Thời Tiết Mù Sương - Trà Các
Chương 30: Tôi không tính phí trò chuyện.
Thời Tiết Mù Sương - Trà Các thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Trì Tự vô thức nín thở, hướng mắt về phía màn hình…
Bạn có tin nhắn mới từ
Hắn thực sự phản hồi tin nhắn chỉ trong năm phút.
Chu Trì Tự hơi ngạc nhiên.
Cậu đã nghĩ tin nhắn này sẽ như muối bỏ biển, chẳng bao giờ nhận được hồi âm.
Chẳng hiểu sao hương vị ngọt ngào của viên kẹo sữa matcha tan trên đầu lưỡi trong tiết tự học tối lại bất chợt hiện về. Nó hòa quyện vào không khí, vấn vương quanh Chu Trì Tự. Vốn là người hảo ngọt, cậu liền đắm chìm trong cảm giác ấy.
Cậu nhanh chóng mở khóa màn hình bằng dấu vân tay, nhấp vào khung tin nhắn.
: Nó chủ động gặp cậu làm gì?
Chu Trì Tự suy nghĩ một lát rồi gõ tin nhắn trả lời đối phương:
Chu Trì Tự: Tới xin lỗi vì sự cố pheromone.
Người ở bên kia màn hình điện thoại trả lời ngay:
: Hả?
: Hơi kì quặc
: Nếu xin lỗi mà xong thì cần cảnh sát làm gì?
: Thôi, không giỡn nữa
: Tôi nghĩ
: Nó xin lỗi hay không là chuyện của nó
: Chấp nhận lời xin lỗi của nó hay không là quyền của cậu.
Chu Trì Tự nhìn từng tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại, không hiểu sao lại thấy buồn cười, rồi đáp lại hắn.
Chu Trì Tự: Bảy tin nhắn này gửi một lần được mà. Mỗi tin nhắn đều mất tiền đấy.
: Cậu quản tôi
: Thì tôi càng
: Muốn
: Chia một tin nhắn
: Thành
: Nhiều lần
: Gửi
Chu Trì Tự không nhịn được cười.
Chu Trì Tự: Haha, tùy cậu đấy.
: Nói cậu nghe
: Tôi nạp tiền điện thoại
: Một tháng
: Được tám mươi
: Tin nhắn miễn phí
: Tôi cứ canh cánh mãi
: Vì dùng không hết
Sau khi cân nhắc, Chu Trì Tự gửi lại một đoạn tin nhắn dài.
Chu Trì Tự: Nếu không dùng hết tin nhắn miễn phí thì cứ tìm tôi. Tôi không tính phí trò chuyện.
: Wow
: Cậu tốt thật đấy
: Nhưng sẽ ảnh hưởng đến việc học của cậu
Chu Trì Tự: Không sao, có phải lúc nào tôi cũng học đâu. Bỏ ra chút thời gian cũng không sao, không ảnh hưởng đến điểm số của tôi đâu.
: Flexing chỉ là vô tình.
Chu Trì Tự nghiêm túc gõ tin nhắn tiếp theo.
Chu Trì Tự: Thật mà, không có flex.
: À, cậu vẫn kể hết chuyện Phương Văn Trạch. Cuối cùng thế nào?
: Nó có gây khó dễ gì cho cậu không?
: Xin lỗi cậu vì tôi lái sang chủ đề khác nhé
Chu Trì Tự: Nó xin lỗi, nhưng tôi không chấp nhận. Nó cũng không gây khó dễ gì cho tôi đâu. Tôi mà đã không muốn thì ai làm được gì tôi.
: Wow
: Ngầu quá
Chu Trì Tự: Bình thường thôi.
: ᶘ ͡°ᴥ͡°ᶅ
Chủ đề kết thúc ở đây, Tống Bách Dương không trả lời, cả hai ngầm hiểu kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi qua SMS. Cuộc trò chuyện này không chỉ kết nối một học sinh bán trú với một học sinh nội trú, mà còn bắc cầu giữa một chiếc điện thoại thông minh và một chiếc điện thoại cũ.
Chu Trì Tự nhìn mấy dòng chữ trên màn hình điện thoại, không nhịn được mà cười thành tiếng.
Màn hình điện thoại tối dần vì không được chạm vào, khiến cậu nhìn thấy nụ cười ngây ngô của mình trên đó.
Trông khác xa biểu cảm vô hồn, xa cách mà cậu thường mang theo.
Thật là ngu ngốc.
Nghĩ đến đây, Chu Trì Tự lại mỉm cười.
–
Đồng hồ báo thức reo vào sáng sớm.
Chu Trì Tự đứng bên cửa sổ chạm trần, kéo rèm ra để ánh nắng mặt trời xuyên qua kẽ rèm, tràn vào trong phòng.
Sau khi rửa mặt, cậu đeo cặp, đi chiếc xe điện màu đen rồi đến trường.
Mấy ngày gần đây ba mẹ Chu Trì Tự đi công tác, nên cậu phải ăn sáng ở căn tin.
Nếu đi sớm, cậu có thể gặp Tống Bách Dương rồi chào hỏi mấy câu.
Mối quan hệ bạn bè của học sinh cấp ba thường bị ảnh hưởng bởi vị trí ngồi trên lớp. Chu Trì Tự ngồi ở hàng thứ năm cạnh cửa sổ, còn Tống Bách Dương hàng thứ bảy ở giữa lớp học. Không chỉ cách nhau một dãy bàn theo chiều dọc, mà bọn họ còn cách xa nhau nửa lớp theo chiều ngang. Trừ khi cố ý hẹn gặp, cả hai người ít có cơ hội tiếp xúc.
Ngoại trừ các tiết Thể dục.
Như vậy vẫn tốt hơn là hồi lớp mười, cái hồi gần như không có bất kì sự tương tác nào.
Trong tiết Thể dục đầu tiên sau hội thao mùa thu trước đó, các vận động viên đã đăng ký thi đấu không cần phải tập lại các môn thi của mình nữa. Tống Bách Dương thấy Chu Trì Tự là người mới chuyển đến, thế là mở lời hỏi cậu muốn chơi cầu lông với hắn không. Tất nhiên, Chu Trì Tự đồng ý.
Từ đó, cậu thường chơi cầu lông với Tống Bách Dương và Giang Quân trong giờ thể dục.
Nhìn thì có vẻ Chu Trì Tự gầy gò, yếu ớt, nhưng sức mạnh cơ bắp và sự dẻo dai của cậu chẳng phải dạng vừa.
Đối đầu với Giang Quân gà rù, cả hai người gần như không cùng đẳng cấp, mặc dù một bên là alpha, bên kia lại là omega.
Giang Quân chơi dở thấy thương. Mỗi lần thách đấu với Chu Trì Tự ở bộ môn cầu lông, hoặc là cậu ta nhặt cầu, hoặc là đang trên đường đi nhặt cầu.
Nhưng Giang Quân càng thua thì càng không khuất phục: “Đại thần Chu, hôm nay tôi nhất định phải bắt cậu nhặt cầu!”
Chu Trì Tự bình tĩnh đáp: “Ok, cố lên nhé.”
Tống Bách Dương ngồi trên bậc xi măng gần đó, khoanh chân xem màn kịch hay, nhấp vài ngụm nước suối.
Hắn vặn chặt nắp nhựa màu xanh rồi đặt chai nước sang một bên, sau đó đứng dậy định thay thế Giang Quân đang kiệt sức, thì một cô gái với đôi tai đỏ bừng bất ngờ chạy đến.
Bạn nữ nói một mạch, giọng run rẩy vì lo lắng: “Phiền cậu quá, tôi để ý cậu lâu rồi. Cậu cho tôi thông tin liên lạc được không?”
Nhờ ngoại hình nổi bật, Tống Bách Dương đã nhiều lần bị hỏi tài khoản QQ và WeChat trước đây. Hắn có thể bình tĩnh xử lý những tình huống như thế này một cách dễ dàng.
Hắn dùng cái cớ quen thuộc của mình: “Xin lỗi cậu, tôi thích người khác rồi.”
Cô gái có vẻ vẫn chưa muốn bỏ cuộc: “Thực sự không được sao?”
Tống Bách Dương không do dự: “Xin lỗi cậu nhiều.”
Cô gái có vẻ buồn bã, hàng mi dài rũ xuống: “Vậy… Tôi mạnh dạn nhờ cậu cái này nhé…”
Cô đưa cuốn sổ với cây bút đen trên tay cho Tống Bách Dương: “Cậu viết ‘học hành chăm chỉ, đừng yêu đương’ cho tôi đi. Tôi hứa sẽ không bao giờ làm phiền cậu…”
Tống Bách Dương cúi đầu nhìn sổ với bút trong tay cô gái, nhưng không nhận lấy, chỉ cười rồi nói: “Chữ tôi xấu lắm, không dám khoe đâu, viết cho cậu tôi cũng thấy ngại.”
Lúc này, cô gái đã hiểu ý của Tống Bách Dương, không còn cố ép nữa, mà cúi đầu nói: “Xin lỗi cậu, hôm nay tôi phiền cậu quá.”
Sau đó, cô đỏ mặt chạy đi.
Cùng lúc đó, tiếng kêu của Giang Quân vang lên.
“Á! Tôi làm được rồi!”
Khi Tống Bách Dương nghe tiếng, hắn quay lại nhìn Chu Trì Tự và Giang Quân đang đối đầu nhau trên sân thi đấu, nhưng thấy đại thần Chu đã đặt cây vợt xuống sàn nhựa xanh, đi về phía cổng.
“Chu Trì Tự?” Tống Bách Dương từ phía sau chợt hét lớn.
Cậu nghe thấy hắn gọi, nhưng không hề để ý mà bước đi nhanh hơn.
Tống Bách Dương cảm thấy có gì đó sai sai, vội chạy đến chỗ Giang Quân: “Sao vậy, có chuyện gì vậy?”
Giang Quân vô cùng tự hào: “Cuối cùng tao cũng làm được! Kĩ năng cầu lông của tao đã có bước tiến vượt bậc! Hôm nay tao đã khiến đại thần Chu phải nhặt cầu! Ha ha ha ha!”
Tống Bách Dương khẽ nhíu mày: “Không, tao muốn hỏi sao tự nhiên Chu Trì Tự lại bỏ đi?”
“Cậu ấy nói mình không khoẻ.” Giang Quân cười rồi giỡn một câu: “Có thể do thua tao một trận nên mới không khoẻ, nhỉ?”
Tống Bách Dương lặp lại: “Không khoẻ?”
“Tao hỏi rồi, nhưng cậu ấy nói không sao, còn không cho tao đi theo.” Giang Quân đáp: “À, đúng rồi, cậu ấy còn bảo mày cũng đừng đi theo…”
Cậu ta chưa kịp nói hết lời, Tống Bách Dương đã chạy đi mất hút, hướng về phía Chu Trì Tự vừa rời đi.
“Này! Mày cứ đi như thế à!”
Giang Quân hét sau lưng Tống Bách Dương: “Đồ đàn ông tệ bạc trọng sắc khinh bạn!”