Chương 84

Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu đạo sĩ báo cáo với Tam Thiện chân nhân về việc có khách lạ trú mưa ở Huyền Diệu Quan đêm nay, đồng thời miêu tả hình dáng, dung mạo của Hạ Tuế An và Kỳ Bất Nghiên cho ông nghe, đặc biệt nhấn mạnh đến con rắn độc trên người thiếu niên.
Tam Thiện chân nhân vuốt phẳng vạt đạo bào xanh lam hơi nhăn, rời khỏi bồ đoàn, đi chân trần đến trước chiếc lò luyện đan ba chân hai quai chạm khắc kỳ lân: "Y phục màu chàm, trang sức bạc, rắn độc..." Ông đã sống gần bảy mươi năm, kiến thức uyên bác, từng gặp người tương tự. Chẳng lẽ là người Thiên Thủy Trại Miêu Cương.
Tam Thiện chân nhân trước kia từng gặp một người Thiên Thủy Trại Miêu Cương nên biết được một số chuyện. Người Thiên Thủy Trại Miêu Cương nếu trên người không có côn trùng, rắn rết thì rất có thể không biết cổ thuật; người trên người có côn trùng xuất hiện chắc chắn biết cổ thuật; còn người có thể điều khiển rắn độc lại càng vô cùng tinh thông cổ thuật. Quan trọng nhất là, sợi dây xích bạc hình bướm họ đeo trên người chứa đựng một bí mật lớn. Dây xích bạc hình bướm đứt, người chết. Đây là điểm yếu chí mạng.
Sở dĩ Tam Thiện chân nhân biết được bí mật không ai hay biết này của Thiên Thủy Trại là vì năm đó ông từng tận mắt chứng kiến một người Thiên Thủy Trại chết đi, nguyên nhân cái chết chính là do dây xích bạc hình bướm bị giật đứt.
Tiểu đạo sĩ quan sát sắc mặt Tam Thiện chân nhân, thấy ông đang suy nghĩ liền không dám lên tiếng quấy rầy.
"Nguyên Đức." Tam Thiện chân nhân gọi hắn.
Đây là tên của tiểu đạo sĩ.
Nguyên Đức vừa nghe Tam Thiện chân nhân gọi mình, lập tức đứng thẳng người lên: "Chân nhân có gì phân phó ạ?"
Tam Thiện chân nhân vẫy hắn lại gần: "Nguyên Đức, con có biết tấm lòng ta không?"
Tự xưng là "ta", biểu lộ ý thân cận.
Nguyên Đức không cần Tam Thiện chân nhân nói tiếp, đã biết ông muốn nói gì, quỳ lạy trước mặt ông: "Nguyên Đức tự nhiên đã hiểu rõ."
Tam Thiện chân nhân hiền từ nhìn Nguyên Đức.
Nguyên Đức lại nói: "Chân nhân, vị tiểu công tử kia đã uống mấy chén trà nóng đệ tử đưa tới, tiểu cô nương tuy không uống, nhưng nhìn qua là người an phận, chắc sẽ không đi lung tung khi chưa được cho phép, sáng mai có thể sẽ xuống núi rồi."
Chỉ cần uống một chén trà nóng là có thể ngủ cả đêm. Người đã ngủ rồi, tự nhiên sẽ không gây ra chuyện gì, cách này coi như có hiệu quả.
"Việc này không thể sơ suất." Tam Thiện chân nhân than thở, "Nguyên Đức, ta không hy vọng nhìn thấy chuyện ngoài tầm kiểm soát xảy ra ở Đăng Vân Sơn." Đêm nay bọn họ uống trà, tạm thời ngủ say một đêm mà thôi. Nhưng bọn họ đã chọn lên núi vào ban đêm, vậy đêm khác có khi còn muốn ở lại Đăng Vân Sơn, tuy không biết bọn họ muốn làm gì, nhưng nếu bắt gặp những việc mà Huyền Diệu Quan đang làm...
Nghe vậy, Nguyên Đức ngẩng đầu lên.
Hắn còn trẻ, khuôn mặt non nớt và ngây ngô.
Tam Thiện chân nhân cụp mắt, dáng vẻ từ bi hiền hậu giống như tượng thần Tam Thanh trong Huyền Diệu Quan.
Nguyên Đức lại cúi đầu.
Hắn như sợ mạo phạm chân nhân, không dám nhìn thẳng nữa, nhận lỗi: "Chân nhân nói phải, là đệ tử suy nghĩ chưa chu toàn, đêm nay đệ tử sẽ canh chừng sương phòng, hễ có động tĩnh gì..."
Chỉ thấy Tam Thiện chân nhân từ bi nhân hậu kia lên tiếng cắt ngang Nguyên Đức: "Giết đi."
Một năm trước cũng có người đêm hôm đến thăm dò Huyền Diệu Quan. Cũng bắt gặp chuyện không nên thấy. Là tiểu đạo sĩ Nguyên Đức tự tay xử lý người đó, hắn đến giờ vẫn còn nhớ cảm giác lúc ấy: bàng hoàng, mơ hồ, luống cuống. Hắn là người xuất gia, là đạo sĩ được mọi người kính ngưỡng, lại giết người.
Tam Thiện chân nhân phái hắn đi. Cũng là Tam Thiện chân nhân nói cho hắn biết, bọn họ làm như vậy không sai, là đúng đắn. Nguyên Đức mãi mãi tin tưởng lời Tam Thiện chân nhân.
"Bọn họ vẫn chưa bắt gặp chuyện không nên thấy, chỉ cần bọn họ ngoan ngoãn ở trong sương phòng một đêm, ngày mai xuống núi sẽ không có việc gì." Nguyên Đức hơi dao động.
"Nguyên Đức." Tam Thiện chân nhân lộ ra vẻ mặt tiếc nuối như tiếc rèn sắt không thành thép.
Nguyên Đức lập tức im bặt.
Tam Thiện chân nhân: "Nhỡ đâu đêm mai bọn họ còn muốn ở lại Đăng Vân Sơn thì sao? Thà giết nhầm một ngàn còn hơn bỏ sót một người. Muốn trách thì trách bọn họ không màng lời nhắc nhở trên bia đá dưới chân núi, cứ nhất quyết lên núi vào ban đêm, còn bị chúng ta phát hiện."
"May mắn là cũng bị chúng ta phát hiện, mới có thể phòng ngừa chu đáo."
Lời này khiến Nguyên Đức do dự không quyết.
Nguyên Đức chần chừ: "Vị tiểu công tử kia tuyệt đối không phải người tầm thường, đệ tử sợ là..."
Tam Thiện chân nhân đỡ hắn đang quỳ dưới đất đứng dậy.
"Ta hiểu."
"Người lợi hại đến đâu cũng có điểm yếu, điểm yếu của hắn chính là sợi dây xích bạc hình bướm hắn đang đeo." Tam Thiện chân nhân từ tốn nói, "Con có thể làm đứt dây xích bạc hình bướm của hắn, nhớ kỹ."
Nguyên Đức không hiểu: "Làm đứt dây xích bạc hình bướm? Chân nhân ý ngài là, chỉ cần làm đứt dây xích bạc hình bướm của hắn, hắn sẽ không còn sức phản kháng?"
"Không, là chết."
Tam Thiện chân nhân vuốt nhẹ chòm râu trắng rồi nói.
Nguyên Đức không rõ vì sao Tam Thiện chân nhân lại biết chuyện này, nhưng cũng không dám vượt quy củ mà hỏi nhiều, cúi đầu nhận lời: "Đệ tử đã nhớ kỹ."
Tam Thiện chân nhân mệt rồi.
Ông xua tay cho Nguyên Đức lui ra: "Người ta tin tưởng nhất chính là con, chớ làm hỏng việc."
"Vâng, đệ tử nhất định sẽ giết bọn họ." Nguyên Đức nghe lời rời khỏi nội thất, ra đến ngoại thất, hắn toát mồ hôi đầy người, không biết là do hơi nóng từ lò luyện đan trong nội thất tỏa ra, hay là do căng thẳng mà toát ra.
Đèn trong sương phòng dần tối. Hạ Tuế An đã ngủ, trước khi ngủ Kỳ Bất Nghiên rót cho nàng một chén trà nóng. Tối nay vốn không muốn uống trà, nhưng khi Kỳ Bất Nghiên đưa trà tới, Hạ Tuế An không muốn từ chối hắn, thế là nương theo tay hắn uống một ngụm nhỏ. Nằm lên giường chưa được bao lâu, Hạ Tuế An đã ngủ thiếp đi, hơi thở rất đều đặn. Kỳ Bất Nghiên cụp mắt trong bóng tối, vẫn chưa ngủ, hắn không kìm được đưa tay vuốt mái tóc dài xõa tung trên giường của Hạ Tuế An, ngón tay cuối cùng quấn quanh đuôi tóc, lắng nghe tiếng hít thở nhẹ nhàng của nàng.
Hạ Tuế An trở mình. Nàng gác chân lên đùi hắn. Váy đỏ hơi xòe ra, giao thoa với vạt áo màu chàm, một đoạn cổ chân nàng lộ ra, rất thon và trắng nõn. Giày thêu và tất lụa đều đã cởi ra, đôi chân trần cũng hiện ra dưới gấu váy.
Đúng lúc này, cửa phòng bị người ta nhẹ nhàng đẩy ra từ bên ngoài, tiểu đạo sĩ Nguyên Đức bước vào. Tay hắn cầm một con dao găm. Dao găm tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
Nguyên Đức đi chưa được mấy bước đã dừng lại, bởi vì hắn nhìn thấy thiếu niên rõ ràng đã uống mấy chén trà nóng, vốn nên chìm vào giấc ngủ say lại đang ngồi dậy. Mê dược kia vô dụng với người này? Kỳ Bất Nghiên cong môi cười, nụ cười này kết hợp với khuôn mặt kia của hắn, lại toát ra vẻ ngây thơ, không thể nghi ngờ là đẹp mắt, nhưng lại khiến người ta sởn tóc gáy, Nguyên Đức không nhịn được rùng mình một cái. Trên giường, chân Hạ Tuế An vì không có chỗ gác, vô thức dịch chuyển vị trí, rũ xuống mép giường. Kỳ Bất Nghiên nắm lấy cổ chân nàng, đặt lại lên trên, rồi dùng chăn mỏng đắp lên.
Nguyên Đức quyết tâm đi về phía trước. Đồng tử Kỳ Bất Nghiên hơi giãn ra, không biết là kinh ngạc hay hưng phấn.
"Ngươi đến giết chúng ta sao?"
Nguyên Đức không trả lời Kỳ Bất Nghiên, trực tiếp dùng dao găm đâm tới, hắn nhẹ nhàng tránh được. Nguyên Đức nhào lên bàn, chân bàn kêu răng rắc, dao găm trong tay cũng rơi xuống đất.
Chuyện hiện tại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Nguyên Đức. Hắn tưởng người không uống trà là Hạ Tuế An, người tỉnh táo chỉ có nàng, không ngờ Kỳ Bất Nghiên đã uống trà mới là người tỉnh táo. Nguyên Đức tự biết mình không phải đối thủ của thiếu niên này.
Nguyên Đức nhớ tới lời Tam Thiện chân nhân nói, xoay người lại, nhào về phía Kỳ Bất Nghiên, mạnh mẽ chộp lấy sợi dây xích bạc hình bướm trên cổ tay hắn. Khi Nguyên Đức định giật đứt, một sợi tơ thiên tằm đã kề sát cổ họng hắn.