Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách
Khí độ của Bùi Thế Anh
Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bùi Thế Anh xuống ngựa chào hỏi đáp lễ, dặn dò Hầu Lôi cùng mọi người chờ tại chỗ, nếu không có lệnh của chàng thì không được đến gần, rồi sải chân bước đi về phía một gò đất cao gần đó.
Tạ Ẩn Sơn cũng ra lệnh cho Mạnh Hạ Lợi và những người đi cùng chờ đợi, sau đó theo bước chàng.
Như hiểu ý nhau, hai người một trước một sau vòng qua gò đất, dừng lại ở một nơi khuất gió để đảm bảo lời nói không theo gió lọt vào tai người khác.
– Tạ mỗ chân thành cảm tạ Quân hầu đã đến theo hẹn! Ta biết tình thế biên cương phía Bắc đang nguy cấp, cũng không dám làm lỡ thời gian của ngài, nên xin được nói thẳng. Nếu có điều gì xúc phạm, xin Quân hầu bỏ qua cho! – Tạ Ẩn Sơn không khách sáo, vừa đứng thẳng người đã nói ngay.
Bùi Thế Anh gật đầu:
– Ngài cứ nói đừng ngại.
– Thiên vương đã quyết tâm làm theo ý mình, lần này dù ai nói gì cũng không thể khuyên ngăn ngài ấy nữa! – Tạ Ẩn Sơn vừa mở lời đã lộ vẻ lo lắng.
– Trước đó ngài ấy phái Lưu Lương Tài và Hà Thượng Nghĩa xuất binh, lại giữ ta ở lại Lạc Dương, không cho phép ta nhúng tay vào. Ta không còn cách nào khác đành phải nhờ vài vị tướng quân có quan hệ tốt với Thái bảo tiếp tục khuyên ngăn, nhưng Thiên vương cũng không nghe. Không chỉ vậy, Thiên vương còn nổi cơn thịnh nộ, tuyên bố kẻ nào dám nói thêm nửa câu sẽ bị buộc tội thông đồng với giặc. Sau khi nhận được tin hai người kia bị Thiếu chủ ngăn chặn, Thiên vương không những không dừng lại mà càng phẫn nộ hơn. Lương thảo vận chuyển khẩn cấp hiện đang trên đường tới, vài ngày nữa sẽ đến.
– Không chỉ vậy, ta cũng xin nói thẳng, Thiên vương đã hạ lệnh cho Lương Trụ chỉnh đốn quân mã, sẵn sàng đợi lệnh, để một lần nữa từ Long Môn xuất binh đánh Thái Bình Quan. Sở dĩ chưa hành động ngay, theo ta suy đoán, có lẽ Thiên vương vẫn còn một chút do dự cuối cùng, không muốn để ngoại tộc mượn tay mình mà hưởng lợi.
Tạ Ẩn Sơn nhìn Bùi Thế Anh đối diện, ánh mắt tràn đầy sự ưu phiền sâu sắc.
– Có lẽ Quân hầu không biết, Thiên vương lúc này thực sự là… – Gã dừng lại một chút, như đang cân nhắc từ ngữ. – Ngài ấy lúc này gần như đã mất hết lý trí!
– Ta theo Thiên vương nhiều năm, chưa từng thấy ngài ấy thịnh nộ đến mức này. Cứ tiếp tục thế này, ta sợ nhỡ đâu Thiên vương không kiềm chế được nữa, thế thì cả hai bên sẽ cùng bị thiệt hại, cũng sẽ gây ra biến động khôn lường đối với Hà Đông và cả thiên hạ. Đây chắc hẳn cũng không phải điều Quân hầu muốn thấy. Vì vậy, ta suy đi tính lại, mới bất chấp lệnh cấm của Thiên vương mà hẹn gặp ngài, chỉ hy vọng ngài nghe ta, cố gắng hóa giải binh đao.
Bùi Thế Anh im lặng một lát rồi nói:
– Thiên vương lần này hành động cảm tính như vậy, mục đích là để thu phục Hổ Đồng?
Tạ Ẩn Sơn gật đầu:
– Quân hầu nói gần đúng. Ta tới đây là hy vọng Tiểu công tử có thể thay đổi suy nghĩ, nhận Thiên vương làm cha. Chỉ cần cậu ấy chịu quay về bên cạnh Thiên vương, mọi chuyện tự nhiên sẽ tan biến. Chỉ là ta biết tính khí của Tiểu công tử cũng rất lớn, giống y hệt Thiên vương, tìm cậu ấy e là vô dụng. Thế nên ta mới đánh bạo thỉnh cầu trước mặt Quân hầu.
Gã nhìn Bùi Thế Anh:
– Tiểu công tử xưa nay thân thiết với Quân hầu, chỉ cần Quân hầu dùng lý lẽ giảng giải, lấy tình nghĩa khuyên nhủ, chắc chắn có thể thuyết phục được cậu ấy. Một khi tiểu công tử chịu hạ mình, quay về thân phận cũ, Thiên vương ắt sẽ nguôi ngoai cơn giận. Khi ấy binh đao được dẹp yên, tai họa chiến sự cũng theo đó mà tan biến, Quân hầu lại có thể toàn tâm toàn lực lo liệu việc biên cương phía Bắc. Đó chẳng phải là kết cục tốt đẹp nhất mà Quân hầu và dân chúng Hà Đông đều hằng mong đợi hay sao?
Bùi Thế Anh thu ánh mắt đang nhìn về phương Bắc xa xăm, quay sang Tạ Ẩn Sơn:
– Về chuyện của Hổ Đồng, Bùi gia chúng ta chỉ có vài người biết rõ. Trong đó có một vị chính là Thúc tổ. – Chàng đột nhiên nói. – Ông ấy cũng là bậc trưởng bối có địa vị cao nhất của Bùi gia hiện nay. Ngài có biết, mấy ngày trước khi ông ấy đến thay phiên canh giữ cho ta, về chuyện của Hổ Đồng, ông đã nói thế nào không?
– Tạ mỗ xin được lắng nghe chi tiết. – Tạ Ẩn Sơn đáp.
– Ông nói, Hổ Đồng từ ngày bái tế tổ miếu đã là con cháu Bùi gia rồi. Nay có kẻ gây áp lực, cưỡng ép nó rời đi, nếu ông không dốc lòng bảo vệ nó, thì ông quá uổng danh Thúc tổ Bùi gia!
Bùi Thế Anh lạnh lùng nhìn Tạ Ẩn Sơn sắc mặt hơi biến đổi:
– Thiên vương lần này đột nhiên gây sự, ý đồ thực sự lẽ nào ta lại không biết? Nhưng Hổ Đồng tính tình cương trực, thà chết không chịu khuất phục, điểm này không ai hiểu rõ hơn ta. Trừ phi tự nó cam tâm tình nguyện, bằng không thì, dù là bất cứ lý do gì, ta cũng tuyệt đối không ép nó làm điều nó không muốn!
Tạ Ẩn Sơn do dự một chút, chắp tay:
– Quả thực là ta đã cân nhắc chưa chu toàn. Nhưng ta cũng xin được nói thẳng, ngoài cách đó ra, hiện nay liệu còn cách nào để hóa giải chuyện này không? Lẽ nào Quân hầu thực sự cho rằng, chỉ dựa vào sức lực Hà Đông là có thể vừa chống giặc phương Bắc vừa cản nổi cơn thịnh nộ của Thiên vương? Không phải ta xem nhẹ Quân hầu, nhưng cục diện này, ngay cả Tôn Vinh thời kỳ đỉnh cao cũng không thể chu toàn cả hai mặt đâu.
– Lùi một vạn bước mà nói, dẫu Quân hầu có thể xoay sở vẹn toàn, cái giá phải trả e là vô cùng thảm khốc. Ta còn chưa nói đến nỗi đau thương của quân dân, lẽ nào Quân hầu không sợ Bùi gia tổn hại thực lực, từ đó đánh mất đà phát triển đã tích lũy bao năm nay hay sao? Đó là gốc rễ để đứng vững trong thời loạn, nếu mất gốc, Quân hầu sau này lấy gì để giành thiên hạ?
Gã lại một lần nữa hành lễ với Bùi Thế Anh:
– Không phải ta không thấu hiểu nỗi uất ức của Tiểu công tử, cũng chẳng phải muốn cưỡng ép cậu ấy làm điều trái ý. Chỉ là ta cho rằng, tình cha con vốn là bản năng tự nhiên, tựa như rễ sen tuy đứt mà tơ vẫn vương, dù hiện giờ cậu ấy chưa bằng lòng, nhưng chỉ cần chịu quay về, theo thời gian ắt sẽ dần thay đổi suy nghĩ thôi. Thiên vương tuy tính tình cương liệt, song tuyệt đối không phải hạng đại gian đại ác, nếu không, Tạ Ẩn Sơn ta cũng chẳng thể cam tâm đi theo phò tá, nghe lệnh ngài ấy suốt bao năm qua.
Bùi Thế Anh nhìn Tạ Ẩn Sơn vẫn chưa chịu bỏ cuộc, đang ra sức thuyết phục, liền lắc đầu:
– Lần trước, sau khi Thiên vương và Hổ Đồng gặp nhau ở Thái Bình Quan, ta đã gửi lại một phong thư cho Thiên vương. Trong thư, ta có xin ông ấy hãy rộng lượng hơn, đừng quá nôn nóng làm gì, thay vì cưỡng ép xâm nhập Hà Đông sẽ chẳng giải quyết được gì, thậm chí càng làm Hổ Đồng phẫn nộ hơn, thà rằng kiên nhẫn chờ đợi thêm một thời gian nữa. Cần phải biết tính cách của Hổ Đồng, càng ép mạnh thì nó càng phản kháng.
Chàng phóng tầm mắt nhìn về phía doanh trại của quân Thiên vương:
– Chắc là Thiên vương có hiểu lầm, nên không nghe lời khuyên của ta.
Tạ Ẩn Sơn lập tức nhớ lại vẻ mặt căm hận của Thiên vương trên chiến thuyền ngoài Lạc Dương khi nhắc đến thư hồi đáp của Bùi Thế Anh, không khỏi trầm mặc.
– Tạ Tín vương, ngài có biết người mà Hổ Đồng sinh thời kính trọng nhất là ai không? – Đột nhiên, gã nghe thấy tiếng hỏi bên tai, liền sực tỉnh nhìn sang.
– Chính là Liệt tổ Bùi gia chúng ta, vị Tĩnh Bắc hầu đời đầu tiên.
Tạ Ẩn Sơn ngẩn người ra. Về vị tổ tiên của Bùi gia thường xuất hiện trong sử sách hai triều Thế Tông và Thành Tông của triều đại trước này, gã dĩ nhiên cũng từng tìm hiểu.
– Cách nhau mấy đời, đã là một người đã khuất từ hơn trăm năm trước, vì sao lại khiến Hổ Đồng cảm phục đến vậy. Cũng chẳng vì gì khác, chỉ vì Liệt tổ đại nhân với lòng dũng cảm lớn cả đời thực hành bốn chữ hiệp cốt nhu tràng, cùng với Liệt tổ mẫu bảo vệ đất nước, an dân cho đến khi trút hơi thở cuối cùng!
– Kẻ vì việc công thì nghìn thu lưu danh, phong thái còn lưu truyền mãi, vạn đời vẫn được ca ngợi. Còn kẻ vì tư lợi dù có hưng thịnh đến đâu, cùng lắm cũng chỉ được một thời mà thôi.
– Có một ngày, nếu Thiên vương cũng có thể giống như vị Liệt tổ Bùi gia ta, giành được sự kính trọng của Hổ Đồng, đến lúc đó, không cần Thiên vương mở lời, tự Hổ Đồng sẽ tự thấy vinh dự sâu sắc vì có một người cha như vậy!
Tạ Ẩn Sơn lập tức rơi vào trầm tư.
– Tạ mỗ đã được chỉ giáo! – Một lát sau, gã nói.
– Đợi ta quay về, ta nhất định sẽ thuật lại nguyên văn những lời này cho Thiên vương. Chỉ là hiện nay tình thế đã như nước với lửa, Thiên vương đang trong cơn thịnh nộ, chỉ một câu nói này e là vẫn chưa đủ thuyết phục ngài ấy rút quân. Lẽ nào Quân hầu vẫn dám mạo hiểm lớn muốn ứng chiến cả hai phía cùng lúc? Quân hầu đã nghĩ tới, chỉ cần một phía thất thủ là chắc chắn sẽ ảnh hưởng toàn cục, muôn đời không thể cứu vãn hay chưa? – Gã không nhịn được lại nói.
Bùi Thế Anh đứng lặng nhìn về hướng Hà Đông, rồi quay mặt về phía Bắc một hồi lâu, sau đó quay người lại:
– Hà Đông hay Hà Tây, chưa bao giờ thuộc về sở hữu của Bùi gia. – Chàng bình thản nói.
– Các đời tổ tiên Bùi gia ta, từ vị Quốc tướng đầu tiên khai phá Hà Tây là Văn Trinh công, đến Liệt tổ, rồi đến Tiên phụ, đều chưa bao giờ coi mảnh đất họ trấn giữ là của riêng mình, dù chỉ là một tấc đất. Truyền đến thế hệ của ta, ta cũng chỉ là kế thừa di nguyện của tổ tông, dốc hết sức mình để tiếp tục gánh vác trách nhiệm bảo vệ mà thôi. Giữa thời loạn lạc này, nếu có người có năng lực hơn ta để làm tốt việc này, tiếp nhận trách nhiệm giữ gìn biên cương, bảo vệ lê dân của ta, ta cam nguyện nhường lại vị trí, đầu quân cho bậc hiền giả đó.
Thần thái của Bùi Thế Anh ung dung, giọng nói trầm hùng. Tạ Ẩn Sơn giật mình kinh hãi. Bùi Thế Anh đối diện với ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi của gã.
– Sao thế, Tín vương tưởng ta đang lừa ngài, không tin lời ta nói? – Chàng mỉm cười.
– Em trai ta từ nhỏ nó đã lập chí lớn lao, trong mắt nó không coi ai ra gì, lấy việc thống nhất giang sơn làm nhiệm vụ của mình. Nhưng tranh giành thiên hạ chưa bao giờ là mong muốn của Bùi Thế Anh ta. Ở vị trí của mình, dẹp yên binh đao loạn lạc, trả lại cho muôn dân một đời an cư lạc nghiệp, không phụ đức hạnh tổ tiên, với ta thế là đủ rồi!
Trên đỉnh gò, gió hoang từng trận thổi lồng lộng, khiến vạt áo chàng bay phấp phới, càng tôn lên vóc dáng thẳng tắp như cây tùng đứng vững của chàng.
– Ngài hãy quay về nói với Thiên vương! – Nụ cười trên mặt Bùi Thế Anh biến mất, trở nên nghiêm nghị. – Chẳng phải trước đây ông ấy đã nhiều lần muốn ta đầu quân cho ông ấy sao?
– Nếu ông ấy có thể nhận được sự công nhận của ta, có tư cách kế nhiệm ta, giữ gìn tốt Hà Đông và Hà Tây, đến lúc đó, ta chắc chắn sẽ dẫn hàng vạn quân dân đến đầu quân ông ấy. Lời đã nói ra, tứ mã nan truy!
– Tình hình phương Bắc nguy cấp, vậy mà ta lại bỏ lại ngoại địch, đích thân tới đây gặp ngài, mục đích tất nhiên cũng giống như ngài, là để chấm dứt cuộc huynh đệ tương tàn vốn không nên xảy ra vào lúc này. Đây chính là thành ý lớn nhất mà Bùi Thế Anh ta có thể đưa ra!
– Lời ta đã nói đến mức này, nếu Thiên vương vẫn u mê không tỉnh ngộ, thì Bùi Thế Anh ta dẫu có lấy trứng chọi đá, cũng nhất định sẽ tử chiến giữ thành đến cùng, không chút hối tiếc!
Lời cuối cùng này đanh thép như sắt đá, từng câu từng chữ đánh thẳng vào màng nhĩ của Tạ Ẩn Sơn.
Một lát sau, gã sực tỉnh khỏi sự kinh ngạc, khi thấu hiểu được những lời vị Quân hầu Bùi gia nói tuyệt đối không phải là giả dối, trong lòng không khỏi nảy sinh một trận xúc động và nhiệt huyết, lại chân thành cảm phục.
Từ khi biết mối quan hệ giữa Thiếu chủ Bùi gia và Thiên vương, trong lòng gã luôn ẩn chứa nỗi lo âu, lo lắng sau này đến cuối cùng sẽ không tránh khỏi cảnh hai anh hùng tranh giành thiên hạ. Mà nếu Thiên vương và Bùi Thế Anh hai bên quyết chiến, thì Thiếu chủ kẹt ở giữa, đây sẽ là một thế cục rối ren khôn cùng. Gã không ngờ tới, Bùi Thế Anh lại có tấm lòng bao dung rộng lớn đến thế, khiến gã hoàn toàn bị thuyết phục.
Nếu thực sự có một ngày như vậy, chàng thực hiện lời hứa dẫn quân dân đầu hàng Thiên vương, thiết nghĩ đến lúc đó, Tiểu công tử chắc cũng đã trở thành người kế vị của Thiên vương rồi. Với tình cảm gắn bó giữa cậu ấy và Bùi gia, đối với Bùi Thế Anh mà nói, khó khăn nan giải nhất, vốn dĩ là sự ép buộc từ cấp dưới, đương nhiên sẽ không còn là vấn đề.
Tạ Ẩn Sơn không nói thêm gì nữa, cảm phục đến tột độ, phủ phục quỳ lạy:
– Tấm lòng của Quân hầu rộng lớn có thể dung nạp cả nhật nguyệt, khiến Tạ mỗ càng thêm tự hổ thẹn! Xin Quân hầu hãy nhận một lạy của Tạ mỗ!