Thợ Dệt Vải
Ta nguyện ý
Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta sững sờ một lúc.
Bỗng dưng ta hiểu ra điều Tạ Trường Ẩn gọi là yêu cầu quá đáng:
“...Ngươi nhớ phải từ chối ta.”
Mà tất cả những chuyện này đều đã từng xảy ra rồi, vậy rốt cuộc ta đã từ chối hắn chưa?
Tiêu Dịch bóp cằm ta, ép sát lại, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm, hơi thở gần kề.
“Khó xử đến thế sao? Ta đang cho ngươi cơ hội, để ngươi dỗ dành ta. Ngươi chẳng phải từng nói, ngươi thích ta sao?”
Thật ra cũng không khó xử.
Nhưng Tạ Trường Ẩn bảo ta phải từ chối hắn… để không làm thay đổi quá khứ, vậy ta có nên từ chối hắn không?
Hơn nữa, ta với hắn vốn không thuộc cùng một thời không, liệu có xảy ra chuyện gì trục trặc không?
Ta quỳ trên giường, cúi người dập đầu.
“Điện hạ, ngài mới mười tám tuổi, còn ta đã là một cung nữ hai mươi chín tuổi rồi, sao có tư cách hầu hạ ngài?”
Hắn cụp mắt: “Ngươi chê ta tuổi nhỏ?”
Ta ngẩng đầu:
“Không, là ta đã lớn tuổi rồi.”
Hắn bật cười khẩy:
“Ngươi chỉ thích lão già tâm tư ý mã kia thôi.”
Ta im lặng.
Tự nhủ trong lòng, ngươi muốn vui thì cứ vui đi.
Ánh mắt hắn bỗng khựng lại, nhìn thấy dấu đỏ trên cổ ta, là do Tạ Trường Ẩn vô tình để lại.
Sau đó hắn cười tự giễu.
“Chẳng trách dạo này ngươi tâm trạng tốt, ta còn tưởng quan hệ của chúng ta lại tiến thêm một bước…”
Hắn dùng tay kia kéo mạnh cổ áo, để lộ hình xăm đào hoa tinh xảo.
“Ta chỉ muốn hỏi ngươi.” Hắn nhìn ta thật sâu, giọng nghẹn ngào, từng chữ nặng nề: “Ngươi có coi tấm chân tình của ta là trò tiêu khiển không?”
Ta nhìn vào mắt hắn, tim ta như bị khoét rỗng.
Tiêu Dịch thở dài, rơi nước mắt, dứt khoát đứng dậy, xuống giường bỏ đi.
“Điện hạ!”
Tiếng gọi của ta níu hắn lại, hắn quay đầu, ánh mắt hơi sững.
Ta quỳ trên giường, nhìn thẳng hắn, hai tay đặt lên eo, từ từ cởi đai lưng.
Y phục men theo vai trượt xuống một cách thầm lặng.
“Ta nguyện ý.”
Ta nhìn hắn, mím nhẹ môi, hạ giọng.
“Hôm đó để ngài ở lại qua đêm, vốn dĩ ta đã bằng lòng rồi.”
Là hắn quá ngây ngô mà thôi.
Tiêu Dịch đứng sững tại chỗ, đứng đó hồi lâu không nhúc nhích.
Mãi đến khi ta khẽ run rẩy, hắn mới hoàn hồn, ôm chặt ta vào lòng.
Chúng ta ngã xuống giường, hôn nhau triền miên.
Nhưng hắn mãi chẳng chịu làm gì, khiến ta vừa bức bối vừa khó chịu.
“Thái tử điện hạ?”
Hắn bị tiếng gọi của ta khiến ngẩng đầu, mặt đỏ bừng, giọng lí nhí:
“À, ta không tìm thấy…”
Ta lập tức chết lặng, toàn thân nóng ran:
“Ngươi! Ngươi… cút cho ta!”
Ta giơ chân định đá hắn, nhưng bị hắn kịp tránh.
“Ta không cút.”
Hắn ôm chặt ta, lật người nằm đè lên.
“Ngươi làm đi, ngươi biết cách mà.”
Tiêu Dịch tràn đầy mong đợi.
“…”
Ta nghiêng đầu, lấy tay che mặt, thật sự hận không thể chết quách đi cho rồi.
Sau khi miễn cưỡng làm xong, Tiêu Dịch ôm chặt ta, hôn tới tấp, chẳng khác gì con chó tìm được chủ.
“Ta thật sự rất thích ngươi.”
Ta cạn lời, quay lưng lại.
“Chỉ được một lát, mà làm lâu như vậy. Ngủ đi.”
Phía sau truyền đến giọng tủi thân.
“Ý ngươi là sao?”
“Không có ý gì khác, mau ngủ đi.”
Tiêu Dịch cảm thấy bị sỉ nhục, kéo ta tiếp tục một trận nữa, cho đến khi ta phải khen hắn, mới chịu buông tha cho ta ngủ.
Nửa đêm hắn lén rúc vào hỏi ta, có phải hắn giỏi hơn người khác không.
Dĩ nhiên ta bảo là phải.
Cùng người mình thương làm chuyện nam nữ, so với sáu năm nằm với tên cẩu hoàng đế còn vui sướng hơn nhiều.
Thế nhưng trớ trêu thay, bọn họ lại là cùng một người.
Khiến ta trong lòng đối với người cùng ta sáu năm đó cũng không còn quá chán ghét nữa.
Hơn nữa ta nhớ đêm động phòng, Tiêu Dịch đã rất thông thạo chuyện phòng the, không ngờ lần đầu hắn còn chẳng tìm thấy chỗ, mà chỉ trong một năm, tiến bộ nhanh chóng đến vậy, rốt cuộc hắn đã luyện tập ở đâu mà thành?
Ta ngủ đến nửa đêm, đột nhiên mở mắt.
Chẳng lẽ là ở trên người ta mà luyện thành?
Con chó nhỏ phía sau còn đang cọ sát vào ta, mơ màng hỏi:
“Ngươi trước kia tên gì vậy? Ta không muốn gọi tên người khác… Cái A Kiều kia là kẻ xấu, nàng ta lừa ta đi tìm hoa tai, còn đẩy ta xuống…”
Dòng suy nghĩ chợt hiện ra.
Hắn đang hỏi tên thật của ta.
“Ta tên là…”