22. Chương 22: Phòng 102, Căn phòng nguyền rủa - 'Dinh thự Kinh hoàng' (8)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương 22: Phòng 102, Căn phòng nguyền rủa - 'Dinh thự Kinh hoàng' (8)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người dùng: Han Kain (Trí tuệ)
Ngày: Ngày 8
Vị trí hiện tại: Tầng 1, Phòng 102 (Căn phòng nguyền rủa - Dinh thự Kinh hoàng)
Lời khuyên của Hiền triết: 3
Việc leo núi còn khó hơn tôi tưởng nhiều. Dù mưa đã tạnh hơn trước, nhưng những hạt mưa nặng trĩu vẫn che khuất tầm nhìn, và mặt đất ướt khiến mỗi bước chân tôi lún sâu. Tôi đứng trên một tảng đá để tránh bị lún, nhưng rồi trượt và ngã xuống.
Quản gia đó đi trước tôi mà không hề loạng choạng chút nào. Ông ấy không chỉ quen thuộc với địa hình, mà còn sử dụng phép thuật hay gì đó vậy? Khi tôi ngã, ông ấy đã giúp tôi đứng dậy và phủi sạch bùn đất.
Khi chúng tôi leo được nửa đường, sức lực tôi đã cạn kiệt. Nghe thấy tiếng thở hồng hộc của tôi, ông ấy đề nghị nghỉ ngơi.
"Tôi nghĩ chúng ta nên nghỉ ngơi một lát."
"Xin, xin lỗi. Thể lực tôi không tốt lắm."
"Đừng lo lắng. Đây là chuyện bình thường khi leo núi giữa trời mưa. Đến đây đi, dưới tán cây này sẽ ít bị mưa hơn."
Ông ấy nói với tôi rằng mệt mỏi là bình thường, rồi đỡ tôi đến chỗ cây có tán rộng.
"Hình như hôm qua cậu đã đưa Ahri đến nhà thờ."
"Đúng vậy, tôi cần tìm một vài thứ và xác nhận vài chuyện."
"Cậu đã tìm và xác nhận hết chưa?"
"Tôi đã tìm thấy thứ cần tìm và xác nhận những điều cần xác nhận."
Không khí dần trở nên căng thẳng.
"Cậu đã nghe đủ chuyện từ Ahri chưa?"
Ahri đã biến đổi sau khi nghe tiếng chuông nhà thờ, và bản "thánh ca" sau đó - tôi có nên nói hết với ông ấy không?
Tôi đang suy tư thì ông quản gia đã tiếp tục bước đi mà không hỏi gì thêm.
"Đứa trẻ đó từ nhỏ đã là một cô bé tốt bụng. Sẽ rất dễ chệch hướng vào con đường sai lầm khi mồ côi cha mẹ từ nhỏ, nhưng con bé vẫn luôn giữ bản thân đi trên con đường đúng đắn."
"Cô ấy rất năng nổ và tốt bụng. Tôi không ngờ cô ấy lại có một quá khứ đau buồn như vậy."
"Cảm ơn cậu. Và tôi không nói thế chỉ vì con bé là cháu tôi đâu, nhưng nó là một đứa trẻ rất dễ thương, đúng không? Mà tấm lòng của nó còn đẹp đẽ hơn cả vẻ bề ngoài. Con bé là một đứa trẻ ngây thơ tin rằng mọi người sẽ lắng nghe nếu bản thân mình đủ chân thành."
"Thành thật chắc chắn là cách hiệu quả nhất để thuyết phục người khác."
"Nhưng trên đời này vẫn có người không bị lay động bởi điều đó."
"Nghe có vẻ như ông đã gặp một người như vậy rồi."
Quản gia không nói gì nữa.
Chúng tôi tiếp tục leo núi. Dự kiến sẽ đến đỉnh trong 30 phút, nhưng tốc độ bị chậm lại vì mưa. Tôi tò mò liệu ông ta có muốn nói chuyện gì đó liên quan đến Ahri không.
Tôi phải làm gì để ép ông ta nói ra đây? Có nên đào sâu hơn không?
"Cố thêm chút nữa. Chúng ta sắp đến đỉnh núi rồi. Nếu lên được đó, có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy một con đường an toàn."
"Tin tốt đấy. Thực ra chân tôi đã bắt đầu bủn rủn rồi."
"Cậu có tìm thấy cái chuông ở nhà thờ không?"
Câu hỏi đột ngột nối tiếp chủ đề trước. Lần này tôi quyết định nói chi tiết hơn.
"Có. Nó vẫn ở trong tháp chuông. Tôi để ý rằng nhà thờ trông vẫn được quản lý tốt dù không còn ai sống ở đó. Cái chuông cũng không bị hư hỏng gì…"
"Không có ai sống ở đó, nhưng tòa nhà vẫn còn hữu dụng. Dù sao thì chúng tôi cũng đã cột một con thuyền ở đó mà."
Tôi mở miệng.
"Đó là lý do Cha vẫn luôn quét dọn nhà thờ cho đến bây giờ sao, thưa Cha?"
Lại một khoảng lặng ngắn.
"Đã lâu rồi tôi mới nghe lại cách xưng hô đó. Là Ahri đã kể cho cậu sao?"
"Ahri không nói gì hết, nhưng tôi đã suy nghĩ thế này. 'Dù nhà thờ đã bị bỏ hoang nhiều năm nhưng vẫn khá sạch sẽ. Có người vẫn quét dọn chỗ này sao? Ở đây không còn ai khác ngoài ông quản gia nữa. Nhưng tại sao ông ta lại quét dọn nó dù việc quản lý dinh thự đã đủ cực nhọc rồi?'"
"Chỉ với điều đó mà cậu đã đoán được sao?"
"Thực ra lúc nhỏ tôi cũng đã từng đến một nhà thờ nhỏ. Nó có thể khác với nhà thờ lớn, nhưng thật lòng mà nói thì khi còn nhỏ tôi không thấy nhà thờ có gì vui. Việc thú vị duy nhất là gặp những đứa trẻ khác. Nên tôi đã nghi ngờ sau khi biết Ahri đã từng chăm chỉ đến nhà thờ, một nơi không có bất kỳ người bạn nào. Tôi đã nghĩ rằng có lẽ cô ấy không đến nhà thờ, mà thật ra là sống ở đó cùng với ông của mình."
"Nghe giống như nhảy đến kết luận hơn là nhận xét dựa trên bằng chứng cụ thể. Đến cuối cùng thì cậu cũng chỉ là phỏng đoán mà thôi."
"Công bằng mà nói thì đúng là vậy, nhưng… có vẻ kết luận đó đã đúng."
Mưa lại bắt đầu to hơn. Chúng tôi phải đi chậm lại hơn, và chân tôi đã run đến mức cử động khó khăn.
Một giọng nói rõ ràng vọng đến tai tôi giữa trời mưa.
"Ngài là một người tàn nhẫn. Mọi chuyện bắt đầu bằng một yêu cầu vô lý. 'Hãy giao mảnh đất của ông cho tôi. Tôi sẽ đập vỡ tháp chuông nếu ông còn rung chuông thêm lần nào nữa.' Tôi đã không bận tâm đến điều đó. Tôi vẫn không chú ý gì ngay cả sau khi nhận ra Ngài đã sa ngã vào một niềm tin lệch lạc. Chúng tôi đã có Chúa trên trời chở che rồi nên sao tôi lại phải sợ hãi cơ chứ? Thời gian trôi đi và vùng đất trở nên hoang tàn. Mọi người sống gần dinh thự dần dần rời đi. Và Ahri không thể chấp nhận được điều đó."
"Khi ông nói có người không bị lay động bởi một trái tim chân thành. Liệu có phải là…"
"Ahri đã một mình đến dinh thự. Với một tấm lòng chân thành, nó đã hy vọng Ngài sẽ tử tế với thế giới này. Ahh, nó vẫn còn trẻ. Đứa trẻ đó vẫn còn quá ngây thơ. Là lỗi của tôi vì đã không dạy dỗ con bé trước rằng có một vài người không thể bị lay chuyển dù cho đó có là một trái tim thành thật. Từ ngày hôm sau con bé đã sốt cao. Cứ như thể linh hồn đã cạn kiệt, con bé không thể tỉnh táo nói chuyện đàng hoàng được. Con bé chỉ run bần bật trong lúc nói là Ngài đã 'tốt bụng' cho mình xem một thứ. Một bài hát kỳ lạ. Một bài thơ khác thường. Sau đó, con bé đã không còn tìm kiếm Chúa nữa…"
Chúng tôi đã đến được đỉnh núi.
Quản gia không còn dùng ngôn từ lịch sự với tôi nữa. Ông ta đã không còn là một người quản gia, ông ta chỉ là linh mục có một cô cháu gái bị bắt làm con tin mà thôi.
"Ta đã đến dinh thự và cầu nguyện hết lần này đến lần khác. Ta đã từ bỏ vụ kiện tụng và nhà thờ. Ta đã quỳ xuống, cầu mong Ngài sẽ thương xót. Mãi sau khi ta đã buông xuôi hết tất cả thì Ahri mới có thể rời khỏi giường được… Ta phải bảo vệ đứa cháu gái của mình…"
"Đó là lúc ông từ bỏ vị trí linh mục của mình sao?"
"Ta còn có thể làm gì khác sao? Cả đời ta đã dâng hiến cho Chúa. Khi quỷ dữ tấn công ta và cháu gái, Chúa đã không chỉ dẫn lối thoát cho bọn ta. Cậu có một tinh thần khá kiên định và đó là điều bất hạnh của cậu. Cậu chỉ cần trải qua những giây phút cuối cùng trong lúc khóc lóc như những đứa trẻ ở dinh thự là được rồi, vậy mà cậu lại ở đây khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn."
Ông ta tiếp tục.
"Ta đã cân nhắc rất nhiều lần, liệu ta có nên tự mình hành động hay không hay là đợi Ngài dâng cậu lên làm vật tế. Nhưng mà sáu là được rồi. Đã có ba rồi, dinh thự còn lại hai, và cổ họng của lão già này là đã đủ rồi. Ngài không cần phải lo tự mình đối phó với cậu nữa."
Tại đỉnh núi, ông linh mục xoay người lại.
À… mọi chuyện đang thực sự trở nên khó khăn rồi. Khi mới bắt đầu lên núi, tôi cứ nghĩ là sẽ có nhiều lựa chọn dễ dàng hơn trong quá trình cực nhọc leo núi giữa trời mưa.
Vậy mà ông linh mục luôn đi trước tôi trong khi tôi còn không thể làm chủ được cơ thể mình nữa… và kết cục là tôi đã kiệt sức khi gần leo đến đỉnh núi.
Nghiến chặt răng, tôi rút con dao ra.
"Đúng như tôi nghĩ, cậu đã chuẩn bị ngay từ đầu rồi. Cậu cảnh giác sao? Hay cậu đã định giết tôi? Sao cũng được, chuyện đó không quan trọng."
Trong chớp mắt, linh mục phóng về phía tôi như thể đang bay.
Bước ba bước sang trái ngay!
'Lời khuyên của Hiền triết', chưa từng kích hoạt sau khi tiến vào 'Dinh thự Kinh hoàng' và vẫn im lặng dù mọi người đã chết, lần đầu tiên hiện lên.
Ngay khi nhìn thấy thông báo, cơ thể tôi vô thức bước sang trái ba bước, và khúc gỗ đã mục nằm giữa linh mục và tôi lún xuống.
Linh mục vấp ngã khi khúc gỗ mục dưới chân ông ta sụp xuống.
Là lúc này sao? Tôi đang định vung con dao ra thì,
Lùi lại ngay!
Một thông báo khác hiện lên trong một giây và tôi nhanh chóng lùi lại. Cùng lúc đó, một vật giống cái xiên hay cái đục phóng ra từ túi linh mục và sượt qua người tôi.
"Gì vậy?"
"Bản thân cậu có mang theo vũ khí. Cậu nghĩ tôi sẽ đến tay không sao?"
Cuộc đấu bắt đầu chưa được năm giây mà tôi đã dùng hết hai Lời khuyên của tôi rồi. Rõ ràng linh mục này mạnh hơn tôi rất nhiều.
Nhưng mà ngay từ đầu tôi đã biết ông ta khỏe hơn tôi rồi. Nên dĩ nhiên tôi đã chuẩn bị thêm một đòn bí mật nữa, nhưng nó không thể sử dụng dưới trời mưa to. Tôi phải di chuyển đến một địa điểm khác.
Có vẻ tôi đã nghĩ ngợi quá lâu - linh mục nhanh chóng lấy lại thăng bằng và lao tới.
Cái ông linh mục đó chắc chắn đã học võ hay gì rồi. Chứ làm sao mà ông ta có thể vững vàng mà chạy ở một nơi đầy gỗ mục, đá trơn và bùn đất như thế này được?
Trượt-
Cuối cùng tôi là người vấp ngã trước. Người tôi đổ rầm sang một bên và lăn vòng vòng dưới đất. Khi tôi vội vàng nâng người lên, tôi nhìn thấy linh mục đã chớp cơ hội đó và chạy vụt đến.
Lôi tảng đá bên phải ra!
Đó là Lời khuyên thứ ba. Lần này, tôi hơi hoang mang trong giây lát.
Tại sao tự dưng nó lại kêu tôi lôi tảng đá ra thay vì tránh sang một bên? Mặc dù đầu tôi băn khoăn không biết lý do là gì, tay tôi vẫn tự di chuyển và lôi tảng đá ra và gây ra một chuyện chấn động.
Tảng đá mà tôi lôi ra đang làm điểm tựa cho một cây gỗ đã mục ruỗng một nửa gần đó!
Khi tảng đá đang chống đỡ cái cây bị lôi ra, cái cây ngay lập tức đổ rạp xuống chỗ linh mục. Ông ta quay ngoắt chân để tránh cái cây đổ xuống, nhưng ở một nơi đến đi bộ cũng dễ bị trượt thì bước chân ông ta quá mạnh và kết quả là ông ta ngã xuống đất.
Tôi có nên chạy lại không? Tôi đắn đo nhưng không mất nhiều thời gian để quyết định.
Khi nãy cũng có tình huống tương tự rồi, đúng chứ? Đến quá gần ông ta là một việc cực kỳ nguy hiểm. Ông ta thậm chí còn không có vết thương chí mạng nào và tôi không tự tin mình có thể đánh bại linh mục cầm vũ khí trong một trận đấu trực diện.
Nhìn xung quanh, tôi phát hiện một cái cây có tán lá rậm rạp chặn được nước mưa rơi xuống.
Ở đó tôi có thể sử dụng đòn bí mật của mình.
Tôi vội chạy đến chỗ cái cây trong lúc nắm chặt thứ đồ tôi đã giấu trong áo.
Khi đến được chỗ cái cây, tôi ngay lập tức xoay người lại và nhìn thấy linh mục đang hướng về phía tôi sau khi đứng dậy trong chớp mắt.
Xịt!
"Uaaaaaaaak!!!! Uhuuukk!!!! Thằng khốn nạn, mày đã làm gì vậy hả!"
Tên linh mục vẫn luôn vững vàng trước trời mưa gió bão bùng và ngọn núi gồ ghề lởm chởm giờ đang lăn lộn dưới mặt đất như một đứa trẻ. Một cái xiên trông như chân nến được mài nhọn rơi khỏi tay ông ta, còn ông ta thì đang cuống cuồng lấy tay chà khắp mặt trong lúc cả người quằn quại trên mặt đất đầy bùn lầy.
Hai ngày trước khi tiến vào Phòng 102, khi quái vật xuất hiện trong hồ bơi và tấn công chúng tôi, chị Eunsol đã chứng tỏ trí thông minh tuyệt vời của mình bằng việc mua dung dịch capsaicin đậm đặc từ chợ HP để đánh bại lũ quái vật.
Lúc đó mọi người đều nghĩ đó là một món vũ khí tuyệt vời. Ở một nơi không có súng đạn, capsaicin đậm đặc có thể hiệu quả hơn một con dao găm nhiều.
Tiếc là chỉ còn một lượng nhỏ sót lại ở đáy bình sau khi phun quá trớn vào lũ quái vật.
Nó chỉ vừa đủ để đổ đầy đáy lọ xịt nước hoa có trong khách sạn thôi.
Sau khi làm xong hai lọ, chị ấy đã không chần chừ mà đưa một lọ cho tôi.
Tại sao chị ấy lại đưa cho tôi? Khi đó tôi không rõ lắm, nhưng giờ nghĩ lại thì có vẻ chị ấy đã tin tưởng tôi từ lúc đó rồi.
Dù thế nào đi nữa thì nhận định của chị ấy không sai.
Cuối cùng… đã đến lúc chấm dứt cuộc chiến khốc liệt trên ngọn núi trơn trượt này rồi.
Siết chặt con dao, tôi tiến lại gần tên linh mục đang run lẩy bẩy.
Phập!
Bỗng thứ gì đó đâm vào đùi tôi.
Ah, nếu tôi còn lại Lời khuyên nào thì nó đã cảnh báo cho tôi tránh khỏi đòn tấn công rồi.
Đúng là đáng tiếc.
Cơ thể tôi vốn đã không thể chịu đựng thêm nữa, nhanh chóng sụp đổ.