198. Chương 198: Thời Gian Tiệc Tùng – Dừng Lại, Chuẩn Bị Bước Sang Phòng Mới (2)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương 198: Thời Gian Tiệc Tùng – Dừng Lại, Chuẩn Bị Bước Sang Phòng Mới (2)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 198 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi tôi triệu hồi Quỷ Thư, Ahri bắt đầu giải thích một cách thong thả.
“Cuốn sách này chính là nguồn gốc nửa kia sức mạnh siêu nhiên của anh, đúng không?”
“Khoảng phân nửa là vậy. Phần còn lại chắc là do Phước Lành và hình xăm này.”
“Tất nhiên rồi. Nhưng, anh đã bao giờ nghĩ đến việc những vật dụng này tác động thế nào tới chủ nhân của chúng chưa?”
“...”
“Thực ra, điều này không chỉ áp dụng cho các ‘vật dụng siêu nhiên’ mà còn cho cả những hiện tượng siêu nhiên nói chung. Chẳng hạn như việc con chó mình nuôi bấy lâu nay hóa ra lại là địa ngục khuyển.”
Songee ngạc nhiên lẩm bẩm.
“Ngay cả Perro cũng vậy sao?”
“Đúng vậy, kể cả nó. Bởi vì vẫn có một tổ chức luôn muốn tìm hiểu xem những hiện tượng siêu nhiên ảnh hưởng thế nào đến con người. Mọi người đều biết đó là ai.”
“Cục Quản Trị.”
“Chính xác. Cục Quản Trị sở hữu bộ sưu tập đồ sộ nhất thế giới về vật dụng siêu nhiên. Họ đã quan sát suốt nhiều năm xem chúng tác động thế nào đến chủ nhân. Và họ đã phát hiện ra vài sự thay đổi rõ rệt.”
Nghe xong, tôi nhận ra đây không chỉ là chuyện của riêng mình.
Songee, chủ nhân của chiếc vòng tay, cùng anh Jinchul và Ngôi Sao đều xích lại gần Ahri, chăm chú lắng nghe.
“Chủ nhân của các vật phẩm siêu nhiên, dù vốn dĩ là người bình thường, cũng sẽ dần thay đổi theo thời gian. Bản chất của những biến đổi này mỗi người một khác. Có người mọc sừng, có người nhìn thấy vô hình, có người lại phát điên.”
“Vậy là có thể biến đổi cả theo hướng tích cực lẫn tiêu cực?”
“Có thể nói như vậy. Cục Quản Trị gọi những biến đổi này là ‘nâng tầm đẳng cấp linh hồn’.”
“Nghe có vẻ không hợp lý lắm. Tại sao lại liên quan đến linh hồn?”
“Câu hỏi hay đấy. Nó nghe không liên quan vì cách gọi này không phải do chúng em nghĩ ra. Nó là kiến thức truyền lại từ những thực thể gần gũi hơn với thế giới siêu nhiên – tức những ma quỷ mà chúng em có thể giao tiếp. Khi họ nhìn thấy những người này, họ nói ‘linh hồn đã được nâng tầm’, hay gọi là nâng cấp.”
Songee không nhịn được nữa, hỏi tiếp.
“‘Linh hồn’ thực ra là cái gì? Và nâng tầm đẳng cấp có nghĩa là sao?”
Câu trả lời khiến người nghe hơi thất vọng.
“Chúng ta không biết.”
“Hả?”
“Chúng em thật sự không biết. Như tôi đã nói, hầu hết thành viên của Cục chỉ là con người sinh ra và lớn lên trên Trái Đất. Họ thông minh và tinh thần mạnh hơn người thường, nhưng vẫn là con người. Vậy nên khi những con quỷ nói về linh hồn con người, chúng em không hiểu họ đang nói gì. Linh hồn đối với chúng ta là thứ vô hình và vô dạng.”
Ông xen vào.
“Chúng ta có thể không biết ý nghĩa thực sự của ‘nâng tầm đẳng cấp linh hồn’, nhưng chúng ta cũng hiểu được những thay đổi mà nó mang lại. Đáng chú ý nhất là ‘linh cảm’.”
“Linh cảm?”
“Chuyện Ahri vừa nói đó. Chẳng hạn đột nhiên nhìn thấy thứ mình chưa từng thấy, hoặc nghe được giọng nói lạ.”
Anh Jinchul, người im lặng suốt từ nãy, hỏi.
“Thế hai người đã thay đổi thế nào? Ông thì sao?”
Mặt ông thoáng nghiêm trọng, và Ahri trả lời thay.
“Mooksung đã âm thầm phẫu thuật để loại bỏ những biến đổi đó.”
“Khụ! Vậy là ông đã bị biến đổi về thể chất hả? Còn em thì sao, Ahri?”
Ahri ngập ngừng, trả lời mơ hồ.
“Khó mà nói được. Chắc chắn em đã trải qua vài biến đổi, nhưng không thể xác định chính xác chúng là gì.”
Anh Jinchul có vẻ bối rối.
“Ý em là sao?”
Tôi nghĩ mình hiểu ý Ahri muốn nói gì.
“Là do cơ thể em đã hòa làm một với ‘Cổ Huyết’, phải không?”
“Đúng rồi đấy ạ. Anh không tự hỏi tại sao em làm được đủ trò với chỉ một Di Sản sao?”
Ngay khi Ahri nói vậy, tất cả mọi người, kể cả tôi, đều gật đầu đồng ý.
Tôi đã nghĩ về điều này vô số lần.
Cổ Huyết thực sự khác biệt hoàn toàn so với bất cứ Di Sản nào chúng tôi từng gặp.
Số siêu năng lực Ahri có thể sử dụng chỉ với nó thật kinh khủng.
Thôi miên, bay lượn, tăng cường sức mạnh chỉ là những khả năng cơ bản. Em ấy còn dùng máu để chữa trị hay ghi lại ký ức.
Theo một cách nào đó, Cổ Huyết dường như ẩn chứa sức mạnh vô biên.
Chưa từng có báu vật nào chúng tôi nhận được đến giờ có độ đa dụng gần chạm tới nó.
Từ cuộc đối thoại này, tôi dần hiểu ra phần nào bí mật của nó.
“Em đã dành nhiều năm tích lũy kinh nghiệm và sử dụng Cổ Huyết. Ma và quỷ đều bảo em rất nhiều lần rằng đẳng cấp linh hồn em đã được nâng tầm. Rồi khi thời gian trôi qua...”
“Thì?”
“Em thấy mình làm được ngày càng nhiều thứ hơn. Một ngày, em nhận ra mình có thể bay. Ngày khác, em thấy mình có thể nghiền nát đá bằng tay không. Vấn đề là, em không thể phân biệt đâu là thay đổi từ linh hồn, đâu là do thành thạo sử dụng Cổ Huyết.”
Đó là một lời giải thích đơn giản.
Đối với Ahri, người đã gắn bó với Di Sản này từ khi sinh ra, Cổ Huyết đã hoàn toàn trở thành một phần bản thân em.
Vậy nên em không thể nói đâu là khác biệt từ việc linh hồn mạnh lên hay do thành thạo sử dụng Cổ Huyết.
Trong khi mọi người đều hỏi Ahri, tôi hướng sự chú tâm vào bên trong.
Mình có đang phát triển siêu năng lực không?
Có thể. Vài trải nghiệm độc đáo từ Địa Ngục Giáng Sinh của Miro chạy dọc tâm trí tôi.
Nhưng bây giờ chỉ dẫn của Con Cú không phải để tìm ra siêu năng lực mới.
Mà là ôn lại bài cũ.
Ôn lại bài nghĩa là đọc sách, nên tôi nghĩ Con Cú bảo tôi xem lại phần sau của Quỷ Thư, đặc biệt là phần “Năng Lực Hóa Thần.”
Tôi vuốt ve cuốn sách, quyết tâm sẽ xem lại phần đó sau, khi chỉ còn một mình vào buổi tối.
Sau cuộc trò chuyện buổi sáng, chúng tôi rời Phòng 105 và đi về phía thang máy.
Tôi tự hỏi những thay đổi gì sẽ chờ chúng tôi trên tầng hai.
***
“Wow! Sang trọng quá đi mất!”
“Tuyết ngừng rơi rồi, và giờ có cả trần nhà.”
“Đó là một cái đèn chùm à? Và một cây thông Giáng Sinh nữa?”
Tầng hai sau khi sửa chữa xong đúng là đỉnh cao của một khách sạn 5 sao lộng lẫy.
Không gian tràn ngập những vật trang trí lấp lánh, những bức tranh tuyệt đẹp, và những khu vực từng trống trải trước đây giờ đã trở thành các phòng độc lập.
Đặc biệt ấn tượng là cây thông Giáng Sinh khổng lồ ở trung tâm đại sảnh, trông quá choáng ngợp khiến chúng tôi phải dừng lại thưởng thức.
Trong khi chúng tôi đi xung quanh, chúng tôi cũng phát hiện thêm vài chi tiết mới, cũng như bí ẩn mới của tầng hai.
Đầu tiên là có nhiều phòng không được đánh số.
Ở tầng một, tất cả các phòng đều được đánh số từ 101 đến 107, mỗi phòng có một mục đích riêng – Nguyền Rủa, Nghỉ Ngơi, Nhiệm Vụ và Cửa Ngõ.
Ngược lại, vài phòng ở tầng hai không được đánh số. Dĩ nhiên vẫn còn những phòng có số, từ 201 đến 207.
Và với những phòng mới cùng đại sảnh lộng lẫy này, tầng hai có vẻ rộng gấp đôi tầng một.
Thứ hai, là một cánh cửa ra ngoài đã được lắp đặt, dẫn ra thế giới bên ngoài.
Dù chúng tôi không thể khám phá thế giới bên ngoài quả cầu tuyết được nữa, nhưng cánh cửa này vẫn dẫn tới vùng hoang dã phủ tuyết trắng bên ngoài.
Ít nhất thì chúng tôi không cần phải đục tường mỗi khi muốn ra ngoài nữa.
Thứ ba, là “Thợ Thủ Công Thần Bí” mà chúng tôi phát hiện ra ở thế giới bên ngoài, cùng với một “kiện hàng” bí ẩn đã được đặt tại tầng hai.
Cũng đáng chú ý là, Phước Lành “Bí Mật” của Ahri đã được tái kích hoạt.
“Ê! Phước Lành của em hoạt động trở lại rồi này!”
“Ồ! Bí Mật hả?”
“Ừ. Em sẽ chia sẻ những thông tin mới nhận được. Có 2 NPC ẩn và 2 phòng ẩn trên tầng 2.”
“Chúng ta đã tìm ra 1 NPC và 1 phòng ẩn rồi nhỉ?”
“Chính xác. Chúng ta đã tìm ra Thợ Thủ Công Thần Bí và Phòng Phục Sinh. Em cũng tìm ra tên của một phòng khác nữa, ‘Phòng Gương Kính’, và giờ nó đã xuất hiện trong Phước Lành của em.”
Ahri viết những thông tin này lên bảng trắng dựng giữa tầng hai.
NPC Ẩn
1. Thợ Thủ Công Thần Bí. Đang thức tỉnh.
2. ???
Phòng Ẩn
1. Phòng Phục Sinh (!)
2. Phòng Gương Kính (?)
“Đang thức tỉnh sao? Và còn dấu chấm than với dấu chấm hỏi cạnh tên phòng là sao?”
“Em thấy gì thì viết vậy thôi. Biết đâu cái mô hình Lego đó sẽ tỉnh lại sau vài ngày và nói chuyện với chúng ta thì sao. Còn dấu chấm than thì nó sẽ giải thích về Phòng Phục Sinh. Mọi người đều biết nó như thế nào rồi. Dấu chấm hỏi nghĩa là chúng ta chưa tìm ra Phòng Gương Kính.”
“Phước Lành của em được dùng để khai phá bí mật của Khách Sạn mà? Em không cảm nhận được nơi đó ở đâu à?”
“Nó không có cơ chế bị động như vậy. Em phải lang thang, rồi em sẽ có cảm giác mơ hồ rằng nó sẽ ở đâu. À này, cổng vào Phòng Phục Sinh nằm bên trái cây thông Giáng Sinh nhé.”
“Vậy là chúng ta vẫn phải tìm Phòng Gương Kính và NPC ẩn kia à?”
Chị Eunsol xen vào.
“Để việc tìm kiếm đó sau đi. Em thấy đấy, mọi người vẫn còn rất mệt.”
“Vâng ạ, mình sẽ xử lí sau. Mình vẫn còn một ngày nghỉ nữa, nhưng tạm thời cứ ngừng hết mấy chuyện khám phá lại đi.”
Chúng tôi đều bị chuyến thám hiểm ra thế giới bên ngoài bào đi khá nhiều, và những người bị Trầm Hương rút sinh lực trông vẫn còn hốc hác. Hai ngày nữa là mọi người lại phải vào Phòng Nguyền Rủa, nên giờ phải tập trung hồi phục hơn là bắt đầu một việc mới.
Trong khi chúng tôi tiếp tục trò chuyện, một thông báo đột nhiên hiện lên trước mặt tất cả mọi người.
[Đang giao hàng]
“Hả? Gì thế này?”
“Ồ, xin lỗi, mọi người! Em đang cố mở gói hàng, thì thông báo này hiện ra.”
Phát hiện thứ ba từ thế giới bên ngoài – một kiện hàng ẩn dưới đáy quả cầu tuyết – là món đồ khó hiểu nhất từ trước đến giờ.
Đương nhiên nó không thể là một kiện hàng bình thường, phải có gì đó tuyệt diệu bên trong.
Thế nhưng [Đang giao hàng] nghĩa là sao nhỉ?
Elena nói y như những suy nghĩ của tôi.
“Thế có vô lý không chứ? Nếu nó ‘đang được giao hàng’ thì kiện hàng chẳng nên ở đây chứ? Thế mà kiện hàng lại ở đây rồi, chỉ là không chịu mở ra thôi. Quá sức lố bịch rồi!”
Ahri cười khúc khích.
“Có khi đây là trò đùa của Khách Sạn thì sao! Nói thật thì em thấy khá là buồn cười.”
Khách Sạn cổ đại này có kiểu đùa hợp với người già nhờ...
Nhưng tôi không buồn chỉ ra điều đó.
“Có khi nó sẽ mở ra khi ngày nghỉ chấm dứt. Thôi thì cứ đợi xem sao. Cũng phải một lúc quả trứng vàng mới nở mà.”
“...”
Cùng với lời tôi nói, im lặng bao trùm Khách Sạn.
Tôi có kế hoạch tự nghiên cứu cuốn Quỷ Thư, và Elena cần tập luyện thêm năng lực Tưởng Tượng U Ám, nhưng lại chẳng còn nhiều chuyện cho tất cả mọi người cùng làm.
Thường thì nhiệm vụ quan trọng nhất trong Thời Gian Tiệc Tùng là quyết định phòng kế tiếp, và khám phá, nhưng lần này thì cả hai lại không cần thiết nữa.
Chúng tôi đã chốt xong Phòng 104, và chúng tôi quá mệt để tiếp tục rồi.
Chỉ còn một chuyện nữa để làm trong buổi họp này.
Hồi sinh.
Lần này có nên dùng Tấm Vé đó không?
Và nếu có thì cho ai?
Trong khi mọi người tản đi và dành thời gian cho bản thân, thì tôi cũng hướng về phía hoang nguyên tuyết trắng một mình, định rằng sẽ xem lại cuốn Quỷ Thư trước bữa trưa.
-
Bốp!
Đột nhiên tôi bị một quả cầu tuyết ném trúng.
“Oái! Miro, lại là - ồ, không phải Miro sao. Là chị Eunsol à?”
“Xin lỗi nhé! Chị gọi em mà em chẳng nghe thấy gì từ xa. Thế là, Miro ném tuyết vào em hồi ở trong địa ngục đó à?”
“Haha! Vâng ạ, cậu ấy có làm thế.”
Tôi nghĩ lại về trận chiến cầu tuyết với Miro mà không thể không bật cười.
Có lẽ đó là một trong những khoảnh khắc vui vẻ nhất trong Khách Sạn rùng rợn này của tôi.
Có hơi lạ vì ký ức tốt đẹp nhất lại tới từ nơi gọi là Địa Ngục theo nghĩa đen, nhưng biết đâu đấy lại phản ánh Khách Sạn nhiều hơn là mình.
“Hmm...”
Chị lại gần tôi với vẻ mặt đăm chiêu.
“Thế, Miro thế nào?”
“...Chị đã hỏi ai khác chưa?”
“Chưa. Chị chưa hỏi ai khác, và chị không định làm thế. Hỏi con gái hay đồng nghiệp của cô ấy sẽ chẳng có nghĩa gì cả. Nhưng để chị làm rõ một chuyện nhé – chị không muốn hồi sinh một người mất trí tí nào. Chị chỉ hỏi em vì em là người duy nhất từng thấy một thứ gì đó mà có thể làm chị đổi ý. Và trước khi em quên thì phải kể cho chị nhé.”
Tôi bước đi ngang qua cánh đồng tuyết trắng, và hồi tưởng lại quãng thời gian trong Địa Ngục Của Miro.