Câu Lạc Bộ Thiên Tài
Chương 29: Ván cược lớn (2)
Câu Lạc Bộ Thiên Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đồng thời tôi cam đoan với cô, số tiền Đại Kiểm Miêu cần, tôi sẽ giúp anh ta giải quyết ổn thỏa. Ân oán giữa hai người đến đây là kết thúc. Ai cũng vì lợi ích mà đến, vậy thì đường ai nấy đi, đừng làm khó nhau.
Những điều kiện Lâm Huyền đưa ra đã đủ chân thành. Trong tình thế nắm đằng chuôi, hắn hứa sẽ không làm hại CC, còn thay cô giải quyết ân oán với Đại Kiểm Miêu, thể hiện sự nghĩa khí đến cùng. Đổi lại, hắn chỉ cần một câu trả lời, chẳng đáng là bao.
CC cũng là người biết nhìn thời thế. "Anh muốn biết câu trả lời gì?" Cô ta nhẹ giọng hỏi.
Lâm Huyền kéo sợi dây thun sau gáy. Sau đó, hắn từ từ tháo mặt nạ Ultraman xuống... Hít một hơi thật sâu, hắn nhìn CC chân thành hỏi:
"Cô có quen tôi không?"
"Không quen." CC lắc đầu.
"Hay nói cách khác, trước đây cô đã từng gặp tôi, hay nghe nói về tôi chuyện gì chưa?"
"Chưa." CC lại lắc đầu.
Lâm Huyền gãi gãi thái dương:
"Vậy đổi cách hỏi khác, sau khi nhìn thấy tôi, nghe thấy giọng nói của tôi, cô có nhớ ra chuyện gì không? Hay một người nào đó? Hay một trải nghiệm nào đó?"
"Có phải cô có cảm giác gì đó khiến cô nhìn tôi khác với những người khác không? Ví dụ như, cô có thể tùy tiện giết Đại Kiểm Miêu bên cạnh, nhưng lại không giết tôi."
Phụt——
Ngay cả Đại Kiểm Miêu đang tức giận cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Hắn ta được đào tạo chuyên nghiệp, bình thường sẽ không cười ra tiếng trong tình huống căng thẳng như thế này, trừ khi thực sự không thể kiềm chế. Giống như diễn phim truyền hình tình cảm vậy! Thật sến sẩm!
Thế nhưng...
Ngoài dự đoán của cả hai người.
CC nghe xong lời Lâm Huyền nói, vậy mà lại không có bất kỳ phản ứng gì! Cô ta không dứt khoát lắc đầu như vừa rồi, cũng không cười nhạo giống Đại Kiểm Miêu, thậm chí không có một chút biểu cảm nào thay đổi! Hoàn toàn không có, dù chỉ một chút. Lúc này, CC giống như một khúc gỗ im lặng, đôi mắt lạnh lùng sau lớp mặt nạ, lặng lẽ nhìn Lâm Huyền... không nói một lời nào.
Bingo.
Lâm Huyền nheo mắt lại.
Hắn biết... lần này, cuối cùng cũng đã hỏi đúng trọng tâm rồi.
CC này chắc chắn là nhìn vật nhớ người, nhìn thấy hắn thì nhớ ra điều gì đó. Cho nên mới cứu hắn trong hai giấc mơ trước đó và bất kể hắn có làm gì cũng không giết hắn. Câu trả lời đã gần như hiện rõ rồi!
"Nói mau!!!"
Đại Kiểm Miêu gào thét.
Thế nhưng.
Sự im lặng cứ kéo dài.
CC vẫn không nói. Đôi môi đỏ mím chặt, không thốt một lời.
"Mẹ kiếp cô—"
Đại Kiểm Miêu nghiến chặt răng, sự kiên nhẫn đã đến cực hạn!
Lâm Huyền thở dài, cau mày nhìn CC:
"Câu trả lời này quan trọng hơn cả mạng sống của cô sao?"
"Hừ..."
CC hừ lạnh một tiếng, cười khẩy:
"Còn phải xem anh có bản lĩnh lấy mạng tôi không đã."
"Đệt mẹ!!! Xem thường Đại Kiểm Miêu tôi à! Ông đây bắn chết cô ngay bây giờ!"
Đại Kiểm Miêu hoàn toàn không thể nhịn được nữa!! Hắn ta nhảy dựng lên! Tay phải dùng sức! Ấn chặt nòng súng vào thái dương CC!
CC từ từ giơ hai tay đầu hàng, đặt tay lên sau gáy.
"Đại Kiểm Miêu." Cô ta nhẹ giọng nói.
"Á!!" Đại Kiểm Miêu tức đến nỗi không còn ra hình người.
"Mặc dù trong kho ngân hàng này không có tiền, nhưng tôi không lừa anh. Trong két sắt bên kia có thứ anh cần hơn."
"Cô... cô nói gì?"
Thoáng chốc, đồng tử Đại Kiểm Miêu co lại, hắn ta hoảng hốt:
"Có, có thứ tôi cần hơn?"
CC mỉm cười, nhìn Đại Kiểm Miêu đầy hứng thú:
"Anh nghĩ kỹ đi, nếu trong két sắt không có thứ anh muốn, tại sao tôi phải hợp tác với anh? Tôi mở két sắt đó, vừa là vì tôi, cũng là vì anh."
Trong nháy mắt!
Đại Kiểm Miêu như bừng tỉnh!
"Thư... thư mời!" Hắn ta hét lên:
"Cô nói! Trong két sắt đó... có một lá thư mời [Câu Lạc Bộ Thiên Tài]!!"
CC cười mà không nói gì.
"Đừng tin cô ta, Kiểm ca!"
Thấy Đại Kiểm Miêu mất kiểm soát cảm xúc, đầu óc quá tải, Lâm Huyền vội vàng hét lên:
"Cô ta vẫn đang lừa anh! Cô ta vốn không biết trong két sắt có gì! Cô ta không biết đâu!"
"Anh dám cược không?" CC nhìn chằm chằm Đại Kiểm Miêu:
"Đây là cơ hội duy nhất của anh."
Khuôn mặt Đại Kiểm Miêu đỏ bừng, xanh lè, tím tái, mồ hôi đầm đìa! Hắn ta nhìn trái nhìn phải, nhìn CC, nhìn Lâm Huyền rồi lại nhìn két sắt. Hoàn toàn không biết nên tin ai!
Bùm!!!
Một tiếng súng nổ chói tai vang lên! Đầu Đại Kiểm Miêu nổ tung như một quả dưa hấu! Xác chết hắn ta ngã thẳng cẳng! Lâm Huyền không khỏi ngả người ra sau...
Chỉ thấy mái tóc dài của CC tung bay trong không trung. Dải lụa đỏ buộc tóc vừa rồi từ từ rơi xuống... Trên tay cô xuất hiện thêm một khẩu súng.
Trong mái tóc búi của cô, vậy mà lại giấu một khẩu súng!
Thịch.
Xác chết của Đại Kiểm Miêu đập mạnh xuống đất.
CC giơ khẩu súng trên tay rồi từng bước từng bước tiến về phía Lâm Huyền——
"Anh đoán xem tôi có giết anh không?"