Thợ Dệt Vải
Chương 31: Tiểu Hà và bí ẩn ngàn năm
Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta lùi lại, ánh mắt cảnh giác:
“Ngươi là ai?”
Lão già mặt biến sắc vì kinh ngạc.
“Ngài không nhớ ta sao? Ta là hậu duệ của vu nữ Sở quốc, lúc ta còn nhỏ, ngài còn từng bế ta mà.”
Lão lôi từ dưới gầm giường ra một bức họa cuộn, từ từ mở trước mặt ta. Trong tranh chính là ta.
“Nghìn năm trước, trăm vị Sở vu y, tản mác khắp các triều đại, bị bao vây giết chóc. Vào giờ phút nguy nan ấy, là ngài đến cứu họ, được tôn xưng là Chấp So. Ngài còn để lại bức họa này, nói đây là kiếp nạn định mệnh của ngài, truyền lại rằng đời đời Sở vu phải tìm cách cứu giúp người trong tranh nếu gặp được.”
Ta nhận lấy bức họa, nhìn kỹ. Một lúc lâu sau, ta liếc nhìn lão già, rồi quăng bức tranh sang một bên.
“Đáng tiếc là ta sẽ làm ngươi thất vọng, ta không phải người ngươi tìm.”
Lão nhặt bức họa lên, đặt cạnh ta mà đối chiếu:
“Kỳ lạ quá…”
Ta đưa tay sờ ngực, vết thương đã lành từ lúc nào. Từ từ đưa tay xuống, đặt lên bụng.
“Yên tâm, đứa bé của ngươi vẫn còn.” Lão nói.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
“Có điều mũi tên ở chân trái ngươi đã cắm sâu vào xương, sau này e rằng đi lại sẽ khập khiễng.”
Ta ấn vào chân trái, cố gắng xuống giường.
“Không sao.”
Đẩy cửa gỗ, trước mắt toàn một màu trắng. Tuyết rơi trắng xóa như lông ngỗng, gió lạnh rít lên từng hồi, mái tóc dài bị gió thổi tung.
“Giờ là năm nào?”
Nhìn bốn phía, núi non dày tuyết, trời đất mênh mông trắng xóa, đến một bóng chim cũng không thấy.
“Vĩnh Ninh năm thứ ba.”
Sao lại còn sớm hơn lần trước bảy năm? Ta cúi đầu, cười một tiếng bất lực.
“Thôi rồi, phụ thân của đứa bé chỉ lớn hơn ta có năm tuổi.”
Hiển nhiên, ta không thể ôm con đi tìm Tiêu Dịch mới năm tuổi để đứa bé nhận cha. Đành phải ở lại nơi này dưỡng thai.
Nguyên lão, hậu duệ của Sở vu, chuyên tâm luyện chế thuốc, sống trong thung lũng xa xôi hẻo lánh gọi là “Nguyên gia bảo”.
Nơi đây còn vài hộ dân sống rải rác, đều mang họ Nguyên, đều là hậu duệ của Sở vu. Ta ở lại đây, liền lấy họ Nguyên theo họ. Ta gọi là Nguyên Di.
Nguyên lão đầu không vợ con, không chỉ cưu mang ta, còn truyền dạy y thuật cho ta.
Vĩnh Ninh năm thứ tư, ta ba mươi tuổi, sinh ra một nữ nhi của Tiêu Dịch. Mọi người họ Nguyên đều vây quanh đứa bé sơ sinh.
“Chấp So đại nhân, mau đặt tên cho tiểu chủ tử…”
Ta đã nói với họ nhiều lần, ta không phải Chấp So. Cùng lắm ta chỉ là một người thay thế. Nhưng họ Nguyên đều không phải người bình thường, họ tin chỉ là thời cơ chưa tới. Có lẽ một ngày nào đó, ta sẽ xuyên qua thời không, từ trên trời giáng xuống, cứu giúp họ, nên vẫn khăng khăng gọi ta là Chấp So đại nhân.
Lúc này, ta khó nhọc suy nghĩ, không biết nên đặt tên gì cho nữ nhi ta và Tiêu Dịch.
Chợt có người nói:
“Tiểu chủ tử có vết bớt nhỏ dưới lòng bàn chân kìa.”
Ta vội ôm con vào lòng, cẩn thận nhấc chân bé lên, quả nhiên thấy vài vết đỏ nhạt, tụ lại một chỗ…
“Trông giống như một đóa sen vậy.”
Nguyên lão đầu gãi tai:
“Vậy gọi là Tiểu Liên nhé?”
Ta nhìn chằm chằm vết bớt ấy, trong lòng run rẩy, cả trái tim như bị chấn động mạnh. Thì ra là vết bớt này!
“Vẫn là gọi Tiểu Hà đi.”
Tiểu Hà lớn lên. Bề ngoài ngoan ngoãn nhưng bên trong lại tinh nghịch. Chỉ cần ta răn dạy, nó liền bật khóc. Điểm này thật giống phụ thân nó, trước mặt thì hiền lành, sau lưng lại lắm mưu nhiều kế.
Vĩnh Ninh năm thứ bảy, Tiểu Hà ba tuổi.
Sáng hôm đó, mọi thứ vẫn bình thường, ta còn nấu cháo trắng dưa muối cho lão đầu và Tiểu Hà. Đến trưa, ta đi gọi lão ăn cơm. Không thấy ông đâu, ta tìm khắp trong ngoài, vừa định ra ngoài thì gặp ông ở cửa.
Ông chống gậy, tóc râu bạc phơ, lưng còng xuống, được người hầu dìu, hai mắt đỏ hoe, ngấn nước nhìn ta. Như người khách từ xa mới trở về.
“Nguyên nha đầu, chính hôm nay, ta thành công rồi.”
Ta nhìn ông, mắt ta cũng đỏ hoe.
“… Nhưng sao ông lại đột nhiên già thế này?”
Nguyên lão quay đầu, nhìn con đường ông vừa đi qua.
“Con đường về nhà này, ta đi nhiều năm rồi.”
Ông đã luyện thành thứ thuốc mà cả đời ông hằng mong muốn. Nhưng chỉ trong một ngày, ông già đi hai mươi tuổi. Ông sắp chết rồi.
Ông cũng hiểu ra vì sao thuốc Thoa bị thất truyền.
“Thời gian như mũi tên bay, năm tháng như con thoi dệt vải. Dù mũi tên còn có thể quay đầu, con thoi cũng chỉ chạy được vài lượt. Lấy thân người làm con thoi, ngược dòng thời không, thì con người cũng bị giam hãm trong quá khứ, rồi chậm rãi già đi. Thọ mệnh có hạn, không cách nào duy trì mãi được.”
Ta lặng lẽ nhìn vào chậu đồng, nơi phản chiếu khuôn mặt ta. Ta đã ba mươi ba tuổi. Đúng vậy, mỗi lần quay về quá khứ, ta cũng dần già đi.
Nguyên lão nằm trên giường, nhìn ta rửa tay cho ông, hai mắt ứa lệ, không cam lòng hỏi ta:
“Chấp So đại nhân, ta sắp đi rồi, mà ngài vẫn chưa nhớ ra ta sao?”
Lòng ta quặn thắt: “Ta thật sự không phải người mà các ngươi đợi.”
Ông quay đầu, nằm ngửa, đôi mắt mờ đục nhìn lên trần nhà. Đúng lúc đó, sau lưng tiếng loảng xoảng vang lên.
Ta quay lại, thấy Tiểu Hà đang lén lút lấy thuốc của lão, lọ thuốc rơi xuống, vỡ tan tành khắp đất. Con bé còn đang nhét thứ gì đó vào miệng.
Ta hoảng hốt lao tới, giật lấy thứ thuốc trong tay nó ra.
“Con uống gì vậy?”
Nguyên lão run rẩy, kích động nói:
“Không hay… là… Thoa…”
Thoa, mỗi lần luyện chỉ được ba viên. Mặt ta tái mét, ôm Tiểu Hà vào lòng, nước mắt tuôn rơi như chuỗi ngọc đứt.
“Không! Đừng mang con bé đi mất! Nó còn quá nhỏ…”
Mỗi ngày của nó đều nên được sống trọn vẹn mà!
“Đừng mà…”
Ta khóc đến mơ hồ, chỉ thấy con trong ngực chợt có chợt không, như ảo ảnh…
Không biết bao lâu sau, ta nhìn nữ nhi. Dung mạo nó không hề thay đổi, vẫn mở to đôi mắt nhìn ta. Nước mắt ta dừng lại, kinh ngạc:
“Tiểu Hà, con… con không sao ư?”
Con bé cười gọi ta: “Nương thân.”
Xem ra loại thuốc kia có vấn đề.
Ta như vừa sống sót sau một đại nạn, ôm chặt nó.
“Từ nay không được tự tiện uống thuốc nữa, nếu con đột nhiên già đi, nương thân sẽ không nhận ra con đâu!”
Tiểu Hà đẩy ta ra nhẹ nhàng, nhìn người trên giường. Ta dắt con lại, để nó nhìn ngoại công lần cuối.
Tiểu Hà ngồi bên, nhìn Nguyên lão, bỗng nhiên nói:
“Ông đang đợi ta sao? Nguyên Cảnh Minh.”
Ta ngây người ra. Sao nó biết tên thật của lão?
Nguyên lão trừng mắt nhìn nó, hồi lâu sau, nước mắt trào ra.
“Thì ra… thì ra là đứa bé này mới chính là ngài… Cảnh Minh thật ngốc nghếch, rõ ràng Chấp So đại nhân ở ngay bên cạnh mà lại luôn nhận nhầm người…”
Tiểu Hà nắm lấy bàn tay khô gầy của ông.
“Ông không ngốc, ông rất tốt, ông đã cứu nương ta, cũng cứu mạng ta.”
Đôi mắt già nua của ông tràn đầy đau buồn.
“Nhưng ta sắp phải rời khỏi ngài rồi. Ta đợi ngài cả đời, không ngờ đến ngày được gặp ngài, ta lại sắp lìa đời.”
Tiểu Hà thản nhiên: