75. Bí Mật Hoàng Đế

Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Oswid hoài nghi nhìn Kevin. Khi ánh mắt hắn lướt qua hai ly rượu, trên mặt như viết rõ một hàng chữ lớn: Hai ly này, ta uống ly nào thì chết chậm hơn?
Kevin thản nhiên ngồi xuống mép giường, vắt chéo chân, bực bội nói: “Ngươi nhìn ta bằng ánh mắt gì vậy? Ngươi cho rằng ta sẽ bỏ độc vào rượu sao? Nhân phẩm ta tệ đến mức khiến ngươi không yên tâm vậy sao?”
“Không phải không yên tâm…” Oswid lắc đầu: “Mà là ngươi căn bản không có cái gọi là nhân phẩm.”
Kevin giơ chân đá Oswid: “Cứng cánh rồi không muốn sống nữa hả?”
Cú đá này của anh rất hời hợt, chính anh cũng cảm thấy lời Oswid nói có bảy phần đúng. Thế mà cú đá hời hợt kia lại không hề trượt, thẳng thừng trúng người hoàng đế. Cũng bởi hoàng đế bệ hạ da dày thịt béo, vốn đã quen chịu đòn nên lười né tránh.
“Ta hiếm khi có lòng tốt mang chút an ủi đến cho ngươi, ngươi còn không cảm kích.” Kevin nhướng mày, dứt khoát thu lại ly rượu, nói: “Thôi để ta tự uống.”
Vừa dứt lời, anh liền tu cạn một ly.
Loại rượu này được ủ từ trái Hỏa Điểu thượng hạng, đựng trong ly pha lê hiện lên màu đỏ tươi, từ đậm đến nhạt, phảng phất sắc hồng, lóng lánh quyến rũ. Mỗi ly chỉ vỏn vẹn một hớp, quý phái nằm gọn dưới đáy ly. Kevin trước giờ ăn uống chỉ chọn hương vị, không cầu kỳ hình thức. Anh đặt ly rỗng vào tay Oswid, rồi giơ cái ly còn lại lên, nói: “Để chiều cái tính thiếu gia của ngươi, ta còn cố ý chọn hai ly có màu sắc đẹp nhất.”
Oswid xoay xoay chiếc ly rỗng trong tay, lại ngước mắt nhìn giọt rượu đỏ tươi vương trên khóe miệng Kevin, gật gù nói: “Vừa rồi đựng trong ly ta thật sự không thấy đẹp chỗ nào, bây giờ nhìn lại thì thấy cũng được đấy…”
Trong lúc hắn nói, Kevin đã ngửa đầu uống cạn ly rượu thứ hai.
Ngay khi anh vừa đặt ly xuống, Oswid đã chồm người tới. So với thứ rượu đựng trong ly pha lê, hắn hứng thú với giọt rượu vương trên khóe môi Kevin hơn.
Nhưng Kevin như đã đoán trước được, anh nhặt cuốn sách cũ nát Oswid vứt trên giường, nhanh tay lẹ mắt chắn trước mặt mình. Thế là hoàng đế không kịp phanh lại, “chụt” một cái hôn lên cuốn “Thần Lịch” không biết đã dính bao nhiêu bụi bẩn.
Oswid: “…”
Hoàng đế có bệnh sạch sẽ nghĩ đến cuốn sách rách nát này đã bị bao nhiêu bàn tay chạm vào, suýt chút nữa phát điên.
Kevin ném cuốn sách dày cộp đủ để lấy mạng người kia sang một bên, đặt luôn chiếc ly rỗng thứ hai vào tay hoàng đế, rồi giơ một ngón trỏ lắc lắc trước mặt hắn, nói: “Ta là người rất có nguyên tắc, đã nói không cho ngươi uống, thì ngươi đừng hòng đụng một giọt nào.”
Nói xong, anh thè lưỡi liếm nốt giọt rượu vương trên khóe miệng mình.
Oswid: “…”
“Được rồi, hoạt động ‘thăm nuôi hoàng đế ngốc’ đến đây là kết thúc, nhìn tiểu thiếu gia không vui ta rất vui, ta đi đây, không cần tiễn.” Cái tên khốn nạn này chỉ biết đào hố không biết lấp, biết khơi lửa nhưng không biết dập, vô cùng khốn kiếp phủi phủi vạt áo, rồi đứng dậy nghênh ngang rời đi.
Oswid nheo mắt lại, nhìn bóng lưng cao gầy đi về phía cửa phòng, hắn âm thầm đặt hai chiếc ly rỗng trên tủ đồng đầu giường…
Kevin vừa đi đến cửa, liền cảm thấy sau gáy có gió, tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên. Anh chẳng cần quay đầu cũng đoán được là tên hoàng đế ngốc kia đang nổi điên lao tới, lập tức nghiêng người, nhẹ nhàng tránh sang một bước.
Bước này của anh vừa ung dung vừa tao nhã, nhưng ngay giây tiếp theo, khóe mắt anh lại quét thấy cái bóng dưới đất đột nhiên phình to.
Kevin thầm kêu “xong đời rồi!”, nhưng lúc này muốn né đã không còn kịp. Anh chỉ kịp đảo mắt một vòng, rồi bị một đống lông thú mềm mượt đè “bụp” một cái, ngã sấp xuống sàn.
Thần Ánh Sáng điện hạ anh tuấn vinh quang bị đè bẹp dưới đất, ngồi trên lưng anh là một con Thiên Lang to tướng, bộ lông trắng muốt xù xù xinh đẹp, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng mềm mại như tơ lụa.
Cũng may các thị vệ đã bị Oswid đuổi ra tiền sảnh dự tiệc, không ai trông thấy cảnh này, bằng không cảnh tượng hoàng đế bất ngờ biến thân thế này đủ dọa cho một đám người sợ tè ra quần.
Thiên Lang kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng, dùng chóp mũi cọ cọ vào gáy Kevin, hỏi: “Còn muốn trêu nữa không, ngài Kevin•Fassbinder đáng kính?”
Kevin bị đè đến suýt ngất xỉu, tức giận mắng: “Ngươi đứng dậy cho ta! Muốn đè chết ta à, có thể có chút tự giác của kẻ thừa cân không?!”
Oswid dùng trọng lượng cơ thể thành công hạ gục nửa cái mạng Kevin, rồi nhanh nhẹn đứng dậy bước sang một bên, cúi đầu “ngoạm” Kevin đang mềm nhũn lên. Tay trái của hắn vẫn bị khóa bằng xích sắt, vì đột nhiên biến thành mãnh thú to lớn, xích sắt đã bị gân cốt của Thiên Lang kéo căng đến mức gần như biến dạng, mép xích thậm chí đã có vết nứt, như thể chỉ cần dùng thêm chút sức nữa là sẽ đứt lìa.
Ánh mắt Kevin lướt đến cái xích sắt, khinh bỉ nói: “Chất lượng gì vậy…”
Vừa dứt lời, anh đã bị Oswid vung vẩy ném lên giường, còn được Thiên Lang ‘tặng’ thêm một ánh mắt trần trụi thâm thúy…
Mio ở đại sảnh quẩy tưng bừng với đám thanh niên bị kiềm nén hơn nửa năm, rồi cả đám tìm một nhóm người khác chuốc rượu đến chết, đồng thời cũng bị nhóm người đó chuốc rượu ngược lại đến sắp chết. Hàng ngàn ly rượu bày trên bàn dài đã bị quét sạch. Đến cuối cùng, bưng ly uống rượu cũng không đã, bọn họ dứt khoát ôm thùng rượu gỗ rót vào miệng, cả đám ướt sũng say mèm không còn ra hình người.
“Ê.. ê.. buông tay! Đừng kéo ta! Ta không được nữa…. không, không uống nữa!”
Tuy rằng rượu trái cây khi vào miệng ngọt thanh, nhưng hậu vị vẫn rất mạnh, huống chi đám “yêu ma quỷ quái” này chuốc rượu nhau nhanh như chớp, chưa tu cạn ly này đã chộp lấy ly khác.
Mio nói đến đây thì phát hiện đầu lưỡi mình bắt đầu có chút không lưu loát, thế là dứt khoát vòng qua cột đại sảnh, trốn khỏi đám người đang đuổi theo chuốc rượu, loạng choạng đi về phía nội viện.
Y đã uống quá nhiều rượu, cảm thấy đầu óc mình như bị rượu ngâm, xoay chuyển có chút trì trệ, chỉ nhớ mang máng là muốn đi thăm bệ hạ.
Mio như rắn luồn lách trên hành lang thẳng tắp, đi một đường lả lơi ngoằn ngoèo, quanh co mấy khúc, cuối cùng cũng tìm được vị trí phòng ngủ của hoàng đế.
Mio vịn tường đứng loạng choạng một lúc, mơ hồ nghe thấy giọng Kevin từ trong phòng ngủ vọng ra: “Chất lượng gì vậy…”
Tiếp theo là tiếng kim loại loảng xoảng, tiếng kéo lê trên mặt đất, hình như là tiếng của xích sắt.
Kevin? Xích sắt?
Mio đứng trong cơn gió đêm thu se lạnh, y dùng sức vỗ mặt vài cái để tỉnh táo hơn. Y nhớ lúc nãy Kevin có mang hai ly rượu trái cây đi, chắc là mang đến cho hoàng đế. Mio theo bản năng cảm thấy nếu Kevin cũng ở trong tẩm điện của hoàng đế, vậy thì hoàng đế chắc là tiện gặp người rồi. Thế là cái đầu đang bị ngâm trong rượu của y bỗng “tóe lửa”, không thèm báo một tiếng nào, chống tay lên tường, lần mò tới cửa tẩm điện của hoàng đế.
Về sau, theo hồi ức của đương sự, phó chỉ huy quân đoàn Thanh Đồng Mio•Scott, đây có lẽ là khoảnh khắc dại dột nhất trong cuộc đời y.
Mio vịn cửa phòng ngủ của hoàng đế, nhưng nhìn quanh lại không thấy bóng dáng hoàng đế đâu. Chỉ có Kevin tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch đang nằm trên giường, và một con Thiên Lang to tướng đứng bên giường.
Còn chưa kịp tiêu hóa xong cảnh tượng trên, Mio trơ mắt nhìn con Thiên Lang cường tráng kia biến trở lại thành hình dáng của hoàng đế, một đầu gối của hoàng đế còn quỳ trên giường.
Mio: “…………….” khoan đã!
Phó chỉ huy xui xẻo sững người lùi lại một bước, nhưng do rượu vẫn còn ngấm trong đầu, chân tay y lảo đảo không vững, mất thăng bằng ngã “bịch” xuống đất. Cú ngã này cuối cùng cũng kinh động đến người trong phòng.
Kevin bật dậy từ trên giường: “Mio?”
Oswid lặng lẽ xoa mặt, rồi vô cảm quay đầu lại, đôi mắt trong suốt trừng trừng nhìn ra ngoài cửa, âm u hỏi: “Ngài Mio•Scott, tiệc mừng bên ngoài không dự, lén lút mò đến tận đây làm gì?”
Mio ngồi bệch trên đất, lắc đầu nguầy nguậy, rồi dường như nghe thấy cả… tiếng sóng biển. Tất cả rượu trong người y vừa bị cảnh tượng ban nãy làm bốc hơi sạch sành sanh, giờ trong đầu chỉ còn toàn nước.
Mio còn chưa kịp sắp xếp lại lời nói, thì đã bị hai tên côn đồ Oswid và Kevin lôi vào phòng.
Bệ hạ tôn quý lần này đã rút kinh nghiệm, cuối cùng cũng biết đóng cửa.
Lúc biến thành Thiên Lang, Oswid đã kéo căng vòng xích sắt ra, bây giờ biến trở lại hình người, cái vòng sắt đó vẫn còn treo lỏng lẻo trên cổ tay. Hắn ném Mio vào ghế tựa bên giường, mặt mày hung ác vặn vặn chiếc vòng sắt, nhẹ nhàng tháo nó khỏi cổ tay.
Hoàng đế khốn kiếp và tổng chỉ huy càng khốn kiếp hơn đưa mắt nhìn nhau, sau đó vô cùng lưu manh dùng xích sắt quấn quanh ghế tựa ba vòng, trói luôn tên “tiểu tặc” xâm nhập dính cứng ngắc vào chiếc ghế.
Mio hoàn toàn tỉnh rượu.
Kevin ngồi bên mép giường, co một chân lên, khuỷu tay gác lên gối, nhướng cằm hỏi: “Thấy cái gì rồi? Nói.”
Mio mếu như sắp khóc: “Ta mù, không thấy gì hết.”
“Thôi đi, đừng giả vờ nữa, thấy cái gì thì mau nói?” Kevin đá nhẹ vào chân ghế, bắt đầu thúc giục.
Mio mặt mày ủ rũ: “Thấy hết rồi.”
“…” Oswid: “Thôi bỏ đi, đầu óc này hết cứu rồi, lôi ra ngoài cắm lên tường thành treo một đêm phơi khô đi.”
Mio bắt đầu gào khóc, Kevin thuận tay vơ lấy một quả trái cây to bằng nắm tay trong đĩa trái cây đầu giường, vô cùng bá đạo nhét luôn vào miệng y: “Gào cái gì mà gào, đừng tru tréo nữa, kéo ngươi vào đây để nói chuyện nghiêm túc đấy.”
Đây là điểm tốt của người trong quân đoàn, một mệnh lệnh đi đôi với một hành động, Kevin vừa đóng xong vai ác bá, Mio liền ngậm miệng, ai oán nhìn anh.
Trái cây trong miệng cuối cùng cũng được lấy ra, Kevin tiện tay đặt nó vào lòng Mio: “Tặng ngươi quả ngọt trấn tĩnh tinh thần, đừng bày ra cái vẻ nghẹn một bụng câu hỏi mà không dám hỏi, không hợp với ngươi đâu, nhìn chướng mắt lắm.”
Mio hoảng hốt: “Ta thấy một con Thiên Lang, là con mà ngài dẫn theo ở pháo đài cổ Hoa Hồng lần trước?”
Kevin gật đầu: “Đúng.”
“Vậy tại sao…” Mio như người mộng du lại chuyển ánh mắt sang Oswid: “Con Thiên Lang đó lại biến thành bệ hạ? Chuyện này rốt cuộc là sao? Trời ơi—— Không thể tưởng tượng được!”
Oswid: “Người của tộc nhân thú biến hình thế nào thì ta biến như thế, ngươi có thể thoải mái tưởng tượng theo khuôn mẫu đó.”
Mio: “…”
Đầu óc vừa mới khởi động lại của Mio lại bị đứng máy, y mặt mày ngơ ngác trợn trừng hai mắt. Một lúc lâu sau, bộ não bị rượu tổn thương của y mới chậm rãi hoạt động: “Ý ngài là… Trời ơi, ý ngài là ngài cũng có thể biến hình như người của tộc nhân thú?”
Mio nói xong câu này, lại tự suy ngẫm hai giây, cuối cùng cũng liên kết được logic trước sau, hắn đột nhiên trợn to mắt: “Bệ hạ, chẳng lẽ ngài là người của tộc Nhân Thú Khổng Lồ sao?”
“Coi như là một nửa đi.” Oswid đáp: “Bên mẹ ta chắc có dòng máu này.”
Hoàng đế hồi tưởng lại người đẹp hoạt bát nhiệt tình trong mơ, người phụ nữ trung niên dịu dàng, và người đàn ông cao lớn ngay cả hình dáng cũng mơ hồ, đột nhiên có chút tiếc nuối, hắn vô thức nói với Mio: “Sau này ngươi đóng quân ở phía tây tiện thể giúp ta… Thôi bỏ đi.”
Oswid nói được nửa câu, lại lắc đầu: “Không có gì, có tranh vẽ là được rồi, chuyện khác để tính sau.”
Mio mơ màng nhìn hoàng đế, rồi lại nhìn Kevin.
“Vừa rồi ngươi chỉ thấy có nhiêu đó thôi sao?” Oswid bỗng dưng đổi chủ đề, hắn ngước mắt đánh giá Mio từ trên xuống dưới một lượt, hỏi.
“Đúng vậy.” Mio ngơ ngác đáp: “Còn có gì nữa hả? Hết rồi mà.”
Không biết tại sao, Mio cảm thấy trong khoảnh khắc đó, hắn bắt được một tia tiếc nuối rất lớn trên mặt Oswid, hình như bệ hạ hy vọng được người khác nhìn thấy gì đó. Nhưng cũng có thể là ảo giác, vì Mio chỉ vừa chớp mắt, gương mặt của hoàng đế đã lạnh lùng nghiêm túc trở lại.
Bệ hạ tôn quý gật đầu, buông xích sắt trong tay, hất cằm với Mio: “Vậy thì đủ rồi, cút đi! Sau khi ra ngoài nhớ nói với đám sâu rượu ngoài kia, còn chưa tỉnh rượu thì đừng có lảng vảng trước mặt ta.”
Lễ hội Lá Vàng tưng bừng no say, uống rượu say mèm là chuyện quá bình thường, còn phải say đến hai ngày nữa mới hết lễ. Nguyên nhân khiến hoàng đế bệ hạ bức bối đến vậy có lẽ là vì bị ai đó hạ lệnh cấm túc, cấm khẩu, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác vui vẻ.
Mio cảm nhận được oán khí của hoàng đế, sợ mình xui xẻo đụng phải họng súng lần nữa, thế là không nói thêm lời nào, vùng vẫy muốn giật đứt mấy vòng xích sắt trên người.
Nhưng khi vừa giật được một nửa, động tác của Mio khựng lại, có chút nghi ngờ ngẩng đầu hỏi: “Bệ hạ, ngài kéo ta vào đây, trói ta lại chỉ để ta đừng nói chuyện ngài là con lai nhân thú sao? Thật ra ngài chỉ cần nói một tiếng thôi là ta hiểu rồi, không cần động tay động chân đâu.” Mio đau khổ thành khẩn nói.
“Ai cấm ngươi nói.” Oswid không hề bận tâm: “Ngươi không nói, đợi qua lễ hội Lá Vàng ta cũng sẽ tự nói, chỉ là con lai thôi mà, có gì phải giấu.”
Mio: “… Vậy ngài trói ta làm gì?”
Kevin ở bên cạnh cười rất khốn nạn: “Giúp ngươi tỉnh rượu thôi mà.”
Hoàng đế bệ hạ bị xích lại một ngày, lòng đầy oán khí, ai bảo ngươi xui xẻo đụng trúng họng súng làm gì.
Mio: “…” Hừ!
Ngài phó chỉ huy không muốn để ý đến hai tên khốn kiếp này nữa, cho dù là hoàng đế hay tổng chỉ huy hắn cũng chẳng quan tâm. Mio ba chân bốn cẳng giật đứt xích sắt, mặt mày xám xịt bò về phía cửa, hai tên khốn kiếp kia lúc này mới phát hiện ra chút lương tâm, còn đi theo tiễn y ra cửa.
Mio đi đến cửa, vừa định bước ra, đột nhiên lại nhớ ra điều gì đó, quay đầu hỏi: “Này…”
Oswid dùng ánh mắt ra hiệu có rắm thì mau thả.
Mio dưới sự điều khiển của chút cồn rượu còn sót lại, buột miệng nói: “Kevin, lúc nãy ngươi nằm trên giường của bệ hạ đúng không?”
Kevin: “…”
Một lúc sau, phó chỉ huy Mio•Scott bị gói lại ném ra ngoài, y mặt mày ngơ ngác nhìn cánh cửa phòng ngủ “rầm” một tiếng đóng lại, ngây người ba giây, sau đó gần như theo phản xạ có điều kiện đi dọc theo hành lang về phía ngoại viện, trong đầu không ngừng tua lại cảnh tượng cuối cùng y đã nhìn thấy——
Oswid “Ồ” một tiếng, dùng ánh mắt “cuối cùng ngươi cũng hỏi rồi” nhìn Mio, thản nhiên nói: “Chuyện đó… Đúng như những gì ngươi thấy.”
Mio tưởng tượng sâu hơn một chút về ý nghĩa của câu nói này, liền cảm thấy mình sắp ngất xỉu đến nơi.
Cấp trên của y, người anh em cùng vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần, Kevin•Fassbinder… lại cùng hoàng đế lăn giường sao! Không không không– Chuyện này quá khủng khiếp!
Nhưng Kevin không những không phản bác, còn thờ ơ nhún vai, nhàn nhã tựa vào khung cửa tiễn hắn: “Ờ.. Là vậy đó.”
Khủng khiếp hơn nữa là, bệ hạ tôn quý lại hất cằm bổ sung một câu: “À– đúng rồi! chuyện này ngươi cũng không cần nhịn, vì ta cũng sẽ nói.”
Mio đi dọc theo hành lang, lê lết trở lại đại sảnh. Hắn bị sự ồn ào và ánh đèn trong đại sảnh dội vào mặt, linh hồn bị dọa bay mất cuối cùng cũng trở về. Hắn chậm rãi vịn tường, nghĩ ngợi trong đầu: Đù má! Họ đang nghiêm túc sao?!
Trong phòng ngủ của hoàng đế ở nội viện Huyền Cung, sau khi đưa tiễn xong vong hồn xui xẻo, Oswid dứt khoát dùng xích sắt gia cố thêm mấy vòng cánh cửa.
Kevin ở bên cạnh khoanh tay nhìn: “Đầu óc ngươi cũng bị rượu ngâm rồi hả? Ta còn chưa về, ngươi phí công quấn nhiều lớp như thế làm gì? Lát nữa cũng phải tháo ra thôi.”
Oswid quấn xong vòng cuối cùng, phủi phủi bụi bẩn không tồn tại trên tay, quay đầu ghé vào môi Kevin hôn một cái, cuối cùng vẫn làm nốt chuyện bị cuốn sách rách nát kia cản trở lúc nãy: “Ai nói ta sẽ cho ngươi về? Ngài Kevin•Fassbinder đáng kính, ngài uống hết rượu của ta rồi, ta có nên tính sổ đòi lại không?”