Thời Tiết Mù Sương - Trà Các
Chương 50: Tạm thời thì không.
Thời Tiết Mù Sương - Trà Các thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thứ Sáu, ngày mười tháng Mười Hai, Phương Văn Trạch đến trường, chân cậu ta cuối cùng cũng được tháo bỏ lớp thạch cao dày cộp.
Tuy đã bỏ được nạng, nhưng cậu ấy vẫn chưa thể đi lại bình thường, mà chỉ có thể nhích từng chút một.
Tống Bách Dương đến lớp sớm hơn Phương Văn Trạch, lập tức để ý đến chân của đối phương: “Cậu tháo bột rồi, chúc mừng nhé.”
Phương Văn Trạch chậm rãi cười, vẫn dùng hai tiếng quen thuộc gần như đã thành cửa miệng của mình: “Cảm ơn.”
“Cảm ơn cậu vì đã mang cơm trưa cho tôi suốt một tháng qua.”
Tiếng chuông báo hiệu giờ học đọc sách buổi sáng vang lên, giai điệu nhẹ nhàng bị át đi bởi tiếng đọc bài lanh lảnh của các bạn học sinh, khiến lớp học chẳng mấy chốc trở nên ồn ào.
Vì cả lớp tràn ngập tiếng đọc sách, Tống Bách Dương không nghe thấy tiếng giày cao gót cho đến khi Tôn Huệ Vân đứng trước mặt; lúc này, hắn mới nhận ra cô đã vào lớp.
“Hai em đến phòng làm việc của tôi.”
Tống Bách Dương giật mình: “Dạ cô, bây giờ luôn ạ?”
Tôn Huệ Vân gật đầu.
Thế là, dưới ánh mắt của mọi người, hai người cùng Tôn Huệ Vân rời khỏi lớp học bằng cửa sau.
Đã gần giữa tháng Mười Hai, trời se lạnh. Trong phòng làm việc bật lò sưởi; hơi ấm bao trùm lấy hai học sinh, nhưng áp lực từ giáo viên vẫn luôn hiện hữu.
Cảm giác này càng rõ rệt hơn ở Phương Văn Trạch, bởi vì cậu là một omega thường yếu thế hơn, không biết là do áp lực, hay do pheromone bị ức chế – tóm lại, cậu ta cảm thấy khó chịu.
“Tôi gọi hai em đến đây là để trao đổi một số vấn đề.”
Tống Bách Dương gật đầu, trong lòng linh tính mách bảo có thể liên quan đến chuyện chỗ ngồi.
Tuy nhiên, Tôn Huệ Vân hỏi Phương Văn Trạch bằng giọng lo lắng trước: “Chân em sao rồi?”
Phương Văn Trạch lập tức đáp: “Lành rồi ạ, em có thể đi đứng bình thường.”
“Vẫn chưa đi học thể dục được sao?”
“Dạ, tạm thời thì chưa được.”
“Vậy thì tuần này và tuần sau, trong tiết Thể dục, em nên ở lại lớp để hồi phục.”
“Dạ.”
Tôn Huệ Vân lại chuyển chủ đề: “Tôi cảm ơn Tống Bách Dương đã giúp Phương Văn Trạch mang đồ ăn suốt tháng qua. Tôi biết việc này rất phiền phức, em phải lên cầu thang đến hai lần.”
Hiếm khi nghe được tiếng ‘cảm ơn’ từ miệng Tôn Huệ Vân. Tống Bách Dương cảm thấy lạ lẫm, được khen mà giật mình.
Phương Văn Trạch thì thầm: “Còn Chu Trì Tự… Cậu ấy cũng mang đồ ăn cho em mấy lần…”
Sau đó, cậu ta quay sang Tống Bách Dương: “Tôi thực sự cảm ơn các cậu…”
“Không có gì.”
Vừa nói, hắn vừa nhìn phản ứng của Tôn Huệ Vân.
Nếu Tôn Huệ Vân đã cảm ơn hắn vì Phương Văn Trạch, vậy lẽ ra cô cũng phải cảm ơn cả Chu Trì Tự chứ?
Hóa ra Tống Bách Dương đã nghĩ quá nhiều…
Tôn Huệ Vân lờ đi, nói tiếp: “Giờ thì có một vấn đề… Về chỗ ngồi.”
Phương Văn Trạch nhanh chóng nói: “Nếu Tống Bách Dương muốn đổi lại thì đổi lại, em rất biết ơn cậu ấy đã hỗ trợ em suốt một tháng qua.”
Tôn Huệ Vân gật đầu nhẹ, tỏ vẻ đồng ý: “Vậy thì quyền quyết định thuộc về Tống Bách Dương.”
Nhưng cô không hỏi Tống Bách Dương ngay, mà bảo Phương Văn Trạch: “Em về trước đi.”
Sau đó, cô lại hỏi với vẻ quan tâm: “Em tự về được không? Có cần tôi nhờ ai đưa em về không?”
Phương Văn Trạch vội vàng lắc đầu: “Không, không. Cảm ơn cô, em tự đi được ạ.”
Cửa văn phòng bị đẩy ra rồi nhẹ nhàng đóng lại.
Chỉ còn lại Tống Bách Dương một mình đối mặt với Tôn Huệ Vân.
“Tôi muốn nói với em chuyện này.” Tôn Huệ Vân nói.
–
Trong giờ thể dục, Tống Bách Dương, Chu Trì Tự và Giang Quân lại cùng nhau chơi cầu lông như thường lệ. Khi trở về, cả ba đều mồ hôi nhễ nhại.
Chu Trì Tự đi trước vì có việc gấp.
Trên đường từ sân thể dục về lớp học, chỉ còn lại Tống Bách Dương với Giang Quân chậm rãi đi ở cuối hàng.
Tống Bách Dương quay đầu nhìn lại phía sau. Không thấy học sinh lớp 11/1 nào khác, hắn bèn hỏi: “Đi chậm thế này có trễ học không?”
“Thì sao?” Giang Quân nói: “Tao chạy hết nổi rồi.”
Tống Bách Dương cười: “Ừ.”
Giang Quân lại thở dài: “Tao đổ mồ hôi nhiều quá, về phải tắm rửa sạch sẽ mới được.”
Tống Bách Dương đồng ý: “Tao cũng vậy.”
Rồi hai người nói chuyện phiếm mấy câu.
Khi sắp đến cửa lớp, Giang Quân chợt nhớ ra một chuyện quan trọng: “À, Anh Tống, thứ Hai tuần sau mày có được đổi chỗ không?”
Tống Bách Dương khựng lại một chút, vẻ mặt hiện lên sự phân tâm hiếm thấy.
“Này, tao đang nói chuyện với mày đấy.” Giang Quân đưa tay vẫy trước mắt Tống Bách Dương: “Trả lời tao nhanh lên, tỉnh lại đi.”
Đôi mắt hơi mơ màng của Tống Bách Dương từ từ tập trung lại. Hắn lặng lẽ liếc nhìn Giang Quân, nhưng vẫn không nói gì.
Giang Quân tiếp tục lải nhải vào tai Tống Bách Dương…
“Sao?”
“Có đổi lại không?”
“Sao mày không nói gì?”
Tống Bách Dương mím môi, lại liếc nhìn Giang Quân, rồi chậm rãi nói vài câu: “Tạm thời thì không.”
“Tại sao?”
Một lát sau, giọng Giang Quân bỗng nhiên to hẳn lên: “Tao biết mà, Tôn Huệ Vân ép mày ngồi với Phương Văn Trạch phải không! Tao biết cô sẽ làm vậy mà! Tại sao chứ?! Lúc đổi chỗ, cô còn bảo vì chân Phương Văn Trạch bị đau nên mới nhờ lớp trưởng giúp, khi nào chân đỡ hơn thì sẽ đổi lại. Giờ cô lại nuốt lời, bảo mày tiếp tục ngồi cùng bàn với nó! Thật quá vô lý!”
Giang Quân hét lên một hồi, nhưng đối phương vẫn không phản ứng gì.
Hai người nhìn nhau.
Không hiểu sao, cả hai im lặng một lúc.
Tống Bách Dương cụp mắt xuống, phá tan sự im lặng: “Cô ấy không ép tao.”
“Cái gì?”
“Tôn Huệ Vân không ép tao.”
Giang Quân quay đầu nhìn hắn rồi hỏi: “Ý mày là sao?”
“Tao chọn ở đó.”
“Tại sao?!” Giang Quân chất vấn.
Môi Tống Bách Dương mấp máy, cuối cùng chỉ thở dài: “Xin lỗi mày, tao không thể nói mày biết được.”
Giọng Giang Quân lại càng cao hơn: “Tại sao mày không thể nói tao biết.”
“Xin lỗi…” Tống Bách Dương khó chịu, như muốn nói điều gì đó.
Tiếng chuông vào lớp lại vang lên.
–
Sau tiết học thứ ba, ở hành lang ngoài lớp học, Giang Quân tình cờ gặp Chu Trì Tự, lập tức kéo Chu Trì Tự lại.
Giang Quân cau mày: “Cậu có biết tại sao Tống Bách Dương lại chọn ngồi cùng bàn với Phương Văn Trạch không?”
Chu Trì Tự cũng ngạc nhiên: “Cái gì?”
“Chẳng phải hôm nay Phương Văn Trạch tháo bột rồi sao? Tôi hỏi Tống Bách Dương tuần sau có đổi chỗ không, nó bảo không đổi!”
Giang Quân hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp: “Tôi cứ tưởng Tôn Huệ Vân ép nó, nhưng nó lại nói là tự nó muốn thế.”
Chu Trì Tự khẽ nhíu mày: “Tại sao?”
“Tôi cũng hỏi, nhưng nó bảo không thể nói cho tôi biết.” Giang Quân lại hít một hơi thật sâu: “Nên tôi mới hỏi cậu xem cậu có biết chuyện là thế nào không?”
Chu Trì Tự im lặng một lúc, chậm rãi lắc đầu: “Tôi hoàn toàn không biết chuyện này.”
Mặt Giang Quân nhăn nhó vì đau khổ: “Tống Bách Dương bị sao vậy? Nó thích Phương Văn Trạch hả? Không nỡ đổi chỗ?”
Chu Trì Tự không nói gì, nhưng nghe thấy một từ khóa nào đó, ánh mắt cậu ấy tối sầm lại.
Giang Quân vẫn đang than thở bên tai cậu: “Tôi không hiểu? Sao lại không muốn đổi nhỉ? Lại còn ra cái vẻ bí ẩn không muốn nói tôi nghe?”
“Tôi cũng không biết.” Chu Trì Tự đáp rồi bỏ đi ngay.
Tiết học cuối cùng buổi chiều là tiết của Tôn Huệ Vân.
Cô đang phân tích kết quả bài thi liên môn mấy hôm trước trên lớp. Thường thì cô sẽ đánh giá chung trước, rồi nhận xét riêng từng người. Cô thẳng thừng bỏ qua Chu Trì Tự – người đứng đầu lớp – để khen ngợi Phương Văn Trạch.
Chu Trì Tự cảm thấy tai mình như muốn ù đi. Cậu cầm sách giáo khoa Ngữ văn, nghe vài câu rồi bắt đầu học thuộc lòng bài.
Nhưng giọng Tôn Huệ Vân vẫn không ngừng vang lên, lọt vào tai Chu Trì Tự. Không hiểu sao mà hôm nay lại không có tác dụng, cậu cứ liên tục bị phân tâm…
“Để khen thưởng những học sinh đạt điểm cao trong kì thi, nhà trường đã yêu cầu chủ nhiệm mỗi lớp chọn ra mười bài làm xuất sắc, in ra dán lên bảng tin dưới tầng trệt của tòa nhà lớp học. Các em có thể xem những học sinh đạt điểm cao làm bài thế nào, ý tưởng trả lời ra sao, cách trình bày ra sao cho đúng…”
Chu Trì Tự khép sách giáo khoa Ngữ văn trước mặt lại, gương mặt vẫn vô cảm.
Không học nổi, cậu đành ngồi ngẩn ngơ.
Nhịn mãi mới đến lúc tan học, Chu Trì Tự vội vàng xếp sách vở vào cặp, đeo lên lưng và nói với bạn cùng bàn: “Cho tôi qua nhé.”
Rồi cậu chen ra khỏi lối đi hẹp giữa hai dãy bàn.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà dạy học, Chu Trì Tự bỗng nhớ đến lời Tôn Huệ Vân nói trong lớp.
Tạm thời thay đổi kế hoạch, Chu Trì Tự bước về phía bảng thông báo của trường, nằm chéo đối diện cầu thang, cách tòa nhà này khoảng hai mươi mét, ngay cạnh bãi cỏ xanh.
Chu Trì Tự nhìn kĩ hơn, nhanh chóng tìm thấy trang dành cho lớp 11/1.
Tổng cộng có mười người, mỗi người có một tấm ảnh cỡ năm centimet ở bên trái cùng phiếu trả lời tương ứng ở bên phải.
Hoàn toàn không có tên cậu.
Dù tổng điểm của Chu Trì Tự đứng đầu khối, nhưng trên danh sách này lại không có tên cậu.
Nghĩ đến đây, Chu Trì Tự khẽ mỉm cười mỉa mai.
Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt ngấm, biến mất không dấu vết, như thể chưa từng xuất hiện.
Bởi vì Chu Trì Tự đột nhiên phát hiện ra Tống Bách Dương xếp thứ sáu, đứng đầu hàng thứ hai, còn Phương Văn Trạch vốn dĩ đứng thứ nhất, đứng đầu hàng thứ nhất. Một trên một dưới, thành ra đặt cạnh nhau, hệt như chỗ ngồi của hai người bọn họ.
Vị trí hạng nhất vốn thuộc về cậu, nhưng đã bị Phương Văn Trạch chiếm mất.
Giờ đây, Tống Bách Dương dường như cũng bị Phương Văn Trạch chiếm mất.
Tại sao chứ?
Cậu có làm gì sai đâu.
Bỗng nhiên, những hạt mưa nhỏ li ti rơi xuống từ bầu trời xám xịt. Vài giọt mưa bị gió thổi hất vào mũi giày Chu Trì Tự, thấm ướt một mảng đen.
Trời đang mưa.
Chu Trì Tự lặng lẽ quay người lại.
Cậu nhìn xuống thì thấy những viên gạch đá màu đã bị mưa tạt vào, tạo thành từng vệt bầu dục nhạt màu hơn hẳn so với ban đầu.
Cậu vốn rất ghét trời mưa.
Cậu ghét chiếc mũ đi mưa không thể che được những hạt mưa tạt xiên khi về nhà, làm mờ cặp kính cậu đeo khi đi xe đạp điện, ghét bánh xe lăn qua vũng nước trên đường khiến ống quần ướt đẫm vì nước bắn tung tóe, ghét cả cái thời tiết u ám như thế này.
“Chu Trì Tự.”
Có người cầm ô vẫy chào cậu từ xa.
“Cậu có mang theo dù không?”
Không cần nhìn lên cũng biết đó là Tống Bách Dương.
Nhưng Chu Trì Tự vẫn ngẩng đầu lên. Trong tầm mắt cậu, Tống Bách Dương và chiếc dù đang đứng cạnh nhau dưới mưa.