169. Chương 169: Phòng 201 – 'The Cube' (18)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương 169: Phòng 201 – 'The Cube' (18)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 169 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Han Kain
-
Choang
Phong ấn đã được phá bỏ!
Tôi tỉnh lại giữa một tiếng động lớn.
Đã đến lúc nhân vật chính bước lên sân khấu!
…Cảm giác này là thế nào?
Trước khi tôi kịp nhận thức tình hình, đầu tôi đã đau như búa bổ. Tôi vội vàng mở Cửa Sổ Hệ Thống.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Tôi không nhìn thấy ai khác, chỉ có Songee đứng trước mặt mình.
“Songee? Chuyện gì thế – ”
“Đừng ngẩng đầu lên. Ngay cả với Cửa Sổ Hệ Thống, anh cũng không thể chịu nổi sức nặng của nó đâu. Để em giúp anh lần cuối.”
Vừa nói, Songee đã phát ra một tia sáng trắng chói lòa, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bao phủ lấy tôi.
Đó là phép bảo hộ cuối cùng của cô ấy – một sức mạnh vượt giới hạn, tiêu hao toàn bộ sinh lực còn lại của Songee.
Tôi đã biết về “buff tử” của cô rồi. Di Sản của Songee, “Đa Quan Điểm”, vốn đã bị giới hạn bởi những luật lệ khắc nghiệt, nhưng sức mạnh của nó còn đến từ chính những áp lực mà nó đặt lên cơ thể cô.
Nói cách khác, nếu Songee không muốn sống nổi nữa, cô ấy có thể khai thác sức mạnh vượt xa giới hạn thông thường.
Một dòng thông tin tràn ngập vào tâm trí tôi.
Bể kiến thức mênh mông, những bí mật mà thế giới này giấu kín, tất cả những gì mà Thủ Trưởng đã thu thập được!
Tôi nghĩ trong cơn đau đầu như vỡ tung.
Tại sao *mình* lại bị phong ấn ở đây?
Thân xác thật sự của Beatrix đang ở đâu?
Thủ Trưởng đã dùng phương pháp gì để khống chế cô ấy?
Tất cả những câu hỏi ấy đều dẫn đến một câu trả lời.
Thân xác thật sự của Beatrix nằm trong nơi mà Con Mắt Không Thứ Nguyên bị phong ấn.
Và chỉ mình tôi có thể tiếp cận được nơi đó.
Ngay cả Beatrix cũng sẽ phát điên nếu cô ấy cố đưa tâm trí trở lại thân xác mình, nên cô ấy không bao giờ có thể đến gần được.
Chỉ có tôi, người được bảo hộ bởi vòng tay của Songee cùng Cửa Sổ Hệ Thống, mới có thể chịu được áp lực của Con Mắt Không Thứ Nguyên và tiến vào khu vực phong ấn đó.
Ahri có thể làm được điều tương tự nếu có sự trợ giúp của Songee, nhưng sức mạnh của cô ấy sẽ phải trả giá bằng máu và bị giới hạn bởi thể xác.
Nhiều kí ức ùa về.
Khi tôi vừa choáng váng, tôi nhận ra “câu trả lời thật sự” cho căn phòng này là gì.
“Cái quái gì thế này? Cái tên Thủ Trưởng này còn là con người nữa không?”
[Không may là, ta đích thị thuộc loài Homo Sapien.]
“…Tôi còn không tưởng tượng nổi chuyện này có thể xảy ra. Ông đã sắp xếp lại tính cách của mình rồi à?”
[Cứ coi đó là một trong nhiều tài năng của ta đi. Cẩn thận với những phòng khác nhé.]
“…”
Chỉ trong một cuộc đối thoại ngắn, tôi đã nhận ra rằng ông ta cũng biết nơi này là Khách Sạn.
Đây có phải là đặc điểm riêng của Thủ Trưởng, hay là tất cả những nhân vật được giải phóng đều sở hữu điều này? Hiện tại tôi không thể chắc chắn.
[Cậu đã nắm rõ tình hình chưa? Cậu có tự tin giải quyết không?]
Đầu tôi bắt đầu nhức.
Mình… thật sự không đủ tự tin để xử lí chuyện này như Thủ Trưởng.
[Cậu không cần lo. Cậu biết rõ rồi còn gì? Cậu nắm hoàn toàn thế chủ động. Hãy làm những gì có thể, và khi nào không thể nữa, hãy để ta lo.]
…Dù thế nào, tôi cũng phải phá giải căn phòng này rồi ra ngoài.
Lên thôi.
Ngay cả khi Cửa Sổ Hệ Thống tồn tại vĩnh viễn, phép bảo hộ tinh thần của Songee vẫn có giới hạn thời gian.
Giữa trung tâm của khối Đa Giác Bất Đẳng Biên mà anh Jinchul đã phá hủy một nửa, một vòng xoáy trắng bắt đầu hình thành.
Dù thiết bị đã gần như bị phá hủy, tôi vẫn tận dụng những mảnh vỡ còn lại để mở rộng “lối đi” thêm chút nữa – ngay lúc đó, Beatrix xuất hiện.
Tôi ngẩng mặt lên trời với một nụ cười nhếch mép.
Một con mắt khổng lồ, kinh khủng, bao phủ cả chân trời, nhìn xuống thế gian như mặt trời.
“Sao ngươi không đến gần thêm chút nữa?”
[Ngươi!]
“Ngươi đang làm khá tốt đấy. Ngươi vẫn nói chuyện được dù phải chịu áp lực khủng khiếp như vậy. Nhưng ngươi không thể lại gần vòng xoáy này phải không?”
“Cậu để ta tiếp quản một lúc nhé?”
Cứ tự nhiên. Đằng nào cũng phải mất thời gian để mở lối đi mà.
“Beatrix. Con gái tội nghiệp của ta. Ta đã bảo con chỉ làm những việc vừa sức với mình rồi cơ mà?”
[Cha! Nếu không vì cha… Nếu không vì cha, con đã trốn thoát ra thế giới bên ngoài từ lâu rồi!]
“Con nói con làm tất cả chỉ để hít thở khí trời thôi sao?”
[…]
“Không, không. Thực ra thì, Patrick đơn giản đã cho con ra ngoài thôi. Patrick, thằng nhóc đó cũng có quyết tâm. Con nên biết ơn ta mới phải. Không có ta, con đã phải chịu giày vò vô số đêm trong nỗi khiếp sợ với những con quái vật mình tạo ra rồi.”
[Con vẫn biết ơn điều đó. Nhưng cha, giờ đây cha đã dạy con tất cả, đã đến lúc cha chết đi và trao lại Di Sản cho con chứ? Nếu cha giao khối Đa Diện Bất Đẳng Biên cho con, con đã xé xác cha từ lâu rồi!]
“Ồ hô! Phải rồi. Con vẫn cứ lải nhải về khối Đa Diện đó như thể đó là thứ có thể tùy tiện cho đi vậy. Và ai đã dạy con nói bậy như thế hả?”
[Xin lỗi nhé. Chính tay con đã giết mẹ khi còn nhỏ rồi.]
“Thảo nào con lớn lên như thế này. Lỗi ta vì không phải là một người cha tốt hơn.”
Tôi nghe cuộc đối thoại đáng sợ giữa cặp cha con này, rồi nhận ra lối đi đã mở rộng đủ để tôi lọt qua.
“Xin lỗi nhé, cha con phải đi rồi. Bảo trọng.”
Beatrix, người vừa mới rất tự tin, giờ run rẩy không thể kiểm soát nổi.
“Cha ơi… Làm ơn, chỉ một lần này thôi – ”
Vòng xoáy nuốt chửng tôi.
***
Han Kain
Bên trong vòng xoáy là một nơi kì lạ.
Vô số cuốn sách mở ra đóng lại khi chúng trôi nổi trong không trung, và vô số màn hình xuất hiện rồi biến mất.
[Cậu đã hiểu Con Mắt Không Thứ Nguyên là gì chưa?]
“Không hẳn.”
[Nó là một tồn tại cấp cao hơn giáng lâm. Nó coi mọi thứ chỉ là tạo vật, và chẳng mong muốn gì ngoài khắc ghi những ghi chép về thống khổ và giày vò. Nó chẳng khác nào một thần sáng thế giả mạo. Cậu có thể coi như vậy.]
“Cứ như thế này thì khác gì thầy bói xem voi. Ông nghĩ mình có thể hiểu được một tồn tại vĩ đại như vậy sao?”
[Tin ta đi. Thông tin này tới từ một nguồn uy tín.]
“Một nguồn uy tín?”
[Khi hắn tương tác với người phàm, hắn cấy những mảnh kí ức hỗn độn vào họ. Thế là, những người phàm đó sẽ tin rằng sự tồn tại của họ chỉ là vô nghĩa, và rồi họ sụp đổ trong tuyệt vọng.]
“…”
[Nhưng thế chưa phải hết. Cũng bình thường nếu tâm trí phàm nhân chẳng khác nào bèo trôi trong nước khi gặp một thực thể vĩ đại. Đây là cái mà ta gọi là rung động.]
“Rung động?”
[Một con người bước đi, nhưng rung động từ những bước chân của họ có thể khiến cả thế giới của côn trùng đảo lộn – một bước chân có thể nghiền nát vô số con bọ.]
“Tôi nghe những kí ức và lời của ông thì vẫn nghĩ tới một chuyện.”
[Nói đi.]
“Những lời của ông giống thầy bói xem voi, chỉ nắm được một phần mà nghĩ mình đã hiểu hết. Làm sao ông có thể hiểu được một thực thể khó đoán như vậy? Ông gọi nó là gì ấy nhỉ, một thần sáng thế giả mạo à?”
[Để ta chia sẻ cho cậu một niềm tin, và một bằng chứng.]
“Một niềm tin và một bằng chứng?”
[Nếu trong vũ trụ này thật sự có đấng sáng tạo, thì ngài sẽ không muốn một thế giới ngập tràn khổ đau. Đó là lí do ta tin rằng một thực thể tàn nhẫn như vậy không thể là đấng sáng tạo thực thụ được.]
“Sau khi biết được cách ông cứu thế giới bên ngoài Khách Sạn, có khả năng đấng sáng tạo là một tên điên cao hơn đó.”
[Đó chỉ là kết cục do sự yếu kém của ta mà thôi… Cậu có thể nghĩ ra cách tốt hơn những gì ta đã làm không?]
“…”
[Đó cũng là lí do mà Patrick đã phản bội ta. Thế rồi, cậu ta cuối cùng cũng từ bỏ, và giao phó lại mọi thứ cho ta khi mọi người tới. Cậu ta không đồng tình với những biện pháp của ta, nhưng lại không thể tìm ra một cái gì đó tốt hơn. Thực tế là, khi ta vắng mặt, thì Patrick vẫn duy trì phong ấn bằng những phương pháp tương tự.]
“Được rồi, đó là niềm tin của ông. Thế còn chứng cứ thì sao?”
[Chứng cứ rất đơn giản và rõ ràng. Tất cả chúng ta đều bị kẹt trong Khách Sạn ngay lúc này mà phải không?]
“…???”
[Nếu thật sự có một đấng sáng tạo toàn năng từ chiều không gian cao hơn, thì tại sao ngài ấy lại bị kẹt trong một phòng Khách Sạn? Sự thật rằng thứ đó bị kẹt lại chứng tỏ nó không phải vậy rồi.]
Phải công nhận lập luận đó có lí thật.
“…”
Nguy hiểm thật.
Bên cạnh bối cảnh của Phòng 201, tôi cũng dần hiểu về hệ thống “phong ấn”.
Khi một phong ấn được gỡ bỏ, nhân vật chính của bối cảnh cũng sẽ được giải phóng bên trong tôi.
Chuyện này thì ổn – thậm chí có lợi, vì tôi cũng có được một quân sư mạnh mẽ khi phong ấn được dỡ bỏ.
Bởi vì quyền kiểm soát luôn thuộc về người chơi của Khách Sạn.
Vấn đề chỉ phát sinh khi tôi bị thuyết phục và đồng cảm với cách suy nghĩ của nhân vật đó!
Vừa nãy, tôi đã bị thuyết phục bởi suy nghĩ của Thủ Trưởng.
Và ngay lúc đó, tôi nhận ra mình đã dung hợp một phần với ông ta.
Tầng hai thật sự khác so với tầng một.
Có thứ gì đó… về mục đích của những căn phòng này cảm giác rất khác.
***
[Lâu rồi không gặp! Ông chẳng phải mắc kẹt trong ống nghiệm đó quá lâu rồi chứ? Cơ mà vắng mợ thì chợ vẫn đông.]
Trong khi tôi ngụp lặn giữa đống sách vở và màn hình bất tận, thì một giọng nói xuyên thẳng vào sọ tôi vang lên.
Thời gian đang dần cạn kiệt. Dù Cửa Sổ Hệ Thống không có giới hạn thời gian, nhưng phép bảo hộ thì sắp hết hiệu lực rồi.
“Không sao đâu. Chúng ta sắp tới nơi của Beatrix rồi. Đã đến lúc nó phải hoàn thành sứ mệnh khi được sinh ra.”
[…]
“À mà này… Vì cậu hiểu được tình huống tới một mức nào đó rồi, nên cậu có nghĩ cái cụm từ ‘phong ấn’ có hơi quá lố không? Làm sao mà một con người có thể ‘phong ấn’ một thực thể như vậy chứ? Bắt mặt trời bỏ vào tủ lạnh còn dễ hơn!”
[…]
“Tất cả những gì ta làm chỉ là đưa cho thực thể đó một ‘sân khấu’ tàn nhẫn mà nó mong muốn. Có vài hi sinh, nhưng nhân loại đã đạt được sự bình yên. Không có ta thì Con Mắt Không Thứ Nguyên đã biến cả hành tinh thành sân khấu của nó rồi.”
[Vậy, quẳng con người vào hàm quỷ chính là sân khấu ông nói đó sao?]
“Cũng là một công việc khá mệt mỏi đó. Trong nhiều năm, bọn ta phải tự tay đưa người vào mê cung lập phương, xây dựng trong khối Đa Diện, và giết họ. Riêng việc đó thôi đã đủ khó rồi, nhưng còn một vấn đề cấp thiết hơn.”
[…]
“Mọi kích thích rồi cũng trở nên mệt mỏi thôi. Kể cả một ác thần cũng bắt đầu chán chường. Chúng ta cần một thứ gì đó… một ‘diễn viên’ để tạo ra vô hạn niềm vui.”
[Và đó là Beatrix sao?]
“Phải, phải. Chúng ta sắp tới nơi rồi. Đứa trẻ đó chẳng phải là một món quà đối với nhân loại hay sao?”
Tôi là ai?
Tới một điểm nào đó, tôi đã đánh mất chính mình. Tôi không thể phân biệt được liệu tôi hay ông ta đang nói nữa.
Càng bị thuyết phục bởi những lời đó, sự khác biệt giữa chúng tôi càng trở nên vô nghĩa…
Cuối cùng, thân xác thật sự của Beatrix hiện lên.
“…”
Thứ xuất hiện trước mặt tôi là một ống nghiệm mờ…
Và bên trong là một bộ não con người.
“Đừng nghĩ vậy là tàn ác nhé. Nó không có cơ quan cảm thụ, và tâm trí nó nằm ở nơi khác, nên mới có thể tồn tại ở đây. Cho dù đứa trẻ này có kiên cường thật, nhưng không thể nào so được với chúng ta.”
Một khối đa diện phát sáng đáng sợ xuất hiện trong tay Thủ Trưởng.
“Cậu nghĩ rằng đập nát bộ não này sẽ giải quyết được mọi chuyện sao? Có thể. Nhưng nhớ rằng, Khách Sạn vẫn luôn muốn chúng ta giải quyết ‘Căn nguyên của lời nguyền’. Dù là giết địch thủ hay giải thoát tù nhân, chúng chỉ là suy đoán của cậu mà thôi.”
[Ông đang nói gì vậy?]
“Ta đang nói là, phá hủy bộ não của Beatrix sẽ chẳng thay đổi được gì. Con Mắt Không Thứ Nguyên vẫn sẽ nuốt chửng thế giới trong thời gian thực. Cuối cùng, cậu phải đưa ra quyết định. Nhưng ta đã nói rồi, ta chẳng hề muốn ép buộc cậu. Ta không thể dù có muốn đi nữa. Quyền kiểm soát vẫn luôn là của cậu.”
Thủ Trưởng có hỏi tôi có cách tốt hơn để cứu thế giới không.
Tôi không thể đưa ra câu trả lời.
“Cậu có vẻ khá phiền lòng. Thứ gì khiến cậu bối rối như vậy? Nếu cậu nghĩ kĩ, thì Phòng 201 chỉ là một thế giới giả tưởng do Khách Sạn tạo ra. Có thật sự quan trọng không nếu NPC bị quăng làm mồi cho quỷ dữ? Chẳng phải đó là những chuyện cậu vẫn làm bấy lâu nay sao, giết người trong các căn phòng nếu cần thiết ấy?”
Vậy thì tại sao?
Như Thủ Trưởng nói, chúng tôi đã giết vô số người trong các căn phòng để tiếp tục khai phá nếu cần.
Vậy tại sao tâm trí tôi lại rối ren như vậy?
“…”
Tôi đã biết câu trả lời.
Chỉ sau khi thức tỉnh những kí ức của Thủ Trưởng bên trong tôi, tôi mới nhận ra…
Lần đầu tiên trong ngày hôm nay, tôi có cảm giác thực sự rằng những gì xảy ra trong Phòng 201 cũng đã xảy ra ngoài đời thực.
Mình đã hiểu rằng nhân loại là một thể thống nhất, và quan trọng hơn, mình đã tồn tại được nhờ những hi sinh như vậy…
Mình không biết. Mình thật sự không biết lối đi tốt nhất là gì.
Mình ngoài kia là ai?
Chỉ là một sinh viên ôn thi đại học.
Giờ, bài toán được đưa ra trong Phòng 201 giống một kì thi, mà điểm qua môn chỉ là 30 trên 100.
Qua môn không khó.
Đạt 30 điểm thôi cũng đủ để tôi ra ngoài cùng một Di Sản.
Nhưng…
“Người ra đề” sẽ muốn tôi trả lời ở một cấp độ cao hơn.
Một câu trả lời mà thậm chí người ra đề cũng không biết.
Cuối cùng, khi tôi từ bỏ việc tìm ra đáp án tốt hơn, tôi không thể di chuyển cơ thể mình nữa.
Một ánh sáng quỷ dị bắt đầu phát ra từ khối Đa Diện trong lòng bàn tay tôi.
Một bài ca tà ác vang lên từ môi tôi,
“Ta hiến dâng thứ này! Ta hiến dâng thứ này! Hỡi Con Mắt Vĩ Đại, ta hiến dâng cho ngươi một sân khấu để ca lên khúc ca thống khổ khắp vạn kiếp. Nơi đây, một con dê bất tử đang chờ ngài, Sæhrímnir vĩnh viễn tái sinh của ngài!” [note77878]
Tôi cảm thấy ánh nhìn áp đảo đó lại tập trung vào tôi lần nữa.
Tại một nơi xa xăm, tại một chiều không gian không thể đi tới, mê cung “Cube” lại xuất hiện.
Não của Beatrix được chuyển về trung tâm của mê cung.
Beatrix, hét lên trong thống khổ và đau đớn, bắt đầu lấp đầy mê cung bằng quái vật một lần nữa.
Giờ thì, sân khấu này sẽ không bao giờ khép màn.
Beatrix, giống như con lợn rừng tái tạo mãi mãi trong thần thoại Bắc Âu, sẽ mãi mãi tạo ra quái vật, và Cục Quản Trị vẫn sẽ mãi mãi hiến tế con người.
Để đảm bảo rằng vị thần tà ác đó sẽ không bao giờ quay ánh nhìn về Trái Đất lần nữa.
Tôi nghe thấy âm thanh rên rỉ.
Tiếng thét của những kẻ bị hiến tế sống chích vào tai tôi như những mũi kim.
Tiếng cười của ác thần vang vọng khắp thế giới.
Và rồi, “ngón tay” đó hạ xuống.