46. Chương 46: Pháo Đài Cổ Hoa Hồng (3) – Giấc mơ và huyết thống bí ẩn

Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế

Chương 46: Pháo Đài Cổ Hoa Hồng (3) – Giấc mơ và huyết thống bí ẩn

Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ khi Oswid còn nhỏ, hắn gần như chưa bao giờ mơ thấy cha mẹ mình. Hiếm hoi lắm, trong những giấc mơ thoáng qua, hắn chỉ nghe thấy những tiếng gọi xa lạ như “lão gia Pah” và “phu nhân” từ miệng một người hầu nào đó.
Suy cho cùng, nguyên nhân là do hai bậc phụ huynh nhà Pah này đối xử với hắn quá đỗi hờ hững. Nếu nói một cách khắc nghiệt, thì so với cha mẹ ruột, họ giống những người nhận nuôi hắn hơn.
Ngoài một trang viên cũ kỹ, một quản gia già và vài người hầu kiêu căng, họ hoàn toàn không cho Oswid bất cứ thứ gì mà bậc cha mẹ bình thường dành cho con cái, ví dụ như sự thân thiết, quan tâm, an ủi hay dạy dỗ.
Chưa kể đến những điều đó, ngay cả roi vọt và quát mắng họ cũng chưa từng dành cho hắn.
Về dáng vẻ của lão gia Pah, khi Oswid cố gắng nhớ lại kỹ càng vẫn có thể mường tượng ra. Dù sao thì vào một số dịp lễ, ngài Pah thỉnh thoảng nhớ ra mình còn có một đứa con trai ở trang viên cũ, nên dẫn người đến xem qua một chút. Tuy trên danh nghĩa là ‘đến thăm con trai’, nhưng thực tế cũng chỉ là tìm quản gia I-an hỏi han vài câu, hoàn toàn không nói chuyện với Oswid dù chỉ một câu.
Còn về phu nhân Pah, Oswid thậm chí không thể nhớ được dáng vẻ của bà. Dù sao trong những năm đó, phu nhân Pah bệnh nặng, nằm liệt giường. Số lần hắn có thể tiếp xúc với bà ít đến mức đáng thương, số lần gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, lần tiếp xúc lâu nhất có lẽ là trong đám tang của bà.
Tuy họ luôn lạnh nhạt với hắn, nhưng hắn thật sự chưa từng hận họ. Sự hận thù dù sao cũng phải có tình cảm sâu sắc làm cơ sở, mà Oswid chưa từng có được cơ sở đó.
Chỉ là khi còn nhỏ, hắn thỉnh thoảng cảm thấy khó hiểu, tại sao vợ chồng nhà Pah lại có thái độ như vậy với hắn? So với những đứa con khác của nhà Pah, hắn cũng không có gì khác biệt, tại sao chỉ có hắn bị phân biệt đối xử?
Trẻ con không hiểu tình yêu, thù hận, cũng khó phân biệt được những sắc thái tinh tế giữa các loại tình cảm khác nhau. Nhưng Oswid khi đó vẫn có thể nhận ra, ít nhất cách đối xử của vợ chồng nhà Pah với hắn không giống như cách cha mẹ đối xử với con trai ruột của mình.
Với đứa con do mình sinh ra, dù thích hay ghét, cũng sẽ được thể hiện một cách thẳng thắn. Hoàn toàn không giống những gì hắn nhận được: sự lạnh nhạt, cùng với chút do dự và xa cách.
Mãi về sau, khi hoàng đế Noel phái người đến đón hắn vào Huyền Cung, hắn mới hiểu được vì sao vợ chồng nhà Pah lại có thái độ như vậy với hắn — Đó là thái độ đối với một củ khoai lang nóng bỏng tay, không dám ném quá xa cũng không dám cầm quá gần, đó cũng là bản năng thường tình của con người.
Lúc Oswid nghe người được phái tới nói hắn là con trai của hoàng đế Noel, phản ứng đầu tiên của hắn là: Dù là ngươi hay chính hoàng đế Noel, tất cả các ngươi đều điên rồi!
Trong nhận thức của hắn, hoàng đế Noel không phải là một người đáng kính. Tin đồn về vị hoàng đế này rất nhiều, dù quanh năm sống trong trang viên cũ gần như tách biệt với thế giới bên ngoài, Oswid ít nhiều cũng nghe được vài điều lẻ tẻ từ những người hầu lắm chuyện.
Vị hoàng đế này khi còn trẻ là một kẻ ăn chơi phóng đãng, sức lực quá dồi dào, thay phụ nữ như thay áo. Đương nhiên, hoàng đế không bao giờ thừa nhận mình là kẻ cặn bã, luôn nhấn mạnh rằng gã yêu say đắm từng người phụ nữ đi qua đời mình.
Chỉ là dòng sông tình ái của Noel lúc nào cũng cạn như mương rãnh, mới đó đã đến hồi kết, một khi lên bờ là vĩnh viễn chia xa. Khi gã nhảy vào con mương tình yêu tiếp theo, nếu có ai nhắc đến đoạn tình cảm trước kia, Noel sẽ luôn nói rằng: Khi đó ta trẻ người non dạ, không hiểu rõ tình cảm của mình.
Hoàng đế Noel “trẻ người non dạ” hơn ba mươi năm, cuối cùng cũng chán nản việc giương cao ngọn cờ “theo đuổi tình yêu chân chính”. Bước sang tuổi trung niên, gã càng phóng túng hơn trước đây.
Không biết là ý trời hay vì nguyên nhân nào khác, khi Noel cuối cùng cũng cảm thấy ăn chơi chán chê rồi, nên bắt đầu suy nghĩ đến thế hệ kế cận, gã mới giật mình phát hiện bên cạnh mình chẳng còn lại bao nhiêu đứa con, hơn nữa đứa nào cũng đoản mệnh, cuối cùng chỉ còn sót lại một người con gái duy nhất.
Tên hoàng đế này có một nỗi ám ảnh gần như điên cuồng về con trai, gã cho rằng đứa con gái duy nhất của gã không đủ năng lực thừa kế toàn bộ Đế Quốc Kim Sư. Vì vậy, hoàng đế Noel tuy đã ngoài năm mươi tuổi lại bắt đầu cuộc sống phóng túng của mình, gã chăm chỉ ‘gieo giống’ mấy năm mà không thu hoạch được gì.
Noel bất lực, cuối cùng cũng chịu chấp nhận số phận. Gã tự vả vào mặt mình, cố gắng nhớ lại những điều sai trái mà bản thân đã từng làm năm xưa, rà soát lại xem có tìm ra được đứa con trai nào không…
Noel nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng chỉ nhớ ra một người – chính là đứa nhỏ mà gã đã giao cho nhà Pah nuôi dưỡng năm đó.
Oswid không có chút thiện cảm nào với lão hoàng đế từ trên trời rơi xuống tự xưng là cha mình, xen vào cuộc sống của hắn, cũng không hề khao khát Ô Kim Huyền Cung đại diện cho quyền lực và địa vị cao nhất ở Kim Sư.
Nói chính xác, đó là hai năm mà tâm trạng hắn rơi xuống đáy vực.
Đầu tiên là nhận được tin chỉ huy quân đoàn Thanh Đồng – Kevin•Fassbinder đã chết trên chiến trường, không bao giờ còn cơ hội gặp lại. Tiếp theo là gia tộc Pah bị tiêu diệt sạch, trang viên Parson cũ – nơi hắn sinh sống và lớn lên cũng bị phá hủy, toàn bộ người trong trang viên đều bị sát hại. Nếu năm đó Oswid không đưa I-an đến Huyền Cung, thì có lẽ tất cả những người gắn liền với ký ức thời thơ ấu và niên thiếu của hắn đều không còn ai.
Giống như muốn xóa sạch quá khứ của hắn vậy.
Trong tình cảnh đó, quan hệ giữa Oswid và hoàng đế Noel tốt đẹp mới là lạ. Lúc bị đưa đến Huyền Cung, hắn chỉ mới hơn mười tuổi. Cuộc sống của hắn khi ấy chỉ có hai mục tiêu: ban ngày chọc Noel tức điên lên, đêm xuống thì tìm cách trèo ra khỏi Huyền Cung, đi càng xa càng tốt, tránh gặp gã Noel đáng ghét và cái nơi quỷ quái này.
Hoàng đế Noel phát hiện ra ý đồ của Oswid, trực tiếp biến nơi ở của hắn thành nhà giam cao cấp, canh giữ nghiêm ngặt. Trong khoảng thời gian đó, Oswid tự mình học thành thạo các loại kỹ năng cạy cửa mở khóa, tìm mọi cách để thoát thân, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Đáng tiếc, hoàng cung dù sao cũng là hoàng cung, vào đã không dễ, ra lại càng khó.
Trong khoảng thời gian đó, ngoài ông I-an, Oswid hầu như không muốn tiếp xúc với bất kỳ ai. Mọi thứ trong Huyền Cung gần như đều không vừa mắt hắn chút nào, trừ người tỷ tỷ cùng cha khác mẹ, cô con gái duy nhất của hoàng đế Noel – Sara.
Sara là người duy nhất không hề có tâm cơ hay hiềm khích với Oswid. Nàng chỉ đơn thuần thật lòng quan tâm đến hắn.
Có lẽ vì cùng có một người cha khốn nạn như vậy, nên trên một số phương diện có thể nảy sinh sự đồng cảm, Oswid không tỏ ra chán ghét nàng.
Người tỷ tỷ cùng cha khác mẹ này còn quan tâm và yêu thương hắn, chăm lo cho hắn hơn tất cả những bậc trưởng bối mà hắn từng gặp. Nàng là người dịu dàng nhất trong số những người mà hắn đã tiếp xúc từ bé đến lớn.
Nhờ có Sara, Oswid lần đầu tiên có thể hiểu được sự quan tâm và thân thiết của người nhà là như thế nào.
Khi Oswid bị đưa đến Huyền Cung, hoàng đế Noel chỉ nói gã là cha hắn, chưa từng nói cho hắn biết mẹ hắn là ai, mẹ hắn là người như thế nào? Oswid nghi ngờ có lẽ chính hoàng đế cũng không nhớ rõ.
Sau này Sara lén giúp hắn hỏi thăm những người lớn tuổi trong Huyền Cung, mới tìm ra được chút manh mối.
“Mọi người thường gọi bà là Bạch•Hill, là một mỹ nhân cao ráo. Bà ấy có đôi mắt trong suốt xinh đẹp, giống hệt như ngươi vậy.” Khi Sara kể cho Oswid nghe, nàng còn bí mật lấy ra một cuộn giấy da dê: “Ta lén đi một vòng ở vương đô, tìm một họa sĩ dân gian phác họa một bức tranh… Ừm— nhưng chỉ là vẽ theo miêu tả mà ta nghe được, có lẽ cũng không chính xác lắm.”
Đó là lần đầu tiên Oswid nghe người khác nói về mẹ hắn, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ của mẹ, tuy có thể không giống…
Trong tranh là một người phụ nữ đang mỉm cười dịu dàng. Giữa lông mày và mắt của bà quả thật rất giống hắn, khơi gợi cảm giác gần gũi, thân thuộc trong lòng hắn, làm cho hắn cảm thấy như thể đây là một phần ký ức duy nhất mà hắn có về người mẹ đã sinh ra mình.
Sau đó Oswid thường xuyên mơ thấy cảnh Sara đưa cho hắn cuộn giấy da dê, về người phụ nữ xinh đẹp tên Bạch•Hill kia, tuy nhiên hắn vẫn không thể tưởng tượng ra được hình ảnh thực tế sống động của bà.
Giờ đây, khi đang bị cơn nóng lạnh hành hạ, bỗng có một người phụ nữ cao ráo xinh đẹp bước vào giấc mơ của hắn. Oswid tạm thời không thể nhận ra đó là ai.
Người phụ nữ trong mơ giống hệt những gì Sara miêu tả năm xưa, bà có đôi mắt gần như trong suốt, cực kỳ trong trẻo. Mái tóc màu vàng bạch kim xõa sau lưng vừa dài vừa dày, hoàn toàn khác với màu tóc nâu đen của hắn. Nụ cười của bà không dịu dàng như trên bức tranh mà hắn đã thấy, nó tươi tắn và rạng rỡ, tựa như của một thiếu nữ sắp bày trò tinh nghịch.
“Thằng bé nhỏ quá, chọc chọc vào mặt nó cũng thú vị thật.” Oswid thấy Bạch•Hill cúi người xuống gần hơn nhìn hắn, rồi nàng cười khúc khích, véo má hắn: “Sao mà con cứ ngơ ngác vậy, đến khóc cũng không biết sao? Ta muốn chọc con khóc mà.”
Oswid: “……”
Hắn rất muốn mở miệng nói chuyện, nhưng miệng như bị người ta khâu lại, không phát ra được chút âm thanh nào.
Mọi thứ trong giấc mơ đều như bị phủ một lớp sương mù, gương mặt và giọng nói của mọi người đều không rõ ràng. Hắn lờ mờ nghe được giọng nói của một người phụ nữ trung niên đang cằn nhằn quở trách: “
Bai
, đừng có suốt ngày chọc thằng bé, tay chân con vụng về lắm, cẩn thận một chút.”
Giọng nói kia dần tiến đến gần hơn, khi giọng nói vừa dứt, Oswid nhìn thấy một người phụ nữ trung niên hiền từ khác xuất hiện bên cạnh Bạch•Hill, bà thấp hơn nàng nhiều, nụ cười của hai người có vài phần tương tự.
“Cha… cha không đến nhìn bé con sao? Nó đang cười kìa.” Bạch•Hill cười và quay đầu gọi.
“Biết cười rồi à?” Một giọng nói trầm thấp vang lên từ xa rồi tiến đến gần, ngay sau đó, một bóng người cao lớn vạm vỡ xuất hiện trước mắt Oswid. Bờ vai của người đàn ông trung niên kia rộng đến mức có thể ôm trọn cả con gái và vợ vào lòng. Ông nhìn vào Oswid, nhíu mày nói: “Sao không đắp chăn cho nó, sắp vào đông rồi, bị lạnh sẽ sinh bệnh đấy.”
Oswid ngây người nhìn họ.
Giây tiếp theo cơ thể hắn được bao phủ bởi một chiếc chăn ấm áp, có điều cái chăn này hơi nhỏ, cảm giác ấm áp chỉ dừng lại ở nửa cánh tay.
Hắn lạnh đến khó chịu, không nhịn được vươn tay ra nắm kéo mấy cái, cố chấp tóm lấy chiếc chăn ấm áp kia cuộn vào lòng mình, siết chặt, hy vọng có thể ấm áp hơn một chút….
“Này— tỉnh lại đi! Aaa— xương sườn của ta!”
Oswid bị “chiếc chăn” đang giãy giụa không yên trong lòng mình đánh thức. Hắn mơ màng nghe thấy một giọng nói quen thuộc đang phàn nàn bên tai. Giọng nói kia quen thuộc vô cùng, không ăn nhập gì với hình ảnh ba người mà hắn đã nhìn thấy trong mơ, mà cứ giống như giọng của—— Kevin•Fassbender!
Hoàng đế bừng tỉnh, mở choàng mắt ra, đập vào mắt hắn là khuôn mặt của Kevin đang dán sát mặt anh, khiến hắn suýt ngừng thở.
“… Cuối cùng cũng chịu tỉnh?” Kevin thở dài, dở khóc dở cười: “Ta biết ngươi lạnh, nhưng ngươi đừng có quấn chặt lấy ta như vậy được không? Xương sườn của ta sắp gãy rồi. Thưa bệ hạ đáng kính, ngài biết lực tay của ngài mạnh đến kinh người không?!”
Toàn thân Kevin đang bị Oswid ôm chặt trong lòng, cánh tay đang ôm eo gần như siết mạnh đến mức xương anh kêu rắc rắc, quả thực là muốn siết chết anh mất!
Hoàng đế bệ hạ không biết là bị tình huống thực tế làm kinh ngạc, hay là chưa hoàn toàn thoát khỏi giấc mơ. Hắn giống như không hiểu lời Kevin nói, vẫn duy trì tư thế ‘siết chết người’ đó thêm một lúc lâu rồi mới dần nới lỏng lực tay.
Kevin thở phào nhẹ nhõm, tự nhủ: Cuối cùng cũng thở được rồi! Ai ngờ đâu chưa kịp làm gì đã bị người ta quấn chặt thêm lần nữa. Sống mũi và gò má lạnh lẽo của hoàng đế đột nhiên áp vào hõm vai anh, cọ cọ vài cái, dường như đang muốn tìm hơi ấm trên người anh.
Kevin: “…”
Cái kiểu cọ xát này khiến lông tơ sau lưng anh dựng đứng hết cả lên, da gà nổi rần rần từ cổ đến đỉnh đầu.
“Ngươi… Ngay cả mặt cũng muốn làm ấm sao?” Kevin toàn thân cứng đờ hỏi.
Đôi môi của Oswid đang dán vào cổ anh, hắn khẽ “ừm” một tiếng, khiến cả người Kevin càng thêm cứng đờ. Hoàng đế lúc này mới chịu buông lỏng vòng ôm, hắn ngẩng đầu, nói với anh: “Lạnh đến mức sắp không chịu nổi nữa rồi, mượn chút hơi ấm từ cổ ngươi để đỡ lạnh hơn.”
Kevin: “…”
Anh lúng túng thoát khỏi vòng tay hoàng đế, ngồi trở lại chỗ cũ, chỉnh sửa lại quần áo, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang hỏi: “Lời nói mê sảng vừa rồi của ngươi sao lại là thú ngữ? Ngươi mơ thấy gì vậy?”
Oswid nhíu mày hồi tưởng một lát, sau đó chút do dự, cuối cùng cũng chịu lên tiếng: “Ta không biết đây chỉ là giấc mơ do ta tưởng tượng ra, hay là chuyện có thật… Ta mơ thấy mẹ ta, còn có ông bà ngoại. Trong giấc mơ ta vẫn còn rất nhỏ, thậm chí còn chưa biết nói.”
Hắn nhớ lại người đàn ông trung niên có dáng người cao lớn vạm vỡ nổi bật trong mơ, do dự nói: “Trong mơ, ông ngoại ta là… Nhân thú khổng lồ!”
“Cái gì?!” Kevin ngây người, cảm giác mập mờ vừa rồi lập tức bị gạt sang một bên: “Nhân Thú Khổng Lồ?”
Nhân Thú Khổng Lồ… nếu có dòng máu của Nhân Thú…
Kevin đột nhiên nhớ lại lời Ban đã nói trước đây— bây giờ là cuối tháng sáu, đã đến kỳ Betan. Trong tuần này, tất cả những người của tộc Nhân Thú đều bị ép biến trở lại dạng thú. Vậy còn con lai thì sao?
Anh dường như đã hiểu phản ứng cơ thể hiện tại của Oswid là chuyện gì: “Trước đây ngươi có từng—— Ngươi đang nhìn gì vậy?”
Kevin định hỏi hắn trước đây có từng gặp tình huống như vậy không, thì phát hiện Oswid đang nhìn chằm chằm vào ngón áp út trên bàn tay trái của mình, nhìn đến ngẩn người, không biết là đang nhìn cái gì.
“Chỗ này—” Oswid động đậy ngón tay, vẻ mặt khó nói: “Sao đột nhiên lại mọc thêm một nhúm lông trắng…”
Bị cắt đứt mạch suy nghĩ, Kevin không thèm nhìn mà thuận miệng đáp ngay: “Ai biết được, chắc là mọc nấm mốc rồi đấy.”
Oswid: “…” Ai đó đến lôi tên khốn này ra ngoài giúp ta đi ! ! !