Thợ Dệt Vải
Thân Phận A Kiều
Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đau đớn tột độ, ta bật thốt:
“Ta là thê tử tương lai của ngươi. Phía hông phải, cách ba tấc có một nốt ruồi son!”
Không gian đột ngột tĩnh lặng.
Thiếu niên nghiến răng ken két nói:
“Ngươi đã lén lút nhìn ta tắm từ bao giờ?”
“Ta… ta không hề nhìn trộm!”
Cần gì phải nhìn trộm chứ? Ta cũng chẳng thèm!
Tiêu Dịch cứ ngỡ đã nhìn thấu tâm tư ta:
“Nghe đồn hậu cung có vài cung nữ tâm tư bất chính, chuyên thích quyến rũ những hoàng tử thất sủng. Nhưng dù ta có sa sút đến đâu, cũng chẳng coi trọng ngươi đâu.”
Ta ngẩn ngơ hỏi: “Vì sao?”
Sau này khi ngươi lên ngôi hoàng đế, nào chỉ coi trọng ta, mà còn suốt ngày…
Thiếu niên cười lạnh: “Ngươi không tự xem lại mình đã bao nhiêu tuổi rồi sao?”
Ta: “…”
Tiêu Dịch thu dao, nhấc xác chết lên. Khi sắp ra đến cửa, hắn như chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn ta.
“Ngươi, lại đây. Thay y phục đi, ăn mặc như kẻ điên trốn khỏi lãnh cung thế này, lỡ bị người ta trông thấy, sẽ bị đánh chết đấy.”
Ta thay y phục của nữ tử nọ, hắn lại ném cho ta một tấm bài.
“Cầm lấy.”
Ta đón lấy bằng hai tay, đó là một thẻ ngọc khắc chữ.
“Sau này cứ lấy tên nàng mà đi lại đi.”
Ta nhìn chằm chằm vào hai chữ xa lạ đó, toàn thân như bị sét đánh.
“Ta là… A Kiều…?”
Tiếng động vang lên phía trước.
Ta sững sờ ngẩng đầu lên.
Đó chính là âm thanh xác chết bị Tiêu Dịch ném xuống giếng, vọng lại thật trầm đục.
Bộ y phục hoàng hậu mà ta vừa mặc cũng bị hắn vứt theo.
“Ta không muốn làm A Kiều.”
Ta ném trả tấm bài cho hắn.
Tiêu Dịch lại ném trả về:
“Nàng ta vốn là người lạ mặt, ít ai nhận ra. Huống hồ giờ đã chết, nếu ngươi không mượn thân phận này, người khác sẽ đến điều tra. Ta thì không sao, nhưng ngươi chắc chắn sẽ chết.”
“Vậy tên này khó nghe quá, đổi tên khác đi.”
“Tên tuổi cung nữ đều được ghi vào sổ sách, ngươi nói đổi là đổi được sao? Hơn nữa, ở bên ta, cũng chỉ có duy nhất một mình nàng thôi.”
Tiêu Dịch quay người bỏ đi.
Ta vội vàng đuổi theo.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Dù sao trong không gian này, ta cũng chỉ quen biết mỗi hắn.
Hơn nữa Tiêu Dịch là hoàng đế tương lai, đi theo hắn chưa chắc đã hóa nguy thành an, nhưng ít ra cũng giữ được cái mạng sáu năm.
“Vậy nàng ta chết rồi, ngươi không điều tra hung thủ sao?”
“Nàng ta hãm hại hoàng tử, chết là đáng đời, có liên quan gì đến ta đâu?”
“Ồ.”
5
Tiêu Dịch mười hai tuổi, thật sự là một đứa trẻ đáng thương.
Hắn năm tuổi thì mất mẫu phi, được đưa đến cho hoàng hậu nuôi dưỡng.
Chỉ nửa năm sau, hoàng hậu băng hà. Trong cung đồn rằng hắn là tai tinh, bị an trí một mình ở Nhược Thanh điện.
Nơi hắn ở là một tiểu viện hẹp dài, có chính thất, có gian lẻ, có hành lang, nhưng vị trí lại hẻo lánh, cỏ cây rậm rạp, vừa ẩm ướt vừa lạnh lẽo, giấy dán cửa sổ cũng rách nát chẳng ra hình dạng gì.
Trong điện chỉ còn mỗi ta hầu hạ.
Vốn phải có sáu người, nhưng đều bị hắn làm cho sợ mà bỏ chạy hết.
Về phần A Kiều, nàng vốn là một nô tài bị vạn người ghét, vừa lười biếng vừa tham lam, tay chân không sạch sẽ. Nhà này đuổi, nhà kia xua, đến Nhược Thanh điện mới chịu dừng chân.
Không có nơi nào tệ hơn nữa rồi.
Mưa xuân rả rích không ngớt.
Nửa đêm trong phòng bị dột, không thể nằm giường được.
Ta đành trải chiếu dưới đất. Gió mạnh thổi tới, nửa cánh cửa sổ đổ sập xuống, suýt chút nữa thì lấy mạng ta.
Nửa đêm Tiêu Dịch vội vàng chạy đến, dẫn ta sang phòng hắn, rồi tiếp tục trải chiếu dưới đất.
Ôi… ta mười tuổi đi theo Tạ Trường Ẩn, mười hai tuổi trở thành công chúa Khương quốc, mười sáu tuổi làm thái tử phi, mười tám tuổi lên ngôi hoàng hậu. Những ngày cơm no áo ấm hưởng thụ hơn mười năm, nào ngờ số mệnh còn chờ ta một kiếp khổ sở đến thế này.
Nhưng với thiếu niên Tiêu Dịch, những ngày khổ cực ấy vốn đã trở nên quen thuộc.
Mỗi ngày, hắn thức dậy vào giờ Thìn, khi thì phơi giặt quần áo, khi thì quét tước sân viện. Vừa làm việc vừa đọc sách, tiếng đọc trong trẻo, yên ả như chẳng vướng chút bụi trần.
Ta thì trùm chăn kín đầu, trở mình ngủ tiếp.
Đợi hắn làm xong việc mới quay lại giục ta.
“Ngươi sao ngày nào cũng ngủ lâu thế? Mau dậy đi, đi lấy cơm sáng.”
Bị kéo dậy, ta vẫn nhắm mắt, đầu óc quay cuồng.
“Nếu không đi, hôm nay lại chẳng có cơm mà ăn đâu.”
Hắn vắt khăn ướt, úp thẳng lên mặt ta.
Dù Tiêu Dịch giỏi giang việc gì, hắn vẫn là chủ tử. Cung quy tôn ti phân minh, hắn chẳng tiện tự mình đi lấy đồ ăn.
Ta chỉ làm mấy việc lặt vặt như thế.
Chải đầu rửa mặt xong, ta chạy đến ngự thiện phòng, cười nịnh nọt để xin được chút đồ ăn.
Trở về, ta mở hộp cơm ra.
“Lại là dưa muối với cháo trắng.”
“Cũng được rồi.”
Tiêu Dịch ngồi vào bàn.
“…Mới ba tháng thôi mà ta đã gầy sút đi rồi.”
Hắn đưa cho ta đôi đũa:
“Là do ngươi trước kia hơi mập đấy.”
Ta lặng lẽ trợn mắt, trong lòng thầm mắng: Đồ không có mắt thẩm mỹ.