45. Chương 45: Giang Quân Bất Mãn

Thời Tiết Mù Sương - Trà Các

Chương 45: Giang Quân Bất Mãn

Thời Tiết Mù Sương - Trà Các thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sở dĩ Tống Bách Dương có mặt ở tầng trệt tòa nhà giảng đường sớm như vậy là vì hắn đã nhận được chỉ thị từ Tôn Huệ Vân: hôm nay là ngày Phương Văn Trạch trở lại trường, cô nhờ hắn đứng đây để “hộ tống” bạn ấy.
Chu Trì Tự chủ động xin đi cùng Tống Bách Dương, nên mới có cảnh tượng như hiện tại.
Để không bỏ lỡ Phương Văn Trạch, hai người đã hẹn gặp nhau lúc sáu giờ bốn mươi lăm phút.
Hôm nay, cả hai đều đến sớm hơn mười lăm phút so với giờ hẹn.
Tống Bách Dương không thể ngồi yên nếu không có ghế, bởi chân tay dài mà ngồi xổm thì rất khó chịu. Hắn vừa học được vài từ lại phải đứng dậy đi vài bước.
Chu Trì Tự không bận tâm việc hắn nhốn nháo. Thỉnh thoảng, cậu lại nhìn sang Tống Bách Dương, ánh mắt như đang ngắm nhìn mấy chú khỉ nhảy nhót tưng bừng trong sở thú.
“Đến rồi! Tôi thấy Phương Văn Trạch!” Tống Bách Dương bỗng kêu lên.
Chu Trì Tự cất sách tiếng Anh vào túi đồng phục.
Phương Văn Trạch mặc đồng phục mùa thu, chiếc quần ống rộng thùng thình che đi mắt cá chân đang bó bột. Cậu ta chống hai cái nạng, bước đi có vẻ hơi khó khăn – có lẽ vì mới bắt đầu dùng nạng nên vẫn chưa quen.
Phía sau Phương Văn Trạch là một người phụ nữ trung niên mặc áo sơ mi voan hoa đen, một tay đỡ lưng cậu, tay kia cầm một chiếc túi ni lông trong suốt to oạch, chậm rãi bước theo nhịp chân cậu.
Khi hai người đến chân tòa nhà giảng đường, Tống Bách Dương chào mẹ Phương Văn Trạch: “Cháu chào cô ạ!”
Chu Trì Tự cũng lên tiếng chào: “Cháu chào cô.”
Tống Bách Dương là lớp trưởng từ năm lớp mười đến giờ, nên hắn thường hỗ trợ thu các khoản tiền ngoài học phí. Mẹ Phương Văn Trạch cũng biết hắn: “Cháu hẳn là Tống Bách Dương. Cô biết cháu mà – cháu là lớp trưởng, điểm Ngữ văn lúc nào cũng cao.”
Cô quay sang nhìn Chu Trì Tự, thấy không quen, liền hỏi: “Cháu tên gì? Trí nhớ cô hơi kém.”
“Cháu chào cô, cháu là Chu Trì Tự.”
“À, ra là Chu Trì Tự!” Mẹ Phương Văn Trạch nói: “Cô có nghe danh cháu rồi. Cháu học giỏi lắm!”
Rồi cô quay sang nói với Phương Văn Trạch: “Con nên học hỏi bạn nhiều hơn, xin lời khuyên xem các bạn làm sao mà kỳ thi nào cũng đứng nhất.”
Phương Văn Trạch không chịu nổi, khẽ nói: “Mẹ à.”
Tống Bách Dương và Chu Trì Tự nhìn nhau, nở nụ cười ngượng ngùng.
“Haiz, Phương Văn Trạch không cứng rắn chút nào. Nó đúng là một cái xương mỏng manh nhất trong các omega, chỉ cần té một cái là gãy ngay.” Cô trừng mắt nhìn con, như đang thầm trách cậu không cẩn thận để bị gãy xương.
Rồi cô quay sang dúi chiếc túi ni lông đang cầm vào lòng bàn tay Tống Bách Dương: “Mấy ngày nay cô ngủ không ngon vì lo Phương Văn Trạch đi học thế nào; ở nhà thì chậm trễ việc học, đến trường thì lớp ở tầng năm, lên xuống cầu thang bất tiện, cô lại không có thời gian buổi trưa đi đón nó…”
Mẹ Phương Văn Trạch thở dài rồi nói tiếp: “Cô Tôn xếp chỗ cho cháu ngồi cạnh bạn ấy, tháng tới cô nhờ cháu để ý bạn ấy một chút nhé.”
Chiếc túi ni lông trong suốt đựng đầy đủ các loại đồ ăn vặt, trái cây nên nặng trĩu. Da thịt trên ngón tay cô bị túi siết lại, hằn lên mấy vệt đỏ.
Tống Bách Dương vội vàng từ chối: “Cô ơi, không cần đâu ạ. Đây là việc cháu nên làm mà.”
Mẹ Phương Văn Trạch đáp lại: “Cứ nhận đi, cứ nhận đi, sao cháu lại khách sáo thế?”
Tống Bách Dương vẫn từ chối: “Không, cháu không nhận đâu ạ.”
“Cô còn phải nhờ cháu mang cơm cho bạn ấy mỗi ngày, cháu mà không nhận thì cô ngại lắm, thật đó.”
“Cứ nhận đi, cô chỉ muốn cảm ơn cháu thôi.”
Mẹ Phương Văn Trạch đẩy đồ ăn vặt và trái cây vào tay Tống Bách Dương. Cô đã nói như thế mà hắn vẫn không nhận thì lại thành ra không tử tế, nên hắn đành im lặng nhận lấy.
Khi lên cầu thang, mẹ Phương Văn Trạch cõng cậu trên lưng, còn Chu Trì Tự và Tống Bách Dương mỗi người cầm một cây nạng. Tống Bách Dương còn vác theo một túi đồ ăn vặt và trái cây.
Khi bước vào lớp, Phương Văn Trạch cảm thấy như mọi người đang nhìn mình với đủ mọi ánh mắt soi mói, dò xét, lạnh lùng, tựa như đang lột một lớp da.
Mẹ Phương Văn Trạch an ủi cậu rồi ra về.
Lớp học tràn ngập tiếng đọc bài trong tiết tự học sáng sớm.
Tống Bách Dương đến chỗ ngồi của mình, thu dọn sách vở để chuyển sang ngồi cạnh Phương Văn Trạch. Học sinh lớp mười một cần nhiều sách giáo khoa và đồ dùng học tập, nên hộc bàn hắn đầy ắp, thêm mấy quyển sách trong túi đang treo ở góc bàn.
Chu Trì Tự giúp hắn dọn đồ để “chuyển nhà”.
Hôm nay Giang Quân đến sớm, bạn cùng bàn của Phương Văn Trạch cũng đến sớm. Cậu nghe nói người kia muốn chuyển sang chỗ của Tống Bách Dương nên đã hơi nghi ngờ. Lúc này, thấy Phương Văn Trạch đi đứng không tiện, cộng thêm Tống Bách Dương đang dọn dẹp hộc bàn, cậu ta cuối cùng mới ngẫm ra nguyên nhân của việc đổi chỗ.
Cậu nắm lấy cánh tay Tống Bách Dương: “Mày muốn đổi chỗ thật à?”
Hắn thấy giọng điệu Giang Quân nghe hơi chất vấn – đúng là cậu không vui thật.
Cuộc sống thật trớ trêu, bởi lẽ người bị đổi chỗ còn chưa bực mình, thế mà Giang Quân đã khó chịu trước.
Nhưng Tống Bách Dương cũng biết bây giờ hắn có nói gì với Giang Quân thì cũng nghe như đang bênh vực Phương Văn Trạch, càng khiến cậu giận hơn, nên hắn không giải thích, mà chỉ ậm ờ đáp lại.
“Ừ.”
Giang Quân chỉ vào chiếc túi ni lông mà mẹ Phương Văn Trạch đã đưa hắn – nó đang nằm dưới chân bàn – rồi thấp giọng hỏi: “Cái gì đây?”
Tống Bách Dương lấy ra một chồng sách, cố gắng xếp nó trong hai lòng bàn tay: “Mẹ Phương Văn Trạch cho tao.”
Nghe vậy, giọng điệu Giang Quân kích động hơn: “Một túi đồ ăn vặt đã mua chuộc được mày sao?!”
Tay Tống Bách Dương chợt khựng lại. Hắn cúi đầu nên không lộ biểu cảm, mấy giây sau mới khó khăn thốt ra một câu: “Đúng vậy.”
Sau đó, hắn quay người bỏ đi.
Khi ấy, Chu Trì Tự vừa chuyển xong một chồng sách, nhíu mày nói với Giang Quân: “Nói nhỏ thôi.”
Chu Trì Tự hạ giọng: “Mấy lời cậu vừa nói ấy, ban nãy tôi đứng cạnh Phương Văn Trạch nghe rõ mồn một, cậu nghĩ bạn ấy không nghe thấy sao?”
Giang Quân vẫn còn tức giận, lời nói của cậu như nuốt phải thuốc nổ, chỉ cần chạm nhẹ là có thể bùng lên ngay: “Không phải chứ, cậu cũng bênh vực Phương Văn Trạch sao?”
Cậu nhìn Chu Trì Tự: “Cậu quên mất nó đã đối xử với cậu thế nào trong vụ pheromone không mùi rồi sao? Nó để cậu chịu oan uổng, giờ cậu lại nói đỡ cho nó?”
Giang Quân càng nói càng bực: “Còn nữa, nó gãy chân thì liên quan gì đến Tống Bách Dương? Nó không nhờ thằng ‘bạn thân’ Vương Đống à? Vì Tống Bách Dương là lớp trưởng, nên chuyện gì cũng rơi vào tay cậu ấy sao? Phương Văn Trạch được đối xử đặc biệt hay gì?”
Chu Trì Tự nhìn Giang Quân, ánh mắt bắt đầu lạnh đi: “Vậy cậu muốn thế nào đây?”
“Cậu muốn người ta mặc kệ thì đó là chuyện của cậu. Trước khi Tôn Huệ Vân đổi chỗ, cô đã hỏi ý Tống Bách Dương rồi, cậu ấy đã chọn ngồi với Phương Văn Trạch.”
“Tống Bách Dương muốn làm như thế; là một người bạn, chẳng phải cậu nên đứng trên lập trường của cậu ấy để thấu hiểu, tôn trọng, ủng hộ lựa chọn này sao?”
Giang Quân nhìn chằm chằm Chu Trì Tự, im lặng không đáp lời.
Chu Trì Tự tiến lên nửa bước, cúi đầu nhìn Giang Quân đang ngồi đó: “Cậu muốn cậu ấy thất hứa, đi nói với Tôn Huệ Vân là không đổi chỗ nữa sao?”
“Thôi thôi thôi thôi.” Tống Bách Dương không ngờ hắn mới bưng chồng sách đi mà Chu Trì Tự và Giang Quân đã cãi nhau. Hắn ôm vai Chu Trì Tự, kéo cậu lùi lại nửa bước, xoa tóc đầu cậu như vuốt lông mèo: “Đừng tức giận, đừng tức giận.”
Sau đó, hắn vỗ vai Giang Quân: “Mày bình tĩnh lại trước đi.”
Tống Bách Dương lại cầm một đống sách, cười với bạn thân mình rồi thấp giọng nói: “Tao biết mày không nỡ xa tao, tao cũng đâu nói là tao sẽ không đổi chỗ về đâu. Đợi chân nó lành rồi sẽ đổi lại.”