Chương 14: Tôi đi cùng cậu

Thời Tiết Mù Sương - Trà Các

Chương 14: Tôi đi cùng cậu

Thời Tiết Mù Sương - Trà Các thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Màu gouache làm báo tường sắp hết rồi.” Chu Trì Tự nói: “Hạ Thi Đào nói tôi xin cậu rút quỹ lớp để đến siêu thị của trường mua thêm.”
Tống Bách Dương ngẩng đầu lên: “Cậu cần bao nhiêu?”
“Hai mươi.” Chu Trì Tự suy nghĩ một lát: “Tôi nghĩ sẽ không dùng hết đâu, số dư tôi sẽ trả lại cho.”
“Ok.”
Tống Bách Dương thọc tay vào ngăn lớn nhất trong cặp sách, mãi mới tìm thấy và rút ra được một cái ví vải màu xám từ dưới đáy cặp, lấy ra một tờ hai mươi tệ.
Vừa định đưa cho Chu Trì Tự, hắn chợt nhớ tới lời dặn dò của Giang Quân, liền rụt tay về: “Tôi đi cùng cậu đến siêu thị nhé.”
Hắn liếc nhìn đồng hồ: “Mười lăm phút nữa mới hết giờ ra chơi, vừa kịp.”
Chu Trì Tự chớp mắt kinh ngạc một giây rồi khẽ nói: “Ừ.”
“Tôi dùng hết ruột bút đen nên cũng phải đi mua.” Tống Bách Dương nói thêm một câu để hợp lý hóa hành vi đi siêu thị cùng Chu Trì Tự. Dù sao, hắn cũng cảm thấy mình và đối phương chưa thân thiết đến mức có thể cùng nhau đi mua sắm như vậy.
Tống Bách Dương thầm nghĩ:
Tao đã cố gắng hết sức để làm tình báo cho mày. Giang Quân, mày phải cố lên!
Chu Trì Tự hỏi: “Cậu cần ruột bút hả? Hay để tôi mua giúp cậu, cậu khỏi mất công đi thêm một chuyến?”
Tống Bách Dương muốn nhân cơ hội đi cùng Chu Trì Tự để trò chuyện với cậu vài câu, vì thế hắn phải từ chối ngay lập tức: “Không cần, không cần đâu. Tôi sẽ đi cùng cậu.”
Đầu Tống Bách Dương nhảy số, nhanh chóng đưa ra một lý do hoàn hảo: “Tôi kén chọn lắm, chỉ dùng bút đen của Văn Minh thôi. Tôi quen dùng hãng này rồi, mấy hãng khác tôi không thích. Tôi nhờ cậu mua giúp, chẳng may cậu lại mua nhầm thì sao.”
Chu Trì Tự hơi khó hiểu: “Văn Minh?”
Tống Bách Dương cười: “Thấy chưa, biết ngay cậu chưa nghe hãng này mà.”
Hắn cầm tờ hai mươi tệ trên tay rồi nói: “Đi thôi, Tiểu Chu.”
Trước khi đi, Tống Bách Dương lén quay đầu lại nháy mắt với Giang Quân, ra hiệu cho Giang Quân biết mình đã ra tay, còn cậu ta thì cứ kiên nhẫn chờ đợi.
Đương nhiên, Giang Quân có hiểu được hay không lại là chuyện khác.
Cách đi đứng của Tống Bách Dương chính là điển hình của alpha tứ chi dẻo dai: khi leo cầu thang, hắn sẽ bỏ qua hai bậc rồi nhảy thẳng xuống đất. Hắn đi nhanh đến mức khiến những người qua đường phải thót tim, muốn nhắc nhở hắn đi đứng cẩn thận, coi chừng ngã.
Nhưng Chu Trì Tự bên cạnh hắn lại là người có phong thái ung dung, bước đi chậm rãi. Để theo kịp tốc độ của cậu, Tống Bách Dương cũng đi xuống cầu thang từng bước một, nhưng vẫn không ngừng nhảy nhót như cá chạch: “Cậu từng học vẽ hả?”
Chu Trì Tự gật đầu: “Ừ.”
“Vậy cậu phụ trách phần nào trong báo tường? Vẽ thôi sao? Có viết chữ thư pháp bằng phấn không?” Tống Bách Dương thường vô thức đi nhanh hơn đối phương vài bước, nên hắn phải dừng lại, xoay người tựa vào lan can để chờ cậu ấy bước lên cùng mình.
Khoảng cách giữa các bậc thang khiến Tống Bách Dương lần đầu tiên ngẩng đầu nhìn đối phương. Xương quai hàm đẹp của Chu Trì Tự thoáng lọt vào tầm mắt hắn: “Tôi nhớ cậu viết chữ đẹp lắm.”
“Cảm ơn cậu.” Chu Trì Tự khẽ cụp mắt xuống, bước nhanh hơn để sánh vai cùng Tống Bách Dương: “Nhiệm vụ chính của tôi là vẽ, và viết thêm vài chữ bằng phấn nữa.”
“Giỏi quá!” Tống Bách Dương thốt lên: “Cậu đa tài thật!”
Chu Trì Tự vẫn bình tĩnh khi nghe hắn khen ngợi: “Cảm ơn cậu nhé.”
Tống Bách Dương cảm thấy mình đã đặt nền móng xong, bèn giả vờ trò chuyện để dò hỏi vấn đề Giang Quân đang bận tâm: “Hạ Thi Đào chủ động nhờ cậu giúp làm báo tường à? Hay là cậu tự xung phong, như Mao Toại tự tiến cử?”
“Cậu ấy nhờ tôi.”
Tim Tống Bách Dương hụt một nhịp, thầm nghĩ:
Eo ơi, Hạ Thi Đào chủ động nhờ. Xem ra thằng Giang Quân này luôn phải đề cao cảnh giác.
Chu Trì Tự chú ý tới sự thay đổi nhỏ trên nét mặt của Tống Bách Dương. Cậu hỏi: “Sao vậy?”
“Không có gì. Tôi chỉ hơi ngạc nhiên vì cậu mới chuyển tới có một tháng mà cô bé đã biết cậu vẽ đẹp.” Tống Bách Dương giải thích.
Chu Trì Tự liếc hắn rồi đáp: “Chúng tôi học chung cấp hai. Hồi đó, tôi có tham gia cuộc thi vẽ tranh ở trường, nên cậu ấy biết tôi có năng khiếu vẽ.”
Trong lòng Tống Bách Dương tràn ngập lo lắng, không khỏi thở dài:
Eo ơi, hóa ra quan hệ giữa đại thần số một và hoa khôi của lớp sâu sắc đến thế.
“Cậu với cô bé học chung lớp hay sao?”
“Không, học chung trường thôi.”
Tống Bách Dương hỏi: “Nếu học chung trường thì cậu có biết về cô bé từ hồi đó luôn không?”
“Tôi có nghe nói.”
“Hồi đó cô bé có nổi tiếng lắm không? Có nhiều người theo đuổi lắm hả?”
Chu Trì Tự liếc nhìn Tống Bách Dương: “Chứ sao?” Sau đó, cậu lại hỏi thêm một câu: “Sao cậu lại hỏi mấy cái này?”
Tống Bách Dương còn đang tìm cách lái chủ đề sang cảm nghĩ của Chu Trì Tự đối với Hạ Thi Đào, nhưng hắn không thể làm hai việc cùng một lúc. Bởi lẽ đó, những lời Chu Trì Tự vừa nói đã bị hiểu sai khi truyền đến não hắn.
Hắn nghĩ đối phương đang thắc mắc tại sao hắn lại hỏi như vậy, thế là hắn thản nhiên đáp: “Chẳng phải những cô gái xinh đẹp, ngọt ngào thường có nhiều người theo đuổi à?”
Chu Trì Tự khựng lại một thoáng, nhưng đã lập tức lấy lại bình tĩnh. Cậu cụp mắt, khẽ lầm bầm: “Đâu có đẹp lắm.”
Tống Bách Dương ngơ ngác.
Thính giác của hắn tốt, đương nhiên nghe rất rõ cậu vừa nói gì.
Ý của Chu Trì Tự là cậu ấy không có ý với Hạ Thi Đào?
Giang Quân muốn biết cảm nghĩ của Chu Trì Tự với Hạ Thi Đào mà nhỉ?
Ai mà ngờ, mình chưa kịp vắt óc suy nghĩ thì Chu Trì Tự đã tự khai trước.
Thấy nhiệm vụ Giang Quân giao phó đã hoàn thành một cách vẻ vang, Tống Bách Dương như mở cờ trong bụng, nụ cười trên mặt hắn cũng càng thêm tươi sáng. Hắn đang muốn kết thúc cuộc trò chuyện gượng gạo này thì Chu Trì Tự đã lên tiếng, nghe giọng cậu có vẻ không cam lòng:
“Cậu muốn hỏi tôi về chuyện Hạ Thi Đào, phải không?”
Tống Bách Dương đến đây thì giật mình lắm. Sao đại thần Chu lại tinh tế đến vậy?!
Im lặng một giây.
Cũng bình thường thôi, dù sao Chu Trì Tự cũng là học sinh có chỉ số IQ cao nhất trường mà.
Tống Bách Dương không muốn tiết lộ Giang Quân, nên lập tức phủ nhận mà không cần suy nghĩ: “Không, tôi hỏi cho vui thôi. Tính tôi vốn hay tò mò thôi.”
Chu Trì Tự khẽ nhíu mày, nửa tin nửa ngờ: “Thật không?”
“Thật.” Tống Bách Dương kiên quyết nói.
Hai người nhìn nhau.
Trong lần chạm mắt ngắn ngủi này, Tống Bách Dương thấy được sự nghi ngờ trong mắt Chu Trì Tự. Có lẽ cậu không tin câu trả lời của hắn. Thực ra, người ngoài nhìn vào cũng biết hắn đang cố ý hỏi mấy câu kia.
Ngay sau đó, Tống Bách Dương đã có một ý tưởng.
Bán đứng anh em thôi.
Nói gì thì nói, không thể để đại thần nghi ngờ mình được.
Tống Bách Dương xích lại gần Chu Trì Tự rồi hạ giọng: “Haiz, thôi được rồi, tôi nói thật cho cậu biết. Chuyện là…”
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng Tống Bách Dương cảm thấy Chu Trì Tự bên cạnh bỗng nhiên căng thẳng hơn.
“Thật ra, tôi đang hỏi giúp người khác.”
Tống Bách Dương nghiêm túc nói nhỏ với Chu Trì Tự: “Tôi có thằng bạn… Nó có ý với Hạ Thi Đào.”
Hắn vừa dứt lời, ánh mắt hai người chạm nhau.
Chu Trì Tự: …
Tống Bách Dương chớp mắt mấy lần: ?
Sau một hồi suy nghĩ về những gì vừa nói, cuối cùng Tống Bách Dương cũng nhận ra:
Tôi có thằng bạn… Nghe cứ kỳ quặc ấy nhỉ?
Chết tiệt…