Chương 116: Khép Lại Chính Văn

Thu Hanh - Vu Triết

Chương 116: Khép Lại Chính Văn

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thiện Vũ ngồi tựa vào ghế bành ở đầu giường đọc sách, điện thoại rung lên. Anh cầm lên xem, là tin nhắn của mẹ, báo rằng mẹ và bố anh đã về nhà.
Thiện Vũ quay đầu nhìn Trần Giản đang nằm sấp trên giường, đã ngủ say từ lúc nào. Chắc là hôm nay cậu ấy hơi mệt.
Nhưng Trần Giản bình thường vốn rất dễ ngủ, như một chú cún con vậy, bất kể lúc nào, bất kể nơi đâu, chỉ cần năm phút là có thể ngủ được, mà khi tỉnh dậy lại luôn tỉnh táo và phấn chấn ngay lập tức.
Anh đứng dậy đắp một chiếc chăn dày lên người Trần Giản, rồi bước ra khỏi phòng.
Bố mẹ anh đang ngồi ở quầy bar, trên đó có mấy chiếc hộp nhỏ. Theo kinh nghiệm của Thiện Vũ thì chắc chắn là những chiếc lưỡi câu mới mua.
“Tiểu Trần đâu rồi?” Mẹ anh đang pha rượu hỏi.
“Ngủ rồi ạ.” Thiện Vũ ngồi xuống cạnh bố.
“Hả?” Mẹ anh ngớ người ra.
“Ngủ rồi sao?” Bố anh cũng hơi ngạc nhiên quay sang nhìn anh, “Dễ ngủ vậy à?”
Có lẽ vì Thiện Vũ vốn luôn khó ngủ, vậy nên họ đều thấy ngạc nhiên khi Trần Giản lần đầu qua đêm ở nhà bạn trai, trong nhà lại còn có phụ huynh, căng thẳng muốn chết mà vẫn có thể ngủ trước một giờ sáng.
“Có cần gọi dậy không ạ?” Thiện Vũ tựa người vào quầy bar, nhìn mẹ pha rượu.
“Đừng,” Bố anh nói, “Ai lại đi đánh thức người đang ngủ chứ.”
“Thì gọi dậy tâm sự một chút.” Thiện Vũ cười.
“Con tha cho thằng bé đi,” Mẹ anh nói, “Một hồi thằng bé lại lúng túng cả lên bây giờ.”
Thiện Vũ cười không nói gì.
“Mai về luôn đúng không?” Mẹ anh đẩy một ly rượu qua.
“Vâng, ngày kia đoàn trải nghiệm đến rồi, bọn con phải có mặt ở homestay, đích thân sếp tổng dẫn đoàn.” Lúc Thiện Vũ đưa tay ra thì bố anh cũng vươn tay, anh vội rụt tay lại.
“Của Tiểu Vũ.” Mẹ anh nói.
“Đây.” Bố anh đẩy ly rượu lại trước mặt anh.
“Bố uống đi ạ.” Thiện Vũ nói.
“Ly của hai người khác nhau, ly của con nồng độ cồn cao hơn một chút,” Mẹ anh nói, “Uống cho dễ ngủ.”
“Vâng.” Thiện Vũ đáp, cầm ly nhấp một ngụm, “Ngon ạ.”
“Trình độ pha rượu của mẹ con bây giờ toàn là nhờ bố làm chuột bạch để luyện tay nghề đấy,” Bố anh nói, “Sau này nghỉ hưu có thể mở một quán bar đấy.”
“Giờ cũng được mà.” Mẹ anh nói.
“Thôi,” Bố nói, “Anh không muốn phải nhắc em mãi đâu, mà em thì chẳng bao giờ nhớ cả.”
“Nhớ gì?” Mẹ anh nhìn bố anh, “Chuyện em bị bệnh sao?”
“Ừ, để ý một chút đi, sức khỏe em không theo kịp đầu óc em đâu đấy.” Bố nói.
Mẹ anh tặc lưỡi, không nói gì, đẩy ly rượu đã pha xong đến trước mặt ông.
“Chúc sức khỏe.” Thiện Vũ nâng ly.
“Chúc sức khỏe.” Bố anh gật đầu.
Mẹ anh cười, cũng nâng ly: “Chúc sức khỏe.”
Lúc quay về phòng, Trần Giản vẫn đang ngủ rất sâu, nằm sấp không hề nhúc nhích.
Thiện Vũ vệ sinh cá nhân xong, anh lên giường, đẩy cậu xoay người lại nhưng cậu vẫn không tỉnh giấc.
“Xem cái chất lượng giấc ngủ này đi,” Thiện Vũ nằm xuống tắt đèn, “Tôi có hạ độc cậu đâu mà nhỉ?”
Nhưng nằm chưa được hai phút, Trần Giản đã trở mình, chân tay lại quăng cái rầm lên người anh.
“Dịch ra nào.” Thiện Vũ đẩy cậu ra.
Nhưng chẳng được bao lâu, Trần Giản lại lăn trở lại, tay chân lại quăng thêm một cái rầm nữa.
Chắc cậu có thói quen ôm chăn khi ngủ. Thiện Vũ đứng dậy tìm trong tủ một cái gối ôm to, nhét vào giữa hai người họ.
Lần này thì thật sự yên ổn, Trần Giản quả nhiên ôm lấy gối ôm và không quậy nữa.
Ngủ sớm dậy sớm, ngủ muộn dậy sớm, không ngủ được cũng dậy sớm.
Thiện Vũ không theo kịp giờ giấc sinh hoạt như người cuồng công việc của quản lý Trần. Anh cảm giác mình chỉ vừa mới ngủ thôi mà Trần Giản đã rón rén rời giường từ lúc nào.
Vừa bước xuống giường, cậu đã giật mình vì chiếc đèn ngủ cảm ứng dưới gầm giường bất chợt bật sáng, nén giọng thì thào: “Đm.”
Để không đánh thức anh, Trần Giản không xỏ dép mà nhảy lò cò bằng chân trần vào phòng tắm, rồi lại nhảy lò cò về phòng, loay hoay một hồi lâu.
Cậu còn chạy ra áp tai vào cửa phòng nghe ngóng.
“Tìm túi đồ của cậu đấy à?” Giọng Thiện Vũ vang lên từ phía giường.
“Ừ, hả?” Trần Giản quay lại, vẫn đè thấp giọng, “Vl, tôi đã nhẹ nhàng thế này rồi mà vẫn đánh thức anh sao?”
“Giường chỉ hơi rung một chút là tôi dậy rồi.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản đi đến thành giường, khom lưng nhìn anh: “Mới hơn 7 giờ, anh ngủ thêm một lúc nữa đi.”
“Cậu dậy sớm vậy làm gì?” Thiện Vũ giơ tay sờ má cậu ấy.
“Tôi cứ đúng giờ là tự động tỉnh thôi.” Trần Giản thì thào, “Khoảng tám, chín giờ chúng ta xuất phát nhé?”
“Ừ.” Thiện Vũ đáp.
“Vậy anh có thể ngủ thêm một tiếng nữa.” Trần Giản nói.
“Không ngủ được.” Thiện Vũ nói, đoạn trở mình, “Lát nữa hãy dậy, đi sớm đến sớm.”
Trần Giản ngồi xuống, ngả người nằm xuống cạnh Thiện Vũ.
Cậu hơi áy náy, cậu biết Thiện Vũ dễ tỉnh giấc, nếu lúc tỉnh cậu cố gắng nằm thêm một lát chưa dậy ngay thì Thiện Vũ ít nhất cũng ngủ thêm được nửa tiếng.
“Cũng không phải hôm nào tôi cũng mất ngủ đâu,” Thiện Vũ nghiêng người ôm lấy cậu, tay khẽ vuốt ve eo cậu, “Chỉ cần không mất ngủ mấy tháng liên tục thì sẽ không sao hết.”
“Ừm.” Trần Giản đáp.
“Túi đồ của cậu vẫn ở ngoài phòng khách.” Thiện Vũ nói.
“Hả?” Trần Giản ngớ người ra, “Hôm qua chưa mang vào à?”
“Chưa.” Thiện Vũ nói, “Đi lấy đi.”
“Để ở đâu?” Trần Giản hỏi.
“Trên ghế sofa ở phòng khách,” Thiện Vũ nói, “Sao thế, không dám à?”
“Làm gì có chuyện đó,” Trần Giản nói rồi ngồi dậy. Một người là giám đốc, một người là giáo sư chắc sẽ không dậy sớm đến thế đâu, nhưng để muộn hơn một chút khéo lại đụng mặt thật đấy.
Trần Giản cúi đầu nhìn áo ngủ hình gấu con trên người mình, mở cửa phòng ngủ đi ra ngoài.
Nhà Thiện Vũ thật sự rất rộng, đứng từ cửa phòng ngủ của Thiện Vũ thật sự không thể thấy được tình hình ngoài phòng khách, nhưng nghe có vẻ phòng rất yên tĩnh, cửa sổ cách âm tốt nên không truyền tiếng ồn từ bên ngoài, bên trong cũng yên ắng lạ thường.
Chắc chưa dậy rồi.
Trần Giản đi ra hành lang, nhìn lướt qua phía phòng khách, đèn sàn gần chân tường đang bật sáng, nhưng không có ai cả.
Người giàu có khác, tối cũng không tắt đèn...
Trần Giản nhanh chân đi về phía phòng khách.
Lúc đi ngang qua phòng ăn, cậu phát hiện đèn phòng ăn cũng sáng.
Cậu quay đầu nhìn qua.
Trước bàn ăn, sếp Lưu và giáo sư Thiện đang mặc đồ ngủ ngồi ở đó, cùng nhau ăn bữa sáng.
Trần Giản đứng chết trân tại chỗ.
“Dậy sớm thế?” Thấy cậu, giáo sư Thiện rõ ràng cũng hơi sững sờ.
“Chào buổi sáng bác gái,” Trần Giản đành phải quay người, bước hai bước vào phòng ăn, “Chào buổi sáng giáo sư Thiện... Hai bác cũng dậy sớm vậy ạ?”
“Giáo sư Thiện vừa mới chạy bộ về, tiện thể mua luôn bữa sáng. Bác thì luôn dậy vào giờ này.” Sếp Lưu cười, “Bác có mua cả phần cho hai đứa đấy, cháu ăn luôn hay đợi Thiện Vũ dậy?”
Cảm ơn sếp Lưu!
Cảm ơn sếp Lưu đã đưa ra hai lựa chọn!
Không bắt cậu phải ngồi vào ăn ngay!
Cảm ơn sếp Lưu EQ cao ngất trời!
“Cháu chưa đánh răng rửa mặt ạ,” Trần Giản chỉ vào ghế sofa ở phòng khách, “Túi đồ của cháu còn ở trong đó, cháu ra lấy quần áo ạ.”
“Đi đi.” Sếp Lưu nói.
“Vâng.” Trần Giản đáp, bước vội qua lấy túi rồi nhanh chóng quay về, còn không quên nói thêm một câu, “Hai bác cứ từ từ dùng bữa ạ.”
Lúc trở về phòng ngủ, Thiện Vũ đã rời giường và đang đánh răng trong phòng tắm.
Một tay chống tường, một tay cầm bàn chải đánh răng, anh nhìn chằm chằm vào gương.
“Anh đang nhìn gì đấy?” Trần Giản nhìn anh.
“Trai đẹp.” Thiện Vũ nói.
“Ồ.” Trần Giản đáp.
Thiện Vũ cười, nhổ bọt kem đánh răng ra khỏi miệng, quay đầu nhìn cậu: “Lấy túi đồ chưa?”
Trần Giản sực nhớ ra, gằn giọng mắng: “Anh lừa tôi mà!”
“Hả?” Thiện Vũ hơi nhướng mày.
“Sao anh không nói là bố mẹ anh cũng dậy giờ này!” Trần Giản chỉ vào cửa, “Bố anh mua đồ ăn sáng về đang ngồi ăn kìa!”
Thiện Vũ cười không đáp, cúi đầu xuống rửa mặt.
“Anh cố ý đúng không!” Trần Giản đá vào mông anh một cái nhẹ.
“Cậu đánh không lại tôi đâu nhé.” Thiện Vũ vừa rửa mặt vừa nói.
“Chả sao, anh chạy không lại tôi đâu.” Trần Giản nói.
Thiện Vũ cười, quay lại nhìn cậu: “Cậu đúng là không cần chút thể diện nào.”
Trên mặt Thiện Vũ còn đọng nước, lấp lánh dưới ánh đèn phòng tắm.
Đẹp vô cùng.
Đâu chỉ là ông chủ đẹp nhất thị trấn đâu cơ chứ.
Là đẹp nhất thế giới.
Trần Giản thò lại gần, hôn chụt lên má anh một cái rõ kêu.
Bữa sáng giáo sư Thiện Vũ chắc không phải hàng quán ven đường, đóng gói rất cao cấp, món ăn bên trong cũng sang không kém, sủi cảo hấp nhân tôm to ụ.
“Ăn sang thế này sao?” Lúc ngồi xuống Thiện Vũ cũng phải hỏi, “Bố mua ở quán nào vậy?”
“Cái quán mới mở gần nhà bác cả của con ấy, mở cũng nửa năm rồi, bố con muốn ăn lâu rồi mà ngại đắt quá,” Sếp Lưu nói, “Cuối cùng hôm nay cũng kiếm được cớ để thử.”
“Nếu mẹ bảo dùng món này làm mồi câu cá được thì có khi bố đã đi ăn ngay từ ngày khai trương rồi.” Thiện Vũ nói.
“Ở đây câu cá không tiện lắm, hôm nào ông ấy cũng ra tiệm đồ câu ngồi câu giả lập với mọi người, một năm chẳng đi câu được mấy lần,” Sếp Lưu nói, “Lần trước câu cá ở chỗ bọn con hai ngày mà về cứ nhắc mãi thôi.”
“Nghỉ hè lại lên đây câu, đóng ít học phí cho ông nội Đậu Đỏ rồi đi câu cùng ông ấy đi.” Thiện Vũ nói.
“...Thế thì thà mua cá của ông Đậu Đỏ luôn còn tiết kiệm hơn.” Trần Giản nói xong mới sực nhớ ra, vội nhìn xung quanh, thấy giáo sư Thiện đang ngồi trên ghế ở phía bếp Tây thì lập tức cảm thấy ngượng, vội tống một chiếc sủi cảo hấp vào miệng.
Thiện Vũ không nói gì, im lặng cười mãi.
Chuyến công tác lần này khá viên mãn, nhiệm vụ kiếm tiền đã hoàn thành.
Trên đường về Thiện Vũ không để Trần Giản lái xe nữa, sợ không kịp giờ cơm tối.
Quả nhiên Thiện Vũ lái xe nhanh hơn hẳn, lúc Trần Giản nhắm mắt lại khi mới vừa lên đường cao tốc, đến khi mở mắt ra thì bên ngoài đã là con đường đèo núi quen thuộc.
“Cậu đúng là...” Thiện Vũ nói, giọng đầy cảm thán, “Ngủ giỏi thật đấy.”
“Đã sắp đến rồi?” Trần Giản bám vào cửa sổ, kinh ngạc nhìn ngó cảnh vật bên ngoài.
“Chi bằng cậu ngủ thêm một lát nữa đi, mở mắt ra là thấy đang ngồi cạnh bàn đợi ăn cơm rồi.” Thiện Vũ nói.
“Sao tôi lại buồn ngủ đến mức đó nhỉ?” Chính Trần Giản cũng không thể hiểu nổi.
“Chẳng lẽ tôi “làm” giỏi vậy sao?” Thiện Vũ nói.
Trần Giản ngẩn ngơ mấy giây mới chợt hiểu ra: “Đm, có mà tại lần đầu tiên tôi lên đường cao tốc nên bị căng thẳng quá, ở lại nhà anh lại càng căng thẳng hơn...”
“Cái chính là cậu vừa ngủ suốt một đêm rồi, dậy cái lại lăn ra ngủ tiếp mấy tiếng đồng hồ,” Thiện Vũ đưa tay sờ trán cậu, “Cậu không bị sốt đấy chứ?”
“Đâu có?” Trần Giản tự sờ trán mình.
“Không sốt,” Thiện Vũ nói, “Chỉ tại yếu thôi.”
“Thế thì tôi thà bị sốt còn hơn.” Trần Giản nói.
Trở về thị trấn có cảm giác rất an tâm.
Thật ra chuyến công tác vừa rồi không hẳn là quá bất an, mà còn rất thú vị, được thấy thành phố nơi Thiện Vũ sinh sống, được xem nhà anh, ngủ trên giường của anh...
Nhưng ngay khi bắt gặp mọi thứ quen thuộc trong thị trấn, cậu bỗng thở phào một hơi, cả người nhẹ nhõm hẳn.
Khi tấm biển hiệu của Đại Ẩn hiện ra phía trước, cậu thậm chí còn có cảm giác như đã về đến nhà mình.
Mọi thứ ở homestay không khác gì ngày thường, Hồ Bạn đang xoay bút ở quầy lễ tân, thằng Năm đang đẩy máy hút bụi, Tam Bính và thằng Tư đang dọn lại giàn hoa ngoài sân, Trần Nhị Hổ cùng chị Hoàng đang dọn dẹp phòng cho khách thuê, còn có Triệu Phương Phương vừa đi mua đồ ăn về.
Thấy hai người họ trở về, mọi người cũng chẳng ai phản ứng gì, chỉ là ông chủ với quản lý đi vắng vài ngày mới về thôi mà. Bình yên và ổn định.
Chỉ có Tôn Na Na không có ở nhà nghỉ, hôm nay lại phải lên thành phố, vì Thiện Vũ thật sự không nghĩ ra cái tên nào hay hơn là Thê Giản nên cô đã lấy cái tên đó để làm thủ tục luôn.
“Thật ra cũng hay đấy chứ,” Hồ Bạn chống cằm, “Công ty TNHH Đầu tư Dự án Du lịch Thê Giản, Du lịch Thê Giản...”
Chắc vậy, có lẽ nghe nhiều rồi sẽ quen thôi.
Trần Giản lật cuốn sổ ghi chép ở quầy lễ tân.
Sổ ghi chép cuộc gọi của Hồ Bạn tốt hơn của ông chủ nhiều, ngăn nắp, rõ ràng, quan trọng là nội dung các cuộc gọi đều rất ổn thỏa, không có chuyện “không biết” hay “không rõ ràng”.
Có điều sắp tới ông chủ cũng chẳng có mấy cơ hội trực ở quầy lễ tân để nghe điện thoại nữa.
Sau khi sếp Hà dẫn đoàn trải nghiệm đến đây một chuyến, Thiện Vũ bắt đầu bận rộn với công việc của công ty, tuy vẫn ngồi trong văn phòng tầng bốn nhưng rõ ràng bận rộn hơn trước rất nhiều.
Công ty thuê nửa tầng trong một tòa nhà ở trên thành phố, thời gian đầu Tôn Na Na và Tiểu Diệp sẽ ở đó khoảng ba ngày một tuần. Trần Giản vẫn chưa đến xem, nhìn qua ảnh thì thấy khá... giống một công ty, ngoài Tôn Na Na và Tiểu Diệp thì còn tuyển thêm hai nhân viên nam, không rõ làm gì.
Hơn một tháng sau, căn phòng sát cạnh sân thượng đầy nắng trên tầng bốn homestay cũng bị công ty “thuê” lại làm văn phòng làm việc của công ty tại thị trấn.
“Anh cứ treo cái biển lên cửa văn phòng của mình là được rồi mà?” Trần Giản không hiểu nổi, “Lại còn chiếm hẳn một phòng của chúng tôi nữa.”
“Văn phòng này là của Đại Ẩn, không thể lẫn lộn được với công ty,” Thiện Vũ nói, “Cũng có phải tôi không trả tiền phòng cho cậu đâu chứ!”
“Tiền thuê theo tháng của anh mà trúng mùa cao điểm là tôi lỗ đấy,” Trần Giản tính toán, “Nếu kín phòng, tiền thuê của anh cũng phải tăng lên đấy nhé.”
“Trần Giản,” Thiện Vũ nhìn cậu, không nhịn được cười, “Giờ cậu giỏi lắm rồi đấy.”
“Phải chịu thôi,” Trần Giản nói, “Đại Ẩn đâu có thuộc quyền quản lý của công ty các anh.”
“Đợi đến lúc kín phòng rồi hãy tính sau.” Thiện Vũ tặc lưỡi, “Tuần sau tôi lên thành phố sẽ không đưa cậu theo nữa.”
“Ừ.” Trần Giản nhìn anh, “Đi gặp Lục Vận đúng không?”
“Thôi được rồi, tôi sẽ đưa cậu đi cùng.” Thiện Vũ nói ngay.
Trần Giản cười: “Tôi hỏi bừa thôi, không phải bây giờ toàn là Na Na phụ trách làm việc cùng anh ta sao?”
“Thế mà còn hỏi!” Thiện Vũ nhìn cậu.
“Vậy lên thành phố làm gì?” Trần Giản hỏi.
“Đấu thầu.” Thiện Vũ nói.
“Hả? Đấu thầu ở đâu?” Trần Giản đó giờ không thực sự nắm rõ tình hình công ty lắm, giờ phút này mới cảm thấy mọi thứ thật chân thực. Mọi thứ đã bắt đầu rồi sao?
“Trùng tu Thạch Đầu Bảo.” Thiện Vũ nói, “Chỉ là một phần nhỏ thôi, thử xem có hiệu quả không đã.”
“Vl,” Trần Giản xoa hai tay vào nhau, “Tự dưng tôi kích động quá.”
“Vụ này do Tôn Na Na với Tiểu Diệp phụ trách, tôi chỉ qua đó xem một chút cho vui thôi.” Thiện Vũ nói.
“Nếu không trúng thì sao?” Trần Giản lại hơi lo lắng.
“Không trúng thì đợi hạng mục tiếp theo thôi,” Thiện Vũ thản nhiên, “Nhiều lắm, bên phía thôn cũ cũng có.”
“Sếp Thiện.” Trần Giản gọi anh một tiếng.
“Hả?” Thiện Vũ nhìn cậu.
“Sếp Thiện.” Trần Giản lặp lại.
“Gì vậy?” Thiện Vũ cười.
“Gọi vậy nghe khác hẳn ông chủ Thiện.” Trần Giản nói.
“Chừng nào mở thêm cái homestay tiếp theo sẽ thăng chức cho cậu thành sếp Trần.” Thiện Vũ đi đến bên cửa sổ, vươn vai, nhìn về phía núi đồi xa xa.
Trần Giản đi đến bên cạnh anh, cùng nhìn ra bên ngoài.
Cậu rất ít khi đứng từ đây nhìn ra, dù sao mọi thứ ở ngoài kia cậu đều đã nhìn mòn mắt từ bé đến lớn.
Nhưng lúc này nhìn ra, lại thấy có gì đó khác lạ.
Xuân đến, tuyết tan, những ngọn núi từ màu xám đen héo mòn cũng dần có sắc màu trở lại.
Chồi non xanh mướt phủ kín núi rừng như một tấm thảm mềm mại, thấp thoáng sắc màu của đá núi, nhưng dưới ánh nắng vẫn rực rỡ đến mức hơi chói mắt.
Cậu liếc nhìn Thiện Vũ.
Thiện Vũ cũng nhìn cậu, mỉm cười: “Nghĩ gì vậy?”
“...Không biết nữa.” Trần Giản nhích lại gần ôm lấy eo anh, khẽ bóp nhẹ.
Một làn gió thổi qua, tầng mây mỏng dần tan đi, ánh nắng đột nhiên buông mình xuống, phủ lên gương mặt hai người. Trần Giản nheo mắt lại: “Hôm nay nắng đẹp thật đấy.”
“Đi dạo một chút không?” Thiện Vũ hỏi.
“Ừm.” Trần Giản gật đầu.