Thợ Dệt Vải
Thái tử và nụ hôn bất ngờ
Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta không nói nhiều, siết chặt cằm hắn, ép đổ thuốc vào. Thuốc chảy tràn ra khóe môi, xuống cổ hắn. Ta định dùng khăn lau, nhưng hắn nghiêng người đẩy ta ra.
“Ngươi không thích ta, thì đừng chạm vào ta…”
Ta vừa định nổi giận, lại thấy hắn cố gượng ngồi dậy, động đến vết thương, đau đến nhăn nhó.
“Được, ta không chạm vào ngươi. Ta để Tiểu Hà bón cho ngươi.”
Ta bưng thuốc ra khỏi cửa. Khóe mắt liếc thấy hắn ngồi trên giường, cúi đầu, bàn tay nắm chặt chăn gấm.
Ta giao việc bón thuốc cho Tiểu Hà. Vài hôm sau, ta đặc biệt hỏi nàng, uống thuốc có thuận lợi không.
Tiểu Hà tròn mắt:
“Sao phải bón? Huynh ấy tự uống đó chứ, uống rất nhanh nữa.”
Ta im lặng một hồi, không hỏi thêm gì.
Khi Tiêu Dịch bình phục, đã là lúc tuyết rơi trắng xóa. Ta cùng Tiểu Hà chơi đắp người tuyết trong sân, quay đầu lại, thấy hắn từ trong phòng bước ra.
“Ngươi đi được rồi? Trong lò có nấu cháo.”
Tiểu Hà gật gù:
“Ừm ừm! Bát đũa cũng được chuẩn bị sẵn rồi!”
Tiêu Dịch cúi đầu thở dài, mặt đầy bất lực, tập tễnh đi ăn cháo.
Tiểu Hà tiếp tục chơi đùa. Ngũ hoàng tử ngồi nơi bậc cửa, bưng một bát cháo, trông như con chó con đáng thương.
Ta thất thần nhìn hắn.
Sau biến cố này, Hoàng đế bỏ mặc hắn, thậm chí còn không cho phép hắn rời khỏi Nhược Thanh điện. Theo lý mà nói, hắn đã không thể trở thành Thái tử.
Trong thời gian hắn dưỡng bệnh, ta mượn rất nhiều sách đọc, về lịch sử và tiên tri, về thời gian và số mệnh.
Nếu lịch sử liệu có thể thay đổi…
Vậy có phải, Tiêu Dịch trước mắt ta, cũng không còn là Tiêu Dịch từng cưới ta trong tương lai nữa không?
Sang năm sẽ lập Thái tử rồi. Ta đang chờ một kết quả.
12
Năm Vĩnh Ninh thứ mười hai, tiết lập thu.
Hoàng đế cuối cùng cũng lâm bệnh, Chi Vương Tiêu Dục túc trực bên giường. Trong hậu cung, ngoài Chi Vương ra thì chỉ còn Tiêu Dịch là hoàng tử, nhưng hắn đã bị giam lỏng gần một năm trời.
Hai tháng hoàng đế dưỡng bệnh, trong cung đã có tin đồn, nói muốn lập Chi Vương làm Thái tử, thậm chí di chiếu cũng đã được soạn xong.
Mỗi ngày ta đi lại trong cung, lòng thấp thỏm không yên. Rốt cuộc ai sẽ là Thái tử, sẽ quyết định vận mệnh của ta, và cả cách ta phải đối mặt với nó.
Tiêu Dịch lại chẳng mấy bận tâm. Hắn chỉ mong hoàng đế có thể khỏe lại. Không ngờ bệnh tình hoàng đế ngày càng trầm trọng, như thể không thể qua khỏi, liền hạ chiếu lập Thái tử.
Đêm ấy, mưa thu sấm sét ầm vang. Nội thị dẫn cấm vệ bao vây Nhược Thanh điện một cách gấp gáp, muốn lập tức xử tử Ngũ hoàng tử Tiêu Dịch ngay tại chỗ.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nghe tiếng đao kiếm bên ngoài, ta vội vàng giấu Tiểu Hà rồi chạy ra.
“Tiêu Dịch!”
Ta liều mạng chắn trước mặt hắn, đối mặt với đám người kia:
“Không thể nào! Bệ hạ tuyệt đối sẽ không hạ thánh chỉ này!”
Tiêu Dịch sững sờ:
“Ngươi… ngươi ra đây làm gì?”
Ta lau đi mưa trên mặt, giọng kiên định đến cực điểm:
“Các ngươi phụng lệnh ai mà dám giả truyền thánh chỉ, ý đồ hại Thái tử!”
Ta dốc hết can đảm, liều cược một phen:
“Chẳng lẽ các ngươi thực sự cho rằng, không ai biết Bệ hạ đã sắc lập Ngũ hoàng tử làm Thái tử sao?”
Sắc mặt vị nội thị kia đột nhiên thay đổi, các cấm vệ cũng lộ vẻ do dự. Ta liền biết mình đã đoán đúng.
“Đâu ra cung nữ ăn nói hồ đồ!” Nội thị rút trường kiếm, “Giết ngay tại chỗ!”
Khi thanh kiếm vung về phía chúng ta, đầu óc ta trống rỗng, liền lao mình vào lòng hắn. Không ngờ Tiêu Dịch vươn tay bắt lấy lưỡi kiếm, chịu đựng cơn đau xé thịt, đoạt lấy, xoay ngược mũi kiếm, chĩa thẳng vào đám người.
“Nàng nói thánh chỉ còn nghi ngờ, ta không thể cứ thế mà chết.”
Gió mưa vần vũ, đao kiếm loang loáng. Thân thủ của Tiêu Dịch không tệ, dù phải che chở cho ta, vừa đánh vừa lùi, hắn cũng chống đỡ được một lúc. May mắn thay, chẳng bao lâu sau, viện binh kéo đến, vây chặt bọn chúng. Mũi tên từ nỏ trên mái nhà bắn xuống, kẻ địch ngã rạp từng người. Nước mưa hòa lẫn máu đổ, tràn ra vũng bùn.
“Thánh chỉ của Bệ hạ, sắc lập Ngũ hoàng tử làm Thái tử!”
Tiêu Dịch đứng trước cửa, thương thế nghiêm trọng, thân hình loạng choạng.
“Điện hạ!”
Ta kịp thời đỡ lấy hắn:
“Ngài mau nghỉ ngơi trước.”
Hắn chăm chú nhìn ta, gật đầu rồi buông rơi thanh kiếm, theo ta vào trong. Đến mép giường, ta vừa định vén chăn cho hắn, thì eo bỗng bị hắn nhấc bổng, cả người xoay ngược, bị đè xuống giường.
“Tiêu Dịch…”
Lời nói của ta bị chặn lại, ta nhìn vào hàng mi mắt phóng đại ngay trước mặt, tim bỗng khựng một nhịp. Một lát sau, hắn rời khỏi môi ta, ánh mắt khóa chặt lấy ta:
“A Kiều, ngươi hãy nghĩ cho kỹ, ngươi thật sự không thích ta sao?”