Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Chương 55: Pháo Đài Hoa Hồng Cổ Xưa - 12
Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những kẻ như Kevin vốn chẳng biết nói lời hay ý đẹp hay an ủi người khác chút nào.
Lật lại quá khứ trong cuộc đời dài đằng đẵng của anh, số lần anh an ủi người khác một cách tử tế có thể đếm trên đầu ngón tay, gần như bằng không. Khi người ta đang bất ổn về mặt cảm xúc, chẳng may gặp phải cái miệng 'đanh đá' của Kevin, thông thường chỉ khiến người chưa khóc bị “an ủi” đến mức bật khóc.
Vì lẽ đó nên khi gặp loại chuyện này, để tránh gây thêm phiền phức, anh thường tạm lánh mặt hoặc làm ngơ như không biết.
Nhưng khi trông thấy Oswid bị ác mộng ám ảnh, ngay cả khi mở mắt ra vẫn chưa thoát khỏi cơn ác mộng, lần đầu tiên trong lòng anh nảy ra ý nghĩ muốn nói điều gì đó. Anh muốn Oswid nhanh chóng thoát khỏi tâm trạng này. Anh thật sự không quen nhìn thấy Oswid như vậy…
Cảm giác khó chịu này hiếm khi xuất hiện trong lòng anh. Xét cho cùng, anh vốn dĩ vô cảm, số người có thể khiến anh thực sự đau buồn rất ít, nhìn qua cũng chỉ có Feisa và Thenis – họ là người thân duy nhất của anh, sống cùng anh suốt hàng triệu năm, giờ đây không biết đang ở nơi nào. Nhưng cảm giác đau buồn đó không giống với cảm giác hiện tại trong anh.
Nếu bắt buộc phải gọi tên, cảm giác dâng trào khi anh vỗ về Oswid, ngồi xuống bên cạnh lắng nghe hơi thở nặng nề, hoang mang như một con thú hoang lạc lối của hắn… Có lẽ chính là loại cảm xúc mà người phàm vẫn thường gọi là “xót xa”.
Anh muốn nói điều gì đó, để Oswid có thể nhẹ nhõm hơn một chút, đồng thời cũng để che đi cảm xúc khó tả trong lòng mình.
Thế là Quang Minh thần, người vốn nghĩ gì nói nấy và ghét sự rườm rà phiền phức, lần đầu tiên chuẩn bị trước trong đầu, soạn vài câu mà anh ta cho rằng có thể an ủi Oswid mà không mất đi sự trêu chọc thường nhật, hy vọng có thể làm dịu bầu không khí này.
Kết quả là một câu nói ngắn gọn của Oswid đã làm tan biến mọi lời anh đã chuẩn bị, hiệu quả giống như vừa mở mắt vào sáng sớm đã bị một gậy giáng thẳng vào đầu.
Anh chưa bao giờ nghĩ rằng điều đáng sợ nhất, đau khổ nhất và khiến Oswid lo lắng nhất lại chính là chuyện này.
Đối với Kevin, dù làm thần hay làm người, anh cảm thấy mình đã sống quá lâu rồi…
Anh trải qua vô số chuyện, từng gặp gỡ rất nhiều người, dù là từ góc độ của thần linh trên cao hay phàm nhân trong cõi trần thế, đều đã quá đủ. Anh không phải không biết trân trọng sự sống, chỉ là cảm thấy không cần quá cố chấp níu giữ.
Ngay cả bản thân anh cũng chưa từng xem cái chết của mình là chuyện trọng đại, thậm chí còn chẳng bận tâm. Vậy mà người đang nằm đè lên anh lúc này, lại vì cái chết của anh trong mơ mà phải chịu đựng nỗi giày vò tột cùng…
Lòng Kevin lúc này vô cùng rối bời.
Một mặt, nỗi xót xa chưa nguôi, lại xen lẫn sự ngỡ ngàng và cảm khái. Mặt khác…
Những hành động mập mờ, khó hiểu của Oswid trước kia, giờ đây đều có lời giải đáp. Anh sống lâu đến vậy, từng chứng kiến biết bao người và chuyện, dù trời sinh có lạnh nhạt đến mấy, anh vẫn hiểu rõ điều đó có ý nghĩa gì.
Thế nên lúc này anh chỉ im lặng, bàn tay đang vỗ nhẹ lên lưng Oswid khựng lại giữa không trung, lúng túng không biết nên tiếp tục hay rụt về.
Trước đây, anh chưa từng gặp người bày tỏ tình cảm với mình — mà thực tế là không hề ít. Từ những người e lệ, rụt rè cho đến kẻ bạo dạn, nhiệt tình; từ kiểu dây dưa dai dẳng đến kiểu ngắn ngủi chóng vánh, nam có nữ có, đủ cả. Từ khi còn là thần đến khi làm người, gần như chưa lúc nào được yên ổn.
Đây cũng là điều khiến anh nghĩ mãi chẳng hiểu nổi. Dù sao anh cũng chưa từng tỏ ra ôn hòa hay thân thiện với những người đó, rốt cuộc họ nhìn trúng điểm nào mà lại đặt tình cảm vào anh?
Điện hạ thần ánh sáng rất ít khi vòng vo, ngay cả hai chữ “uyển chuyển” cũng chẳng biết viết ra sao, luôn thẳng thừng từ chối đối phương. Dù sao thì đôi khi quá uyển chuyển lại gây ra hậu họa khôn lường, điều anh sợ nhất chính là kiểu dây dưa mập mờ, chẳng dứt hẳn mà cũng chẳng dính hẳn.
Không nói đến những người trước đây, ngay cả với Oswid, nếu chuyện này xảy ra trong hoàn cảnh khác, chẳng hạn như khi hắn ôm chặt cổ anh mà tỏ rõ tâm ý thế này, anh vẫn có thể vung tay đánh hắn văng ra.
Nhưng hiện tại, anh không thể làm như thế được.
Một người, lo lắng cho sự sống chết của anh còn hơn cả lo lắng cho bản thân hắn… Đây không phải là loại tình cảm chỉ cần vẫy tay là có thể gạt bỏ được.
Huống chi, nỗi xót xa trong lòng anh vẫn chưa tan biến…
Khi tâm trí anh rối bời, không biết nên mở lời thế nào, Oswid đang đè lên người anh cứ tiếp tục 'đổ thêm dầu vào lửa'. Cái đầu sói đầy lông cứ rúc vào hõm cổ anh, vuốt sói sắc nhọn tuyệt nhiên không làm anh bị thương, vẫn ôm chặt lấy anh. Thiên Lang dùng thân thể to lớn của mình bao bọc kín người anh như đang bảo vệ thức ăn, ôm chặt đến mức chỉ hận không thể nuốt chửng anh vào bụng.
Kevin lắng nghe tiếng khớp xương toàn thân mình kêu răng rắc, dù trong lòng đang ngổn ngang trăm mối, nhưng vẫn không thể không cảm thán một câu: Nếu cứ giữ nguyên tư thế này thêm một lúc, không chừng sẽ bị con sói ngốc này siết chết thật. Mà thôi, thế cũng hay, không cần phải hao tổn tâm tư nữa…
Đúng lúc này Oswid lại lên tiếng, giọng hắn nhỏ như thì thầm với chính mình: “Ta mơ thấy ngươi chết… nhưng ta chỉ có thể trơ mắt nhìn…”
Khi hắn nói câu này, dù là giọng điệu hay lời nói, tất cả đều khiến người ta có một cảm giác buồn bã khó tả.
Kevin không nói gì, mãi một lúc sau, anh âm thầm thở dài trong lòng. Bàn tay lúng túng treo lơ lửng giữa không trung nửa ngày trời, cuối cùng vẫn đặt xuống lớp lông sói không mềm mại lắm của Thiên Lang. Nếu Oswid đang ở dạng người, tư thế này sẽ giống như một cái ôm an ủi nhẹ nhàng.
Hoàng đế nói xong một câu lại rơi vào trầm tư. Đến khi hơi thở dần dần bình ổn trở lại, hắn mới chậm rãi mở miệng: “Vậy… Ngươi có hiểu tâm ý của ta không…”
Kevin vẫn im lặng.
Oswid đợi mãi không có hồi âm, lại trầm giọng nói: “Ta cũng không biết bắt đầu từ lúc nào. Thậm chí mới vừa nãy thôi, ta cảm thấy… Có lẽ cứ im lặng giữ mãi trong lòng cũng tốt, đỡ phải bị ngươi cười nhạo. Nhưng… Hình như ta thích ngươi nhiều hơn ta tưởng. Vậy… ta có thể nhận được hồi đáp không?”
Hoàng đế trước giờ vẫn luôn cao ngạo, thế mà khi nói ra những lời này, giọng nói của y trở nên ngập ngừng, lời lẽ thốt ra nhỏ đến mức khó mà nghe rõ…
Kevin không khỏi nghĩ đến lúc Oswid mới hóa thành Thiên Lang, con mãnh thú cô độc kiêu ngạo đó vậy mà lại quỳ gối trước mặt anh, hạ thấp thân mình, để anh trèo lên lưng hắn. Mãnh thú dù đang ở trong tư thế hạ mình nhún nhường, nhưng không hề có chút cảm giác hèn mọn, khiến người ta không thể từ chối.
Tương tự, những lời nói từ tận đáy lòng được thốt ra từ miệng Oswid, âm điệu nhỏ nhẹ cứ như thì thầm bên tai, lại thêm cái ôm quá chặt, những lời nói ấy như xuyên qua từng thớ thịt, vang vọng ngay bên lồng ngực, áp sát vào nhịp tim đang thổn thức.
Kevin không cách nào nói ra được từ “không”.
Anh im lặng thêm một lúc nữa, cuối cùng lên tiếng: “Ta muốn hỏi một câu hơi nực cười — tại sao?!”
Oswid khựng lại một lát, bất đắc dĩ đáp: “Đúng là nực cười thật! Nếu ta biết tại sao thì chắc đã sớm dừng lại rồi, đâu đến nỗi thành ra nông nỗi này.”
Kevin gật đầu đồng tình: “Ta cũng thấy vậy.”
Hai câu qua lại khiến bầu không khí bớt lúng túng hơn, sự gượng gạo và ngượng ngùng cũng theo đó mà giảm bớt. Hai con người nãy giờ như đang mộng du trong cõi mơ, hoàn toàn đánh mất chính mình, cuối cùng cũng dần tìm về tần số quen thuộc…
Kevin thở dài: “Ta vừa hồi tưởng lại một chút, ngoài việc đặc biệt thích đánh ngươi và rất giỏi chọc tức ngươi, ta chẳng thấy bản thân có điểm nào đặc biệt. Rốt cuộc ngươi vì cái gì vậy?”
“Ngươi đúng là rất biết tự nhận thức.”
Oswid lạnh nhạt buông một câu, sau đó im lặng một lúc, hồi tưởng lại thì đúng thật là tên khốn đang bị hắn đè dưới thân ngoài việc thích động tay động chân ra thì chỉ giỏi chọc điên người khác. Hoàng đế không nhịn được thốt ra một câu tự giễu: “Biết sao được, ma xui quỷ khiến thế nào cuối cùng lại thành ra như vậy. Thôi thì… Coi như mắc chứng cuồng ngược đi.”
Một khi Hoàng đế đã bắt đầu buông bỏ sĩ diện của mình, thì có nghĩa là từ nay về sau, chẳng còn gì để cứu vãn nữa, mặt mũi đã đánh rơi cũng không muốn nhặt lại.
“Ngươi…”
Kevin khựng lại một chút, ngẫm nghĩ một lát rồi tiếp tục nói: “Ngươi thay đổi cũng nhanh thật đấy. Trước đây chẳng phải là thích những cô gái mềm mại, dịu dàng sao? Tự dưng bây giờ lại để ý đến một tên đàn ông khô khan như ta. Thứ ta có ngươi cũng có, rốt cuộc ngươi ham muốn điều gì?”
Vừa nghe đến đây, Hoàng đế lập tức không nhịn được, hắn nghiến giọng, nhe nanh cọ lên cổ tên 'trắc nết' kia một cái: “Ngươi thấy ta thích con gái khi nào?!”
“Ủa vậy trước giờ ngươi mê đàn ông hả?” Kevin tỏ ra cực kỳ kinh ngạc.
“Này — Đừng có mài răng vào ta!”
“Nói bậy!!!”
Oswid tức điên người. Hắn thầm nghĩ, chắc trên đời này không có màn tỏ tình nào thảm hại như hắn, cơ mà cũng đúng, ai bảo đối tượng tỏ tình của hắn lại là cái tên khốn nạn Kevin Fassbinder này: “Ngươi câm miệng! Ta chưa từng thích ai cả, bất kể là nam hay nữ, ta nhìn ai cũng không ưng!”
Kevin thực sự ngoan ngoãn ngậm miệng.
Oswid cứng cổ, cắn răng chờ đợi trong im lặng.
Hoàng đế trọng sĩ diện, lần đầu tiên trong đời tự tay xé bỏ sĩ diện của mình ném dưới chân, tất cả chỉ vì tên hỗn trướng này. Oswid nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy hắn xui xẻo đến tám đời, nhưng biết sao được…
Dù bây giờ hắn nói ra lời nào cũng khiến người khác nghẹn họng, giống như cơn ác mộng vừa nãy đã là chuyện từ kiếp trước, nhưng thực ra cảm giác đau đớn như cào nát tâm can trong giấc mộng kia vẫn chưa tan biến hết.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện tên khốn trước mặt hắn không phải hoàn toàn bất tử, nhỡ đâu có một ngày nào đó bị đâm xuyên tim thì… Nỗi sợ hãi vì bất an lần nữa lẳng lặng kéo đến, như giòi bọ rúc rỉa trong xương tủy hắn, đau đớn khó chịu không thể chịu nổi.
Con 'giòi bọ' đã rỉa từ đầu ngón chân lan dần đến tận đỉnh đầu, vậy mà Kevin vẫn chẳng nói câu nào.
Oswid chịu hết nổi, hít sâu một hơi rồi lên tiếng: “Ngươi cứ im lặng mãi thế là sao?”
Kevin rầu rĩ đáp: “Ngươi bảo ta câm miệng mà!”
Oswid: “…”
“Ngươi chưa trả lời câu hỏi của ta — ta có khả năng được ngươi đáp lại không?!”
Có thể dùng cái giọng “ta rất muốn đánh chết ngươi” để hỏi câu ấy… Xét trên phương diện nào đó, hoàng đế cũng là một nhân tài.
Điện hạ thần ánh sáng vẫn cực kỳ 'vô đạo đức', cố gắng dùng cách đánh trống lảng để cho qua chuyện, nhưng không thành công.
Cố gắng đợi mình chết ngạt hoặc hoàng đế tức chết, nhưng cũng không thành công.
Cuối cùng y không giả chết được nữa, đành phải đối diện với thực tại.
Kevin suy tư một chút, giọng điệu hiếm khi trở nên nghiêm túc: “Ta không bài xích ngươi, nhưng hai ta không thể xây dựng mối quan hệ như ngươi muốn.”
Tim Oswid “thịch” một nhịp, rõ đến mức ngay cả Kevin cũng cảm nhận được.
“Tại sao?” Giọng điệu Oswid hơi suy sụp, ngay cả bốn chân cũng như bị rút hết sức lực.
“Nhìn bộ dạng vừa rồi của ngươi, khiến ta cảm thấy phải thận trọng một chút. Ít nhất là trước khi có suy nghĩ ngang bằng với ngươi, nếu không thì dù có xây dựng mối quan hệ về lâu dài cũng sẽ không bền vững được, vì không xứng đôi…
Nếu bây giờ ta gật đầu, ta sẽ cảm thấy mình giống như một tên cặn bã đi lừa gạt tình cảm người khác. Vô đạo đức, khốn nạn gì đó ta nhận, nhưng cái mũ 'cặn bã' to quá, ta không muốn đội đâu.”
Đôi mắt mờ mịt của Oswid bừng sáng, hắn ta đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Kevin, nói: “Vậy là ngươi cũng có ý gì đó với ta phải không?”
Kevin: “…….. Ngươi suy nghĩ kiểu gì mà lại rút ra được kết luận này vậy?!”
“Ta không quan tâm, ta cho là vậy!” Oswid dứt khoát nói.
Kevin ngẫm nghĩ rồi lại nói: “Tốt nhất là ngươi vẫn nên suy nghĩ thật kỹ, ít nhất là đợi đến khi ngươi hiểu rõ về ta hơn——”
Anh còn chưa nói xong, trên nóc địa cung đột nhiên rung chuyển một cái, cát bụi ào ào rơi xuống.
“Chuyện gì trên đó vậy?” Oswid dùng móng vuốt ôm đầu Kevin, che chắn bụi đá cho anh, đôi mắt cảnh giác nhìn lên trần nhà.