Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách
Thiên Vương và đôi ủng
Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 156 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi trở về từ cuộc chinh phạt phương Nam, Tạ Ẩn Sơn không phải không nghĩ tới việc Trần Vĩnh Niên sẽ làm loạn, vì thế gã luôn thường trực ở Tân Thành, không rời đi nửa bước.
Gã không thể ngờ, lần này vì chuyện của Công chúa mà kế hoạch bị đảo lộn. Lúc ấy gã đi quá vội vàng, chỉ vì một phút lơ là, chẳng thể ngờ để hắn ta lại ngay lập tức chớp lấy cơ hội mạo hiểm làm càn.
Thiên Vương một khi say rượu thì cực kỳ khó tỉnh dậy. Càng không cần phải nói nếu Trần Vĩnh Niên đã dám làm vậy, ắt hẳn đã chuẩn bị kỹ càng. Một khi cửa cung bị phá, với lực lượng phòng vệ ít ỏi bên trong cung thành, căn bản không thể chống đỡ những đợt tấn công quy mô lớn.
Tạ Ẩn Sơn lo lắng đến mức muốn hộc máu, đang ra sức quất roi thúc ngựa phi nhanh thì bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập phía sau. Ngoảnh lại, gã thấy một bóng người đơn độc đang phi nước đại đuổi theo. Trong tà áo tung bay, gã nhận ra ngay đó là Bùi Thế Du, con ngựa quý của hắn phi nhanh như gió cuốn, đuổi kịp gã trong nháy mắt.
Bùi Nhị lang không nói một lời nào, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, vượt qua gã nhanh như một mũi tên.
Trong lòng Tạ Ẩn Sơn cuối cùng cũng vơi đi phần nào nỗi lo âu, nghiến răng, vung mạnh roi ngựa, bám sát theo sau.
Quãng đường từ Trường An đến Tân Thành dài năm sáu trăm dặm, ngựa tại các dịch trạm được thay liên tục, cứ mỗi năm mươi dặm lại đổi một lần. Cuối cùng, vào đêm khuya ngày thứ hai, Tạ Ẩn Sơn dẫn theo hai ngàn quân đồn trú được huy động khẩn cấp dọc đường đã về tới Tân Thành. Gã ghì cương ngựa trên một gò cao cách thành không xa.
Toàn bộ thành trì chìm trong bóng tối dày đặc, cửa thành đóng chặt, những ngọn đuốc trên tường thành thưa thớt, chỉ có bộ giáp sắt của lính tuần đêm thỉnh thoảng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của kim loại. Ngoài tiếng gió rít bên tai, chỉ còn lại tiếng chó hoang sủa vọng từ đồng vắng xa xăm, vang lên trong đêm tĩnh mịch nghe rõ mồn một.
Tạ Ẩn Sơn nhất thời không thể xác định được tình hình bên trong thành ra sao. Chẳng lẽ kế hoạch của Trần Vĩnh Niên đã thành công, đã thuận lợi công phá cung thành, Thiên Vương đã gặp bất trắc?
Gã nén nỗi sợ hãi đang dâng trào, quay sang nhìn Bùi Thế Du bên cạnh, thấy hắn đang đăm đăm nhìn về phía trước, bàn tay nắm chặt thanh bội kiếm dần nổi rõ những đường gân xanh.
Tạ Ẩn Sơn giơ tay ra hiệu lệnh, hai thám báo lập tức xuống ngựa, lợi dụng bóng đêm lẻn về phía cổng thành.
Ánh đuốc trên tường thành chập chờn theo gió, soi rõ những lỗ châu mai ẩn hiện.
Bỗng nhiên, cửa thành phát ra tiếng động nặng nề, từ từ mở ra. Vài kỵ binh cầm đuốc phi nhanh ra khỏi thành, người dẫn đầu chính là Mạnh Hạ Lợi.
Tạ Ẩn Sơn thở phào nhẹ nhõm, lập tức thúc ngựa tiến lên đón.
– Tín Vương! – Mạnh Hạ Lợi gọi lớn, – Không sao rồi! Thiên Vương đã dẹp yên loạn lạc trong thành, Trần Vĩnh Niên và Lưu Lương Tài đều đã phải bỏ mạng rồi!
Hắn chạy tới, mặt mày hớn hở.
Thì ra Thiên Vương vốn đã có ý định trừ khử Trần Vĩnh Niên từ lâu, nhưng ngại hắn đã theo mình nhiều năm, vây cánh lại đông đảo, lại còn luôn tỏ ra cung kính, nhẫn nhịn nên ông vẫn thiếu một cái cớ. Từ khi Tạ Ẩn Sơn trở về, Thiên Vương liên tục trọng dụng gã, chính là để khơi dậy sự bất mãn của phe cánh Trần Vĩnh Niên, thúc đẩy chúng tự gây rối, đồng thời đã sớm cài cắm Thương Kiệm làm tai mắt.
Mấy ngày trước, Thương Kiệm từ chỗ Hà Thượng Nghĩa thám thính được kế hoạch của Trần Vĩnh Niên, định ra tay khi Tạ Ẩn Sơn vắng mặt. Hà Thượng Nghĩa vốn có hiềm khích từ trước với Lưu Lương Tài, lại khiếp sợ uy nghiêm của Thiên Vương, nên rốt cuộc vẫn không dám làm loạn, đến phút chót đã bí mật khai báo toàn bộ kế hoạch. Thiên Vương tương kế tựu kế, mượn tiệc cung đình làm cái bẫy, cố ý thả cho bọn Trần Vĩnh Niên xông vào cung, rồi mới đóng cửa diệt sạch, quét sạch đám loạn đảng.
Đến lúc này, phe phái Trần Vĩnh Niên ngoại trừ Vũ Văn Kính đã bị đuổi về quê cũ, những kẻ cầm đầu còn lại đều đã quy phục hoặc bị tiêu diệt.
Đêm nay trong thành thiết quân luật để truy bắt tàn dư.
Tạ Ẩn Sơn giãn lông mày, cười lớn:
– Hóa ra là vậy! Đám Trần Vĩnh Niên chẳng qua chỉ nhờ thời thế mà lập được chút công lao, lại dám đùa giỡn quyền mưu trước mặt Thiên Vương, đúng là tự tìm đường chết!
Đám quân sĩ sau cửa thành cũng cười theo, không khí bỗng trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Phía trên gò cao, bóng dáng đơn độc ấy khẽ thả lỏng đôi vai đang căng cứng. Hắn buông lỏng bàn tay đang nắm chuôi kiếm.
– Đều tại ti chức cả, chuyện bé xé ra to, phái người báo tin sai, khiến Tín Vương phải lo lắng!
Tạ Ẩn Sơn xua tay: – Ngươi làm đúng bổn phận, đáng được khen thưởng mới phải.
– Đa tạ Tín Vương không trách tội. Thiên Vương hiện đang ở trong thành, mời ngài vào trong điện ạ!
Tạ Ẩn Sơn đang định vào thành thì sực nhớ ra, quay đầu lại thấy Bùi Thế Du đã quay đầu ngựa rời đi từ lúc nào.
Gã vội vàng đuổi theo một đoạn, thấy bóng người phía trước không hề ngoảnh đầu lại, tiếng vó ngựa dần xa trên đường rồi biến mất hoàn toàn.
Tạ Ẩn Sơn đành phải dừng lại, trầm ngâm một lát rồi quay vào thành, phi ngựa thẳng tới cung thành. Quân vệ mở cổng, gã xuống ngựa, đi nhanh vào trong.
Cung thành đã được quét dọn, nhưng giữa những khe gạch trên quảng trường vẫn còn loang lổ vết máu đỏ sẫm. Gã đi qua đó, theo quân vệ đến chỗ nghỉ của Thiên Vương rồi dừng lại, chờ một lát thì Chu Cửu ra hiệu mời vào.
Tạ Ẩn Sơn bước nhanh vào điện.
Trong điện nến tàn hiu hắt, càng làm nổi bật vẻ trống trải. Thiên Vương nhắm mắt, vạt áo nửa mở, mũ quan nghiêng lệch, đang nằm nghiêng trên một chiếc sập. Trên bàn, bên cạnh bình rượu là một chiếc chén vàng đổ nghiêng.
Tạ Ẩn Sơn nhất thời không dám lên tiếng. Đang do dự thì nghe thấy giọng nói trầm đục của Thiên Vương:
– Bị dọa cho phải chạy suốt đêm về đây à?
Tạ Ẩn Sơn ngẩng lên, thấy ông mở mắt, chống tay ngồi dậy.
Ánh nến phản chiếu chút rượu thừa trên bàn, hắt lên đôi mắt vằn tia máu của ông những bóng hình lay động. Nét mặt Thiên Vương hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Tạ Ẩn Sơn hành lễ: – Ti chức biết Thiên Vương xưa nay tính toán không hề sai sót, chỉ là theo phép mà về thôi.
Thiên Vương đưa tay xoa thái dương, dường như không muốn nhắc thêm về cuộc chém giết vừa kết thúc.
– Con bé đó thế nào rồi? Lão Thiên sư đó có giúp được gì không?
Thiên Vương nhận lấy chiếc khăn vải vừa vắt khô từ tay A Đại, vừa lau mặt vừa hỏi.
– Nhờ phúc của Thiên Vương, Thiên sư đã tìm được linh dược, Công chúa đã tai qua nạn khỏi, nhưng cần điều dưỡng từ từ nên đã theo Thiên sư về Chung Nam rồi ạ. Muốn khỏe hẳn chắc cũng phải mất một thời gian.
– Lần này nếu không có Thiên sư ra tay, Công chúa thực sự nguy kịch. – Tạ Ẩn Sơn nhìn sắc mặt ông, rồi nói thêm một câu.
Thiên Vương hừ lạnh:
– Chỉ là một lão già chuyên lừa đảo mà thôi! Nếu Cô thực sự chấp nhặt với lão ta thì lão làm gì còn sống đến hôm nay! Nếu đã có chút tác dụng thì cứ mặc kệ lão ta đi.
Tạ Ẩn Sơn thấy ông không có ý định truy cứu tội của Thiên sư nữa, cũng không dám hỏi vì sao Thiên sư lại chọc giận ông, chỉ nói:
– Là Thiên Vương khoan dung. Tin rằng lão Thiên sư sau bài học này sẽ biết đường hối cải…
Thiên Vương mất kiên nhẫn phất tay:
– Đừng nhắc đến lão ta nữa! Ngươi hãy kể lại quá trình chuyến đi cho Cô nghe đi!
Tạ Ẩn Sơn bèn thuật lại việc cả đoàn vào núi như thế nào, vì địa chấn mà lạc đường ra sao, rồi việc huynh trưởng Bùi gia đã kịp thời gửi bản đồ lăng mộ đến, hỗ trợ tìm ra Lăng Sơn và lấy được linh dược một cách thuận lợi.
Ánh mắt Thiên Vương khẽ động, dường như đang trầm tư:
– Bùi gia qua các đời, tại sao lại đặc biệt cất giữ một tấm bản đồ Lăng Sơn?
Tạ Ẩn Sơn lập tức nhớ đến một lời đồn, nhưng không muốn nhắc tới, bèn nói không biết.
– Thế Tông Đế Hậu có đức, nơi an nghỉ của Người không thể để người ngoài quấy rầy nữa. Việc này ngươi hãy đích thân đi làm, nhất định phải phong tỏa hoàn toàn lối vào, vĩnh viễn ngăn cách. – Thiên Vương đột ngột hạ lệnh.
Tạ Ẩn Sơn sững người, sau đó lập tức vâng lệnh.
Thiên Vương nói thêm vài câu rồi bảo:
– Không còn sớm nữa, ngươi vất vả đi đường về chắc cũng mệt. Ở đây không còn việc gì, ngươi hãy lui về nghỉ ngơi đi.
Nói xong, ông tự tay cầm bình rượu lên rót một chén.
A Đại đứng bên cạnh nói nhỏ: – Thiên sư đã dặn không được uống nhiều ạ.
Thiên Vương không ngẩng đầu, chỉ liếc mắt: – Lão ta thì biết cái gì! Uống hết chén này Cô sẽ ngủ. Các ngươi lui xuống cả đi!
Tạ Ẩn Sơn bước tới một bước:
– Thiên Vương không hỏi Bùi gia nhị lang lúc này đang ở đâu ạ?
Bàn tay cầm chén rượu của Thiên Vương bỗng khựng lại, ông ngước mắt nhìn sang: – Có gì mà hỏi? Nó đi đâu liên quan gì đến Cô.
Giọng ông bình thản, không vui không giận.
– Lúc ti chức nhận được tin Tân Thành có biến liền quay về, không dám mời cậu ấy giúp sức cho Thiên Vương, nhưng chính cậu ấy lại tự mình cùng ti chức quay về đây. Vừa rồi ở ngoài cổng thành, phát hiện chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió, cậu ấy liền rời đi rồi ạ.
Cánh tay bưng chén rượu của Thiên Vương bỗng khựng lại giữa không trung. Bỗng nhiên, “keng” một tiếng, chiếc chén vàng lăn khỏi bàn, rượu hổ phách đổ lênh láng làm ướt mấy quyển sách bên cạnh.
Thiên Vương bật dậy, chân trần dẫm lên nền gạch vàng lạnh giá.
– Ngươi nói gì? Nó… nó tự mình tới đây?
Chòm râu của ông run rẩy, giọng nói không còn vững vàng.
– Lang quân phi ngựa nhanh, nhưng lúc này chắc mới đi chưa xa, tầm hai ba mươi dặm thôi ạ. – Tạ Ẩn Sơn cố giữ giọng bình thường nói.
Gã còn chưa nói hết câu, Thiên Vương đã lảo đảo lao ra ngoài, vạt áo buông xõa kéo lê dưới đất, làm đổ cả một giá nến.
– Thiên Vương bá bá! Người còn chưa xỏ giày ạ! – A Đại ôm đôi ủng đuổi theo phía sau.
Dưới ánh lửa chập chờn, bóng người kia đã ra khỏi điện.
Tạ Ẩn Sơn đuổi theo, thấy Thiên Vương chân không bước xuống thềm đá, hét lớn với Chu Cửu đang kinh hoàng chạy tới: – Chuẩn bị ngựa! Chuẩn bị ngựa nhanh! Cô phải ra khỏi thành!
Tiếng hét lớn của ông làm lũ quạ dưới hiên giật mình vỗ cánh bay vào bóng đêm. Cả khu vực bỗng trở nên náo loạn.
Chu Cửu vội vàng dắt ngựa ra, Thiên Vương giật lấy dây cương, tung người lên ngựa, phi thẳng ra cửa cung, chạy về hướng cửa thành.
Ánh trăng soi sáng con đường lớn ngoài thành. Ông phi ngựa một hơi hơn bốn mươi dặm, tại một khúc quanh ven sông, thấy một nhóm người đang dừng chân nghỉ ngơi. Hơn chục tùy tùng, có người đang cho ngựa uống nước, chờ hồi sức để tối nay tiếp tục lên đường; có người đang lấy nước bên bờ sông, duy chỉ không thấy bóng Bùi Thế Du đâu.
Thiên Vương nhìn lên bãi cỏ sườn núi, cuối cùng cũng tìm thấy bóng người ấy.
Hắn đang ngồi xếp bằng, quay lưng lại, lặng lẽ ngồi trên bãi cỏ ven sông. Con ngựa của hắn đang thong thả vẫy đuôi bên cạnh.
Đám Hầu Lôi thấy bóng người trên ngựa dừng lại thì kinh ngạc vô cùng, đồng loạt nhìn sang.
Hắn dường như cảm nhận được điều gì đó, quay đầu lại. Khi ánh mắt chạm nhau từ xa, hắn sững người, nét mặt căng thẳng, ngay lập tức tung người lên ngựa.
– Chờ đã!
Thiên Vương đã phi ngựa tới trước mặt, chặn đường hắn đi.
Bùi Thế Du dừng ngựa, mím chặt môi, ánh mắt quét qua đôi chân trần của ông.
Thiên Vương tự biết bộ dạng mình nhếch nhác, chuyện đó cũng thôi đi. Nhưng trước tình cảnh như thế này, lẽ ra phải là ông lên tiếng trước, vậy mà trong lòng lại bỗng trở nên mơ hồ, tựa như chính ông cũng không rõ vì sao mình lại đuổi theo đến tận đây.
Hơi rượu men dọc đường dần hóa thành mồ hôi, túa ra đầm đìa, chảy dài khắp người.
Sau một hồi nghẹn lời, thấy thuộc hạ Bùi gia vây quanh đều đang nhìn mình, ông bỗng ngửa mặt cười lớn:
– Không có gì! Cô đến là muốn nói với các vị một tiếng, chuyến đi này chỉ cần ở trong địa phận Cô quản lý, bất cứ dịch trạm nào dọc đường, hễ cần là có thể đổi ngựa nhanh, lương thực sẽ được cung cấp đầy đủ!
Hầu Lôi và mọi người sửng sốt, không ngờ ông y phục xộc xệch, chân không, một mình cưỡi ngựa đuổi theo suốt đường dài, lại chỉ vì một chuyện như thế. Nỗi khổ đi đường không ai rõ hơn họ, có được nguồn cung này thì đúng là cầu còn không được.
Hầu Lôi cảm tạ Thiên Vương hào sảng, nhưng lại không dám tự ý quyết định, bèn nhìn Bùi Thế Du, thấy hắn dường như cũng sững sờ.
Thiên Vương nói xong, không dừng lại thêm, liền kéo cương xoay đầu ngựa, lướt qua bên cạnh Bùi Thế Du, rồi thúc ngựa, men theo con đường cũ mà quay về.
Vòng trở lại khúc quanh bên sông, đợi đến khi người phía sau không còn trông thấy mình nữa, ý cười trên mặt Thiên Vương chợt tan biến. Ông đón gió xoa nhẹ trán, khẽ quát một tiếng với chiến mã, đang định quay lại thì phía sau bỗng vang lên từng tràng tiếng vó ngựa dồn dập.
Thiên Vương ngoảnh đầu lại, liền thấy chính thiếu niên kia một mình đuổi theo tới.
Bùi Thế Du nhảy xuống ngựa, không nói một lời, sải bước đến bên cạnh Thiên Vương, cởi đôi ủng từ chân mình ra, lần lượt xỏ vào đôi chân trần của Thiên Vương.
Thiên Vương sững sờ.
– Đa tạ ông!
Xong xuôi, hắn chân trần giẫm đất, lùi lại một bước, thân hình chùng xuống, hai tay ôm quyền trước ngực, trịnh trọng thi lễ với đối phương, rồi xoay người lên ngựa, phi nhanh mà đi.