Chương 115

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tham quan phòng của Thiện Vũ vốn là điều mà Trần Giản rất mong đợi.
Thế nhưng bây giờ Thiện Vũ lại mở lời như vậy rồi mới đi tham quan phòng, cảm giác cứ thấy là lạ thế nào ấy.
Trần Giản một tay bám quầy bar, một tay cầm ly Coca, không nhúc nhích.
“Này.” Thiện Vũ nhìn cậu.
“Hm?” Trần Giản nhấp một ngụm Coca.
“Đừng ép tôi phải vác cậu vào.” Thiện Vũ nói.
“Không phải,” Trần Giản đặt cốc xuống, quay đầu nhìn anh, “Thế này kỳ cục lắm, cứ như đang yêu đương vụng trộm ấy.”
“Yêu đương quang minh chính đại trong chính nhà mình, trong phòng ngủ của mình, sao lại gọi là vụng…” Thiện Vũ nói được nửa chừng thì dừng lại, tặc lưỡi, “Sao, cậu từng vụng trộm thử rồi à?”
“Anh đừng có mà ngậm máu phun người.” Trần Giản nói rồi không kìm được cười.
“Đi nào,” Thiện Vũ búng nhẹ vào má cậu một cái, cầm cốc quay người đi về phía hành lang, “Đâu thể cứ loanh quanh ngoài phòng khách mãi được.”
Trần Giản lại uống một ngụm lớn Coca rồi đổ phần còn lại vào ly cầm theo, thậm chí rót luôn cả nửa chai Coca Thiện Vũ chưa uống hết.
Cậu cũng không biết tại sao mình lại làm vậy, chỉ là thấy nhà quá rộng, cần mang cái gì thì mang hết đi một lượt cho đỡ phải chạy đi chạy lại, mỏi chân.
Thiện Vũ hiện giờ trông cũng khá đứng đắn, mà quả thực cậu cũng không thể cứ ở ngoài phòng khách mãi được, đằng nào lát nữa sếp Lưu về cũng phải tránh mặt.
Lúc đi ngang qua phòng ăn, Trần Giản liếc qua, phát hiện phòng ăn cũng rất rộng, lại còn có hai khu bếp, nhìn cách bố trí dụng cụ thì chắc là một bếp kiểu Trung, một bếp kiểu Tây.
Một gia đình hai người chuyên gọi đồ ăn bên ngoài về mà có tận hai cái bếp.
Đi tiếp là một dãy hành lang khá dài, cảm giác lãng phí không ít không gian, cánh cửa cuối hành lang bên phải chắc hẳn là phòng của Thiện Vũ.
“Bên trái kia là phòng của vợ chồng sếp Lưu à?” Trần Giản đi sau Thiện Vũ hỏi.
“Không phải, đó là phòng dành cho khách,” Thiện Vũ chỉ tay về phía góc chéo đối diện phòng khách, “Phòng của hai người họ đằng kia.”
“Sao vừa nãy tôi không thấy?” Trần Giản nói.
“Bên phía nhà ăn còn mấy phòng nữa,” Thiện Vũ nói, “Tôi ở một nửa bên này, họ ở một nửa bên kia, không ai làm phiền ai cả…”
“Ông chủ Thiện,” Trần Giản không ngờ bên chỗ nhà ăn cũng có phòng, không kìm được mà hỏi, “Nhà anh rộng bao nhiêu mét vuông vậy?”
“Dưới 300.” Thiện Vũ mở cửa phòng anh ra, làm động tác mời.
“Vậy anh… Trong văn phòng Đại Ẩn chắc sẽ thấy chật chội lắm nhỉ.” Trần Giản đi vào phòng anh, một căn phòng ngủ rất rộng, khác hẳn với phong cách hiện đại ở bên ngoài, phòng của Thiện Vũ được trang trí theo phong cách Mỹ rất ấm cúng, ốp gỗ quanh tường dưới.
Trong phòng bày biện rất nhiều món đồ trang trí nhỏ nhắn, độc đáo, bình hoa, lọ nến, trên mặt tường treo đầy các khung ảnh lớn nhỏ, nhưng bên trong không phải ảnh chụp bình thường mà là những bức ảnh chụp ngẫu nhiên hơi nhòe, một nhành hoa, bầu trời, một góc nhà, còn có rất nhiều hình cắt ra từ tạp chí hoặc từ đâu đó khác, đồ đạc rất nhiều nhưng mọi thứ trông vẫn rất ngăn nắp.
Ở trong căn phòng này, cảm giác an toàn bao trùm khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu.
Trong phòng còn có một cánh cửa.
“Trong kia là kho vàng à?” Trần Giản hỏi.
“Ừ.” Thiện Vũ đi tới đẩy cánh cửa đó ra, bật đèn.
Là phòng làm việc, ngoài một bộ bàn ghế và một chiếc sofa đơn ra thì toàn là sách. Trên bàn, trên giá, dưới đất đều có…
Thực sự không khác gì kho báu.
Dựa vào số sách này, có thể đoán rằng những kiến thức anh có khi nói chuyện với Lục Vận không phải là “không nhớ đã đọc ở đâu”, ở trong cái kho vàng này chứ đâu ra.
“Có nằm mơ tôi cũng không dám mơ đến mức này.” Trần Giản nói.
“Nên bây giờ đâu phải đang mơ.” Thiện Vũ ôm cậu.
Trần Giản không nói gì, vươn tay rút bừa một cuốn sách trên kệ, không ngờ lại là một cuốn sách dạy nấu ăn, cậu ngớ người ra, khá ngạc nhiên.
“Không ngờ tới phải không?” Thiện Vũ cười.
“Ừ,” Trần Giản lật giở, đúng là sách nấu ăn thật, “Anh cũng đọc cái này sao? Anh biết nấu ăn không? Chắc là không rồi, không thể nào biết nấu được…”
“Đọc cho vui thôi,” Thiện Vũ nói, “Đọc xong tuy không biết làm nhưng có thể đi chê đồ ăn người khác nấu.”
“Người không nấu thì không có quyền chê đâu nhé.” Trần Giản nói.
“Chê phải tùy tình huống,” Thiện Vũ nói, “Người ta không đụng đến tôi thì tôi cũng không chê người ta làm gì.”
Trần Giản cười cười.
“Tham quan phòng tắm một chút không?” Thiện Vũ hỏi.
“Ừ, tôi muốn đi rửa mặt.” Trần Giản nói, “Lúc ăn cơm Lưu Ngộ cứ nhất quyết phải gặm sạch miếng sườn cừu, thế là quệt lên mặt tôi…”
“Đi, đi rửa mặt đi.” Thiện Vũ ôm cậu đi ra, đẩy một cánh cửa trông giống như một phần của bức tường phía sau cửa phòng ngủ, bên trong là một phòng tắm rất lớn, căn phòng có nguyên một bộ tủ lavabo âm tường, trong buồng tắm vòi sen còn có cả ghế ngồi xông hơi, vậy mà lại không có bồn tắm.
“Sao lại không có bồn tắm?” Trần Giản đi đến bồn rửa mặt mở vòi, rửa mặt.
“Sợ à.” Thiện Vũ mở tủ bên cạnh lấy một chiếc khăn lông đưa cho cậu.
“Sợ á?” Trần Giản ngớ người, nhận lấy khăn.
“Ừ, cảm giác không an toàn cho lắm.” Thiện Vũ nói rồi bước vào buồng tắm vòi sen, đứng quay mặt về phía cửa sổ bên cạnh, vẫy tay gọi cậu, “Lại đây xem.”
“Xem gì?” Trần Giản đặt khăn xuống, tò mò bước vào.
Cửa sổ bên cạnh không hề có rèm che, có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh đêm bên ngoài.
Tắm ở đây cứ như đang đứng trên đỉnh núi ngắm cảnh vậy…
Trần Giản còn chưa kịp nhìn rõ view hướng về đâu thì cửa buồng tắm đã đóng lại sập một tiếng, ngay khi cậu vừa quay đầu lại, Thiện Vũ đã nắm lấy tay cậu, đẩy mạnh cậu vào tường.
“Anh…” Trần Giản va vào tường, đầu ngửa ra sau, chạm vào bàn tay Thiện Vũ đã lót sẵn sau gáy.
Ngay sau đó, Thiện Vũ hôn cậu.
Trần Giản giật mình, nhưng dù giật mình thì cậu cũng lập tức ôm lấy Thiện Vũ, luồn tay vào trong áo anh, ôm chặt lấy anh.
Chưa hết cái giật mình này thì cái giật mình tiếp theo đã tới.
Vòi hoa sen trên trần nhà đột nhiên xối nước.
Khi dòng nước ấm nóng chảy xuống mặt cậu, trong một khoảnh khắc cậu thậm chí còn tưởng trời đang mưa, sau đó nhiệt độ nước tăng vọt, làn nước nóng hổi lướt qua môi…
Không hổ danh là vòi sen cao cấp, nước phun ra đã nóng sẵn rồi…
Đm!
Trên người vẫn còn mặc nguyên quần áo! Cả bộ!
Đang làm cái gì vậy?
Cậu muốn vùng vẫy một chút, ví dụ như đẩy Thiện Vũ ra.
Nhưng cậu không hề nhúc nhích, trong làn hơi trắng xóa và dòng nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể chỉ trong vài giây, cậu thậm chí còn giật tung áo của Thiện Vũ.
Thiện Vũ buông cậu ra, cởi bỏ quần áo trên người mình, rồi lại ôm lấy cậu lần nữa, nụ hôn đẫm nước trượt dần từ môi xuống, vành tai, cổ, rồi xuống vai…
Dù trong lòng hơi hoảng hốt nhưng Trần Giản vẫn không hề do dự, tốc độ cởi quần áo nhanh hơn bất kỳ khi nào.
Trần Giản thò tay định kéo quần Thiện Vũ, Thiện Vũ nắm lấy tay cậu, chật vật lục lọi gì đó trong túi quần.
Điện thoại?
Vãi, điện thoại?
À, điện thoại để trong túi áo khoác, áo khoác đã cởi bỏ bên ngoài rồi…
Vậy điện thoại của Thiện Vũ thì sao?
Thiện Vũ lôi thứ đồ trong túi quần ra ném sang kệ bên cạnh, sau đó nhanh chóng quăng luôn chiếc quần sang một bên.
Trong phòng tắm, hơi nóng đan xen cùng dòng nước bốc lên nghi ngút, nhìn mọi thứ đều mờ mịt, nhưng dựa vào đường nét, Trần Giản vẫn đoán ra đó là thứ gì.
Điên rồi.
Đi công tác mà anh cũng không quên mang theo thứ này!
Lại còn nhét trong túi quần nữa chứ…
Bỏ vào từ lúc nào thế?
Thế nhưng, cơ thể không cho cậu thời gian để tiếp tục suy nghĩ, khi Thiện Vũ áp sát lại lần nữa, những giọt nước li ti tựa như bàn tay mơn trớn cơ thể, lấp đầy mọi khoảng trống giữa hai người.
Ngay cả tiếng thở hổn hển cũng hòa lẫn với âm thanh nước bắn tung tóe.
Thiện Vũ xoay vai cậu lại nửa vòng, Trần Giản chống tay vào tường định quay đầu lại nói gì đó, nhưng Thiện Vũ đã vươn tay bịt miệng cậu lại.
Khoảnh khắc ấy, dường như ngay cả giọt nước cũng nặng trĩu, mỗi giọt rơi trên da thịt đều để lại một vệt quỹ đạo rõ ràng, từ lúc chạm vào đến khi trượt xuống, theo sát từng nhịp tim.
Phòng tắm rất rộng, vậy mà hơi sương và tiếng thở dốc vẫn có thể lấp đầy không gian.
Trần Giản tựa trán vào tường, nước không ngừng chảy dài trên mặt kết hợp với nhịp thở dồn dập không tài nào dịu lại khiến cậu có ảo giác như thể mình đang đầm đìa mồ hôi.
“Nước,” Cậu nói, “Tắt đi, tôi sắp chết đuối đến nơi rồi.”
Thiện Vũ cười cười, tắt vòi sen lớn trên đỉnh đầu, chỉ để lại vòi hoa sen cầm tay bên cạnh.
Dòng nước lập tức dịu đi rất nhiều, mang lại cảm giác dễ chịu như được mát xa nhẹ nhàng.
Trần Giản thở hắt ra, quay người tựa vào tường, nhìn Thiện Vũ.
“Khả năng bơi lội cũng không tốt lắm nhỉ.” Thiện Vũ nhéo cằm cậu.
“Cái vòi phun này nhắm thẳng vào tôi đấy à?” Trần Giản ngẩng đầu nhìn, phát hiện bên trên là một vòi sen hình vuông khổng lồ đủ sức xối ướt sũng cả hai người.
“Vừa nãy tôi còn bị sặc nước đây.” Thiện Vũ xáp lại gần, gác cằm lên vai cậu.
“Thế cũng đâu ảnh hưởng gì đến phong độ của anh.” Trần Giản nói.
“Những lúc thế này, có bị đâm một nhát mà không chết ngay cũng chẳng ảnh hưởng gì đến phong độ đâu.” Thiện Vũ đáp.
“Nói cái gì vậy!” Trần Giản vỗ lưng anh.
Thiện Vũ cười, ôm mặt cậu lên ngắm nghía, lại hôn thêm một cái nữa: “Tắm đi, lát nữa họ về chắc lại nói chuyện thêm một lúc nữa đấy.”
Dù hiện giờ đang ở trong phòng tắm nóng hổi và cơn rạo rực khắp người vẫn chưa hề tan biến, câu nói này vẫn khiến Trần Giản lập tức tỉnh táo lại trong vòng năm giây.
“Chết tiệt, nhanh lên,” Cậu quay người đi đến giá để đồ bên cạnh, “Cái nào là dầu gội đầu?”
“Cái này.” Thiện Vũ cầm lấy một cái chai, xịt một ít ra tay rồi xoa đều, chậm rãi gội đầu cho cậu, “Cậu lo cái gì?”
“Tôi sợ lỡ như họ về đến nơi mà mình vẫn còn ở trong phòng tắm…” Trần Giản nhắm mắt cúi đầu.
“Về thì về thôi,” Thiện Vũ nói, “Họ còn chẳng bao giờ đi qua hành lang bên này, nói gì đến chuyện phòng tôi.”
“Nhưng nếu mình không ra ngay thì họ sẽ đoán được là…” Trần Giản không nói nổi nữa.
“Cái này còn phải đoán nữa sao?” Thiện Vũ nói, “Chẳng lẽ hai chúng ta lại chưa từng làm gì nhau bao giờ sao?”
“Chết tiệt, đừng có nói thẳng ra thế,” Trần Giản ngửa đầu nhìn anh, “Thì làm gì ở chỗ khác nó cũng phải khác với làm gì ở trong nhà chứ.”
“À.” Thiện Vũ cong môi.
Bảo là phải tắm rửa thật nhanh, nhưng cứ anh xoa cho tôi, tôi lau cho anh thì tốc độ không thể nào mà nhanh nổi, bình thường tắm rửa chỉ năm phút, giờ vật lộn gần nửa tiếng mới coi như xong.
“Quần áo tôi để trong túi, túi thì ở ngoài phòng khách.” Trần Giản đứng trong phòng tắm.
“Mặc tạm đồ của tôi đi,” Thiện Vũ mở tủ phòng tắm, lấy một chiếc áo choàng tắm đưa cho cậu, “Cứ tìm đại một bộ trong ngăn tủ bên ngoài, lát nữa tôi đi lấy đồ vào cho cậu.”
“Ừm.” Trần Giản khoác áo choàng tắm, đi đến bên cửa, áp tai vào cửa nghe ngóng.
“Tôi có làm cho cậu hét lên hai quãng tám ở trong này thì bên ngoài cũng không nghe thấy đâu,” Thiện Vũ nhìn cậu, “Làm ơn đấy, cứ thoải mái đi…”
Trần Giản nghe mà bật cười, mở cửa bước ra ngoài.
Nhưng vẫn không nhịn được nghe ngóng động tĩnh bên ngoài thêm lần nữa.
Đúng là không nghe thấy gì thật.
Thiện Vũ khoác áo choàng tắm đi ra, đi quanh phòng hai vòng, cuối cùng tìm thấy điện thoại của mình trên kệ sách ở phòng làm việc, mở ra xem qua.
“Họ chưa về đâu, mẹ tôi đã đến công ty rồi.”
“Ồ.” Trần Giản lập tức thở phào nhẹ nhõm, ngả người ra giường của Thiện Vũ, “Đù, đệm của anh thoải mái thật đấy.”
Nghĩ thế nào lại ngồi bật dậy: “Tối muộn rồi mà bác ấy vẫn đến công ty sao?”
“Ừ, người cuồng công việc thì là vậy, chắc lại nhớ ra có việc gì đó,” Thiện Vũ nói, “Bố tôi đi dạo tiệm đồ câu cá…”
“Hả?” Trần Giản sốc.
“Ngay cái ngã tư chỗ chúng ta rẽ vào ấy, ở đó có một cửa tiệm khá lớn,” Thiện Vũ nói, “Bình thường có rất nhiều cần thủ tụ tập ở đó để nói chuyện, tán gẫu, bố tôi thích đến đó lắm.”
“Hội mấy người không câu được cá sao?” Trần Giản hỏi.
“Làm gì có chuyện đó.” Thiện Vũ cười.
“Vậy giáo sư Thiện chỉ biết cho cá ăn thì nói chuyện gì với bọn họ?” Trần Giản khó hiểu.
“Cậu không biết rồi,” Thiện Vũ nói, “Nếu ông ấy im lặng thì mấy người kia nói qua nói lại, biết đâu lại thành cãi nhau, nhưng ông ấy chỉ cần lên tiếng thôi là mọi người lập tức đoàn kết lại để 'lên lớp' ông ấy ngay, biết chim bồ câu hòa bình không?”
Trần Giản nằm trên giường cười cả buổi.
Thiện Vũ lấy một bộ đồ ngủ trong tủ quần áo ném lên người cậu: “Mặc tạm bộ này đi.”
“Ừm.” Trần Giản ngồi dậy thay đồ ngủ, cúi đầu nhìn hình gấu con trên áo: “Anh mặc đồ ngủ đáng yêu thế này sao?”
“Mẹ tôi mua đấy,” Thiện Vũ lại lấy ra một bộ nữa, bên trên có hình heo con, “Tôi cảm thấy trong ký ức của bà ấy, tôi vẫn chưa lớn được bao nhiêu cả, nên toàn mua cho tôi đồ ngủ kiểu như này.”
“Ít nhất thì còn đúng cỡ.” Trần Giản nói.
“Từ hồi cấp hai tôi đã không cao lên nữa rồi.” Thiện Vũ nói, “Cao một phát là xong luôn.”
Trần Giản ngồi bên mép giường, nhìn Thiện Vũ đang mặc bộ đồ con heo.
“Anh mặc thế này… trông ngoan quá.” Cậu nói.
“Bình thường tôi không ngoan sao?” Thiện Vũ đi đến trước mặt cậu, nâng cằm cậu lên, cúi đầu nhìn cậu.
“Tự soi gương xem, với cái nết của anh bây giờ thì ngoan ở đâu ra?” Trần Giản nói.
Thiện Vũ cười, ngón tay đè nhẹ lên môi cậu: “Buồn ngủ chưa? Buồn ngủ thì ngủ đi.”
“Hơi hơi,” Trần Giản nói, “Chưa ngủ vội, đợi nhà sếp Lưu về đã.”
“Hai người họ đi chung thì còn chờ đợi, chứ một người đến công ty, một người qua tiệm đồ câu thì không biết tới mấy giờ mới về,” Thiện Vũ nói, “Không cần chờ đâu.”
Trần Giản dựa người lại gần, ôm lấy eo anh.
Một lúc lâu sau mới nói: “Ầy, tôi cảm thấy sếp Lưu và giáo sư Thiện… có phải vì hai người họ đã ở bên nhau quá lâu rồi không? Nên mới… nói thế nào nhỉ… không hay ở bên nhau lắm?”
“Trước kia cũng vậy, ai bận việc nấy,” Thiện Vũ nói, “Hồi yêu nhau, cả tuần mới gặp một lần.”
“Ồ?” Trần Giản ngạc nhiên.
“Với cái tính đó của hai người họ, nếu yêu ai khác chắc chắn sẽ không sống chung nổi.” Thiện Vũ nói.
“Cái tính đó có di truyền không?” Trần Giản hỏi.
“Cậu thấy thế nào?” Thiện Vũ nói.
“Hồi đầu thì có hơi,” Trần Giản nói, “Giờ thì không thấy nữa, lúc đó anh còn vạch rõ cả giới hạn cơ mà.”
“Nói nhảm gì thế.” Thiện Vũ nói.
“Sau này khi nào anh may mắn, tôi cũng sẽ làm màn hình sử dụng năng lượng mặt trời trên bia mộ của anh,” Trần Giản nói, “Bốn chữ thôi, 'cấm vượt giới hạn', rồi kẻ thêm cho anh vạch đường cách một mét, 'muốn đốt vàng mã xin mời đứng ngoài vạch'…”
Thiện Vũ cười: “Không để cho nhau yên đúng không?”
Trần Giản cười một hồi tự dưng ngừng lại, đứng dậy ôm ghì lấy anh, vùi mặt vào sau gáy anh, tì xuống thật mạnh, giọng nghèn nghẹt: “Anh chết muộn một chút nhé.”
“Nói cái gì thế,” Thiện Vũ xoa đầu cậu, “Tôi lớn hơn cậu 6 tuổi chứ có phải 60 tuổi đâu, dù có sớm thì cũng sớm hơn được bao nhiêu chứ?”
“Tóm lại là cứ chết muộn thôi, đợi tôi với.” Trần Giản nói.
“Được rồi, tôi chờ cậu,” Thiện Vũ nói, “Giờ tôi sẽ bắt đầu tập nín thở, đến lúc dù chỉ còn một hơi tôi cũng nín lại, nhất định sẽ không chết.”
Trần Giản không nói gì, chỉ cười.
“Diêm Vương có phái người đến cũng phải đứng cạnh tôi mà đợi, làm bảo vệ mấy năm.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản nghiêng đầu, gọi anh: “Thiện Vũ.”
“Ừm?” Thiện Vũ đáp.
“Tôi yêu anh.” Trần Giản nói.
Tay Thiện Vũ đang nhẹ nhàng vuốt tóc cậu chợt khựng lại hai giây, anh siết chặt vòng tay: “Tôi yêu cậu.”