Thiêu Đốt Khế Thân
Chương 8: Trả lại ngọc bội
Thiêu Đốt Khế Thân thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
8
Tạ Dụng kéo tay tôi: "Tỷ tỷ, cùng đi với ta đi, mấy hôm rồi tỷ chưa ra khỏi cửa đấy."
Tôi do dự giây lát: "Được rồi."
Trong tiệm hương liệu, Tạ Dụng chẳng mấy chốc đã bị những túi thơm rực rỡ hoa lệ làm mê mẩn, hoàn toàn quên mất mục đích ban đầu.
Tôi tựa vào thân cây bên bờ sông, xem như tranh thủ nhàn rỗi một hồi.
Bên sông có một bóng người quen quen.
Tôi định thần nhìn kỹ, thì ra là Lưu Hành.
Bên cạnh hắn, dường như là tiểu thư nhà họ Tống.
Tống tiểu thư hất tay hắn ra, giận dữ bước về phía trước.
Tôi âm thầm mắng một câu: Mặt dày vô sỉ.
Đã thế mà còn mặt dày tới gần tiểu thư người ta.
Hai người dần đi về phía tôi.
Tôi vội nghiêng người, nấp sau thân cây.
Tống tiểu thư đi rất nhanh, Lưu Hành phải lúp xúp chạy theo.
Chẳng mấy chốc đã tới nơi tôi ẩn mình.
Tống tiểu thư thấy tôi, sắc mặt lạnh như sương: "Lưu Hành, ngươi nói cho hay lắm, hóa ra hôm nay tới đây là để gặp ả ta sao?!"
Lưu Hành trông thấy tôi, kinh ngạc há miệng.
Tôi hất cằm về phía cửa tiệm, thản nhiên giải thích: "Tam tiểu thư, ta theo thiếu gia Tạ phủ ra ngoài mua đồ."
Tống tiểu thư dường như chẳng tin, hừ lạnh một tiếng định bỏ đi.
Nhưng Lưu Hành lại đứng không nổi nữa.
Hắn cố ý cao giọng: "Xuân Dung, ta muốn cưới nàng làm chính thất! Về dung mạo, nàng tuy kém cô nương Mẫu Đan đôi phần, nhưng hơn xa Tống Cẩm này!"
Sắc mặt tiểu thư Tống đỏ bừng vì giận, quay đầu mắng: "Ngươi quá đáng lắm rồi!"
Nàng là tiểu thư khuê các nhà danh gia vọng tộc.
Đâu thể nào đấu lời với tên công tử vô lại mặt dày kia?
Lưu Hành nhìn tôi, trên mặt mang vẻ trêu tức: "Xuân Dung, ta không cưới nàng ấy nữa. Ngươi theo ta về làm thiếu phu nhân của Lưu gia đi!"
Tôi đưa tay ra.
Lưu Hành vui mừng, toan nắm lấy.
Tôi liền đặt vào lòng bàn tay hắn một vật.
Chính là khối ngọc bội hắn từng đưa tôi lúc rời khỏi Tạ phủ, dặn nếu hối hận thì cầm về tìm hắn.
"Không cần nữa, trả lại cho ngươi." Tôi nói, "Ta vĩnh viễn sẽ không đến tìm ngươi."
Sắc mặt Lưu Hành chợt cứng đờ.
Tôi rút tay lại, mỉm cười với tiểu thư Tống: "Tam tiểu thư ra ngoài không mang theo nha hoàn sao?"
Khuôn mặt nàng đỏ bừng, mắt ngân ngấn lệ: "Tiểu Uyên bị tên tiểu tư của Lưu Hành giữ chân lại rồi!"
"Không sao, ta đưa tiểu thư hồi phủ."
Tôi kéo tay nàng rời đi.
Lưu Hành muốn đuổi theo, bị Tạ Dụng chặn lại.
Phía sau vang lên tiếng hắn tức tối quát tháo: "Nha đầu ta không cần, các ngươi lại coi như trân bảo mà thờ phụng?"
Tạ Dụng cũng không chịu kém: "Ngươi không cần, nhưng tỷ tỷ Xuân Dung ta còn chẳng thèm ngó tới ngươi!"
Tống tiểu thư cố nén, rồi lại không nhịn được, nước mắt rơi lã chã.
Tôi nghiêng người che mặt nàng, sợ bị người đi đường thấy: "Hôm nọ, sau khi ta rời khỏi Lưu phủ, có gặp Thu Nguyệt – một nha hoàn khác của Lưu Hành. Nàng ta bảo ta, thiếu gia là vì thích ta nên mới thường xuyên trêu chọc, không hề chán ghét gì."
Tống tiểu thư nhìn tôi, không hiểu tôi nói vậy là có ý gì.
"Người ta bảo thiếu gia nhìn ta một cái là phúc phần, nhưng ta chẳng thấy thế. Ta chưa từng làm gì sai, cớ sao phải chịu đựng hắn giễu cợt?"
Tôi đưa nàng một chiếc khăn sạch.
"Tam tiểu thư, Lưu Hành ngạo mạn vô lễ, hắn đối với tiểu thư vô lễ dây dưa, là hắn sai, không phải tiểu thư kém cỏi chi cả. Xin tiểu thư đừng để hắn làm nhiễu loạn tâm trí."
Cây chi tử trồng trước thư phòng của Tạ Đông Lăng, đã trổ hoa.
Trước khi khởi hành đến Vân Châu, tôi hái một ít làm túi thơm.
Ngày lên đường, trời trong mây tạnh, một đường đi đi nghỉ nghỉ, cuối cùng cũng đến Vân Châu.
Tạ Dụng mặt mày ủ rũ: "Cả người như sắp tan ra từng khúc rồi!"
Tạ Đông Lăng cười chê hắn không ra gì.
Trong tiệc tẩy trần, có hai cô nương trẻ tuổi, dáng dấp xinh xắn, đứng bên cạnh Tạ Đông Lăng.
Một người muốn rót rượu, một người muốn gắp thức ăn.
Tạ Dụng uống ngà ngà, vẫn không quên quay sang nói nhỏ với tôi: "Hai vị ấy là tiểu thư nhà phó quan phủ họ Lưu đấy."
Thật là hiếm thấy.
Chúng ta làm nô tài thì sống chết tìm cách chuộc thân.
Bọn họ lại gấp gáp đưa con gái đi hầu người.
Tạ Đông Lăng mặt lạnh, nghiêng người tránh chén rượu nàng kia đưa tới.
Phó quan phủ họ Lưu đưa mắt ra hiệu, hai cô nương lập tức lui xuống.
"Tỷ tỷ Xuân Dung, mau ăn đi." Tạ Dụng dùng khuỷu tay hích tôi, "Tiểu thúc dặn ta phải chăm sóc tỷ cho thật tốt!"
Sau khi dọn đến nha phủ mới, mỗi ngày đều có người đưa lễ vật tới.
Của ai đưa thì nhận, của ai không nên nhận, không nên nhận thì trả thế nào–
Tạ Đông Lăng đều từng dặn tôi rõ ràng.
Nhân tình thế sự, đúng là môn học sâu rộng.
Tạ Dụng mỗi khi nghe thấy liền bịt tai bỏ chạy.
Nhưng đó là bổn phận của tôi.
Tôi tỉ mỉ nhớ kỹ từng điều một.