42. Chương 42: Âm Mưu Bại Lộ

Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Theodore bước vào đại sảnh, chim ưng trắng đưa tin vừa vỗ cánh bay đi. Oswid đang trò chuyện với Kevin và Ban, người vừa được triệu tập đến Huyền Cung, cả hai đều tỏ vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.
“Bệ hạ đang bận ư? Nếu ngài bận thì thần có thể ra ngoài đợi. Quốc sự trọng đại, việc của thần chỉ là chuyện nhỏ nhặt.” Theodore, dù quần áo rách nát, vẫn hành lễ hoàng gia một cách cung kính, trông thật đáng thương. Ông ta vốn là người tài giỏi, chỉ có điều quá khiêm tốn. Nhưng trong hoàn cảnh này, những lời khiêm tốn ấy lại mang theo chút mỉa mai khó tả.
Dù sao thì ông cũng là quốc vương của một thành bang lớn, khi rời khỏi Đế Quốc Kim Sư còn dẫn theo đội hộ vệ trăm người. Giờ đây chỉ còn thưa thớt vài người, phần lớn đều đã bị Sa Quỷ bắt giữ, đất nước đứng trước bờ vực sụp đổ. Nếu đây là chuyện vặt, thì còn chuyện gì được coi là lớn lao nữa? Nếu quả thực không khẩn cấp, ông ta đã chẳng bỏ qua cả việc thay y phục chỉnh tề mà vội vã chạy đến đây, đi thẳng vào vấn đề chính.
Oswid phất tay nói: “Chuyện nhỏ thôi.” Thực ra cũng không hẳn là chuyện nhỏ. Sau khi nhận được thông báo khẩn cấp liên tiếp từ Peter vào buổi sáng, hắn cảm thấy tình hình sắp trở nên hỗn loạn. Liên minh thành bang vừa đạt được thỏa thuận trước đó đã bị Sa Quỷ phá tan hoàn toàn, ý định bao vây Bắc Phỉ Thúy cũng tan thành mây khói.
Nghiêm trọng hơn là các cuộc tấn công của Sa Quỷ đợt này diễn ra vô cùng nhanh chóng và tàn khốc. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, hầu hết quốc vương của các thành bang và tiểu quốc trên đường trở về đều gặp tai ương. Điều này khiến Oswid cảm thấy thời gian vô cùng gấp rút.
Trực giác mách bảo hắn rằng nếu để các đội quân vẫn lên đường đúng theo kế hoạch ban đầu, ba ngày nữa mới bắt đầu xuất phát, sẽ dễ gặp biến cố khó lường. Vì thế nên hoàng đế quyết định dời toàn bộ kế hoạch lên sớm hơn dự kiến. Nhưng các đội quân được phái đi đều có số lượng đông đảo, những thứ cần thiết không thể chuẩn bị đầy đủ trong nửa ngày, nên thời điểm xuất phát của các đội chỉ được dời lên sớm hơn từ một đến hai ngày. Trong số đó, hai tiểu đội cải trang thành đoàn buôn đi đến Pháo Đài Cổ Hoa Hồng đã lên đường sớm nhất.
Oswid đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cần thiết nhằm ngụy trang hai đội quân đó thành đoàn thương nhân, sau đó thay đổi hoàn toàn kế hoạch ban đầu. Hắn lệnh cho bọn họ khởi hành trước khi trời tối, dọc theo con đường mòn nằm ẩn dưới đáy thung lũng Great Rift, đi thẳng về hướng Biển Ảo Ảnh.
Buổi sáng Kevin còn muốn giành vị trí dẫn đội, tranh giành với Oswid, nhưng đến chiều đã thay đổi ý định. Anh không những không tiếp tục đòi dẫn đội, mà còn rất ủng hộ hành động của hoàng đế khi phái đội quân này đi trước.
“Phòng ngừa vạn nhất.” Lúc này, hai người gần như có chung suy nghĩ.
Sau khi Wood và Nick dẫn đội khởi hành đến Pháo Đài Cổ Hoa Hồng, đến chiều cùng ngày, Oswid lại gọi Kevin dẫn theo Ban vào Huyền Cung. Hắn lệnh cho Ban dùng phương thức truyền tin đặc biệt của tộc Đại Lực Cự Nhân để đưa tin về Thung Lũng. Khi quốc vương Theodore đến đại sảnh, Ban cũng vừa truyền tin xong.
Thấy Hoàng đế có chuyện chính sự cần bàn bạc với Theodore, Kevin vốn định dẫn Ban rời khỏi đại sảnh nhưng bị Oswid giơ tay ngăn lại.
Hoàng đế không nói gì, thậm chí còn không hề quay đầu nhìn lấy một cái, nhưng Kevin vẫn có thể ngầm hiểu ý hắn. Anh dứt khoát dẫn Ban ngồi xuống chiếc bàn ở phía dưới, bên tay phải của hoàng đế. Anh ngồi tựa lưng vào ghế, bàn tay trái hờ hững buông xuống, vừa vặn kín đáo đặt lên chuôi dao găm đeo bên hông.
Có người ngoài ở đây, hoàng đế đương nhiên không thể để lộ vẻ vội vàng, gấp gáp. Oswid ra lệnh cho quan nội thị mang trà bánh nhẹ, sắp xếp chỗ ngồi cho nhóm người Theodore trong đại sảnh. Bôn ba mấy ngày, Theodore cuối cùng cũng có chút thời gian để thở phào nhẹ nhõm.
Vị quốc vương của thành Lôi Âm này cũng rất có ý thức. Sau khi vào đại sảnh, ông liền sai bốn cận vệ thân tín đi ra ngoài, tránh làm phiền hoàng đế. Bản thân ông tuy đã ngồi xuống ghế, nhưng lại không hề động đến một ngụm trà bánh nào, hiển nhiên không có tâm trạng ăn uống.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Oswid hỏi: “Mùa mưa tuy kết thúc sớm, nhưng hiện tại vẫn là lúc độ ẩm cao nhất. Sa Quỷ thông thường sẽ không chọn lúc này rời khỏi sa mạc. Vì sao lần này lại khác thường như vậy?”
Theodore đau khổ lắc đầu: “Thần cũng không rõ tại sao bọn chúng lại rời khỏi sa mạc sớm như vậy. Khi đội ngũ của bọn thần đang men dọc theo rừng thông bên ngoài biên giới Bắc Phỉ Thúy, sắp về đến địa phận thành Lôi Âm, xung quanh khi đó thậm chí còn không có chút động tĩnh nào. Nhưng lúc bọn thần vừa rẽ vào ngã ba băng nguyên ở cuối rừng thông, liền nhận được thư cầu cứu từ Kaslo của thành Bái Đạt, sau đó thư cầu cứu từ các thành bang tiểu quốc khác cứ liên tục gửi đến không ngớt.”
Ông siết chặt nắm tay, đập mạnh vào tay vịn ghế, thở dài: “Nói thật, khi mới nhận được thư cầu cứu của thành Bái Đạt, thần định quay lại tiếp viện họ. Nhưng khi nhận thêm được sáu, bảy lá thư cầu cứu từ những người khác, thần cũng đánh mất dũng khí cứu viện. Lúc đó, thần đoán rằng Sa Quỷ có lẽ cũng đang mai phục bên ngoài thành Lôi Âm, chờ bọn thần đến nộp mạng. Vì vậy nên thần hạ lệnh cho tất cả mọi người quay về Kim Sư, đến đây cầu cứu bệ hạ.”
“Kết quả là các ngươi gặp phải Sa Quỷ giữa đường sao?” Oswid nhíu mày, trầm giọng hỏi.
“Đúng vậy!” Theodore gật đầu: “Điều đáng mừng duy nhất là bọn thần chỉ gặp tàn quân của Sa Quỷ, có lẽ là nhóm còn sót lại sau khi tấn công các thành bang khác hoặc đang dọn dẹp chiến trường, số lượng không đông đảo, nhưng… Ngài thấy đấy, dù chỉ là tàn binh——”
Theodore nói đến đây thì dang tay, bày ra dáng vẻ thảm hại và bộ quần áo rách nát, dính đầy máu trên người, rồi lại chỉ vào bốn cận vệ bên ngoài: “Nếu không phải bọn họ liều chết bảo vệ thần chạy trốn, có lẽ thần đã không thể ngồi đây rồi. Gần trăm hộ vệ bên cạnh thần, bây giờ chỉ còn lại bốn người, gần như toàn quân bị tiêu diệt. Những người dân chạy đến đây tị nạn mà thần mang theo trở về quê hương, cũng lâm vào hoàn cảnh tương tự….”
Theodore nói đến đây thì nghẹn ngào, không thể nói thêm được nữa.
Oswid trầm ngâm lắng nghe từ đầu đến cuối, hắn hơi cau mày. Ánh mắt vẫn nhìn vào Theodore, nhưng ánh mắt vẫn luôn lướt qua khung cửa lớn trong đại sảnh. Sau khi nghe Theodore kể lại toàn bộ sự tình, vẻ mặt hoàng đế càng thêm ảm đạm, dường như linh cảm được tai ương sắp ập đến.
“Các ngươi——” Oswid ngẩng đầu định mở miệng, lại cảm thấy trước mắt tối sầm lại, trái tim trong lồng ngực dường như cũng đập mạnh vài nhịp, tai hắn ù đi…
“Muốn ta giúp thế nào?” Hắn nhẫn nhịn cảm giác khó chịu, cố gắng dùng giọng điệu trầm ổn như thường ngày nói xong vế sau của câu nói, sau đó thu liễm lại, im lặng kiềm nén, chờ những cảm giác khó chịu qua đi.
Thật chẳng hề lộ ra chút dấu vết nào, nghe qua cứ như hắn cố tình ngừng lại một chút vậy.
Tuy vậy, Kevin ngồi ở phía dưới đã nhận ra ngay sự khác thường đó, có lẽ là do anh thường tiếp xúc với Oswid, rất quen thuộc với giọng điệu và cách nói chuyện thường ngày của hoàng đế.
Anh không lập tức quay đầu nhìn Oswid, chỉ khẽ nghiêng người như đang chỉnh lại tư thế ngồi, khẽ liếc qua vị trí của hắn bằng khóe mắt.
Khi Oswid nói xong vế cuối của câu nói, anh mới lơ đãng dời mắt đi.
Nhân lúc Theodore không chú ý, anh quay sang cau mày nhìn Oswid, trao đổi ánh mắt với hắn. Nhưng hoàng đế ngồi trên ngai vàng vẫn giữ nguyên dáng vẻ trầm ngâm, đôi mắt hơi nheo lại, vẫn nhìn thẳng về phía Theodore, không hề đáp lại anh.
Kevin lập tức hiểu ra: Mắt hắn lại tối sầm lại rồi!
Tình trạng này chỉ trong một buổi chiều đã xảy ra ba lần, giữa chừng phải mời y quan đến khám. Y quan ngoài việc kết luận hoàng đế tối qua thức trắng cả đêm, tinh thần quá tập trung, hao tâm tốn sức dẫn đến suy nhược tạm thời, thì không có kết luận nào khác.
Nếu việc này xảy ra với người khác thì vẫn có thể hiểu được, nhưng xảy ra với Oswid lại rất kỳ lạ. Dù là Kevin hay chính bản thân hắn đều cảm thấy không đúng. Đều là thức trắng một đêm, các vị lão thần tóc hoa râm còn chưa hề hấn gì, với một người đang ở độ tuổi tráng niên như Oswid, sao lại có thể suy nhược đến mức này sao?!
Nhưng tình hình gấp rút, hôm nay quá nhiều vấn đề cần xử lý, bọn họ không thể phân tâm suy nghĩ về chuyện này.
Chỉ là Kevin trong lòng cứ mơ hồ cảm thấy một trận gió bão sắp ập đến. Có lẽ Oswid cũng cảm thấy như vậy, nên mới giữ anh và Ban ở lại khi Theodore bước vào đại sảnh. Trong sảnh lúc này, ngoài họ ra còn có khoảng mười kỵ sĩ của quân thiết kỵ Ô Kim đứng gác dọc hai bên sảnh.
Sau khi Oswid hỏi câu đó, Theodore đáp: “Sa Quỷ quá hung hăng càn quấy, lại do thể chất đặc biệt, quá khó đối phó, quả thật rất nguy hiểm. Nếu thần thỉnh cầu ngài phái binh tiếp viện, trực tiếp đối đầu với Sa Quỷ vì người của thành Lôi Âm như bọn thần, thì có hơi quá đáng. Thần không thể vô sỉ như vậy, thần chỉ mong bệ hạ có thể cho thần mượn dùng đường hầm bí mật của quý quốc một chút, để thần có thể đi vòng đường khác, trở về thành Lôi Âm, sau đó thần sẽ tự tìm cách đối phó Sa Quỷ.”
“Đường hầm bí mật?” Oswid lộ vẻ nghi ngờ.
“Thần biết lời thỉnh cầu này của thần có hơi quá đáng, nhưng cũng là bất đắc dĩ.” Theodore lộ vẻ lúng túng khó xử, tiếp tục nói: “Có rất nhiều tin đồn về đường hầm bí mật của Kim Sư. Truyền thuyết nói rằng nó có thể đi vòng qua mấy con đường chính dẫn đến sa mạc, hoặc có thể đi đến khu vực sông Kela trong thời gian ngắn nhất, thậm chí còn thông đến băng nguyên…”
Oswid cười khẩy, cắt ngang lời Theodore: “Lời đồn này mà ngài cũng tin là thật sao? Nếu thật sự có đường hầm bí mật thông đến băng nguyên, ta trực tiếp phái binh đi qua đó là có thể bao vây lão già Sapir kia rồi. Ngài nghĩ mật đạo này có thật sao?”
“Nhưng…” Theodore cố chấp muốn nói thêm, nhưng khi hắn nhìn lên Oswid một cái, liền bỏ cuộc, cúi đầu thở dài: “Vâng… Nếu vậy thì thần chỉ còn một thỉnh cầu nhỏ này thôi, mong bệ hạ giúp đỡ…”
“Việc gì?” Oswid vừa dứt lời, một con chim ưng trắng từ cửa lớn bay thẳng vào đại sảnh. Nó mất đà đâm thẳng vào tay hoàng đế, đủ để thấy nó đã bay rất gấp gáp.
Oswid giơ tay ra hiệu chờ một lát, sau đó rút tờ giấy trong ống tròn kim loại buộc bên chân chim ưng trắng ra.
Tin tức mà Peter gửi về đa phần đều đến từ quân tuần tra trong nội bộ vương thành, Oswid cảm thấy không chuẩn xác. Thế nên từ lúc sáng sớm, hắn đã dùng chim ưng trắng gửi lệnh truyền tin cho quân đoàn Xích Thiết đang đóng quân ở nơi xa hơn, lúc này xem ra đã nhận được phản hồi.
Hoàng đế mở cuộn giấy nhỏ ra, trên đó là một hàng chữ viết tay cẩu thả: Thành Bái Đạt, thành Lôi Âm, thành Kaman và một số thành bang tiểu quốc khác đều bị tập kích, không có quốc vương nào may mắn thoát nạn.
Ngón tay đang cầm tờ giấy của Oswid lập tức siết chặt.
Ngay khi hoàng đế nắm được thông tin trong cuộn giấy, Theodore nói tiếp nửa câu khi nãy hắn chưa kịp nói: “Thần hy vọng bệ hạ… Sắp tới sẽ có những ngày làm tù binh thật vui vẻ!”
Âm điệu lời nói của Theodore trong một câu nói ngắn ngủi đã thay đổi mấy lần, cuối cùng trở nên khàn đặc, khô khốc như giấy nhám. Bốn cận vệ của hắn đang đợi bên ngoài trong nháy mắt cũng lột bỏ tấm da, biến thành xoáy cát cuồng phong, lao thẳng vào trong đại sảnh.