Thu Hanh - Vu Triết
Chương 121: Sự Chấp Thuận Của Bố
Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Suy đoán của Thiện Vũ hơi quá, nhưng trước phản ứng ngoài dự đoán của bố, Trần Giản vừa cảm thấy chuyện đó không thể nào xảy ra – bố cậu cả đời chưa từng động tay động chân với ai, hơn nữa lời lẽ đã nói rõ ràng đến thế rồi – mà đồng thời lại cảm thấy hình như cũng không phải là không thể...
Lúc im lặng lái xe về thị trấn, cậu thậm chí còn có cảm giác như mình đang dẫn người đi đánh Thiện Vũ vậy.
Bố cậu thực ra rất hiền lành và yêu đời, tuy không nói chuyện với cậu nhưng cứ chăm chú nhìn đống hóa đơn mua sắm hôm nay, tờ biên lai ăn uống ở quán điểm tâm cũng được ông xem đi xem lại nhiều lần, rồi còn nhắn tin WeChat với ông Chung.
“Bảo con trai ông đưa ông đi ăn đi, đồ ăn ngon lắm.” Bố gửi một tin nhắn thoại.
“Bố thế này...” Trần Giản nhìn ông, “Là cố ý chọc ghẹo người ta đấy ạ?”
“Không đâu,” Bố nói, “Ông Chung là người chân thật, ông ấy còn bảo bố chụp lại hóa đơn bữa ăn hôm nay gửi cho ông ấy, để ông ấy gửi cho con trai xem.”
“Gửi cho con trai chú ấy xem cái này làm gì?” Trần Giản hỏi.
“Để khoe là có người mời ông ấy đi ăn đấy,” Bố cậu cười, “Con trai ông ấy từ hồi tốt nghiệp trường trung cấp nghề xong cứ chỉ ru rú trong nhà, không chịu đi làm, suốt ngày nằm trên giường chơi game, ông ấy sắp phát điên lên rồi.”
“Con trai chú ấy nhỏ tuổi hơn con nhỉ?”
“Bằng tuổi đấy,” Bố nói, “Nhưng ông Chung cũng bảo rồi, mấy đứa trẻ như con không có nhiều đâu.”
Trần Giản cười: “Bố cũng kiềm chế lại một chút đi, con thấy chú Chung rất tốt, quan hệ của hai người cũng ổn, đừng có vì khoe con mà làm rạn nứt tình cảm.”
“Bố biết mà, bố chỉ khoe thêm mấy ngày nữa, sau đó là thôi.” Bố cậu cười nói.
“Vâng.” Trần Giản gật đầu.
Chắc hẳn bố rất mệt, ngồi trên xe không bao lâu đã ngủ gục.
Vừa nghe tin động trời về con trai mình xong, chưa đầy một tiếng sau đã ngủ ngay được rồi, chứng tỏ ông thực sự quá mệt mỏi.
Trần Giản thầm nghĩ, nếu lấy lại được ngôi nhà cũ, nhất định phải tính xem có cách nào để bố về hẳn nhà không, mười mấy năm lăn lộn bên ngoài, ông quá vất vả rồi.
Mãi đến khi về tới Đại Ẩn, bố vẫn còn đang ngủ.
Thiện Vũ hiếm khi ra cổng đợi, thấy xe dừng hẳn là bước tới ngay.
Hơn nữa anh đứng ngay bên cửa ghế phụ, chẳng thèm nhìn Trần Giản lấy một cái đã thẳng tay kéo cửa xe ra.
Bố cậu chưa dậy.
Thiện Vũ ngớ người, bấy giờ mới nhìn qua phía Trần Giản.
“Ngủ suốt đường.” Trần Giản thì thầm nói.
“Tâm lý chú ấy tốt thật.” Thiện Vũ cũng thì thầm.
Trần Giản cười cười.
Thú thực, nếu chuyện này ngược lại, Trần Giản tự thấy mình chắc chắn không đủ can đảm để đi thẳng tới mở cửa xe cho bố mẹ Thiện Vũ như thế.
Nếu trước đó cuộc nói chuyện giữa cậu và bố không thuận lợi, thì việc Thiện Vũ trực tiếp đứng ra gánh vác mọi chuyện như thế này sẽ là một điểm tựa vô cùng vững chắc cho cậu.
Quả nhiên cậu vẫn không bằng Thiện Vũ.
“Bố,” Trần Giản lay nhẹ bố, “Đến nơi rồi.”
“...À!” Bố cậu mơ màng vài giây mới tỉnh hẳn, vừa quay đầu thấy Thiện Vũ đứng bên cạnh là giật mình tỉnh dậy ngay, “Bố ngủ mê man luôn.”
“Chú Trần dạo này vất vả lắm phải không ạ?” Thiện Vũ mỉm cười, nhường đường để chú xuống xe.
“Dạo này đơn hàng cũng nhiều,” Bố xuống xe, “Hôm nay coi như được nghỉ ngơi một bữa.”
“Đi ăn món ngon với Trần Giản ạ?” Thiện Vũ hỏi.
“Phải,” Bố gật đầu, “Lâu lắm rồi mới được ăn đồ ngon như vậy.”
“Chú!” Hồ Bạn chạy tới, “Lâu rồi không gặp chú, trông chú khỏe quá ạ!”
“Cháu cũng thế,” Bố cười nhìn Hồ Bạn, “Cắt tóc rồi à?”
“Vâng ạ,” Hồ Bạn vuốt vuốt tóc, lại xoay người chạy vào nhà, “Cháu tự cắt đấy, dài quá... Chú vào nhà đi ạ.”
“Được,” Bố cậu cười đi theo cháu, được vài bước lại quay đầu nhìn Thiện Vũ, “Thiện tổng, chuyện lần này thật sự cảm ơn cậu...”
“Chú,” Thiện Vũ nói, “Cứ gọi cháu là Thiện Vũ là được rồi, hoặc gọi là Tiểu Vũ, bố mẹ cháu đều gọi thế cả.”
“À, được.” Bố gật đầu, đi vào trong nhà.
Trần Giản đi sau lưng bố, liếc nhìn Thiện Vũ.
“Trên đường thế nào?” Thiện Vũ hỏi nhỏ.
“Khá ổn.” Trần Giản cũng đáp rất khẽ.
“Ừm.” Thiện Vũ đáp, bước nhanh tới, “Chú, chú vào văn phòng cháu ngồi trước, một lát nữa Tôn Na Na đến, cháu sẽ nói chuyện chi tiết hơn với chú.”
Trần Giản đi trước bấm thang máy, sau khi vào thang máy, trong không gian chật hẹp chỉ còn ba người bọn họ, không khí bỗng chốc trở nên hơi khó xử.
Cả ba không ai nói gì, Trần Giản nhìn Thiện Vũ, Thiện Vũ cũng nhìn cậu.
Sau đó tự dưng cười cười.
Trần Giản ngớ người.
Cười gì vậy chứ.
Nói gì đi chứ Thiện tổng.
Nói đại cái gì đó để phá tan bầu không khí im lặng này đi.
Không phải đây là sở trường của anh sao?
À ừ không phải.
Sở trường của anh là tạo ra bầu không khí khó xử rồi lại coi như không có gì.
Đành phải tự mình giải quyết thôi.
Trần Giản suy nghĩ xem nên nói gì.
Đang mải suy nghĩ thì cửa thang máy mở ra, cuối cùng cậu cũng tìm được một câu để nói: “Đến rồi ạ.”
Bố bước ra khỏi thang máy, Thiện Vũ đi sát phía sau, Trần Giản đi cuối cùng.
Vừa bước vào văn phòng, Thiện Vũ quay đầu lại nói với cậu: “Trần Giản, cậu qua ký túc xá xem Tôn Na Na về chưa.”
“...Ừ.” Trần Giản gật đầu.
Mạnh mẽ vậy sao?
Định một mình đối mặt luôn sao?
“Chú cứ ngồi một lát,” Thiện Vũ nhìn bố Trần, “Chú dùng trà nhé?”
“Được, nhưng trà bình thường là được rồi, tôi không biết thưởng trà, lãng phí trà ngon ra.” Bố Trần gật đầu, ngồi xuống ghế sofa.
“Cũng không phải trà cao cấp gì đâu chú, trà xanh vụ mới vừa về,” Thiện Vũ lấy chén, “Người ta tặng, cháu cũng chẳng phân biệt được ngon dở đâu.”
Bố Trần cười cười, không nói gì thêm.
“Văn phòng này sau này chủ yếu là Trần Giản dùng,” Thiện Vũ đặt ly trà đã pha xong trước mặt ông, ngồi xuống sofa bên cạnh, “Văn phòng của quản lý Đại Ẩn.”
“Văn phòng đẹp thế này,” Bố Trần quay đầu nhìn xung quanh, “Cậu không dùng nữa sao?”
“Vâng, công ty và homestay phải tách riêng.” Thiện Vũ cười.
“Ồ...” Bố Trần thốt lên một tiếng cảm thán.
Trần Giản nói bố cậu không có phản ứng gì đặc biệt, giờ xem ra là thật, bố Trần trông tuy hơi câu nệ nhưng thực sự không hề lộ vẻ giận dữ hay khó chịu.
Thật kỳ lạ.
“Chú,” Thiện Vũ không vòng vo nữa, đan hai tay vào nhau rồi đi thẳng vào vấn đề chính, “Trần Giản nói với chú rồi phải không ạ? Về chuyện của cháu và cậu ấy.”
“Phải,” Bố Trần cầm tách trà lên, thổi thổi rồi lại đặt xuống, “Tôi... thật ra cũng không có ý kiến gì, hai đứa đừng quá áp lực.”
“Cảm ơn chú đã thấu hiểu,” Thiện Vũ nói, “Đúng là cũng... khá bất ngờ.”
“Bố mẹ cậu... Lúc mới biết chuyện của cậu...” Bố Trần nói một cách khó khăn, dường như không biết dùng từ thế nào cho phải, “Chắc cũng... không khác gì nhỉ?”
“Vâng,” Thiện Vũ mỉm cười, “Họ không can thiệp nhiều vào chuyện riêng tư của cháu.”
“Tôi cũng đoán vậy, họ là những bậc phụ huynh rất cởi mở,” Bố Trần gật đầu, “Lại đều là người có văn hóa, có học thức, cho nên... Tôi cũng sẽ không làm khó Trần Giản...”
Thiện Vũ không nói gì, trong khoảnh khắc đó anh thấy hơi xúc động.
Bố Trần dường như không có quá nhiều suy nghĩ phức tạp, ông đồng ý với sếp Lưu và giáo sư Thiện, cũng muốn con trai mình được tự do, không bị can thiệp như thế.
Rất đơn giản, nhưng cũng rất không dễ dàng.
“Bao năm nay tôi lăn lộn khắp nơi, tuy chẳng làm nên trò trống gì, chẳng tiếp xúc với nhân vật quyền thế nào,” Bố Trần chậm rãi nói, “Nhưng cũng gặp không ít người, trải qua không ít chuyện, có những đạo lý tôi không nói ra thành lời, nhưng trong lòng thì hiểu rất rõ.”
“Cảm ơn chú,” Thiện Vũ nói, “Thực sự, cảm ơn chú.”
“Tôi phải cảm ơn cậu mới đúng,” Bố Trần nhìn anh, chân thành nói, “Cậu là quý nhân của Trần Giản, giúp thằng bé rất nhiều, cũng giúp gia đình chúng tôi rất nhiều...”
“Việc nên làm mà chú,” Thiện Vũ nói, nghĩ một lát lại bổ sung thêm, “Kể cả không có mối quan hệ này, cháu cũng sẽ giúp, Trần Giản có vai trò vô cùng quan trọng đối với Đại Ẩn.”
“Tôi biết,” Bố Trần gật đầu, “Tôi biết mà...”
Có tiếng gõ cửa văn phòng, nghe tiếng là Tôn Na Na.
“Vào đi.” Thiện Vũ lên tiếng.
Cửa mở, Tôn Na Na cầm tập tài liệu bước vào, Trần Giản đi theo sau.
Việc đầu tiên cô làm khi vào là nhìn Thiện Vũ.
Thiện Vũ đứng dậy nhường chỗ cho Tôn Na Na.
“Chú ạ,” Tôn Na Na ngồi xuống sofa, đặt tập tài liệu lên bàn trà, “Cháu nói chuyện với chú về chuyện ngôi nhà, có một số chi tiết chúng ta cần nắm rõ trước để chiều nay ký thỏa thuận với Trần Đại Sơn cho chắc chắn.”
“Được, được,” Bố Trần đáp, “Các cháu vất vả rồi.”
“Không vất vả đâu chú,” Tôn Na Na cười, “Đây là công việc mà.”
Thiện Vũ lấy một chai Coca trong tủ lạnh đưa cho Trần Giản, tinh thần rất thoải mái, xem ra cuộc trò chuyện khá suôn sẻ.
Không hổ là sếp Thiện.
Trần Giản nhận lấy Coca, từ lúc nói chuyện với bố xong đến giờ thần kinh cậu vẫn căng như dây đàn, giờ căng đến nỗi chẳng có tâm trạng uống Coca.
Nghe thấy bố bình tĩnh nói chuyện với Tôn Na Na, cậu mới vặn nắp tu một ngụm.
Cảm giác sảng khoái, cay nồng từ cổ họng xuống tới dạ dày khiến tinh thần cậu phấn chấn hẳn lên.
“Lát nữa có việc này cậu liên lạc giúp tôi nhé.” Thiện Vũ hơi nghiêng đầu, bước về phía bàn làm việc, đưa cậu rời khỏi nguồn cơn gây căng thẳng.
“Ừm.” Trần Giản đi theo tới cạnh bàn làm việc.
“Ngồi đi.” Thiện Vũ nhìn về phía ghế dựa, nói khẽ.
Trần Giản do dự một giây rồi ngồi xuống sau bàn làm việc.
Bố ngước mắt nhìn sang phía này.
Trần Giản cười với ông.
Bố khẽ hất cằm với cậu, động tác rất nhỏ thôi nhưng rõ ràng mang theo niềm tự hào và sự khích lệ.
“Việc gì thế?” Trần Giản thoát khỏi dòng suy nghĩ, hỏi Thiện Vũ.
Thiện Vũ chống tay lên bàn, đặt điện thoại trước mặt cậu: “Cậu ghi lại số này, đây là số của đội dã ngoại hợp tác với sếp Hà.”
“Ừm,” Trần Giản liếc nhìn màn hình, trên điện thoại Thiện Vũ là lịch sử trò chuyện với sếp Hà, sếp Hà vừa gửi qua một số điện thoại, cậu lấy điện thoại mình ra lưu lại, “Anh Hoắc này là người phụ trách sao?”
“Là đội trưởng.” Thiện Vũ nói, “Cậu xem nội dung sếp Hà nói rồi phối hợp với họ.”
Trần Giản lướt xem lịch sử trò chuyện, đại khái đây là một đội dã ngoại khá chuyên nghiệp, đi bộ trekking hay đạp xe các kiểu đều có, đội trưởng Hoắc này được sếp Hà mời đến để làm roadbook trekking.
“Roadbook trekking là gì?” Trần Giản hỏi.
“Là lộ trình tuyến đường,” Thiện Vũ mở một ứng dụng dã ngoại trên điện thoại, “Kiểu như lộ trình chi tiết, điểm đầu, điểm cuối, tình hình giao thông, trang thiết bị cần mang theo... Còn phải nắm rõ địa hình có những gì, đồng bằng, đường núi, khoảng cách mỗi loại địa hình, khuyến nghị về tốc độ các kiểu, tóm lại là rất nhiều thứ...”
“À,” Trần Giản gật đầu, “Tôi hiểu rồi, chúng ta phụ trách đón tiếp và giới thiệu tình hình cho họ để họ hiểu sơ bộ khi đi khảo sát tuyến đường.”
“Đúng thế.” Thiện Vũ gật đầu.
“Vậy tôi...” Trần Giản liếc nhìn về phía bố.
“Đi đi,” Thiện Vũ nói, “Họ ở đây chắc phải một lúc nữa.”
Trần Giản quay lại quầy lễ tân tầng một, lấy cuốn sổ tay nhỏ của mình ra, trên đó có ghi chép tình hình một số tuyến đường trong núi mà cậu đã ghi lại từ trước, có đoạn cậu đã đi qua, cũng có không ít đoạn là do Tam Bính cung cấp, dù sao hồi trước đám đó chạy nhảy khắp núi rừng cũng nhiều hơn cậu nhiều.
Cậu vừa bấm số điện thoại vừa lật xem sổ.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy: “Xin chào, ai vậy?”
“Xin chào, cho hỏi có phải đội trưởng Hoắc Nhiên không ạ?” Trần Giản hỏi.
“Đúng vậy.” Bên kia trả lời.
“Chào đội trưởng Hoắc, tôi là Trần Giản, quản lý của homestay Đại Ẩn ở thị trấn Hồng Diệp,” Trần Giản nói, “Chỗ sếp Hà...”
“À, tôi biết rồi,” Đội trưởng Hoắc nói, “Làm phiền các cậu quá, sếp Hà nói nhân viên homestay các cậu phần lớn là người địa phương nên nắm rõ tình hình hơn.”
“Vâng, đội trưởng Hoắc có gì cần tìm hiểu cứ hỏi tôi.” Trần Giản nói.
“Gặp mặt rồi hãy nói chi tiết, giờ tôi đang ở ngoài,” Đội trưởng Hoắc nói chuyện rất dứt khoát, không khách sáo màu mè, “Nếu tiện, tôi muốn tìm hiểu trước một chút về...”
“Cái gì đây?” Bên phía đội trưởng Hoắc đột nhiên vang lên giọng của một người đàn ông khác, “Cần cái này không? Trông hay phết này.”
“Đèn măng xông,” Đội trưởng Hoắc nói, “Tôi muốn tìm hiểu trước xem hiện tại bà con...”
“Đèn á? Trông như cái nồi lẩu ấy nhỉ...” Người đàn ông kia lẩm bẩm.
“Phiên bản cổ điển,” Đội trưởng Hoắc nói, “Bà con thường lên núi bằng mấy đường...”
Đội trưởng Hoắc đang nói dở bỗng nén thấp giọng kêu: “Không lấy cái đó! Cất lại đi.”
“Không cần đèn sao?” Người đàn ông kia hỏi.
“Mang cái đó theo thì thà cậu vác luôn cái nồi lẩu lên còn hơn,” Đội trưởng Hoắc nói xong, nghe tiếng thì đã đi ra một chỗ khác, “Xin lỗi nhé, tôi đang ở trong cửa hàng với bạn.”
Đội trưởng đoàn đội chuyên nghiệp và người bạn dựa hơi quan hệ của anh ta.
“Không sao,” Trần Giản nói, “Khi nào anh tiện...”
“Nói mấy câu thôi, tiện mà,” Đội trưởng Hoắc nói, “Tôi muốn tìm hiểu xem bà con thường đi lên núi bằng mấy đường? Để còn lên kế hoạch trước.”
“Hay đi nhất thì có khoảng bốn đường,” Trần Giản nhìn sổ, “Còn một vài lối nữa ít đi, thường là để vào lấy nước hoặc hái nấm, những lối như vậy thì còn khá nhiều.”
“Được, tôi hiểu rồi,” Đội trưởng Hoắc nói, “Cảm ơn, tôi sẽ đưa khoảng tầm năm người qua, ở ba ngày kể từ thứ sáu.”
“Vâng, vậy đặt trước cho các anh mấy phòng?” Trần Giản hỏi.
“Ba phòng tiêu chuẩn là được,” Đội trưởng Hoắc nói, “Không cần phòng có view đẹp, không có yêu cầu gì đặc biệt, các cậu cứ sắp xếp tùy tình hình nhé.”
“Được rồi.” Trần Giản ghi chú lại trên sổ, “Nếu còn cần gì khác anh cứ gọi thẳng vào số này tìm tôi là được.”
“Quản lý Trần phải không?” Đội trưởng Hoắc hỏi.
“Đúng vậy, tôi tên Trần Giản, Giản trong sơn giản (khe núi).” Trần Giản nói.
“Tên hay đấy,” Đội trưởng Hoắc nói, “Vậy thứ sáu gặp nhé.”
“Thứ sáu gặp.” Trần Giản cười.
Tam Bính tựa người vào quầy lễ tân, hỏi: “Có đội thám hiểm sắp tới à?”
“Đội thám hiểm gì chứ, chỗ mình có gì đâu mà thám hiểm?” Trần Giản nói.
“Thiện tổng bảo thế mà.” Tam Bính nói.
“Anh ta nói gì mày cũng tin sao?” Trần Giản liếc cậu ta một cái, “Đừng có dựa vào bàn.”
“À,” Tam Bính đứng thẳng dậy, nghĩ thế nào lại chống khuỷu tay lên mặt bàn lễ tân, “Đúng rồi, Bạn Bạn bảo bố mày qua đây à?”
“Tháng này trừ hai mươi tệ.” Trần Giản nhìn khuỷu tay cậu ta.
“...Rồi rồi rồi,” Tam Bính ngớ người, lại đứng thẳng người dậy, “Quản lý oai thật.”
“Đừng có nói linh tinh,” Trần Giản cười, “Bố tao qua xem chuyện nhà cửa của nhà tao chút thôi...”
“Thế chú Trần sắp về hẳn đây rồi sao?” Tam Bính hỏi ngay.
“Vẫn chưa biết nữa.” Trần Giản đáp.
“Về được thì bảo chú về đi,” Tam Bính nói, “Giờ mày giỏi lắm rồi, chú đừng lên thành phố bươn chải nữa, bà tao cũng muốn bố tao về đây, bà cụ cũng biết sau này vùng mình kiếm được tiền rồi.”
“Ừ,” Trần Giản nhìn cậu ta, “Mày không tính ra ngoài nữa sao?”
“Tạm thời cứ ở đây đã,” Tam Bính nói, “Đi đâu thì cũng phải đứng vững chân, kiếm được tiền mới được chứ, mày coi thằng Năm kìa, Đình Đình vừa đi là nó như tỉnh ngủ ấy, làm việc hăng hái hẳn, còn đang tính làm hotboy mạng của thị trấn, ảnh đế Đại Ẩn nữa kìa.”
Trần Giản nghe mà bật cười.
Tôn Na Na bước ra khỏi thang máy, tay vẫn cầm tập tài liệu đó.
“Nói chuyện xong rồi sao?” Trần Giản hỏi.
“Ừ,” Tôn Na Na gật đầu, “Về cơ bản không còn vấn đề gì nữa, tôi qua chỗ chú Đinh một lát.”
“Có về ăn cơm không?” Thằng Tư đi vào từ sân sau, hỏi một câu không đầu không đuôi.
“Có chứ, nửa tiếng nữa về, còn phải cùng chú Trần về thôn nữa mà,” Tôn Na Na nói, “Sao thế?”
“Không có gì, nghe bảo chị còn vào làng,” Thằng Tư nói, “Dạo này ít gặp chị quá, chuyến nào đi cũng mấy ngày trời.”
“Nhớ tôi sao?” Tôn Na Na cười hỏi.
“Chỉ là cảm giác thôi,” Thằng Tư chống tay lên bàn lễ tân, mắt nhìn ra xa xăm hư ảo, “Quen cảnh mọi người đều ở đây rồi, ai vắng mặt là lại thấy có gì đó khó tả... Nhớ nhung? Mong nhớ?”
“Hai mươi tệ!” Tam Bính chỉ vào tay thằng Tư, nhìn Trần Giản, “Hai mươi tệ! Không phải như này hai mươi tệ sao quản lý?”
“Nhắc nhở lần một, không được dựa vào quầy lễ tân.” Trần Giản nói rồi đi về phía thang máy, trên văn phòng tầng bốn lại chỉ còn bố và Thiện Vũ, cậu phải lên ngay.
“Dựa cái gì cơ?” Thằng Tư vẫn chống tay lên bàn, hỏi: “Ai dựa?”
“Đừng dựa vào bàn.” Trần Giản vừa đi vừa nói.
“Cứ dựa vào ngực ta!” Thằng Tư vỗ ngực, chẳng biết là lời thoại của ai trong kịch bản của bọn họ.
“Hai mươi tệ!” Tam Bính hét.
“Trừ hai mươi.” Trần Giản bước vào thang máy.
Khi cửa thang máy đóng lại, cậu nghe thấy tiếng Tam Bính cười khoái chí và tiếng thằng Tư vừa mới hiểu ra rồi cãi lại.
Cửa văn phòng khép hờ, có thể nghe thấy tiếng bố đang nói chuyện bên trong.
Trần Giản giơ tay định gõ nhưng rồi lại thôi, nghiêng lại gần nghe ngóng.
“Trần Giản là đứa đáng tin cậy, không phải tôi tự khoe con mình đâu,” Bố nói, “Thằng bé này từ nhỏ đã rất chín chắn...”
Còn không phải khoe nữa?
Khoe khoang từ nãy đến giờ.
Khoe với ông Chung xong lại khoe với Thiện Vũ.
“Cháu thấy mà.” Thiện Vũ đáp.
Cũng phối hợp ghê.
“Nó được như bây giờ...” Bố nói, “Tôi chẳng còn gì hối tiếc nữa, hết rồi, đời này tôi yên tâm rồi...”
“Đừng nói thế mà chú,” Thiện Vũ nói, “Nghe như kiểu...”
Im ngay!
Trần Giản đẩy cửa bước vào.
Đúng là nghe giống lời trăng trối thật, nhưng cũng không thể nói thẳng ra như thế chứ Thiện tổng!
“Bố,” Trần Giản kêu, “Anh...”
“Không phải con có việc sao?” Bố hỏi.
“Vâng,” Trần Giản đáp, “Chỉ gọi một cuộc điện thoại thôi.”
“Bố qua ký túc xá của con ngồi một lát,” Bố nói, “Giám đốc Tôn bảo lát nữa cùng về thôn.”
“Vâng, bố ngủ được thì chợp mắt một lúc đi, con thấy bố mệt lắm rồi.”
“Được rồi.” Bố bước ra khỏi văn phòng.
Trần Giản nhìn qua khe cửa cho đến khi thấy bố đi vào ký túc xá, cậu mới bước tới khép hờ cửa lại, rồi quay lại nhìn Thiện Vũ.
“Sao thế?” Thiện Vũ tựa vào bàn làm việc, cũng nhìn cậu.
Hai mươi tệ đấy nhé.
“Cảm giác thế nào?” Trần Giản hỏi.
“Cảm giác của tôi sao?” Thiện Vũ hỏi lại.
“Ừ.” Trần Giản gật đầu.
“Rất... vui,” Thiện Vũ nói, “Rất thoải mái, còn cậu?”
“Tôi không biết,” Trần Giản nói, “Tôi vẫn chưa bình tĩnh lại nữa, giờ đang rất phấn khích, nhưng cũng rất căng thẳng...”
“Vẫn căng thẳng sao?” Thiện Vũ hỏi.
“Ừ,” Trần Giản quay đầu nhìn thoáng qua phía cửa, “Hơn nữa lúc nhìn thấy bố vẫn hơi xấu hổ.”
“Lại đây,” Thiện Vũ dang rộng vòng tay, “Ôm cây xấu hổ thành tinh cái nào.”
Trần Giản cười rồi đi qua, ôm lấy Thiện Vũ.
Thiện Vũ ôm chặt cậu, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cậu: “Tôi còn rất bất ngờ nữa.”
“Ừm,” Trần Giản gật đầu, “Lẽ dĩ nhiên mà.”
“Còn rất yêu cậu nữa.” Thiện Vũ thủ thỉ.
“Đây cũng là lẽ dĩ nhiên,” Trần Giản tiếp tục gật gù, “Nhưng mà tôi cũng vậy, rất yêu anh.”