Thiếu nữ trong đêm tuyết

Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa

Thiếu nữ trong đêm tuyết

Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Tuế An theo bản năng nhắm chặt mắt.
Con rắn đen trườn dọc cánh tay, xuống đùi nàng rồi bò trở về với Kỳ Bất Nghiên.
Bà lão bước ra từ sau lưng Hạ Tuế An, nhìn hắn với vẻ lưỡng lự. Bà quên nói với Hạ Tuế An rằng trên lầu còn có một thiếu niên mà bà mới cưu mang ngày hôm qua, cũng không ngờ hắn lại biết điều khiển cổ trùng.
Kỳ Bất Nghiên ném hết những xác chết trong khách điếm ra ngoài, một mình ngồi trên quầy tiếp tân, đôi chân dài buông thõng tự nhiên, trang sức bạc trên đôi hài đen khẽ lúc lắc.
Trên y phục của thiếu niên có rất nhiều trang sức bạc và lục lạc, chỉ cần cử động là sẽ phát ra những âm thanh mê hoặc lòng người.
Hắn nói vài câu với bà lão.
Hạ Tuế An không nghe rõ cụ thể hắn nói gì, sự chú ý của nàng hoàn toàn bị đám côn trùng và rắn rết quanh Kỳ Bất Nghiên thu hút. Cảm giác con rắn đen bò qua da thịt, liếm láp đầu ngón tay nàng dường như vẫn còn vương vấn.
Nó khiến nàng có ảo giác mình sắp bị rắn cắn chết, dù nó đã bò đi rồi nhưng nỗi ám ảnh vẫn chưa thể xua tan ngay lập tức.
Hạ Tuế An vốn không muốn nhìn Kỳ Bất Nghiên.
Nhưng lại sợ chỉ cần lơ là một chút, đám sâu bọ rắn rết bên cạnh hắn sẽ bò lên người mình, nàng chỉ đành lén lút nhìn về phía đó. Một con nhện toàn thân ánh lên màu tím, to hơn nhện thường rất nhiều đang nằm phục sẵn trên vai hắn.
Hạ Tuế An vốn sợ cả nhện con, chợt nhìn thấy nhện thì chân tay bủn rủn.
Nhìn mà da đầu tê dại.
Nàng không thay đổi sắc mặt, rón rén dịch ra xa hắn một chút, thu mình lại bên cạnh chậu than, hận không thể khiến mình tàng hình. Sao trên người kẻ này lại có nhiều thứ kỳ quái đến vậy, nếu đoán không sai, tất cả đều là những thứ có thể lấy mạng người.
Đêm khuya, gió lạnh gào thét.
Tuyết trắng tinh khôi bao phủ màn đêm, Vệ thành vẫn không một bóng người, tĩnh mịch đến đáng sợ.
Chỉ có khách điếm là sáng lên ánh đèn yếu ớt.
Hạ Tuế An bắt đầu ngủ gà ngủ gật, bà lão bảo nàng lên phòng tầng hai nghỉ ngơi nhưng Hạ Tuế An không chịu, tối nay nàng không muốn ở riêng một mình.
Bà lão cũng không khuyên nữa, ba người nghỉ ngơi ở đại sảnh khách điếm có lẽ lại là lựa chọn tốt nhất. Khách điếm không còn nhiều than củi, chỉ còn một chậu, để ở đại sảnh thì không thể mang lên phòng riêng.
Than củi cháy tí tách.
Đại sảnh tương đối yên tĩnh, hai mắt Hạ Tuế An díp lại, mí mắt nặng trĩu, đầu nghiêng sang một bên, suýt chút nữa gục xuống ngủ say.
Nàng dụi mắt, ngẩng đầu lên.
Đối diện là thiếu niên có dung mạo đẹp như nữ tử, dường như đã ngủ, hàng mi dài rủ xuống, đám rắn rết côn trùng, những con cổ trùng đáng sợ, không biết đã bò đi đâu ẩn nấp hết cả.
Nhìn như vậy, hắn cũng bớt đáng sợ hơn, Hạ Tuế An không kìm được mà nhìn thêm vài lần.
Bà lão ngồi bên trái chậu than, lưng tựa vào cột gỗ, vẻ mặt hiền từ, phúc hậu, có lẽ mơ thấy quãng thời gian sống cùng con trai trước đây nên khóe môi bà khẽ cong lên.
Hạ Tuế An khẽ khàng đứng dậy.
Ngay sau đó, nàng tìm được một tấm chăn đã được vá chằng vá đụp, đắp lên người bà lão.
Vẫn còn gió lạnh lùa vào, Hạ Tuế An nhìn cửa chính và cửa sổ đã đóng chặt, quan sát một hồi mới nhận ra nguyên nhân, là do giấy dán cửa của khách điếm bị rách.
Nếu không vá lại cái lỗ đó, bị gió lạnh thổi cả đêm sẽ rất dễ bị ốm. Hạ Tuế An tìm vài thứ, định bụng dán kín những chỗ giấy rách để bà lão tốt bụng đã cưu mang nàng có thể ngủ một giấc an lành.
Có vài chỗ trên cửa giấy bị rách thành lỗ khá to.
Từng luồng hơi lạnh lùa vào.
Hạ Tuế An hơi khom người, mắt nhìn vào cái lỗ hổng, lẩm bẩm một mình: "Hèn chi đốt than rồi mà vẫn lạnh đến vậy."
Nàng giơ tay định dùng hồ dán giấy để bịt lại, nhưng bất chợt nhìn thấy qua lỗ hổng xuất hiện một con mắt, đang nhìn chằm chằm vào bên trong.
"A!"
Hạ Tuế An không kìm được mà hét lên.
Rất nhanh, nàng kịp thời bịt miệng, nuốt xuống tiếng hét chói tai còn vương trên cổ họng.
Kỳ Bất Nghiên mở mắt.
Bà lão dường như vẫn đang say ngủ, dựa vào cột gỗ, không hề bị tiếng hét của Hạ Tuế An đánh thức, vẫn nằm bất động.
"Mở cửa."
Kỳ Bất Nghiên vừa nói vừa nhảy từ trên quầy tiếp tân xuống, đôi chân dài nhẹ nhàng chạm xuống đất. Nếu là Hạ Tuế An ngồi trên quầy, lúc xuống chắc chắn phải nhảy vì chân nàng rất khó chạm đất.
Hạ Tuế An thấy Kỳ Bất Nghiên cũng đã tỉnh, trong lòng an tâm hơn đôi chút: "Vậy ngươi phải bảo vệ ta đấy."
Lần đầu tiên nghe thấy lời như vậy, hắn ngước mắt nhìn lên.
"Bảo vệ ngươi?"
Bảo vệ, đúng là một từ ngữ mới mẻ nhỉ.
Trong lòng Hạ Tuế An nghĩ vậy nhưng vẫn chẳng có chút tự tin nào, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Nếu không thì ngươi ra mở đi vậy."
Kỳ Bất Nghiên bất chợt nở nụ cười rạng rỡ: "Được thôi, ta sẽ bảo vệ ngươi."
Nàng nửa tin nửa ngờ: "Thật sao?"
"Thật, ta bảo vệ ngươi."
Tựa như lời thì thầm của tình nhân kề bên tai, khiến người ta bất giác tin theo.
Hạ Tuế An hít sâu một hơi, lấy hết can đảm mở cửa. Người sở hữu con mắt kia đi chân trần đứng trong tuyết, đầu tóc rũ rượi, y phục rách rưới, gầy trơ xương, đôi tay đầy những vết nứt nẻ vì lạnh.
Người này trạc tuổi Hạ Tuế An, bất an xoa xoa tay, ánh mắt lẩn tránh nhìn về phía họ.
Trông có vẻ không có ý định làm hại ai cả.
Thiếu nữ lạ mặt bỗng cử động, rụt rè bước lên một bước, thăm dò dùng ngón tay bẩn thỉu khẽ kéo kéo chiếc váy màu cam của nàng.
Trên chiếc váy cam lập tức in thêm hai dấu tay đen.
Động tác muốn né tránh của Hạ Tuế An khựng lại, nàng trở nên mờ mịt, luống cuống. Mà Kỳ Bất Nghiên không biết đã đi tới sau lưng nàng từ lúc nào, một mùi hương u ám xộc thẳng vào mũi.
Thiếu nữ kia như bị kinh sợ, buông thõng váy Hạ Tuế An ra, loạng choạng lùi lại vài bước về phía tuyết, gió tuyết thổi qua mái tóc dài rối bù bẩn thỉu và bộ y phục tả tơi, đôi chân trần chi chít vết thương.
Nàng ta có chút sợ hãi thiếu niên xa lạ kia.
Nhưng thiếu niên lại quá đỗi xinh đẹp, nàng ta dần dần bớt sợ, thay vào đó là một tia tò mò.
Hạ Tuế An xác định thiếu nữ không có ý hại người, bèn to gan vươn tay về phía nàng ta.
Thiếu nữ mở to đôi mắt như nai con hoảng sợ, nhìn Hạ Tuế An chậm rãi bước ra khỏi khách điếm ấm áp, bàn tay vươn ra từ ống tay áo sạch sẽ và gầy guộc.
"Đừng sợ." Hạ Tuế An nói.