Thời Tiết Mù Sương - Trà Các
Chương 24: Hẹn ăn quán nướng
Thời Tiết Mù Sương - Trà Các thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tai nạn rò rỉ pheromone vẫn luôn nặng trĩu trong lòng Tống Bách Dương, có lẽ vì nó liên quan đến Chu Trì Tự. Xui xẻo thay, từ sau buổi sinh hoạt lớp ấy, Tôn Huệ Vân không nhắc gì đến chuyện đó nữa.
Tuy nhiên, đến một ngày nọ, hắn tình cờ thấy cô Tôn bỏ thuốc ức chế vào ngăn kéo bàn giáo viên.
Tống Bách Dương bỗng nhận ra một điều: dù sự việc lần này không gây hậu quả nghiêm trọng, nhưng vẫn có thiệt hại…
Ngăn kéo đựng thuốc dự trữ mất đi năm mươi chín viên.
Vì là lớp trưởng, Tống Bách Dương đương nhiên biết rõ về quy định về thuốc ức chế dự phòng. Trước mỗi học kỳ, nhà trường sẽ cấp cho mỗi lớp bảy mươi viên.
Nếu ai đó sử dụng thuốc vì lý do đặc biệt thì phải điền vào mẫu đơn liên quan, sau đó gửi đến Phòng Tài chính của trường. Nhà trường sẽ hỗ trợ bổ sung đủ số lượng ban đầu.
Tuy nhiên, làm như vậy có nghĩa là sự việc không thể giấu giếm được; ít nhất, học sinh gây ra tai nạn cũng phải bị phê bình trong buổi sinh hoạt đầu tuần.
Thế nhưng, trong buổi sinh hoạt gần đây, Phương Văn Trạch không bị phê bình.
Tống Bách Dương hiểu ra ngay.
Tôn Huệ Vân muốn ém nhẹm chuyện này, nên đã tự bỏ tiền túi ra mua năm mươi chín viên thuốc ức chế.
Sự cố rò rỉ pheromone này không gây ra hậu quả nghiêm trọng, mà giống như một tin đồn thất thiệt, dần dần sẽ bị các học sinh lãng quên.
Suy cho cùng, sức lực con người có hạn, chỉ lo việc học thôi cũng đã đủ mệt mỏi rồi. Nhắc đến những việc không liên quan tới mình, người ta thường chỉ hóng chuyện cho vui, chứ không hề có hứng thú duy trì lâu dài.
Sau đó, các học sinh trở lại cuộc sống tẻ nhạt, buồn chán của mình, bị ngộp thở bởi những đề cương và bài kiểm tra. Có lẽ các bạn chỉ để ý đến một thứ – cuốn lịch, bởi vì ai cũng mong đến kỳ nghỉ tiếp theo, được ở nhà nạp lại năng lượng.
Thế nhưng, khác với học sinh bán trú được nghỉ một tuần một lần, học sinh nội trú khổ sở hơn một chút, vì Tôn Huệ Vân có quy định cho lớp 11/1 rằng các bạn ấy chỉ được về nhà hai tuần một lần, với hy vọng các bạn sẽ dành thật nhiều thời gian tự học vào cuối tuần.
Tống Bách Dương không nhớ nhà đến thế, nhưng hắn cũng không say mê học đến mức không thèm về nhà ôn bài, cũng chẳng bị ám ảnh bởi việc học trên lớp. Hắn là một học sinh bình thường: không thích học, không nhớ nhà, nhưng lại thích nghỉ lễ.
Tuần này là tuần học sinh nội trú được phép về nhà.
Sáng thứ Bảy, ngồi bên cửa sổ trên xe buýt đường dài, Tống Bách Dương lấy điện thoại trong túi quần ra. Hắn không có smartphone ở ký túc xá, đến lúc đi về cũng chỉ có một chiếc điện thoại nắp gập cũ kỹ. Mỗi lần nhẹ nhàng mở nắp điện thoại, hắn lại cảm thấy một chút hoài niệm.
May là chiếc điện thoại cổ này lại là điện thoại nghe nhạc được một công ty nào đó tung ra từ hồi nào đó. Tống Bách Dương không có gì làm, thế là lấy tai nghe từ ngăn cặp rồi cắm vào cổng. Chất lượng âm thanh của điện thoại này nghe rất tốt.
Nhưng đối với Tống Bách Dương, đó chỉ là hình thức thôi. Tiếng ồn trên đường quá lớn nên hắn chỉ có thể nghe những nốt nhạc rời rạc và mơ hồ.
Hắn buồn chán nhìn những bóng cây xanh lướt qua mờ ảo ngoài cửa sổ xe.
Bốn mươi phút sau, cuối cùng hắn cũng về đến nhà.
Đúng như hắn đoán, hắn gõ cửa nhưng không có ai trả lời. Ba mẹ hắn đang đi làm, nên hắn tự lấy chìa khóa rồi mở cửa. Khi đó, hắn đang ở nhà một mình.
Trở về phòng, Tống Bách Dương ném cặp sách lên bệ cửa sổ rồi ngả người xuống giường. Cả người hắn giống như Cát Ưu nằm bẹp, tứ chi rệu rã. Hắn mệt mỏi nằm trên chăn, cầm chiếc smartphone mình đã để quên trên tủ đầu giường.
*Cát Ưu là một nam diễn viên người Trung Quốc, nổi tiếng nhờ cảnh phim (sau này được cắt ra thành meme) ngồi thất thần trên sofa trong bộ sitcom ‘I Love My Family’.
Mặc dù Tống Bách Dương có smartphone, nhưng hắn quyết định sử dụng điện thoại cũ ở trường để không ảnh hưởng đến việc học.
Ngón tay được chuyển từ nhấn nút sang nhấp vào màn hình là một cải tiến lớn về chất lượng cuộc sống. Tuy chỉ là tạm thời, nhiều nhất là hai ngày, nhưng cũng đủ để hắn tận hưởng trọn vẹn niềm vui của thời đại công nghệ.
Đầu tiên, hắn mở WeChat để gửi tin nhắn cho nhóm chat ‘Gia đình thân yêu’ rằng: Con về đến nhà rồi. Sau đó, hắn bật ứng dụng QQ. Màn hình hiển thị tin nhắn hắn nhận được…
Bạn có một lời mời kết bạn.
Trì Dữ Sơn từ nhóm Lớp 11/1 gửi cho bạn lời mời kết bạn.
Trì Dữ Sơn (池与山) là đỉnh núi Trì Dữ (hoặc Trì Hữu). Đây là một trong các đỉnh núi nổi tiếng trong Dãy núi Tuyết Sơn ở Đài Loan. Raw tên Chu Trì Tự là 周池屿, từ cuối có hai cách đọc là Dữ hoặc Tự, mình chọn edit ‘Tự’.
Thời gian gửi lời mời kết bạn là từ một tuần trước.
Trì Dữ Sơn là ai?
Khi Tống Bách Dương thấy nickname này, hắn vốn cảm thấy ngạc nhiên, nhưng trong lòng lại có dự cảm nào đó, kèm theo một đáp án hiển nhiên.
Tống Bách Dương lập tức vào nhóm lớp 11/1 để tìm tài khoản Trì Dữ Sơn. Vài giây sau, hắn đã thấy ghi chú mà cậu ấy để lại trong nhóm chat.
Chu Trì Tự.
Đúng là cậu ấy rồi, y như mình đoán.
Thiết bị liên lạc hiện đại duy nhất mà Tống Bách Dương có ở ký túc xá là chiếc điện thoại di động kiểu cũ. Nếu tuần này hắn không về nhà, hắn sẽ không bao giờ thấy lời mời kết bạn của Chu Trì Tự.
Ngay sau đó, hắn mới nhận ra mình đã trì hoãn lời hẹn ăn cơm với đại thần Chu cả tuần nay.
Làm như thế hơi bất lịch sự, hắn nên giải thích.
Tống Bách Dương đồng ý lời mời kết bạn, sau đó gõ phím…
Poplar: Tôi xin lỗi.
Poplar là cây dương.
Poplar: Tôi là học sinh nội trú, hai tuần mới được về nhà một lần.
Poplar: Tôi không truy cập internet ở ký túc xá được, nên bây giờ mới thấy lời mời kết bạn…
Tống Bách Dương tiện tay gửi emoji.
Poplar:
Giải thích xong, hắn định đóng QQ lại rồi bắt đầu lướt web. Thế nhưng, thanh thông báo trên cùng lại hiện dòng ‘đang nhập tin nhắn…’ ngay lúc hắn gửi emoji.
Tống Bách Dương nghĩ thầm:
Mình để Chu Trì Tự chờ cả tuần rồi, thôi thì hắn đợi cậu ấy một lát vậy. Chẳng may cậu ấy gửi tin nhắn, mình không phản hồi thì lại như mình không quan tâm.
Hai phút sau, cuối cùng hắn cũng nhận được tin nhắn của đại thần Chu.
Trì Dữ Sơn: Không sao.
Sau đó, Chu Trì Tự gửi một ảnh gif một chú chó con lông trắng đứng trên xích đu, đung đưa qua lại trông thật đáng yêu.
Tống Bách Dương chẳng hiểu sao, hắn bỗng thấy buồn cười.
Hắn tự hỏi:
Sao Chu Trì Tự lại sử dụng sticker đáng yêu vậy?
Trông chẳng giống cậu ấy chút nào.
Tống Bách Dương vốn định trêu một câu, nhưng gõ được nửa tin nhắn, hắn lại nghĩ kỹ rồi quyết định xóa hết.
Trò chuyện online khác hẳn trò chuyện trực tiếp. Giao tiếp bằng văn bản thiếu đi ngôn ngữ cơ thể và biểu cảm nên rất dễ gây hiểu lầm; hắn sợ Chu Trì Tự nghĩ hắn đang cười nhạo sự trẻ con của cậu ấy.
Tống Bách Dương không có ý định tiếp tục cuộc trò chuyện nữa, với suy nghĩ dù hắn không học bài thì cũng không nên làm phiền đại thần Chu học.
Tại sao đại thần trả lời tin nhắn ngay ấy à? Có lẽ vì cậu ấy đang học trực tuyến, hoặc đang tìm lời giải cho những bài tập khó.
Nhưng không ngờ nửa phút sau, thông báo tin nhắn QQ lại vang lên bên tai Tống Bách Dương thêm lần nữa…
Trì Dữ Sơn: Tôi còn nợ cậu một bữa cơm. Khi nào cậu rảnh? Chiều Chủ Nhật này được không?
Tống Bách Dương suy nghĩ một chút rồi bắt đầu gõ bằng cả hai tay, sau đó gửi đi…
Poplar: Tôi vừa về nhà.
Poplar: Ngày mai tôi mới quay lại trường.
Poplar: Từ nhà tôi đến trường phải mất bốn mươi phút đi xe buýt.
Trì Dữ Sơn: Tuần sau thì sao?
Poplar: Thực ra tuần này cũng được
Poplar: Sáng mai tôi lên trường rồi.
Poplar: Trưa tôi đi ăn với cậu.
Poplar: Cậu thấy sao?
Trì Dữ Sơn: Ừ. Vậy mười hai giờ trưa mai gặp nhau ở cổng trường.
Poplar: Ok!
Trì Dữ Sơn: Tôi có xe máy điện, để tôi chở cậu ra Quảng trường Trúc Hoa; cậu khỏi phải đi xe buýt. Tôi biết một quán nướng ở khu đó, ăn ngon lắm.
Poplar: Quán nướng
Poplar: Cậu mời nhé
Poplar:
Poplar: Ôm đùi đại thần.jpg
Trì Dữ Sơn: Samoyed thè lưỡi.gif
Tống Bách Dương nhìn tấm ảnh động trên màn hình điện thoại, đoán già đoán non rằng có lẽ đại thần Chu thích mấy sticker hình cún này.