Thợ Dệt Vải
Lời Thú Nhận Giữa Đào Hoa Rơi
Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người thiếu nữ áo trắng dẫn đầu, dáng vẻ uyển chuyển, đôi mắt được che bởi lớp lụa mỏng, chính là ta thuở mười sáu.
Bên cạnh nàng là một thiếu niên, dù mang mặt nạ che khuất dung nhan, nhưng khí chất phiêu dật, dáng vẻ phong lưu vẫn không thể che giấu được.
Người ấy, chính là Tạ Trường Ẩn.
Hắn mới thật sự là người trong lòng ta.
Ta rốt cuộc đã gặp lại hắn.
Ngay khoảnh khắc ấy, dường như Tạ Trường Ẩn có linh cảm, khẽ dừng bước, ngoảnh đầu nhìn về phía ta.
Ánh mắt ta chạm thẳng vào chàng.
Trái tim đập dữ dội.
Sau khi trở về, ta nhờ nội thị đưa thư cho Tạ Trường Ẩn, hẹn chàng ngày mai gặp mặt.
Ta còn đặc biệt đến học hỏi từ bếp chính, cả buổi chiều cặm cụi, tự tay làm một mâm bánh đào hoa.
Đêm ấy, Tiêu Dịch tới.
“Nghe nói nàng vào bếp… nàng làm sao biết ta thích món này?”
Ta hất tay hắn ra, giành lại đĩa bánh.
“Không phải cho ngươi.”
“Vậy ngươi định cho ai?”
“Ngươi đừng xen vào. Sao ngươi lại đến đây?”
“Gần đây Khương quốc phái công chúa đến hòa thân, nghe nói nàng chạy ra xem. Ta sợ nàng suy nghĩ lung tung. Ta sẽ không cưới nàng ấy đâu.”
Ta thản nhiên đáp:
“Không sao, ngươi cứ cưới nàng ấy đi.”
Tiêu Dịch thoáng ngẩn người:
“Nếu ta cưới nàng ấy, vậy nàng thì sao?”
“Ta chẳng qua chỉ là một cung nữ, lại còn từng gả đi, không thể sinh con. Ngươi không thể nào cưới ta, mà ta cũng chưa từng nghĩ sẽ gả cho ngươi.”
Ta chỉ chăm chú bày biện mâm đào hoa, chẳng hay hắn đã rời đi từ lúc nào.
Hôm sau, hoa đào hoa lê cùng nở. Gió nổi lên, cánh rơi đầy trời.
Người ấy khoác áo trắng, đứng giữa đình.
Ta bưng hộp đồ ăn, chậm rãi bước đến, nhìn bóng lưng chàng, hít sâu một hơi.
“Tạ đại nhân.”
Tạ Trường Ẩn quay lại, nhìn ta đăm đắm, mắt sâu thẳm:
“A Kiều… cô nương.”
Là giọng nói của chàng.
Ta khẽ cúi đầu, đặt hộp xuống, từ từ mở ra, bày bánh lên bàn.
“Ta làm một phần bánh mà đại nhân thích ăn.”
Tạ Trường Ẩn nhìn chằm chằm vào bánh đào hoa, giọng nói hơi chần chừ:
“A Kiều cô nương, ta và cô vốn chưa từng gặp mặt, ý cô là gì?”
Ta ngẩng đầu, đối diện chàng.
Tim ta như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Tạ Trường Ẩn, ta là Khương Hoàn đây! Chàng nhìn kỹ ta đi, chẳng lẽ không nhận ra ư? Ta chính là Khương Hoàn của bảy năm sau!”
Chàng cứng đờ ngay tại chỗ.
“Ta biết chuyện này thật khó mà tin nổi, nhưng sau khi ta gả cho Tiêu Dịch, hắn lên ngôi hoàng đế, sa vào việc luyện đan, muốn thử xuyên không gian, rồi ta liền đến thế giới này. Ban đầu ta đã rất muốn tìm chàng…”
Chàng bỗng cắt ngang:
“Vì sao nàng phải tìm ta?”
Ta ngẩng mắt nhìn, ngắm nhìn người yêu ta thương nhớ bấy lâu, lòng dấy lên vô vàn dũng khí.
“Tuy ta từng làm Thái tử phi hai năm, làm hoàng hậu năm năm, nhưng trong lòng ta từ đầu đến cuối vẫn chỉ có chàng, như năm ấy.”
Tạ Trường Ẩn sững sờ nhìn ta.
“… Tiêu Dịch đối xử với nàng không tốt sao?”
“Hắn…”
Giọng ta khựng lại, cũng chẳng biết chàng đang hỏi Tiêu Dịch nào, đành miễn cưỡng đáp:
“Cũng… tạm được thôi. Nhưng người ta yêu không phải hắn.”
Nghe vậy, Tạ Trường Ẩn bỗng bật cười.
“Cũng tạm… ha, tạm được thôi… thật là…”
Ta chẳng hiểu gì, liền hỏi:
“Chàng sao vậy?”
Chàng nói không sao, rồi ngồi xuống, nếm thử miếng bánh đào hoa.
“Có hơi khô.”
Ta vội rót trà cho chàng.
Chàng chau mày:
“Nàng bỏ nhiều đường quá rồi thì phải?”
Ta khựng lại:
“Thế thì lần sau ta cho ít lại.”
“Ừ, nhớ học cho tử tế.”
Ta lặng lẽ thu hộp đồ ăn.
Sao Tạ Trường Ẩn này lại chẳng giống ấn tượng trong ký ức ta? Rõ ràng chàng rất dịu dàng, sao giờ lại lắm lời bắt bẻ như thế?
Nhưng chàng trách mắng ta mấy câu, tâm tình lại như được vơi bớt.
Lúc ta quay người định đi, chàng kéo tay ta, ôm ta ngược vào lòng.
“Ta nhớ nàng lắm.”
Nỗi nhớ ấy nặng nề đến mức như xuyên qua cả thời không, đè nén khiến người ta khó thở.
Ngực ta nhói lên từng cơn, rồi nước mắt tuôn rơi.
“Ta cũng rất nhớ chàng, Tạ Trường Ẩn.”
Chàng siết ta càng chặt hơn, nụ hôn từ má trượt xuống sau gáy, mê loạn thì thầm:
“Không phải… không phải đâu…”