Hội Thao Mùa Thu

Thời Tiết Mù Sương - Trà Các thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bầu trời trong xanh với những đám mây trắng dày đặc như kẹo bông. Con đường nhựa đỏ rực trên sân vận động ngoài trời được sưởi ấm bởi nắng gắt. Không khí nóng bức của mùa hè từ từ bốc lên từ những kẽ trống dưới mặt đất.
Nắng hè gay gắt vẫn còn vương vấn trong hội thao mùa thu cuối tháng Chín, diễn ra tại sân trường. Khán đài lúc này đã chật kín người.
“Anh Tống! Mày chạy xong cự li 4×100 mét rồi hả?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên giữa tiếng hò reo ồn ã, cố gắng lọt vào tai Tống Bách Dương.
Tống Bách Dương bèn dừng lại.
Lưng hắn ướt đẫm mồ hôi. Chiếc áo đồng phục trắng bám sát vào người, hằn rõ đường nét cơ thể. Những giọt mồ hôi trên mái tóc phản chiếu ánh nắng vàng, chảy dọc theo đường cong ở cổ rồi thấm vào cổ áo đồng phục xanh lam. Hai cúc áo ở cổ đã được mở ra để thoát nhiệt.
Điều nổi bật nhất đương nhiên là bốn chiếc huy chương vàng đang lủng lẳng trên ngực hắn. Chúng va vào nhau lách cách mỗi khi hắn bước đi, ánh vàng lấp lánh trong không khí trong trẻo.
Tống Bách Dương tìm kiếm chủ nhân giọng nói, sau đó đưa tay lên vẫy ra hiệu cho người kia nhìn về phía mình.
Giang Quân bước nhanh về phía Tống Bách Dương. Vừa đến gần, cậu ta đã chú ý ngay đến bốn chiếc huy chương vàng trên ngực hắn, liền kinh ngạc thốt lên: “Đ*t, nhiều huy chương vàng quá vậy?! Tao – một thằng gà mờ môn Thể dục, chưa bao giờ thấy nhiều huy chương vàng đến thế!”
Dù tai Tống Bách Dương đã quen với không khí ồn ào của hội thao, nhưng tiếng gào rú của Giang Quân ở khoảng cách gần vẫn khiến hắn khó chịu. Hắn lùi lại nửa bước, xoa xoa tai: “Mày định bao giờ mới bỏ cái thói quen la hét này đây?”
“Anh Tống, mày cũng biết tao là thành viên Đội Phát thanh của trường mình mà.” Giang Quân nghe vậy còn tự hào vỗ ngực: “Nói chuyện phải tự tin mới ra dáng chứ.”
Nói rồi, Giang Quân nheo đôi mắt dưới cặp kính cận dày cộp: “Tao chưa bao giờ thấy nhiều huy chương vàng cùng lúc thế này. Anh Tống, để tao xem cho rõ!”
Tống Bách Dương không đồng ý ngay. Hắn cười nhe răng, vẻ mặt rạng rỡ, kiêu ngạo, lại có chút tinh quái. Tay phải hắn nắm lấy dải ruy băng xanh đỏ nối bốn chiếc huy chương vàng rồi huơ huơ trước mặt bạn. Những miếng kim loại va vào nhau do lực kéo của dải ruy băng, tạo ra âm thanh lanh lảnh.
Hắn hỏi: “Muốn xem không?”
Giang Quân gật đầu lia lịa.
“Gọi ba đi con.”
Giang Quân: …
Cậu ta mắng: “Mày cút đi!”
Tống Bách Dương nghe cậu ta nói thế, lập tức nhấc chân định bỏ chạy, nhưng hắn lại bị Giang Quân tinh mắt nhanh tay kéo lại.
Toàn bộ ghế đẩu đã được chuyển từ các lớp học trên tầng năm xuống cho mấy cô gái ngồi, nên hai người bọn họ đành ngồi trên bậc thềm bê tông của khán đài. Hai đứa nhóc không ngại làm bẩn quần áo để ngồi gần bụi bẩn, nhưng đây là quần đồng phục nên chẳng ai tiếc rẻ gì.
Sau đó, không đợi Tống Bách Dương đồng ý, Giang Quân đã ra tay hành động. Với phương châm ‘tự mình ra tay, cơm no áo ấm’, cậu ta vơ lấy hết huy chương trên cổ Tống Bách Dương, nhìn ngắm vài lần rồi ngẩng đầu lên, đưa chúng về phía mặt trời, săm soi cả mặt trước lẫn mặt sau.
“Anh Tống, mày đúng là một trong những Alpha có thể lực tốt nhất trường chúng ta!”
Đôi mắt Giang Quân lờ đờ như đang chìm trong ký ức: “Mày biết không, ngày xửa ngày xưa, tao ngây thơ nghĩ đến việc thể hiện tài năng trong hội thao, giành giải nhất để được ưu tiên chọn bạn đời. Ai mà ngờ được một bài thi tuyển sinh cấp ba lại g**t ch*t ước mơ của tao…”
Tống Bách Dương khẽ cau mày: “Ai lại dùng ‘ngày xửa ngày xưa’ trong trường hợp này chứ?”
Giang Quân: …
Bạn bè thân thiết cứ gặp nhau là cãi cọ thành thói quen, Giang Quân không những không bực mình mà còn tỏ ra thích thú. Cậu ta ước lượng chiếc huy chương vàng trên tay rồi hỏi: “Tao nhớ mày đăng ký thi hai môn thôi mà? Sao lại có đến bốn huy chương vậy?”
“Đoán thử xem?”
Giang Quân bắt đầu phân tích rành mạch: “Tao biết mày giỏi chạy nước rút nên chắc chắn giành chức vô địch chạy tiếp sức và chạy cự li 100 mét…”
Một cái cau mày và nheo mắt khiến đôi mắt vốn đã híp của cậu ta càng trở nên nhỏ hơn. Sau khi suy nghĩ một lúc, cậu vỗ nhẹ vào đùi rồi kêu lên: “Hóa ra mày thi giúp người khác hai môn?!”
“Không phải.”
Tống Bách Dương mỉm cười giật lại huy chương vàng từ tay cậu bạn: “Lúc nhận giải, ngoài tao ra, ba bạn còn lại tham gia chạy tiếp sức trong lớp đều bận, bởi vậy tao nhận thay luôn.”
Hắn suy nghĩ một lúc rồi nói thêm một câu: “Haiz, đâu có ngờ mấy cái huy chương nặng quá, đeo mà đau hết cả cổ…”
Giang Quân cạn lời: “Chắc là anh đây đang tranh thủ flex.”
Tống Bách Dương cười lớn.
Hai người cùng nhìn về phía đường chạy đỏ au xuyên qua lan can sắt. Những vận động viên khác đang đứng sau vạch trắng ở điểm xuất phát, chỉ chờ tiếng súng hiệu là chuẩn bị tư thế chạy. Cả hai nhận ra từ làn một đến làn tám không có bạn bè trong lớp để cổ vũ, vì vậy bọn họ đều quay mặt đi.
Cái miệng Giang Quân không thể bỏ qua cơ hội để phá vỡ sự im lặng: “À, tự nhiên tao nhớ ra chuyện này.”
Cậu ta dùng cùi chỏ huých vào người Tống Bách Dương: “Cái cậu học sinh siêu cấp xuất sắc mới chuyển sang lớp mình tên gì ấy nhỉ? Ôi cái trí nhớ của tao, sao tao lại quên tên cậu ấy được chứ?”
“Chu Trì Tự.” Tống Bách Dương nhắc nhở.
“Ừ, ừ.” Giang Quân vội vàng gật đầu: “Chu Trì Tự, đúng rồi. Vừa chuyển tới đã tìm mày, hỏi tao mày đi đâu, tao nói không biết là cậu ấy quay đi ngay.”
Tống Bách Dương cụp mắt xuống. Hắn mơ hồ nhớ ra mình có lướt ngang qua Chu Trì Tự sau khi chạy tiếp sức. Đối phương không chủ động nói chuyện với hắn nên hắn cứ thế rời khỏi đường đua, quay trở lại khán đài để thoải mái chuẩn bị xem hạng mục thi đấu tiếp theo.
Ừ thì… Chu Trì Tự có liên quan gì đến mình đâu? Cậu ấy tìm mình làm gì nhỉ?
Tống Bách Dương mải suy nghĩ đến nỗi không nhận ra nụ cười trên môi Giang Quân đã có chút khác lạ.
Giang Quân nháy mắt, bắt đầu trêu Tống Bách Dương: “Hay nhỉ, tao tưởng bọn mày không quen nhau, thế mà người ta lại chủ động tìm mày? Thì ra mày với cậu ấy đã quen biết từ trước sao?”
“Tao thực sự không quen biết cậu ấy. Tao chỉ nghe tên thôi chứ chưa từng gặp ở ngoài, còn chẳng biết Chu Trì Tự nổi tiếng trông như thế nào cho tới khi chia ban Tự nhiên với Xã hội.”
Tống Bách Dương bất lực: “Gần một tháng kể từ khi cậu ấy chuyển sang lớp mình, mày có tin tao với cậu ấy nói chuyện chưa tới mười câu không?”
“Vậy tại sao cậu ấy tìm mày?”
“Giáo viên kêu cậu ấy tìm tao, hoặc bạn cùng lớp nhờ vả?”
Giang Quân chậm rãi gật đầu, rõ ràng đã bị Tống Bách Dương thuyết phục: “Đúng! Mày nói có lý.”
Cậu ta khựng lại một chút rồi chợt thở dài: “Cậu ấy trắng thật, cộng thêm gương mặt đẹp trai, lại còn học giỏi. Tao cảm thấy cậu ấy là mẫu hình lý tưởng của mấy cô gái.”
Tống Bách Dương chậm rãi quay đầu nhìn Giang Quân rồi cười đầy ẩn ý.
Giang Quân cau mày nghi hoặc: “Gì hả, sao mày lại cười kiểu đó?”
Tống Bách Dương cũng gật đầu thở dài: “Có thể cậu ấy là mẫu hình lý tưởng của mấy chàng trai.”
“Cút đi!” Giang Quân đấm vào vai Tống Bách Dương. Biết đối phương nói đùa, cậu ta giả vờ tức giận rồi nói: “Ông đây thích con gái.”
Tống Bách Dương nhìn từ trên xuống dưới Giang Quân, giọng nói có ý trêu chọc: “Tao đâu có nói mày, mày nhặng xị cái gì? Quê quá nên giận à?”
Sau một hồi trò chuyện, Giang Quân cạn lời đến lần thứ ba.
Một lúc lâu sau cậu mới khịt mũi. Lần này, cậu không nói rõ ràng và dõng dạc như thường lệ nữa, mà ngập ngừng như mắc nghẹn trong cổ họng: “Biết đâu cậu ấy là tình địch. Mày hiểu không?”
“À…” Tống Bách Dương cố ý kéo dài âm, cười như không cười.
Lúc này Tống Bách Dương mới nhớ ra chuyện Giang Quân đang cảm nắng một cô gái.
Cậu ta xoa cằm, cuối cùng không nhịn được mà hỏi Tống Bách Dương: “Mày nghĩ cậu ấy là Alpha, Omega hay Beta? Cậu ấy thông minh, học giỏi, đẹp trai nên tao nghĩ là Omega; nhưng cậu ấy chơi thể thao cũng giỏi, cái này lại khiến tao nghĩ đến Alpha…”
Tống Bách Dương trả lời không cần suy nghĩ: “Đây là thời đại 5G rồi, đừng rập khuôn như vậy.”
“Ừ.” Giang Quân trừng mắt nhìn Tống Bách Dương, sau đó lại tự lẩm bẩm: “Mày nói xem, nếu cậu ấy không phải Beta thì pheromone sẽ có mùi gì nhỉ? Có phải mùi mấy bạn nữ thích không… Mùi gỗ tuyết tùng?”
Tống Bách Dương nhún vai: “Sao tao biết được? Tao có quen cậu ấy đâu. Mày muốn biết thì tự hỏi cậu ấy đi.”
Trường Trung học phổ thông A, ngôi trường hàng đầu thành phố của Tống Bách Dương, là một trường trung học hỗn hợp ABO. Đây là những đặc điểm giới tính thứ cấp mà con người đạt được trong lịch sử tiến hóa lâu dài. Vì vậy, Alpha, Beta và Omega được xem là những giới tính đi kèm.
Giới tính đi kèm có tác động đến giới hạn trên của thể lực của một người. Nói một cách đơn giản, Alpha tăng giới hạn trên, Omega hạ thấp giới hạn trên, còn Beta sẽ không thay đổi. Trí lực cũng có những ảnh hưởng tương tự, nhưng phát triển theo hướng ngược lại.
Vì thế nên khi đặc điểm giới tính ABO lần đầu tiên xuất hiện trên cơ thể con người, nhiều người đã có định kiến. Đúng như Giang Quân vừa nói: Alpha phải khỏe mạnh hơn Omega, còn Omega phải thông minh hơn Alpha. Tuy nhiên, những khuôn mẫu này đã nhanh chóng bị phá vỡ bởi những Alpha hoặc Omega với thành tích xuất sắc.
Bởi lẽ giới tính đi kèm chỉ ảnh hưởng đến giới hạn trên của thể chất hoặc trí thông minh trong thời gian đầu. Hơn nữa, xuất phát điểm của mỗi người là khác nhau.
Vì vậy, đây là một quan điểm sai lầm.
Cùng với xu hướng cởi mở, tiếng nói đòi quyền bình đẳng ABO ngày càng lớn hơn. Nhiều trường học chuyên biệt cho Alpha, Beta hay Omega sụp đổ, được thay thế bởi các trường hỗn hợp ABO. Đồng thời, giới tính đi kèm đã trở thành quyền riêng tư của mỗi người.
Mặc dù việc sử dụng miếng dán chặn pheromone sau gáy có thể chứng minh một người là Omega, nhưng việc hỏi người lạ về đặc điểm giới tính ABO vẫn là một hành vi bất lịch sự và thiếu tôn trọng.
Hỏi về mùi pheromone cũng không ngoại lệ.
Giang Quân chỉ có thể cười gượng: “Tao cũng không quen cậu ấy mà.”
“Nhưng tao chợt nhớ ra một chuyện rất nghiêm trọng!” Giang Quân không biết mình đã la hét bao nhiêu lần: “Tối nay công bố kết quả thi tháng à?!”
Tống Bách Dương “ừ” một tiếng.
Miệng Giang Quân bắt đầu tuôn ra một tràng dài…
“Mày nghĩ con cưng của chủ nhiệm, Phương Văn Trạch, còn được ngồi ở vị trí nhất lớp không? Tao nhớ đợt thi xếp lớp Tự nhiên với Xã hội, cả khối mình thi chung một đề, tổng điểm môn Khoa học tự nhiên của Chu Trì Tự cao hơn Phương Văn Trạch đến mười điểm, nhưng vì cậu ấy mới chuyển sang lớp mình nên trong bảng xếp hạng thành tích không có đại thần Chu.”
“Thực sự tao không thể chịu nổi Phương Văn Trạch, lúc nào cũng mong ai đó đạp nó khỏi cái ghế hạng nhất. Mày nói thiên vị, tao hiểu chứ. Chủ nhiệm lớp mình thích nó, tao cũng hiểu luôn. Thế nhưng chủ nhiệm lớp xem nó như con đẻ, lúc nào cũng như sợ lớp không biết cô thiên vị nó thì tao…”
Nụ cười trên mặt Tống Bách Dương chợt nhạt đi rất nhiều: “Mày đừng than nữa, nghĩ đến tao vất vả làm lớp trưởng đi. Bọn mày có thể thoải mái yêu ghét rõ ràng, nhưng tao đang đứng giữa giáo viên chủ nhiệm và bạn bè đây.”
Hắn cúi đầu đá văng mảnh giấy dưới chân: “Đừng tưởng tao không biết. Mỗi lần tao thay mặt cô nói cái gì là bọn mày lại chửi sau lưng tao.”
Giang Quân cũng kinh ngạc vài giây, sau đó nụ cười trên mặt cậu tắt đi. Cậu ta đang định nói điều gì đó để an ủi đối phương, nhưng đúng lúc này chiếc loa lớn treo trên tường bắt đầu phát ra âm thanh chói tai…
“Yêu cầu tất cả vận động viên các lớp tập trung tại sân trường để tham gia lễ bế mạc Hội thao mùa thu! Yêu cầu tất cả vận động viên các lớp tập trung tại sân trường để tham gia lễ bế mạc Hội thao mùa thu!”
Tống Bách Dương đứng dậy, phủi bụi trên người rồi vỗ vai Giang Quân: “Đi xuống thôi. Lễ bế mạc sắp bắt đầu rồi.”