41. Chương 41: Đau chút xíu.

Thời Tiết Mù Sương - Trà Các

Chương 41: Đau chút xíu.

Thời Tiết Mù Sương - Trà Các thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Quân làm việc rất hiệu quả.
Trưa hôm sau, cậu ta đã làm xong danh sách học sinh trường A đạt giải trong cuộc thi Tài năng Liên môn, sau đó đưa cho Tống Bách Dương.
Cậu ta vẫn phải hỏi dò đôi câu, nhưng Tống Bách Dương từ chối trả lời.
Không những không nói gì, mà hắn còn chẳng thèm 'nghiên cứu' danh sách này dù chỉ một giờ ra chơi, cốt là để Giang Quân khỏi thấy rồi lại trêu chọc.
Buổi tối tan học, Tống Bách Dương cất danh sách vào túi đồng phục. Ban đầu, hắn định về đến ký túc xá mới xem; thế nhưng, hắn không khỏi liếc qua mấy lần trên đường về.
Danh sách chỉ có hai mươi người, trừ Chu Trì Tự ra, vẫn còn mười chín người.
Trừ bản thân hắn, danh sách còn lại mười tám người.
Trong số mười tám người, có người hắn mới nghe tên, có người đã nghe tên và từng gặp mặt, thậm chí có cả người quen nữa. Đối với những người này, sau này hắn có thể tìm hiểu xem liệu bọn họ có từng tiếp xúc với Chu Trì Tự không.
Chỉ cần bỏ ít thời gian, hắn có thể thu hẹp phạm vi những người 'đáng ngờ', từ đó suy đoán xem người cậu ấy nhắc đến trong bức ảnh là ai.
Nghĩ đến đây, suy nghĩ của Tống Bách Dương bỗng dừng lại.
Mình đang làm gì thế này?
Cho dù thu hẹp phạm vi chỉ còn ba người, hắn cũng không thể xác định đó là ai.
Cho dù thu hẹp phạm vi chỉ còn một người, hắn cũng không thể chắc chắn suy đoán của mình là đúng.
Bởi lẽ đó, ngay từ đầu, đây đã định sẵn là một sự nỗ lực vô ích – vừa tốn công, vừa vô nghĩa.
Đúng là có chút điên rồ.
Tống Bách Dương thở dài một hơi, vò tờ danh sách lại, chuẩn bị vứt nó khi đi ngang qua thùng rác. Tuy nhiên, đứng bên cạnh thùng rác tái chế, hắn lặng lẽ rụt cánh tay đang duỗi ra giữa không trung, nhét ‘viên giấy’ vào túi đồng phục.
Hắn đã gần đến cổng ký túc xá nam.
Tên ký túc xá in nổi trên tường đập vào mắt Tống Bách Dương. Ánh mắt hắn lia xuống dưới, bất ngờ phát hiện một người đang ngồi xổm cách cổng không xa. Cậu ấy ngồi ngay dưới dây phơi quần áo, lặng lẽ chơi đùa với mấy mẩu cỏ khô.
Đối phương mặc đồng phục học sinh, cả người co rúm lại, thoạt nhìn trông như một quả cầu xanh trắng.
Bóng dáng ấy có vẻ quen thuộc.
Tống Bách Dương nghĩ đến đây thì người kia ngẩng đầu lên.
“Chu Trì Tự?” Tống Bách Dương hơi giật mình.
Chu Trì Tự vứt những mẩu cỏ vụn trong tay, đứng dậy hỏi Tống Bách Dương: “Trong ký túc xá của cậu có bông băng với thuốc mỡ không?”
“Có.” Tống Bách Dương gật đầu trước, sau đó mới nhận ra vấn đề trên khuôn mặt Chu Trì Tự: “Sao trên trán cậu lại có vết thương?!”
Chu Trì Tự lại bình tĩnh một cách lạ thường: “Đến bông băng với thuốc mà tôi cũng không mua được trong siêu thị; hôm nay tôi lại không về nhà, nên đành dùng nhờ bông băng với thuốc trong ký túc xá của cậu thôi.”
“Không sao.” Tống Bách Dương nhìn vết thương trên trán của Chu Trì Tự, không hỏi thêm câu nào nữa: “Qua ký túc xá của tôi trước đã.”
Cổng ký túc xá A kiểm soát không nghiêm ngặt, kể cả những học sinh không ở đây cũng có thể ra vào tự do.
Tống Bách Dương ở tầng một, hướng về phía Bắc. Mỗi khi độ ẩm tăng cao, mặt đất lại ẩm ướt.
Chu Trì Tự bước đi mà cảm thấy chân mình trơn trượt.
Bước vào ký túc xá, Tống Bách Dương nhanh chóng lấy một hộp thuốc trong tủ; mở ra chỉ thấy hộp thuốc, tăm bông, bông gòn các loại – nói chung là đủ cả.
Chu Trì Tự ngạc nhiên: “Nhiều thuốc thế.”
“Học sinh ở ký túc xá nhiều bất tiện lắm, nên tôi quen chuẩn bị những loại thuốc này để giải quyết các trường hợp khẩn cấp.”
Tống Bách Dương lấy ra hai cây tăm bông và thuốc đỏ trong hộp: “Để tôi giúp cậu bôi thuốc.”
Chu Trì Tự đáp lại: “Cảm ơn.”
Tống Bách Dương nói: “Cậu ngồi lên ghế của tôi đi.”
“Ừ.”
Tống Bách Dương quan sát một lúc: “May mà vết thương khá nông.”
Hắn lấy hai cây tăm bông nhỏ nhẹ nhàng chạm vào trán Chu Trì Tự, bắt đầu sát trùng, lau dọc theo mép vết thương từ trong ra ngoài: “Cậu nói xem có chuyện gì xảy ra, được không?”
“Shhhh.” Chu Trì Tự không khỏi hít một hơi thật sâu: “Đánh nhau với người ta.”
Nghe giọng như thể cậu chẳng sợ bất kỳ ai.
Tống Bách Dương hỏi: “Ai thế?”
“Vương Đống.”
“Sao nó lại gây sự với cậu?”
“Nó nói tôi tung tin đồn vu khống Phương Văn Trạch, nên đến đòi công lý cho cậu ta.”
Nghe đến đây, Tống Bách Dương phải chửi thề một câu: “Đụ.”
Hắn nghĩ lại thấy lạ: “Vương Đống thân với Phương Văn Trạch từ khi nào thế?”
“Thực ra là do nó với tôi có hiềm khích hồi cấp hai.” Chu Trì Tự giải thích: “Tôi nghĩ nó chỉ muốn lấy Phương Văn Trạch ra làm cái cớ để đánh tôi thôi.”
“Hiềm khích gì?”
“Nó nghĩ tôi cướp bạn gái nó.” Chu Trì Tự cười khẩy: “Nhưng tôi còn không biết bạn gái nó trông ra sao.”
“Nó có bạn gái hồi năm lớp bảy, nhưng chưa được bao lâu thì đã bị đá, vì nhỏ thích người khác.”
“Người khác đó là cậu à?”
“Vương Đống nói với tôi vậy đó.”
“Tôi nghĩ khi đó nó đã muốn cho tôi một bài học rồi. Thế nhưng, lúc ấy lại đúng dịp Sở Giáo dục Tỉnh kêu gọi xây dựng trường trung học cơ sở văn minh, trường cấp hai của tôi lại là trường điểm, đánh nhau bị phạt nặng lắm, nên nó không dám gây sự với tôi. Đến lớp chín, nó bận thi lên cấp ba nên cũng không rảnh mà tìm tôi.”
Chu Trì Tự suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nhưng nó có gây sự thì tôi cũng không sợ.”
Tống Bách Dương nói: “Nhìn cậu đâu giống người biết đánh nhau.”
“Đúng rồi.” Chu Trì Tự gật đầu: “Những người chưa từng đánh nhau với tôi đều nghĩ vậy.”
Tống Bách Dương bật cười.
“Nhớ năm lớp mười, tôi nghe người ta bàn tán về cậu hồi cấp hai…” Hắn khựng lại: “Cậu hay đánh nhau, nhưng tôi nghĩ không có lửa thì sao có khói chứ.”
“Tôi có đánh vài lần, nhưng không thường xuyên.” Chu Trì Tự rất bình tĩnh: “Tính tôi hồi cấp hai tệ lắm, ai mà chọc tôi là tôi trả lại đủ hết, để nó không dám chọc tôi nữa. Đánh nhau là sai thật, không kiềm chế được là lỗi của tôi.”
Đặt tăm bông tẩm thuốc đỏ xuống, Tống Bách Dương cầm tuýp thuốc mỡ lên: “Nhưng trong tình huống hôm nay, nếu cậu không đánh trả thì phải chịu bị đánh.”
Chu Trì Tự gật đầu: “Nhìn Vương Đống có vẻ quyết tâm đánh với tôi một trận đấy.”
“Nếu cô chủ nhiệm hỏi trong giờ tự học buổi tối thì sao?”
“Thì nói là vô tình bị ngã trên đường, trán đập trúng cục đá.”
Tống Bách Dương: …
Hắn đáp lại: “Ngã xuống đất hả? Cậu cũng được quá nhỉ.”
Nhìn vết thương trên đầu Chu Trì Tự, Tống Bách Dương thở dài, tiếp tục bôi thuốc mỡ cho đối phương bằng tăm bông.
“Sau này cứ tránh xa những người như thằng Vương Đống ra, cứ mặc kệ nó, vì người bị đau là cậu mà. Nếu chuyện này bị trình báo lên trường, Phòng Giáo vụ phạt cậu thì sao? Nó thì không quan tâm hạnh kiểm đâu, nhưng cậu sẽ bị ảnh hưởng nhiều lắm đấy.”
“Không sao. Hôm nay tôi đánh với nó ở lùm cây sau trường, không có camera đâu. Nó là một beta nhưng lại bị một omega đánh bại, không có mặt mũi mà công khai đâu, chẳng ai biết được đâu.
Tống Bách Dương:
… Nghe tự hào thế nhỉ?
Thuốc mỡ màu vàng dính trên trán Chu Trì Tự – đây là ‘kiệt tác’ của Tống Bách Dương, đến tác giả ‘kiệt tác’ cũng không nhịn cười nổi.
Cậu hỏi: “Cậu cười gì thế?”
Anh Tống trả lời: “Cười cậu bị thương mà vẫn đẹp trai.”
Chu Trì Tự: …
Cả hai đều im lặng, đúng là một người dám hỏi, một người dám trả lời.
Tống Bách Dương lại hỏi tiếp: “Tay cậu cũng bị thương hả?”
Cảm thấy hơi tội lỗi, Chu Trì Tự lí nhí đáp: “Có.”
“Tay, đưa đây.” Tống Bách Dương bắt đầu lặp lại quá trình như lúc nãy. Thấy khớp tay phải của đối phương bị rách da, hắn nghĩ mấy ngày sau cậu viết bài cũng bất tiện, thế là hỏi: “Đau không?”
Chu Trì Tự thì thầm: “Đau chút xíu.”
“Đau thì sao?” Tống Bách Dương cau mày, nghiêm túc bôi thuốc cho đối phương: “Chịu đựng đi.”
“Chạy trốn còn hèn nhát.” Chu Trì Tự nhỏ giọng phản đối, nhưng ai ngờ một giây sau tay cậu đã nhói lên: “Shhh… Đụ mẹ…”
“Tống Bách Dương, cậu cố ý.”
“Đây là lần đầu tôi nghe cậu chửi thề đấy, bạn Tiểu Chu.” Tống Bách Dương dùng tăm bông phết đều thuốc mỡ: “Không giả bộ nữa à?”
“Tôi kể hết quá khứ đen tối của mình hồi cấp hai cho cậu nghe rồi, giả bộ gì nữa? Giả bộ cũng mệt rồi.”
Tống Bách Dương quay đầu lấy một miếng băng cá nhân. Một số vết thương của cậu rất nhỏ, chỉ cần dán một miếng băng cá nhân là xong.
Hắn xé toạc giấy gói rồi dán lên cho đối phương.
Trong suốt quá trình này, Chu Trì Tự liên tục nhìn ngọn tóc của Tống Bách Dương khi hắn cúi xuống. Cậu im lặng một lúc lâu, bỗng chớp mắt rồi nói: “Đau quá.”
Cậu mím môi, nói tiếp: “Nên tôi cần cái gì đó ngọt ngọt để cân bằng lại.”
“Thế thì sao?”
“Tôi muốn ăn UHA. Cho tôi xin một ít nữa, được không?”