Thợ Dệt Vải
Bí Mật Của Tiểu Hà
Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ông cứ đi đi, chúng ta sẽ gặp lại.”
Nguyên lão khẽ nhắm mắt, hai dòng lệ lăn dài.
Hoàng hôn buông xuống, sau khi chôn cất Nguyên lão, ta nắm tay Tiểu Hà trở về.
Con bé kể nó đã đi qua rất nhiều nơi, trải qua nhiều năm tháng, có lúc tiến về phía trước, có lúc lùi về phía sau, rồi cuối cùng lại quay về đây.
“Nhưng tại sao dáng vẻ của con lại chẳng hề thay đổi?”
Nó tìm một khoảng đất trống, rồi bảo ta hãy nhìn kỹ.
Chỉ thấy Tiểu Hà thoắt cái biến thành bé gái ba tuổi, thoắt cái lại là thiếu nữ xuân thì, khi thì phụ nhân trung niên, khi lại hóa thành lão bà tóc bạc…
“Thực ra, con bé không hề có tuổi tác.”
Ta sững sờ.
Trời ạ, rốt cuộc ta và Tiêu Dịch đã sinh ra thứ gì thế này?
Thì ra năm đó, khi ta mang thai, ta đã vượt qua thời không trong lúc sinh tử mang theo con, khiến thời gian xuyên qua cơ thể thai nhi, làm thân thể nó biến đổi không ngừng.
Nó phá vỡ gông xiềng của thời gian, tự do xuyên không du hành.
Nó chính là một “Nhân thoa” hoàn mỹ thật sự.
Nó sẽ đi khắp các triều đại, cứu giúp những vu nữ lưu lạc, được người đời tôn xưng là Chấp So đại nhân.
Nó đã lưu lại bức họa kia, vì biết ta khi mang thai sẽ quay về, nhưng lại không rõ ta sẽ xuyên về năm nào.
Vậy nên, để cứu ta, cũng là để tự cứu chính mình, nó đã đem chân dung ta truyền cho đời đời hậu duệ Sở vu, buộc họ phải cứu người trong tranh.
Dần dần, người ta lầm tưởng nhân vật trong tranh chính là Chấp So đại nhân.
Ta lặng người đi rất lâu.
“Nương thân, người bị dọa sợ rồi sao?”
Nó lại trở về dáng vẻ bé gái ba tuổi.
Ta xoa đầu nó.
“Không, ta đang ghen tị với con đấy! Nữ nhi của ta thật lợi hại, may mà ta chưa từng đánh con!”
Tiểu Hà trầm mặc một lúc lâu, rồi nói:
“… Ừm, người thật sự là kiếp nạn của ta.”
26
Năm Vĩnh Ninh thứ mười, ta dẫn theo Tiểu Hà rời đi, đến Lăng Châu để tìm Tạ Trường Ẩn.
Biên cảnh đang có ôn dịch hoành hành, chỉ được phép vào chứ không thể ra.
Ta mang nữ nhi chờ ở ngoài thành rất lâu, nhưng vẫn không đợi được vị du y năm xưa từng vì ta mà cầu thuốc chữa bệnh đi ngang qua.
Thấy dịch bệnh càng lúc càng nặng, ta nóng ruột vô cùng, mãi cho đến khi chợt nhớ ra, năm đó trong hoàng cung, ta từng hỏi Tạ Trường Ẩn làm sao quen biết Nguyên Di.
“Hồi năm Lăng Châu có ôn dịch, ta đã kết giao với nàng ấy, từng giúp đỡ nàng ấy.”
Có khi nào vị du y kia chính là ta chăng?
Mạng người quan trọng, ta không thể ngồi chờ mãi, bèn mua thuốc, mang theo Tiểu Hà tiến vào vùng dịch.
Những ngày đó, ta ngày đêm không nghỉ, cứu chữa biết bao người, đến nỗi quên cả việc mong mỏi được gặp lại Tạ Trường Ẩn.
Vào một ngày nọ, có tiếng gõ cửa.
Ta ngáp dài, mở cửa ra, nhìn thấy người trước mặt, hơi thở bỗng khựng lại, máu trong người như đông cứng.
Là Tạ Trường Ẩn đã đến.
Ta chăm chú nhìn hắn, nhìn từng tấc mày mắt của hắn, đầu ngón tay ghì chặt vào khung cửa.
Trọn bảy năm trời, cuối cùng ta cũng được gặp lại người, Tiêu Dịch.
Hắn nghi hoặc nhìn ta và hỏi:
“Nguyên cô nương?”
Một tiếng “Nguyên cô nương” ấy khiến ta thoáng chốc ngây dại.
Ta vội xoay người đi, lau vội nước mắt, rồi lấy thuốc đưa cho hắn.
Ta không lấy tiền của hắn.
Tạ Trường Ẩn cười nói:
“Tiểu muội sợ đắng lắm, cô nương có kẹo mạch nha không?”
“Ta… ta đi lấy đây.”
Khi ta quay lại, hắn đã đi mất, chỉ còn lại bạc đặt trên bàn.
Ta nhìn bóng lưng hắn xa dần trong gió tuyết.
Hắn đã không nhận ra ta.
Ta cầm gương soi vào chính mình.
Trong gương phản chiếu một gương mặt bình thường, đã già đi.
Lúc này, ta đã ba mươi sáu tuổi.
Không còn là tiểu hoàng hậu được nuôi dưỡng trong thâm cung, cũng chẳng phải con chim vàng bị khóa trong Đông cung nữa.
Gió rừng núi hoang sơ đã làm làn da ta trở nên thô ráp, những đêm chăm sóc con thơ khiến mày mắt ta tiều tụy đi nhiều.
Ta đã không còn là A Kiều tỷ tỷ của hắn nữa rồi.
“Nương, đó có phải phụ thân của con không?”
Ta cầm số bạc trên bàn, cười đưa vào tay con bé.
“Con cất đi, phụ thân con nói để dành mua kẹo cho con ăn đấy.”
Ở Lăng Châu, ta từ xa nhìn thấy Khương Hoàn lúc đó mới mười tuổi.
Tạ Trường Ẩn tự tay đút thuốc cho nàng uống.
Tiểu Hà cũng nhìn thấy cảnh đó.
“Cô nương kia cũng là nữ nhi của phụ thân sao?”
“…Không phải.”
Tiểu Hà có thể tùy ý xuyên qua, nhưng không phải toàn tri toàn năng.
Bởi việc xuyên qua luôn có những khuyết điểm về góc nhìn.
Giống như con thoi kéo tơ, từng lượt từng lượt xuyên qua khung cửi, đến khi nóng rát, đứt gãy.
Nhưng bất kể ở chặng nào, nó cũng chẳng thể nhìn rõ toàn bộ hoa văn trên khung dệt.
Mà lấy người làm thoi, đặt vào dòng thời gian vô tận, đi đi lại lại, mới dệt nên gấm vóc mang tên số mệnh.
“Vậy nàng ta là bạch liên hoa sao?”
Ta cầm chày thuốc, ngẩng đầu nhìn con bé và nói:
“Ta biết con có thể loạn xuyên, nhưng nếu con còn nói mấy lời kỳ lạ nữa, ta sẽ đánh con đấy.”
Tiểu Hà phá lên cười và nói:
“Vậy bạch liên là nương, đúng không?”
Thế là ta liền cho nó một trận đòn.
Thuở bé ta là đóa bạch hoa mệnh khổ bệnh tật, nào có phải là bạch liên hoa. Đúng là đời suy đồi thật.
Năm Vĩnh Ninh thứ mười, ta trị bệnh cứu người ở Lăng Châu, Tạ Trường Ẩn cũng giúp đỡ bên cạnh.
Những ngày đó, ta phụ trách khám bệnh, Tạ Trường Ẩn bốc thuốc, Khương Hoàn giữ lò, còn Tiểu Hà thì duy trì trật tự.
Người có mắt đều nhìn ra được rằng không nên để kẻ mù coi lửa.
Nhưng Khương Hoàn nhất quyết muốn giúp, dẫu bị bỏng tay, cũng không chịu nằm nghỉ.
Tạ Trường Ẩn nắm lấy ngón tay nàng, khẽ thổi vào chỗ bỏng và nói:
“Vậy nàng cứ ngoan ngoãn, đừng động đậy, có chuyện gì thì gọi ta.”
Khương Hoàn khẽ đáp: “Vâng ạ.”
Ta nhìn cảnh ấy, rồi vẫn quay người bỏ đi.
Dù ta cũng muốn nói thêm vài câu với hắn.
Bởi không ai rõ hơn ta rằng nàng ấy đối với Tạ Trường Ẩn có bao nhiêu sự chiếm hữu.
Tiểu Hà bảo ta thế chẳng phải là bạch liên hoa.
Ta thay Khương Hoàn giải thích rằng nàng chỉ là quá yêu hắn mà thôi.
Ở Lăng Châu chưa bao lâu, thuốc men đã cạn kiệt, ta phải đi thật xa tìm mua, nhưng mấy vị thuốc trị ôn dịch lại hết hàng.
Chủ tiệm thuốc nói rằng, từ mấy tháng trước, các thương nhân kinh thành đã cao giá thu mua hết.
Ta quyết định đi một chuyến tới kinh thành.
Trước khi đi, ta gửi Tiểu Hà lúc đó sáu tuổi cho Tạ Trường Ẩn chăm sóc.
“Trẻ con bướng bỉnh, mong ngài để tâm đến con bé.”
Tạ Trường Ẩn mỉm cười nắm lấy tay Tiểu Hà.
“Không sao đâu, ta dắt một đứa cũng thế, hai đứa cũng vậy thôi.”
Tiểu Hà ngẩng đầu nhìn hắn, mắt ngấn lệ.
Tạ Trường Ẩn xoa đầu con bé.
“Đừng buồn, nương con sẽ sớm quay về thôi.”
Nói rồi, hắn nhìn ta và nói:
“Đến kinh thành phải cẩn thận.”
Ta mỉm cười gật đầu, rồi liền khởi hành.
Vừa quay lưng lại, ta liền nhắm mắt, chậm rãi rơi lệ.
“Tiểu Hà, con không phải muốn gặp phụ thân sao? Ta để con ở bên phụ thân một thời gian nhé, được không?”
Giọng con bé vừa mong chờ vừa sợ hãi hỏi.
“Nhưng phụ thân không nhận ra con, liệu có thương con không?”
Ta vuốt đầu nó và nói:
“Tất nhiên sẽ thương, dẫu không nhận ra, cũng sẽ thân thiết với máu mủ của mình thôi.”
Cũng giống như ta đối với Tiểu Hà vậy.
Ta đến kinh thành, khắp nơi dò hỏi thuốc men, chẳng bao lâu đã bị người bám theo, rồi bị thuốc mê làm cho ngất đi.