể lập tức trở nên căng cứng:
"Tiểu muội, cô đây là đang quá chấp mê bất ngộ đấy. Bọn ta đi bốn về một. Pháp bảo, phù sinh đồ, phù bảo, trận pháp… tất cả vốn liếng đều đã được dốc hết, Lôi Thiên Dực cũng do chính tay ta giết. Công lao bọn ta lớn đến nhường này, cô nói là của ca ca cô. Vậy cho hỏi, ca ca cô, rốt cuộc đã dốc sức làm được điều gì?"
Linh Nhi không còn ngước mắt nhìn Long Ngạo Thiên, mà dịu dàng nhìn vào gương mặt đã không còn nguyên vẹn của Y Thiên. Đôi bàn tay buông thõng khẽ lay từng lọn tóc trắng bạc nhuốm đỏ máu tươi của hắn, giọng the thé lớn tiếng:
"Là do bọn chó chết cắn lén ngươi đến sau nên không thấy đấy thôi. Y Thiên ca ca của ta đã cùng với yêu thú kia đánh đến chết đi sống lại, bây giờ thân xác đã không còn nguyên vẹn. Công lao lớn như vậy, ngươi còn dám nói là không có gì?"
"Công lao chó má gì chứ, chẳng phải hắn ta chỉ yên bình chết đi trong khi bọn ta liều mạng hay sao…" Long Ngạo Thiên trong lòng cười nhạt, thấy đã không còn có thể nói lý với Linh Nhi bằng lời nói.
Đôi đồng tử hổ phách của hắn khẽ động, nhìn xuống xác ba vị huynh muội hắc y nhân vẫn chưa lạnh, rồi nhìn lên cảnh tượng gió tanh mưa máu.
"Mất mát nhiều như vậy, cái giá phải trả là quá lớn. Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi này tuyệt đối phải thuộc về tay ta. Không chỉ vì ta và mục đích chuyến đi này, mà còn vì tâm nguyện của Hạ Quốc, Hạ Kinh, Mẫn Nhi đã ngã xuống vì nó…" Trong lòng Long Ngạo Thiên gầm thét không ngừng, miệng buông ra lời thề độc:
"Ta tuyệt đối không thể để nó mất!"
Ngay lập tức, Hàng Long Phục Ma Thương được hắn vắt ngang lưng, kẹp chặt vào khe rãnh trên Kim Giáp Chiến Long.
Không phí lời thêm nữa. Lục Thập Cửu Ly Cung từ phía sau được hắn lấy ra, đôi bàn tay cứng cáp nắm chặt giương lên.
Trải qua không ít trận chiến, cùng với việc ý chí Chân Nguyên Long được thức tỉnh và mặc trên mình bộ chiến giáp làm từ chín mươi hai vảy rồng, Long Khí lúc này đã được Long Ngạo Thiên hoàn toàn nắm giữ và dễ dàng điều khiển.
Trên dây cung đang được kéo căng đến cực hạn của Lục Thập Cửu Ly Cung, một Long Thương đầy sức mạnh tàn bạo, ngưng tụ từ Long Khí dồn nén, hiện ra. Mũi tên nhắm thẳng vào Linh Nhi phía bên dưới.
"Muốn tranh đồ của Long mỗ? Tuyệt nhiên là muốn chết!" Ánh mắt hắn rực cháy ngọn lửa tức giận, gầm lên:
"CHẾT!"
VÙ! VÙ! VÙ!...
Đóa Đóa ở một bên, lúc này mới hoàn hồn khỏi trạng thái thất thần khi chứng kiến cảnh tượng nguy hiểm. Đôi mắt băng lam khẽ động, lớp băng đóng trên đó tan biến.
Cơ thể nàng nóng lên ngay lập tức. Nàng gấp gáp nắm chặt Vô Hạn Cấm Phiên trong tay, vội vàng bay đến. Trong lòng không ngừng gào thét, tự trấn an bản thân:
"Ta cho đến lúc này vẫn còn có thể sống. Vậy thì nhất định Y Thiên kia chưa chết. Linh Nhi đối với hắn là người đáng quý trọng nhất, là người muội muội mà hắn bảo vệ đến chết không tiếc. Cho nên ta dù có phải liều cái mạng này cũng phải bảo vệ cho muội ấy!"
Nàng nhìn về phía trước, nơi Long Thương đang cuồng loạn lao tới, xé toạc cả không gian. Đôi tay nàng siết chặt Vô Hạn Cấm Phiên, thầm tính toán:
"Vô Hạn Cấm Phiên bản chất là Thiên Ngoại Pháp Bảo nên không thể vỡ. Cùng lắm chỉ là hư hại đến bản nguyên mà thôi. Mặc kệ chênh lệch tu vi lớn thế nào, chỉ cần ta vững vàng chặn lấy bằng một cú ra tay chuẩn xác thì liền có thể cứu vãn được."
Tự trấn an bản thân xong, nàng lại càng kiên định hơn. Hai tay thon thả đau đớn rã rời, nắm chặt Vô Hạn Cấm Phiên đang rung lên kịch liệt do lượng Tử Khí bộc phát ra trùng trùng bao trùm lấy thân phiên, nàng lao tới, ý định chặn đứng Long Thương.
Chưa kịp để nàng điên cuồng nhắm hai mắt đỡ lấy, Linh Nhi đã hai mắt mở to nhìn lên, không hề có chút sợ hãi nào. Nàng mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt ẩn hiện ý vị khinh thường, hoàn toàn không đặt Long Ngạo Thiên vào trong mắt:
"Ta sống là sống với Y Thiên ca ca. Đã vậy, ta chết cũng cùng là chết với Y Thiên ca ca. Ngươi muốn giết người đoạt bảo? Đừng mơ, ta dù có chết thì ngươi cũng đừng hòng thu vật này về tay!"
Dứt lời, nàng liền ra lệnh cho Tiểu Mãng đang đau đớn cuộn tròn giữ Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi bên mình.
Nàng gồng mình, một tay vẫn ôm lấy thi thể ca ca, một tay vươn tới, ý định lấy Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi về để kích nổ - tự bạo, đem tất cả cùng chôn vùi. Nàng gầm thét, gương mặt méo mó vì sự điên loạn và quyết tuyệt:
"Đồ của ca ca, sống là của ca ca. Chết… cũng nhất định là của ca ca. Ngươi đừng mơ tưởng đến việc cướp lấy nó từ tay ta!"
Đóa Đóa quay đầu hét lớn, gương mặt tối sầm vì hoảng sợ:
"Không được! Tuyệt đối không được tự bạo! Thật ra…"
Chưa kịp nói hết câu "ca ca cô vẫn chưa chết" thì Long Thương, một mũi tên mang sức mạnh long trời lở đất, đã lao tới. Không khí xung quanh cuống cuồng sợ hãi, tách ra làm đôi, chạy trốn khỏi mũi lao.
Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi tỏa ra luồng lôi quang bạch kim sáng rực, mạnh mẽ đè nén cả tầng không khí xung quanh.
Linh Nhi không có pháp bảo, phù đồ… đặc thù để áp chế lôi thuộc tính, tu vi lại quá thấp kém, nên không thể nắm giữ được.
Long Ngạo Thiên tuy có rất nhiều bảo vật, nhưng cũng chỉ là may mắn miễn cưỡng cầm nắm được, vẫn chưa hoàn toàn chế ngự.
Đến Tiểu Mãng cũng chỉ dựa vào thân xác cứng cáp hệ thủy - kim cùng linh lực dồi dào, chịu đựng sự đau đớn thấu xương tủy mới có thể cuộn Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi lại quanh thân trong một khoảng cách nhất định.
Bởi vậy, Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi nào có thể là vật tầm thường để Linh Nhi nói lấy là lấy, nói tự bạo là tự bạo được.
KENGGGG!
Trong lúc nguy cấp tột cùng, không hiểu vì một nguyên nhân gì mà Đóa Đóa lại vừa kịp lao đến, giương phiên chống đỡ Long Thương hung bạo, trấn áp phản kích, dư ba làm rung chuyển cả không gian xung quanh.
Để có thể chặn đứng một mũi Long Thương mang uy lực hủy thiên diệt địa, được gia trì bằng Long Khí, kim linh lực và long viêm rực cháy do hỏa linh lực tạo thành.
Vô Hạn Cấm Phiên đã cắm sâu vào tầng không khí giữa không trung, đôi chân linh hồn của Đóa Đóa cũng phải ghì chặt vào sâu bên trong, nhưng đều là gượng ép mới có thể chống đỡ được phần nào.
Đạo lực do uy lực của một vị Kim Đan Cảnh phi phàm tạo ra, liên tục thúc ép xoáy toang Tử Khí trùng thiên từ Vô Hạn Cấm Phiên, kình phong điên cuồng thổi tung phía sau người nàng.
Nàng cắn chặt răng gắng sức chống đỡ, trong khi bản thân không ngừng bị đẩy lùi như cành liễu trước cuồng phong bão tố. Khóe môi bật máu, từng dòng tinh huyết chảy dài xuống cằm:
"Phải cố gắng, cho dù có liều cũng phải bảo vệ Linh Nhi chu toàn!"
Đúng lúc này, trong khi tất cả đều bị cuốn vào trận chiến, không một ai chú ý rằng từng giọt tinh huyết vương vãi khắp đất từ ba hắc y nhân, từ Linh Nhi, từ Y Thiên, từ Đóa Đóa, từ Long Ngạo Thiên hay…
Đặc biệt là lượng lớn tinh huyết còn đang chảy ra điên cuồng như một dòng sông máu vô hạn từ Lôi Thiên Dực, đều như có sinh mệnh mà bắt đầu rục rịch, mỗi dòng dường như mang theo ý thức riêng, nhún nhảy, dao động tựa bước sóng lan tỏa khắp nơi.
Long Ngạo Thiên tay nắm chặt Hàng Long Phục Ma Thương sau lưng, giọng âm trầm khô khốc, châm biếm:
"Ta đâu có ngu mà để cho các cô đỡ đòn không như vậy mà bản thân đứng yên nhìn?"
Thân ảnh hắn thoát ẩn thoát hiện, thoắt cái đã ở bên cạnh Linh Nhi.
Hắn rút Hàng Long Phục Ma Thương ra, một thương như sét đánh ngang tai, xé toạc lớp phòng ngự mỏng manh của không khí, đâm xuống cực nhanh, không lối thoát, nhắm thẳng vào tim nàng.
"Để ta xem cô làm sao thoát khỏi một thương này của ta!" Long Ngạo Thiên đắc ý nhếch mép.