Thợ Dệt Vải
Vĩnh Ninh năm thứ mười: Bí ẩn A Kiều
Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hình như ta vừa bị xem là kẻ điên bị nhốt vào lãnh cung. Mà đúng là trông ta cũng có vẻ như vậy thật.
Nhưng đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu ta. Không đúng! Tiêu Dịch vốn dĩ không có hậu cung, vậy lấy đâu ra nương nương chứ?
“Khoan đã!”
Giọng ta run rẩy:
“Bây giờ là… Vĩnh Ninh năm thứ mấy rồi?”
Thiếu niên ngoảnh đầu nhìn ta, nhàn nhạt đáp: “Vĩnh Ninh năm thứ mười.”
Lòng ta chấn động dữ dội.
Vĩnh Ninh năm thứ mười, mười ba năm trước chính là năm ta gặp Tạ Trường Ẩn.
Theo lẽ thường, giờ này ta phải đang ở biên cảnh Đại Ngu mới đúng! Sao viên thuốc lại khiến ta xuyên không về đây… Vậy thì, lúc này Tạ Trường Ẩn đã gặp ta khi ta còn mười tuổi rồi ư?
Ta thoáng chao đảo, nhìn quanh liền thấy hoa mắt ù tai, đứng không vững, ngã ngửa về phía sau.
Từ trên cao, thiếu niên cúi đầu nhìn xuống.
“Ngươi không sao chứ?”
Ta nằm ngửa trên đất, đổi góc độ nhìn, mới nhận ra khuôn mặt này quen thuộc đến lạ.
Đôi mày, đường nét ấy, ngay cả giọng điệu cũng chẳng mấy chân thành…
Ta vừa tức vừa bất lực, khẽ bật cười.
“Ngươi là… Tiêu, Tiêu Dịch sao?”
Ánh mắt thiếu niên lập tức lạnh dần từng tấc.
“Ngươi biết ta. Ngươi không phải kẻ điên. Ngươi là ai?”
Ta là ai ư?
Ta nói ta là hoàng hậu tương lai của ngươi, ngươi có tin không?
Vĩnh Ninh năm thứ mười, Tiêu Dịch mười hai tuổi.
Lúc này còn ba năm nữa hắn mới trở thành thái tử, và sáu năm nữa ta mới thành thân với hắn.
Hắn đặt ngang đoản đao lên cổ ta.
“Ngươi rốt cuộc là ai? Ai phái ngươi tới gần ta?”
“Ngươi làm gì vậy? Ta vừa mới cứu ngươi mà!”
“Nơi này vốn ít người lui tới, sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”
Tiêu Dịch ép lưỡi dao sát hơn:
“Nói! Ngươi là người của ai?”
Chốn cung đình sát cơ tứ phía, hắn lại cảnh giác cả cỏ cây, chuyện trước mắt là phải khiến hắn bình tĩnh lại.
Nhưng ta có thể nói mình là ai đây?
Vĩnh Ninh năm thứ mười… mãi đến Vĩnh Ninh năm thứ mười sáu ta mới tới Đại Ngu, tính đến giờ chưa tròn bảy năm, ta biết được mấy người lớn tuổi đâu, chứ nói gì đến kẻ ở cạnh hắn.
Ngoại trừ một người.
“Bên cạnh điện hạ chẳng phải có một cung nữ A Kiều sao? Ta là nghĩa tỷ muội của nàng! Nghe nói điện hạ mất tích, ta giúp nàng đi tìm.”
Không biết A Kiều lúc này có ở đây không, nhưng ta chỉ có thể đánh cược một lần.
Tiêu Dịch nhìn chằm chằm ta:
“Ngươi quen A Kiều?”
Ta thở phào, vội gật đầu lia lịa.
Với sự si mê mà hắn dành cho cung nữ ấy, chắc ta không chết được.
Thiếu niên thu dao lại, giọng điệu bình thản:
“Vậy ngươi có biết, vì sao ta rơi xuống giếng không?”
Ta lắc đầu, từ dưới đất chống người dậy, còn chưa đứng vững, trước mắt ánh bạc lại đâm thẳng tới, cùng đôi mắt lạnh lẽo kia.
“Chính là nàng, đẩy ta xuống đó.”
Đồng tử ta giãn ra, tim như ngừng đập.
A Kiều không phải người tình trong mộng của hắn sao, sao nàng lại đẩy hắn xuống giếng?
Chẳng lẽ bấy lâu nay, cái thân phận thế thân ấy là ta bị ép vào?
Xui xẻo thay!
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, đoản đao rơi xuống đất.
Tiêu Dịch nắm chặt cổ tay ta, nhặt dao lên, ngẩng đầu nhìn ra phía trước.
“Là ai?”
Hắn dùng dao khống chế ta, đi vào căn nhà đổ nát, bên trong trống rỗng, cửa sổ mở toang.
Tiêu Dịch đuổi đến cửa sổ, chẳng thấy tăm hơi.
Ta run rẩy kéo tay áo hắn:
“Có… có người.”
Nữ nhân trốn trong góc tường, trừng mắt, cổ bị vặn gãy, thân thể trượt xuống.
“Có xác chết! Mau đi thôi! Bị bắt gặp thì không nói rõ được đâu!”
Ta quay người định chạy, còn chưa bước ra, liền bị kéo mạnh trở lại.
“Ngươi không quen nàng?”
Tiêu Dịch giữ chặt cổ tay ta:
“Không phải ngươi nói là muội muội của nàng sao?”
Ta chết lặng, người kia chính là A Kiều! Sao lại… chết rồi…
“Ngươi căn bản không quen nàng. Ngươi rốt cuộc là ai?”
Tiêu Dịch nhìn chằm chằm ta, sức tay càng thêm mạnh:
“Trong cung không dung kẻ lai lịch đáng ngờ.”
Hắn không hề đùa.
Xương cổ tay ta sắp bị hắn bóp nát.