Tiêu Dịch nhận tội, A Kiều từ chối

Thợ Dệt Vải

Tiêu Dịch nhận tội, A Kiều từ chối

Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Không chỉ vậy, cô nương này e rằng đã dùng thuốc tránh thai nhiều năm, vì vậy rất khó có thể mang thai.”
Ta hơi ngẩn người, khẽ đáp: “Đúng vậy.”
Tiêu Dịch không thể tin nổi nhìn ta, sắc mặt vừa kinh ngạc vừa mơ hồ.
Hoàng đế lập tức nổi giận, muốn xử tử ta.
Chi Vương tiếc rẻ nói: “Sao lại là loại nữ nhân như thế này chứ?”
Chỉ có Tiêu Dịch hết lần này đến lần khác đẩy lùi thị vệ, lấy thân mình che chắn trước mặt ta: “Phụ hoàng…”
Hắn bị một cú đá nặng nề trúng ngực, ngã ngửa ra, đè lên người ta.
“Ngươi còn dám cầu xin cho nó! Ngươi điếc rồi sao? Không nghe hiểu lời ta nói à?”
Cú đá ấy tuyệt không nhẹ, Tiêu Dịch lập tức hộc máu.
Hắn nghiêng đầu nhìn ta, vành mắt ửng đỏ, giọng khàn yếu ớt: “Ngươi… giải thích một chút đi…”
Nhưng ta không cách nào giải thích, chỉ có thể khẽ nói: “Thôi, là ta lừa ngươi.”
Ta đang định đứng lên chịu chết, lại bị một sức mạnh kéo giật trở lại.
“Phụ hoàng, chuyện này không liên quan đến nàng! Là con! Là con từng sủng ái nàng!”
Trong lòng ta rung động dữ dội.
Tiêu Dịch siết chặt tay ta, dứt khoát, từng chữ từng câu: “Đều là do nhi thần. Nàng uống thuốc tránh thai, cũng là vì ta.”
Hoàng đế bỗng cười lạnh: “Thế thì lời ngươi vừa nói, là dám khi quân sao?”
“Không phải…”
“Là phải.”
Tiêu Dịch dập mạnh đầu xuống đất, phát ra tiếng động trầm đục.
“Nhi thần nguyện nhận tội khi quân.”
Ngày đó, hắn bị đánh sáu mươi trượng, máu chảy khắp người, được khiêng về Nhược Thanh điện.
Ta một khắc cũng không rời, túc trực bên cạnh chăm sóc hắn.
Tiêu Dịch yếu ớt nằm sấp trên giường, mồ hôi lạnh thấm đẫm trán, môi trắng bệch.
“Ta không sao, ngươi đi nghỉ đi.”
Ta thay hắn lau mồ hôi, chăm chú nhìn: “Ngươi… chẳng có gì muốn hỏi sao?”
Hắn ngẩn người, rũ mi mắt, khẽ nói: “Chuyện trước kia, ngươi không muốn nói, thì cứ để nó qua đi. Sau này, chỉ cần sống cho tốt là được.”
“Ta muốn nói.”
Ta nhìn khuôn mặt hắn, cổ họng nghẹn ứ, mũi cay xè, tầm mắt nhòe đi.
“Ta từng gả cho người khác, nhưng hắn đối xử với ta rất tệ. Bởi vì người hắn thích không phải ta, nên ta không muốn sinh con cho hắn.”
Hắn thì thào: “Vậy ngươi có thích hắn không?”
Ta nhìn hắn, giọng lạnh lùng: “Không, ta cũng không thích hắn.”
“Thế sao ngươi lại khóc?”
Ta khẽ giật mình, nghiêng đầu, lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, giọng nghẹn ngào, nước mắt rơi không ngừng.
“Ngươi hiểu gì chứ? Ngươi căn bản chẳng biết gì… Ta có nói muốn ngươi cứu ta sao? Vì sao ngươi phải nhận chuyện mình chưa từng làm?”
Một lúc lâu, một bàn tay khẽ nắm vạt áo ta.
“Ta không biết, ta không biết vì sao hắn không thích ngươi… nhưng ta rất thích ngươi.”
Tiêu Dịch khó nhọc ngẩng đầu, ánh mắt đẫm lệ, nhìn ta tha thiết: “Ta biết ngươi giận điều gì. Làm Thái tử hay không với ta không quan trọng… A Kiều, từ nay về sau, ngươi chính là người của ta một cách đường đường chính chính. Ngươi thích ta, được không?”
Ta nhìn hắn, lắc đầu: “Không được.”
Ta cúi xuống, từng ngón tay tách ra khỏi bàn tay hắn, giọng trống rỗng không chút tình cảm: “Ngươi và hắn là cùng một loại người.”
Ngươi và hắn, chính là một người.
Tiêu Dịch sững sờ, sắc mặt càng thêm tái nhợt, nước mắt lăn dài.
“Thì ra… không phải không thích ta… mà còn rất ghét ta nữa.”
Hắn đã yếu đến cực hạn, mỗi câu nói phải chia làm ba hơi mới thốt ra được.
Rồi hắn gục xuống, đôi mắt khép lại, khuôn mặt xám ngoét.
Tim ta cũng nhói lên.
Cửa sau lưng bị đẩy ra, ánh sáng tràn vào.
“A Kiều tỷ, muội đã gọi Nguyên đại phu tới rồi.”
Ta vội xoay người, thấy Nguyên cô cô và Tiểu Hà đứng ở cửa.
“Các ngươi chăm sóc hắn đi.”
Ta luống cuống bỏ chạy.
Tiêu Dịch bị thương rất nặng, nằm liệt giường suốt ba tháng, ngay cả Sùng Văn quán cũng không cần đến.
Hắn nhận lấy tội khi quân, coi như đã tự chặt đứt tiền đồ của mình.
Nhược Thanh điện lại trở về như trước, vắng vẻ, hiu quạnh, chẳng ai lui tới.
Ta bưng thuốc cho hắn, hắn quay đầu đi. “Ý ngươi là gì đây?”
Hắn mặt không đổi sắc: “Không cần ngươi bón.”