Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa
Kỳ Bất Nghiên ra tay
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Tuế An bản năng sợ hãi những loại côn trùng rắn rết. Nếu không phải trên cổ vẫn đang bị một thanh trường đao kề sát, nàng hẳn đã lùi lại vài bước, trốn vào trong góc rồi.
Vì rắn đỏ vốn hiếm gặp, những người có mặt ở đó không hẹn mà cùng nhìn về phía nó. Sau đó, họ mới thận trọng dò xét thiếu niên vừa đột ngột xuất hiện, rồi lại thấy thêm một con rắn đen từ sau lưng hắn bò ra.
Hai con rắn dường như hiểu được lòng người, cứ như muốn được một bữa no bụng, chằm chằm nhìn xuống dưới lầu.
"Tê tê tê."
Con rắn ngẩng đầu, cái lưỡi đỏ chót thoắt ẩn thoắt hiện.
Kỳ Bất Nghiên lười biếng tựa vào lan can cầu thang lung lay sắp đổ. Vài bím tóc rủ xuống trước ngực, chuông bạc khẽ đung đưa. Đôi mắt hắn trong veo như lưu ly, đầu ngón tay tùy ý đặt trên tay vịn.
Bò cạp, rết và các loại cổ trùng khác dường như nhận được sự cho phép của chủ nhân, men theo đai bảo vệ cổ tay hắn mà bò ra ngoài.
Mã tặc rốt cuộc vẫn là mã tặc, chuyện đốt g.i.ế.c cướp bóc làm nhiều rồi, sao có thể sợ một thiếu niên trông có vẻ chẳng lớn là bao? Một tên gân cổ lên nói: "Chuyện này không liên quan đến ngươi, bớt lo chuyện bao đồng, cái mạng nhỏ..."
Kỳ Bất Nghiên nghiêng đầu nhìn kẻ vừa lên tiếng. Đồ trang sức bạc trên tóc hắn va vào nhau, lại vang lên. Đinh, đinh, đinh.
Làn da hắn rất trắng, ngũ quan trong màn đêm lại càng thêm diễm lệ, tựa như một quái vật xinh đẹp thu hút người khác. Đuôi lông mày hắn khẽ nhướng, ánh mắt đọng lại, giọng điệu ôn hòa vô hại: "Ngươi muốn nói là, cái mạng nhỏ không giữ được?"
Đám mã tặc cho rằng không thể thua kém về khí thế, hừ lạnh một tiếng. Khuôn mặt rậm rạp râu ria khiến bọn chúng trông vô cùng hung thần ác sát: "Biết là tốt."
Kỳ Bất Nghiên gật đầu.
"Ta không định lo chuyện bao đồng."
Tên mã tặc dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn hắn, đang phán đoán xem lời nói của hắn đáng tin đến mức nào.
Hạ Tuế An tức khắc cảm thấy hy vọng vụt tắt, không muốn cứ thế mà c.h.ế.t đi. Nàng do dự không biết có nên mở lời cầu xin thiếu niên đang đứng ở góc cầu thang kia giúp đỡ hay không. Nhưng cho dù cầu xin hắn, liệu đối phương có đồng ý không? Người này đã nói sẽ không lo chuyện bao đồng rồi.
Thế nhưng ngay sau đó, Kỳ Bất Nghiên lại khẽ nói: "Nhưng ta vừa nói rồi, các ngươi làm ồn đến ta."
Tên mã tặc không hiểu ra sao, lười nói nhảm với hắn. Hắn hung tợn trừng mắt một cái, nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất: "Thì đã sao? Không g.i.ế.c ngươi, bọn ta đã coi như là đại phát từ bi rồi, còn không mau cút."
Kỳ Bất Nghiên bước nốt những bậc thang còn lại, giống như một đứa trẻ tùy hứng, dùng chiếc giày ống đá đá vào đầu con rắn đỏ: "Các ngươi không xin lỗi ta sao?"
Cái đầu bẹt bẹt của con rắn đỏ tủi thân run lên một cái.
Mã tặc: "Xin lỗi cái gì?"
Hắn cười một cái: "Nói xin lỗi về việc các ngươi làm ồn đến ta ấy."
"Ta xin lỗi ông nội ngươi... Á!"
Con rắn đỏ vừa nãy còn ở dưới đất đã bị Kỳ Bất Nghiên đá bay. Đầu rắn vừa vặn nhét vào miệng tên mã tặc đang c.h.ử.i bới. Con rắn thuận thế bắt đầu c.ắ.n vào khóe miệng gã, nọc độc nhanh chóng thấm vào da thịt, gây lở loét.
Tên mã tặc không thốt ra được chữ nào nữa.
Kỳ Bất Nghiên bình tĩnh nhìn cảnh này: "Đã không xin lỗi, vậy thì đi c.h.ế.t đi."
Trong sự dịu dàng lại mang theo sự vô tình lạc lõng đến rợn người.
Hạ Tuế An giật mình hoảng sợ, ngã ngồi xuống đất. Bởi vì kẻ đang bị rắn đỏ gặm c.ắ.n chính là tên mã tặc đang dùng đao kề cổ nàng. Khoảng cách quá gần, Hạ Tuế An thậm chí còn nghe thấy tiếng rắn c.ắ.n vào thịt.
Nổi hết da gà.
Tên mã tặc bị rắn đỏ c.ắ.n đã c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể nhanh chóng khô quắt lại, như thể bị hút cạn tinh huyết.
Bà lão cũng nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.
Những tên mã tặc khác lúc này mới hoàn hồn, vung đao xông lên. Chiêu thức của bọn chúng tàn độc, mỗi một chiêu một thức đều nhắm vào chỗ hiểm đoạt mạng.
Kỳ Bất Nghiên lùi lại vài bước: "Các ngươi đợi một chút, để chúng ăn no trước đã, coi như là lời xin lỗi của các ngươi, như vậy chẳng lẽ cũng không được sao?"
Đám mã tặc đâu còn nghe lọt tai lời hắn nói.
Bọn chúng gầm lên: "Nạp mạng đi!"
Kỳ Bất Nghiên ung dung đưa tay lên môi, thành thục huýt sáo một tiếng.
Hàng trăm hàng ngàn con trùng ẩn cánh, vốn dĩ nên trú đông ở nơi ấm áp, không biết từ đâu bay ra, tập kích bọn chúng. Loại trùng ẩn cánh có kịch độc khiến bọn chúng toàn thân sưng đỏ, chóng mặt, tay chân bủn rủn đến mức không cầm nổi trường đao.
Hạ Tuế An tuy sợ hãi, nhưng vẫn chắn trước mặt bà lão. Thấy con rắn đen bò lên chân mình, nàng suýt chút nữa trợn trắng mắt ngất đi.
Lưỡi rắn tê tê l.i.ế.m qua mắt cá chân Hạ Tuế An, trơn tuột.
Rắn đen không c.ắ.n xuống.
Cơ thể Hạ Tuế An cứng đờ. Nàng muốn hất con rắn đen ra nhưng không có gan đó, ai dám đảm bảo nó sẽ không nhanh hơn một bước mà c.ắ.n nàng? Bà lão bị nàng chắn phía sau nên không nhìn thấy con rắn đen đang chậm rãi bò lên người nàng.
Mãi cho đến khi rắn đen bò lên vai Hạ Tuế An, bà lão mới nhìn thấy, kinh hãi thất sắc, muốn giúp nàng đẩy nó ra: "Rắn ở trên người con!"
"Bà ơi khoan đã." Giọng Hạ Tuế An run rẩy. Con rắn này đến giờ vẫn chưa c.ắ.n nàng, tốt nhất là đừng chọc giận nó thì hơn.
"Nó không c.ắ.n con." Nàng không kìm chế được nỗi sợ hãi, giọng đã mang theo tiếng nấc nghẹn. Tuy chưa khóc, nhưng nói lời này chẳng có chút sức thuyết phục nào, bà lão cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Đám mã tặc mất đi khả năng phản kháng, lần lượt bị Kỳ Bất Nghiên dùng chính thanh trường đao của chúng cắt cổ. M.á.u tươi phun ra b.ắ.n xuống sàn nhà, khiến đám cổ trùng bò ra hưng phấn không thôi.
Hắn ném thanh trường đao dính m.á.u xuống, dùng nước vẫn còn đang được hâm nóng trên lò than để rửa tay.
Trước đây có lẽ hắn cũng từng làm chuyện tương tự. Nếu không thì động tác cũng chẳng thành thục đến thế.
Ánh sáng lờ mờ, Hạ Tuế An không nhìn rõ bộ y phục màu chàm của thiếu niên dính bao nhiêu máu. Nàng chỉ có thể thấy ngón tay hắn nhúng vào nước ấm thon dài trắng nõn, khớp xương rõ ràng, đẹp tựa ngọc quý.
Đợi rửa tay sạch sẽ, Kỳ Bất Nghiên nhìn về phía Hạ Tuế An. Nàng căng thẳng nuốt nước bọt: "Xin lỗi."
Hắn dường như có chút ngạc nhiên.
"Ngươi nói xin lỗi với ta?"
Hạ Tuế An cố gắng không nhìn con rắn đen trên vai: "Xin lỗi, ban nãy chúng ta làm ồn đến huynh, huynh có thể đừng g.i.ế.c ta và bà ấy không?"
Kỳ Bất Nghiên đi về phía nàng, ngón tay vẫn còn nhỏ nước chạm nhẹ vào đầu con rắn đen: "Ngươi nói xem ngươi bò lên người nàng làm gì, dọa đến nàng rồi –– ngươi cảm thấy ta là kẻ lạm sát người vô tội?"
Câu sau là hỏi Hạ Tuế An.
Rắn đen lấy lòng dùng lưỡi l.i.ế.m chủ nhân, nhưng vẫn không chịu rời khỏi người nàng, nó thích mùi hương này.
Hạ Tuế An lắc đầu như trống bỏi, lập tức đáp: "Ta không cảm thấy huynh là kẻ lạm sát người vô tội, ta còn phải cảm, cảm tạ huynh nữa."
Nàng không muốn nhìn thấy lũ côn trùng rắn rết trước mặt nữa, cúi gằm đầu xuống, dây lụa và tóc dài rũ xuống che khuất khuôn mặt.
"Cảm tạ ta? Ta đâu có giúp ngươi."
Kỳ Bất Nghiên nhìn thẳng vào Hạ Tuế An. Thiếu nữ y phục mỏng manh, trên đầu còn có một lỗ m.á.u do bị người ta đập vào. Mặc dù m.á.u đã đông lại, cũng không dám tưởng tượng lúc đó nàng bị thương nặng đến mức nào. Vết thương làm tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, trông thật đáng thương. Nhưng mà... chuyện này thì liên quan gì đến hắn chứ?
Kỳ Bất Nghiên co ngón tay lại, gõ một cái lên đầu rắn đen, ôn hòa cười nói: "Mày nếu còn không quay lại, vậy thì c.h.ế.t luôn trên người nàng đi."
Hạ Tuế An chợt ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt hồ ly với đuôi mắt hơi xếch lên của thiếu niên. Mái tóc dài của hắn như thác đổ, đen nhánh tự nhiên, trời sinh hơi xoăn nhẹ, phần tóc không tết thành bím được buộc hờ hững bằng dây lụa xanh.
Nhìn kỹ thì dung mạo hắn có chút khác biệt với người Đại Chu bọn họ, nhưng chắc chắn là rất đẹp.
Nàng lại không nhịn được mà lùi về sau. Bởi vì nghe thấy hắn nói chữ "c.h.ế.t" một cách nhẹ tênh như vậy, có điều Hạ Tuế An chỉ lùi được một bước thì buộc phải dừng lại.
Con rắn đen đang thè lưỡi ngay bên tai nàng.