54. Chương 54: Ác Mộng Của Thiên Lang

Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế

Chương 54: Ác Mộng Của Thiên Lang

Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Pháo Đài Cổ Hoa Hồng thật sự vô cùng hoang vắng. Những người từng mạo hiểm đến đây đều có chung nhận định: “Vắng hoe không một bóng người, tàn tích còn lại cũng chẳng đáng là bao, ngoài tòa tháp đổ nát mang tính biểu tượng, gần như chỉ còn lại những đụn cát vụn xung quanh. Đúng là trăm nghe không bằng một thấy.”
Thế nhưng, mỗi năm vẫn có vài kẻ không cam tâm, vẫn cố chấp tìm đến, rồi mang theo nỗi thất vọng tràn trề mà quay về.
Lâu dần, ấn tượng về sự hoang tàn của Pháo Đài Cổ Hoa Hồng ngày càng ăn sâu vào tâm trí mọi người.
Nhưng nơi đó dù sao cũng từng là một thành bang, lại sụp đổ gần như chỉ sau một đêm, làm sao có thể chỉ còn sót lại vài tảng đá vụn đơn thuần được chứ?
Vài thập kỷ trước, có một đoàn lữ khách cũng mang theo suy nghĩ tương tự, không quản ngày đêm lặn lội đến Pháo Đài Cổ. Đám người này không tin vào chuyện ma quỷ, một lòng muốn tìm kiếm của cải còn sót lại của cư dân thành bang xưa, vốn bị chôn vùi dưới biển cát vàng. Họ liều mình đào bới giữa sa mạc hoang vu, nhưng chỉ đào xuống tầm hai ba mét đã phát hiện chẳng thấy vàng bạc tiền tài đâu, mà chỉ thấy toàn những bộ hài cốt khô khốc chất chồng như núi bên dưới.
Những bộ hài cốt của cư dân thành bang xưa, bị chôn vùi dưới lòng đất hơn trăm năm, chất chồng dày đặc. Những chiếc đầu lâu với hốc mắt trống hoác đen ngòm, như đang câm lặng than khóc, im lìm nhìn chằm chằm vào nhóm lữ khách.
Đoàn lữ khách hoàn toàn không thể ngờ lại đào được nhiều hài cốt đến thế, lại còn chất chồng lên nhau. Da đầu họ tê dại, bị cảnh tượng rùng rợn trước mắt dọa cho kinh hồn bạt vía.
Cả đoàn người hộc tốc chạy thoát khỏi pháo đài, nghe nói đã lang thang như kẻ điên giữa sa mạc hơn nửa tháng trời, mới lần lượt trở về thị trấn với bộ dạng thảm hại tột cùng.
Đống hài cốt ở pháo đài bị người ta đào lên chẳng mấy chốc đã bị gió cát vùi lấp, một lần nữa chôn sâu trong lòng đất tăm tối.
Kể từ đó, những người ưa thích thám hiểm, tò mò tìm đến phế tích Pháo Đài Cổ không bao giờ còn rảnh rang đào bới cát nữa. Di vật của thành bang cũ còn chưa thấy, e rằng đã bị núi xác chôn vùi mất rồi. Cảm giác này có phần quá mức kích thích.
Nhưng đêm nay, tại pháo đài thực sự có người đang rục rịch hành động.
Kẻ này không ai khác, chính là ngài Kevin•Fassbinder – kẻ trời sinh đã thích gây chuyện, hoặc cũng có thể gọi y bằng cái tên cũ: Thần Ánh Sáng Fae.
Thần Cách đã quy vị, thần lực cũng dần khôi phục. Vị đại gia này cậy thế mạnh mẽ, ra tay không chút nương tình, suýt chút nữa đã phá hủy toàn bộ tàn tích còn sót lại trên mặt đất của Pháo Đài Cổ Hoa Hồng. Anh đào sâu xuống hơn mười mét, và tìm thấy địa cung của pháo đài cổ ẩn sâu dưới lòng đất.
Địa cung rộng lớn nhưng trống rỗng. Bên trong, ngoài vài cột đá khổng lồ chạm khắc hoa văn dùng để chống đỡ mái vòm, gần như chẳng còn gì cả, như thể đã bị ai đó dọn dẹp sạch sẽ hoàn toàn. Đến cả bề mặt hoa văn trên những cột đá lớn kia cũng từng bị vật gì đó thô bạo cào xước, lồi lõm gồ ghề, mờ nhòe không rõ, hoàn toàn không thể nhận ra hình vẽ được khắc trên đó là gì.
Kevin di chuyển toàn bộ đoàn người đã bất tỉnh quanh khu tàn tích vào trong địa cung. Trừ những kẻ đã chết, hàng trăm, hàng nghìn con người nằm ngổn ngang trên nền đất lạnh lẽo của địa cung, trông vô cùng ngổn ngang, choáng ngợp.
Khi chuyển người, vị tổ tông này còn vô cùng khéo léo chừa lại cho mình chỗ đứng ở từng góc.
Anh đứng bên góc tường, vươn tay chạm lên vách đá, ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua những chân đèn gắn dọc trên vách tường, vốn đã tắt lịm hàng trăm năm. Mỗi chân đèn anh chạm vào đều lập tức lóe lên một đốm lửa.
Kevin cứ thế đi quanh bốn bức tường của địa cung một vòng, ngón tay anh lướt ngang vách tường, tất cả chân đèn trong khu vực đều được anh thắp sáng.
Khu vực gần Biển Ảo Ảnh này có sự chênh lệch nhiệt độ ngày đêm cực kỳ lớn; ban ngày oi bức hanh khô, ban đêm lại lạnh đến thấu xương. Nếu để đám người bất tỉnh này nằm phơi gió bên ngoài suốt một đêm, sáng hôm sau chắc chắn sẽ bị đông cứng thành đá, đừng mong có thể tỉnh lại được nữa.
Hơn mười ngọn lửa trên tường không chỉ thắp sáng địa cung, còn là nguồn nhiệt sưởi ấm cho mọi người.
Những người đang nằm la liệt trên đất không phải hoàn toàn bị vứt lung tung. Có lẽ vì thần ánh sáng cũng mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nhẹ — trong lúc chuyển hàng ngàn người vào địa cung, anh vậy mà vẫn còn tâm trí để phân chia đoàn người ra thành ba nhóm.
Tất cả những người đến từ Đế Quốc Kim Sư đều được sắp xếp tựa vào tường, gần như bao quanh toàn bộ địa cung. Còn những quân lính lẻ tẻ từ các thành bang nhỏ hoặc những kẻ lai lịch không rõ, do số lượng không nhiều, bị gom thành một đống ở góc tường phía tây.
Còn nhóm cuối cùng…
Nhóm cuối cùng chính là đội quân biên phòng đến từ Bắc Phỉ Thúy.
Đám người này có lẽ được lão già Sapir phái đến để đột kích đội quân Thanh Đồng đang trấn giữ biên giới của Mio. Đến rất đúng lúc, vừa hay bị Thần Cách Phượng Hoàng dẫn dụ đến đây luôn!
Tên khốn Kevin này chắc chắn là cố ý. Y thu gom toàn bộ nhóm người Bắc Phỉ Thúy thành một cụm, đặt ngay vào trung tâm địa cung, vừa khéo bị hai đội quân đến từ Kim Sư bao vây, có muốn chạy cũng chẳng thoát, đúng là thất đức hết phần thiên hạ.
Tuy nhiên, nói đúng ra thì trong lúc làm mấy chuyện lặt vặt này, suy nghĩ của anh lúc nào cũng bị phân tán sang chuyện khác, không thật sự chuyên tâm. Anh vừa sắp xếp đám người bị Thần Cách của mình làm cho bất tỉnh, vừa không nhịn được mà nghĩ đến tung tích của Melo.
Giống như câu nói anh đã nghe được lúc đứng bên bờ tường đổ nát của pháo đài — Thần Cách là trò của Melo bày ra, Melo rõ ràng vẫn còn sống. Chỉ là thời đại của các vị thần đã qua đi quá lâu, tung tích của Melo cũng đã biến mất rất nhiều năm, hoàn toàn không có bất kỳ manh mối nào.
Kevin nâng một đốm lửa nhỏ trên đầu ngón tay, như đang cầm một chiếc đèn lồng, đứng yên trầm ngâm một lúc, rồi thở dài lắc đầu.
Ngay khi anh đang đứng thất thần, nhúm lông thú đang cọ vào cổ chân anh bỗng run rẩy nhè nhẹ.
Tỉnh rồi sao?! Nhanh vậy?
Kevin sửng sốt, nhìn xuống Thiên Lang to lớn đang nằm cạnh mình, đầu nó gục trên hai chân trước, đôi cánh khổng lồ khép hờ che phủ một nửa thân thể, cả người Thiên Lang thở hắt ra những hơi thở yếu ớt, phập phồng.
Theo lẽ thường, người bị ánh sáng của Phượng Hoàng đánh ngất, dù may mắn không chết thì cũng bị một phen chấn động mạnh. Nặng thì bất tỉnh cả năm trời, nhẹ thì mê man ít nhất một ngày một đêm.
Tính đến bây giờ mới qua được bao nhiêu lâu đâu?
Kevin âm thầm cảm thán một câu, liền thấy Thiên Lang nằm bên chân lại run rẩy thêm lần nữa.
Oswid như thể đang gặp phải ác mộng, hắn tỏ ra bất an, cơ bắp chân trước đột ngột giật mạnh. Cái mặt sói đầy lông xù xù ấy vậy mà lại có thể cau mày. Giữa trán Thiên Lang xuất hiện vài nếp nhăn, thoáng nhìn qua có thể liên tưởng đến gương mặt cau có thường ngày của hoàng đế.
Nhưng biểu cảm của mặt sói dù sao cũng không phong phú như mặt người, ngoài việc nhíu mày ra thì chẳng nhìn ra được cảm xúc nào khác. Nhưng Kevin có thể nhận thấy hơi thở của Oswid càng lúc càng dồn dập, gấp gáp, như đang bị một ý niệm khẩn thiết nào đó thôi thúc, hắn muốn vùng dậy, thoát khỏi cơn ác mộng.
Việc này không chỉ đơn thuần là tỉnh lại từ cõi mộng, mà là sự phản kháng của phàm nhân trước sức ép mạnh mẽ của thần lực.
Nếu cam chịu bị áp chế, người thường sẽ mơ thấy những giấc mơ rất ấm áp dễ chịu, có khi còn khiến người ta lệ thuộc, quyến luyến, không muốn rời đi. Nhưng nếu trong tiềm thức có ý chí mạnh mẽ muốn thoát khỏi sự áp chế của thần, mộng cảnh sẽ trở thành một chuỗi ác mộng không dứt.
Người càng lâu thức tỉnh càng dễ cúi đầu quỳ gối dưới chân thần minh và ngược lại.
Quá trình phản kháng này vô cùng gian nan, vì mộng cảnh sẽ cho ta thấy những điều mà bản thân sợ hãi nhất, lo lắng nhất, đau đớn nhất, và quá trình diễn ra còn chân thật đến đáng sợ.
Kevin biết Oswid rất cứng đầu, bởi hắn gần như chẳng có chút tín ngưỡng nào dành cho các vị thần vốn đã biến mất từ lâu, đây cũng chính là điều khiến Kevin vừa tán đồng vừa khâm phục ở hắn.
Nhưng anh không ngờ hắn lại là khúc xương cứng đến thế, bị thần lực áp chế chưa đến nửa ngày đã có dấu hiệu sắp tỉnh lại…
Nếp nhăn giữa trán Thiên Lang ngày càng sâu, cổ họng phát ra tiếng gầm trầm đục, thậm chí đôi lúc còn đột ngột nhe ra những chiếc nanh sói sắc nhọn, cơ thể căng cứng lại, hai chân trước loạng choạng cào mạnh xuống đất.
Không biết hắn đã dồn bao nhiêu sức lực, móng vuốt sắc nhọn để lại những vết rạch sâu trên nền đá dày, gốc vuốt cũng bật máu.
“Đang mơ thấy gì vậy…” Kevin cúi người xuống, đưa tay nắm lấy một chân trước của Thiên Lang, vừa định xem xét vết thương trên móng Oswid thì bất ngờ cảm thấy tay mình nhẹ bẫng — Vuốt sói theo bản năng quật mạnh về phía Kevin.
May mà anh phản ứng đủ nhanh, lập tức nghiêng đầu tránh kịp, nếu không sẽ bị cào rách ba mảng thịt ở cổ.
Oswid trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ cực kỳ hung hăng, một cái chạm nhẹ cũng khiến hắn bất an, phản ứng dữ dội, hệt như mãnh thú đang vùng vẫy trong lồng kín.
Kevin không dám động vào Thiên Lang nữa, anh chỉ giữ nguyên tư thế nửa quỳ bên cạnh hắn, vừa đề phòng vừa bảo vệ, sợ rằng Hoàng đế bệ hạ lại hoảng sợ vùng vẫy, tự đập nát bộ móng sói của mình.
Đúng lúc anh dời mắt nhìn về phía những chiếc nanh sói trắng nhởn của Oswid, thì lại nghe thấy kẻ cứng đầu kia đột nhiên nhíu mày, yếu ớt gầm lên một tiếng rên nhỏ…
Tim Kevin khẽ thắt lại.
Anh đã quen với việc hoàng đế dù đứt tay gãy chân cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, bỗng dưng nghe được một tiếng rên trầm thấp thê lương như thế phát ra từ hắn, trong lòng anh cảm thấy vô cùng khó chịu. Giống như có một nhánh gai nhọn cuốn chặt lấy tim, đầu gai mảnh nhọn xoáy qua từng thớ thịt…
Cảm giác ấy không tính là quá đau, nhưng lại âm ỉ và nhức nhối.
Anh theo bản năng đưa tay vỗ nhẹ lên mặt Oswid, chẳng bận tâm đến chuyện suýt bị vuốt sói cào rách da thịt khi nãy.
Mãnh thú đang bị cơn ác mộng giày vò kia sắp bừng tỉnh, dường như bị cái vỗ nhẹ của anh làm cho giật mình, chân trước của sói hơi co lại, rồi đột ngột mở choàng mắt.
Đôi mắt trong trẻo không vướng tạp chất thường ngày của Thiên Lang giờ lại phủ một tầng hơi sương mờ đục, ẩn đầy những tia máu li ti, lộ rõ vẻ mệt mỏi và u uất…
“Oswid? Tỉnh chưa?” Kevin nhìn thấy đôi mắt ấy, lông mày càng cau chặt hơn. Anh lại vỗ nhẹ hai cái vào mặt Thiên Lang, thấp giọng gọi hắn.
Đôi mắt mông lung của mãnh thú đang nằm phủ phục dưới đất lập tức trở nên sắc lạnh, tiếng gọi của Kevin dường như đã làm hắn hoàn toàn tỉnh táo. Đôi mắt đỏ rực vì tơ máu đã lấy lại tiêu cự, gắt gao dán chặt vào mặt Kevin, nhìn thật lâu… nhìn đến mức sắp nhỏ máu.
Kevin bị ánh nhìn ấy làm cho ngây dại, còn chưa kịp mở miệng nói gì, đã thấy trước mắt tối sầm — Thiên Lang lại nhảy bổ vào người anh, thân hình to lớn ghì chặt anh xuống đất, đầu sói lông lá áp sát vào cổ anh, sau đó không ngừng cọ mạnh vào hõm vai anh, đến mức có chút đau rát.
Đây hoàn toàn không phải là tư thế thú cưng nhảy vào lòng chủ nhân đùa vui như lúc trước, rất thô bạo. Kevin có thể cảm nhận rõ cảm giác “mãnh thú bị dồn vào đường cùng” trên người Oswid, hắn bất an, hoảng loạn đến mức trở nên cực kỳ hung hăng.
“Ngươi… mơ thấy gì vậy?” Trong tình huống thế này, phản kháng hay đùa giỡn đều không phải là lựa chọn hay. Kevin hiếm khi từ bỏ thái độ bỡn cợt thường ngày, anh dịu dàng vỗ nhẹ lên người mãnh thú.
Oswid gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, đầu sói càng rúc sâu hơn vào hõm cổ anh, nặng nề hít thở, như thể chỉ khi ôm chặt lấy anh thế này, hắn mới xác nhận được bản thân đã thoát khỏi cơn ác mộng.
Thiên Lang cúi đầu im lặng rất lâu, cuối cùng cũng chịu mở miệng, giọng nói của hắn khàn đi…
“Ta mơ thấy ngươi chết.”