Khương Hoàn Đến

Thợ Dệt Vải

Khương Hoàn Đến

Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta ngẩn ngơ nhìn hắn, ánh mắt thất thần:
“Ta… ta đã từng gả cho người khác.”
“Hãy quên phu quân cũ đi.”
Tiêu Dịch cúi xuống, hôn lên cổ ta, hơi thở nóng bỏng phả vào tai.
“Rõ ràng… ngươi vẫn để tâm đến ta, phải không?”
Trong khoảnh khắc mê hoặc đó, ta quên mất phải đẩy hắn ra.
Dù hắn cũng là Tiêu Dịch, nhưng hắn vô tội. Hắn thuần khiết, nhiệt tình, lại chủ động theo đuổi, rõ ràng hoàn toàn khác với người kia…
A Kiều, ngươi hãy nghĩ kỹ xem, ngươi thật sự không thích Tiêu Dịch mười lăm tuổi này sao?
“A Kiều tỷ tỷ… á! Hai người đang làm gì vậy!”
Tiểu Hà che mắt, vội vàng bỏ chạy.
Ta hoảng loạn đẩy Tiêu Dịch ra, đứng dậy, quay lưng lại với hắn.
“Điện hạ, ngài nghỉ ngơi trước, ta đi gọi thái y!”
Tiêu Dịch ngồi bên giường, nhìn ta:
“Được, ta chờ ngươi.”
Ta vội vã chạy đi, còn đụng cả vào khung cửa.
Mùa đông năm Vĩnh Ninh thứ mười hai, người được lập làm Thái tử, quả nhiên là Ngũ hoàng tử Tiêu Dịch.
Sau khi Quý phi hay tin, liền cấu kết với hoạn quan mưu đồ bất chính, giả mạo thánh chỉ, mưu hại Thái tử.
Sự việc bại lộ, Quý phi uống thuốc độc tự vẫn, toàn bộ hoạn quan cùng đồng bọn đều bị tru diệt.
Chi Vương Tiêu Dục không trực tiếp bị liên lụy.
Nhưng mẫu phi vì hắn mà mưu đồ, nên hắn khó thoái thác trách nhiệm, bị giam lỏng trong phủ Chi Vương.
Điện Nhược Thanh cửa đóng then cài.
***
Vĩnh Ninh năm thứ mười ba, Tiêu Dịch đưa ta cùng Tiểu Hà dọn vào Đông Cung.
Từ đó, những ngày lạnh lẽo quạnh quẽ không còn nữa.
Đông Cung lúc nào cũng hoa nở rợp trời, người ra người vào tấp nập, ai ai cũng gọi ta là A Kiều cô cô.
Tiểu Hà chín tuổi, được gọi là Trực Hà cô nương, trở thành tỳ nữ thân cận của ta.
Trước khi xuyên không, ta còn không hề biết Trực Hà và A Kiều lại thân thiết đến vậy.
Xem ra những năm ta làm hoàng hậu, ta chẳng hề để tâm đến người và chuyện xung quanh mình.
Tiêu Dịch đặc biệt chọn cho ta chỗ ở, chính là cung điện gần tẩm điện Thái tử nhất.
Đây cũng là nơi năm đó ta được gả làm hòa thân, từng bị cấm kỵ lui tới.
Ta đưa tay khẽ lướt qua từng cành cây ngọn cỏ.
Tất cả rốt cuộc vẫn chẳng hề đổi thay. Vậy là, chỉ còn ba năm nữa thôi, ta sẽ phải chết rồi.
Sau khi Tiêu Dịch trở thành Thái tử, hắn vô cùng bận rộn.
Nhưng hễ rảnh rỗi là lại đến tìm ta.
Kể từ lần ta thay hắn chắn kiếm, hắn liền khẳng định trong lòng ta có hắn, rồi cứ thế mà quấn quýt không rời.
Hắn thích hôn ta, thích ôm ta.
Mỗi khi ta nổi giận, hắn lại làm nũng, như thể đã nắm được cách chế ngự ta, khiến ta chẳng thể làm gì khác ngoài đành lòng buông xuôi.
Nhưng chưa bao giờ vượt quá giới hạn.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Dù sao hắn mới chỉ mười sáu tuổi.
So với vị hoàng đế kia – người chẳng nói lời nào đã kéo ta lên giường – thì hắn thật sự đáng yêu hơn nhiều.
Chỉ là hắn biết ta hiểu chuyện, nên luôn ngầm ám chỉ để ta chủ động.
“Sang năm ta sẽ mười bảy tuổi rồi.”
Thấy ta mặc kệ, hắn vẫn nhấn mạnh:
“Mười bảy tuổi đấy, không còn nhỏ nữa.”
Ta vẫn không đoái hoài.
“Vương huynh mười bảy đã có con rồi.”
Ta phụ họa: “Ta mười bảy tuổi đã gả đi rồi.”
Sắc mặt hắn lập tức tối sầm lại.
“Sao ngươi vẫn mãi nhớ đến tên nam nhân đó?”
Ta nhìn chằm chằm khuôn mặt hắn, bỗng thấy buồn cười:
“Nếu ngươi là ta, ngươi cũng chẳng thể quên được.”
Trong khoảnh khắc lóe lên ấy, ta bỗng ngộ ra, liệu nhiều năm sau Tiêu Dịch cũng sẽ giống vậy, nhìn vào gương mặt ta, mà chẳng thể quên nổi A Kiều?
Khi ta còn đang ngẩn người, hắn đã kéo ta vào lòng.
Tiêu Dịch ôm ta thật chặt, ghé sát tai thì thầm:
“Không cho phép nghĩ đến hắn.”
Hắn ghen rồi.
Tranh giành tình cảm với chính mình của tương lai, quả thực nực cười khó tin.
Ba năm ở Đông Cung trôi qua nhanh như bóng câu qua cửa sổ.
Bởi hoàng đế chán ghét ta “không trinh không sạch”, để Tiêu Dịch bớt chịu trách móc, ta an phận thủ thường, rất ít khi ra ngoài.
Giống như con chim hoàng yến bị nuôi trong lồng, chẳng hay biết xuân thu là gì.
Cho đến một ngày, ta đang đùa với mèo, chợt nghe thấy hai chữ “Khương quốc”, lập tức thất thần.
Ngay cả khi con mèo cào xước mu bàn tay, ta cũng chẳng cảm thấy đau.
Ta kéo tay cung nữ:
“Ngươi đang nói Khương quốc nào?”
“Hồi bẩm cô cô, là Khương quốc ở phía tây nam. Công chúa Khương quốc tới hòa thân.”
Khương Hoàn, nàng tới rồi.
Ta sững sờ tại chỗ, ngẩng đầu nhìn trời, thì ra đã là Vĩnh Ninh năm thứ mười lăm rồi.
Ta rời Đông Cung, chạy như bay dọc theo cung đạo, đến bậc ngọc trắng, từ xa nhìn thấy sứ đoàn Khương quốc tiến cung bái kiến.